PHONG NGOA

Ngoại truyện 2: Rau Câu Nhỏ mất trí nhớ

Hôm nay Nam Trà có một buổi giao lưu nhỏ với các fan sau khi quyển sách mới của cậu ra mắt. Bởi vì cuộc giao lưu diễn ra trong thành phố vào lúc trưa, thế nên cậu phải dậy từ rất sớm, chuông đồng hồ báo thức vừa vang cậu đã tỉnh lại giữa sự bao vây mềm mại của một đám xúc tu quen thuộc.

“Ưm…”

Nam Trà trở mình, với tay ấn tắt chuông báo thức đặt ở đầu giường, sau đó lăn trở lại, dụi người vào cục rau câu mềm dẻo bên cạnh. Giờ này quá sớm đối với cậu, dậy không nổi, trời thậm chí vẫn còn tối đen kia kìa.

Một xúc tu to bự giơ lên, đặt trên lưng cậu vuốt vuốt. Giọng nói trầm thấp vang lên, nhưng vì mang theo vẻ buồn ngủ chưa tỉnh mà càng khiến âm điệu trở nên dịu dàng.

“Nam Trà, không dậy hả?”

Bạch tuộc biết hôm nay cậu phải rời giường sớm, vậy nên tối hôm qua không đòi hỏi gì nhiều, cả hai chỉ ôm ôm hôn hôn, vuốt ve cho nhau chứ nó không tiến vào trong cơ thể cậu.

Nam Trà vẫn nhắm tịt mắt, không ngừng dụi vào cơ thể mềm mại của bạn đời.

“Thêm năm phút nữa.”

“Được rồi.” Đôi mắt vàng khẽ mở ra nhìn người trong lòng một cái rồi khép lại, cũng rơi vào giấc ngủ.

Chờ khi Nam Trà bỗng nhiên nhảy dựng lên, bạch tuộc mới giật mình mở mắt, cái đầu bự không ngừng rung rinh vì chấn động, tám cái xúc tu theo bản năng cuộn lại, ôm chặt bạn đời. Nam Trà vỗ nó một cái: “Mau buông em ra, em ngủ quên mất rồi! A a a a.”

Cậu luống cuống tay chân kéo mấy cái xúc tu đang dính trên người mình xuống. Nốt giác hút phát ra những tiếng bóc bóc vang giòn để lại một đống dấu tròn đỏ chi chít trên cơ thể. Có điều Nam Trà đã rất quen với việc toàn thân mình bị đánh dấu như vậy, không hề bận tâm điều đó, cậu chỉ biết là mình sẽ bỏ lỡ chuyến xe trở lại thành phố nếu còn không nhanh tay nhanh chân lên.

Trong lúc cậu chạy loạn tìm quần áo vừa mặc vừa chải răng chải tóc, bạch tuộc vẫn còn hơi ngây người ở trên giường vì buồn ngủ. Cũng không thể trách nó, vốn đang chìm trong cơn ngủ sâu mà bị đánh thức bất chợt sẽ không thể nào tỉnh táo ngay được.

Nam Trà chỉ tốn vài phút để chuẩn bị xong, sau đó vội vội vàng vàng cầm theo chiếc cặp của mình mà chạy ra khỏi phòng. Có điều vừa chạy ra lại quành trở vào. Cậu vuốt cái đầu bự màu hồng của bạch tuộc, nhìn đôi mắt vàng mơ màng của nó, khom người hôn một cái: “Anh ngủ tiếp đi, ở nhà ngoan nha, buổi tối em mua sườn cay về hai chúng ta cùng ăn.”

Sau khi để lại một nụ hôn cho Rau Câu Nhỏ nhà mình xong cậu mới đi ra ngoài. Nam Trà không biết, tối hôm ấy khi trở về nhà sẽ có chuyện lớn chờ cậu.

Bạch tuộc nhận được nụ hôn của bạn đời thì hơi híp mắt lại, vẫn chưa tỉnh táo hẳn mà ngồi ngây trên giường, hồi lâu sau mới phát hiện người đã đi mất. Bạch tuộc thở ra một hơi, cảm thấy trời vẫn còn sớm lắm, bèn vùi mình trong ổ chăn vương đầy mùi hương của Nam Trà mà tiếp tục ngủ, mãi đến khi có tiếng gọi vang lên.

“Thủ lĩnh, thủ lĩnh, mau về ao, có chuyện rồi!”

“Hửm???”

Bạch tuộc nhập nhèm mở mắt, một xúc tu to chậm rãi vươn về phía cửa sổ phòng, mở ra. Cá lớn đang ngoi lên khỏi mặt ao, gấp gáp gọi.

“Thủ lĩnh!”

“Gì đó?”

“Có một tên tội phạm phía bên kia tẩu thoát, hắn đang tìm cách xông qua cửa.”

“Cái gì?” Bạch tuộc vừa nghe thấy thì tỉnh hẳn, toàn thân vốn đang phủ màu hồng hồng lập tức nhuốm đen, màu sắc này rõ ràng cho thấy nó bị chọc giận. Vài ngày không trở lại ao thì bọn kia cho rằng cửa này không còn ‘người’ canh gác sao?

Đúng là to gan!

Bạch tuộc lập tức đu người phóng ra khỏi phòng từ cửa sổ, vụt một cái lao xuống ao, tám xúc tu huy động bơi đi thật nhanh. Cá lớn cũng bơi sát sau đó, nhanh chóng báo lại tình hình.

Chuyện như vậy không phải là chưa từng xảy ra, tất nhiên là không có lần nào những kẻ đó thành công bước được một chân qua thế giới bên này. Tất cả đều bị vị thủ lĩnh tám tay Magnificus chế ngự, thậm chí có kẻ hung tàn bị giết chết tại chỗ. Chỉ là lần này xảy ra một chuyện ngoài ý muốn, trước khi bị bắt lấy, kẻ địch kịp thời phun một thứ gì đó vào người bạch tuộc, không biết nó là loại chất lỏng gì không tan trong nước, nhưng vừa dính vào thân thể rau câu của bạch tuộc thì lập tức ngấm vào như bị bọt biển hút.

Bạch tuộc nheo mắt, nổi trận lôi đình đánh nó một trận tơi bời, sau đó trói chặt, mang đi giao lại cho giám ngục của thế giới bên kia.

Cá lớn ban nãy chiến đấu với tòng phạm của kẻ địch cũng thấy rõ cảnh ấy, lúc này có hơi lo lắng bơi đến gần vị thủ lĩnh tám tay nhà mình: “Thủ lĩnh, ngài không sao chứ?”

Bạch tuộc giơ xúc tu phất một cái tỏ vẻ mình chẳng hề hấn gì, nếu có độc thì đã sớm phát tán độc tố.

Nó híp mắt nhìn theo nhóm giám ngục áp giải bọn tù nhân chạy trốn kia đi mất, con ngươi đen hẹp dài ánh đầy vẻ tức giận. Nhưng nghĩ đến dù sao cũng đã siết cho tên đó gãy mấy cái xương, còn đánh cho sưng vù một bên mặt, hộc một đống máu, bạch tuộc cũng coi như hả giận.

Nó nghĩ có lẽ phải dành ra một quãng thời gian đích thân cùng thủ hạ đi thăm dò và tuần tra trong phạm vi lớn để rà quét những thành phần bất ổn đang ẩn nấp chờ đợi thời cơ.

Bạch tuộc cùng cá lớn và đội ngũ của mình bơi trở về tầng dưới của đáy ao. Lúc đi băng qua ‘cửa’, cá lớn hãy còn đang báo cáo lại tình hình sau khi chiến đấu, bỗng nhiên phát hiện thân mình khổng lồ của bạch tuộc hơi lung lay, sau đó… từ từ chìm xuống dưới đáy.

Cá lớn: ???

Thủ lĩnh làm gì vậy?

Bởi vì bơi phía sau nên cá lớn không thấy được giờ phút này bạch tuộc đã nhắm nghiền hai mắt.

Lúc Nam Trà trở về đã là tám giờ tối, trễ hơn dự tính một tiếng nhưng cậu vẫn mua về hai phần sườn cay mà cậu và Rau Câu Nhỏ đều thích ăn. Vì về trễ nên cậu có gửi tin nhắn cho Rau Câu Nhỏ ở nhà.

Phải, Rau Câu Nhỏ cũng được cậu sắm cho một cái di động, có điều vì không thể nói chuyện như bình thường nên khi cả hai cách xa nhau thì đều sẽ dùng tin nhắn, có đôi khi bạch tuộc muốn nghe giọng cậu, cậu mới gọi điện hoặc gửi tin nhắn thoại.

Nam Trà không nhận được tin trả lời thì có hơi lo lắng, nhưng nghĩ đến việc thỉnh thoảng cậu không ở nhà Rau Câu Nhỏ đều trở về ao nên cũng không nghĩ nhiều. Vậy mà chẳng ngờ lần này là ngoại lệ.

Nam Trà đứng ngây người trước cổng nhìn căn nhà tối om không một ánh đèn.

Chuyện gì vậy? Thường ngày dù Rau Câu Nhỏ có trở về ao thì cũng bật đèn ở phòng khách mà.

Cậu vừa lo lắng vừa vội vàng tra chìa khoá vào ổ, gấp gáp mở khoá.

“Rau Câu Nhỏ.” Nam Trà gọi tên bạch tuộc nhà mình, vừa đi vừa bật đèn, ngó quanh quất.

Trong phòng khách và phòng bếp không có.

“Rau Câu Nhỏ. Anh đâu rồi?”

Cậu còn chưa kịp đến phòng ngủ tìm thì từ giữa ao xuất hiện một cái bóng đen to lù lù.

“Cậu Nam Trà.”

Một giọng nói vang lên trong đầu. Nam Trà khựng bước, vội chạy ra hành lang, quả nhiên trông thấy ở giữa ao có một con cá hình dạng tựa như cá mập nhưng dữ tợn hơn nhiều, ba cái vây lưng chỉa thẳng lên, bốn mắt nhỏ nhìn về phía cậu.

“Cá lớn, Rau Câu Nhỏ ở dưới ao sao?”

Cá lớn gật đầu rồi như có điều khó nói, nó đảo mắt vài vòng, thái độ chần chừ khó hiểu làm Nam Trà nảy lên một dự cảm bất thường.

“Xảy ra chút chuyện rồi, ngài Magnificus đang hôn mê.”

“Cái gì?” Nam Trà mở to mắt, còn tưởng mình nghe nhầm, nhưng rất nhanh sau đó cậu trở nên sốt ruột, lo lắng mà mặc nguyên bộ đồ tây nhảy thẳng xuống ao, đi đến chỗ cá lớn: “Anh ấy làm sao lại hôn mê bất tỉnh?”

Cá lớn trông thấy dáng vẻ cậu như đang muốn nín thở lặn xuống ao thì vội cong đuôi, dùng cái đuôi to của mình cản lại, nhắc nhở: “Cậu Nam Trà hãy bình tĩnh, không có thủ lĩnh dắt cậu không thể xuyên qua tầng đáy được.”

Nói rồi nó thở dài, kể lại chuyện xảy ra ngày hôm nay. Hoá ra thứ chất lỏng không rõ là gì mà bạch tuộc bị kẻ địch phun trúng kia là một loại độc tố kỳ lạ, khiến bạch tuộc hôn mê suốt cả một buổi chiều, đến giờ còn chưa tỉnh. Nhưng sau khi để lão rùa khám, lão nói đây chẳng qua chỉ là thuốc mê, không gây ra vấn đề gì cho cơ thể, có lẽ nó đợi đến bây giờ mới phát tác là vì thủ lĩnh có năng lực mạnh, làm chậm khả năng tác dụng của nó, phải đợi đến bây giờ mới ngất đi.

Lúc Nam Trà nghe nói bạch tuộc bị trúng độc chỉ cảm thấy tim mình thắt lại, nhưng sau khi biết thật ra chỉ là một loại thuốc mê thì cậu thở phào nhẹ nhõm: “Không sao là tốt rồi, không sao là tốt rồi.”

Cá lớn lại nói tiếp: “Nhưng lão rùa bảo có thể thuốc này sẽ mang theo tác dụng phụ, nhưng là cái gì thì chưa biết rõ.”

Nam Trà lại sốt ruột: “Cảm ơn đã nói cho tôi biết, mọi người có thể giúp tôi đưa anh ấy lên đây được không? Tôi muốn chăm sóc cho ảnh.”

Cá lớn phe phẩy đuôi, vốn dĩ đi báo tin cho cậu Nam Trà cũng là để cậu chăm sóc thủ lĩnh, bởi vì sau khi nghe lão rùa liệt kê một đống loại tác dụng phụ có thể xảy ra, trong đó còn bao gồm cả việc động dục, đám thuộc hạ đều nhất trí cho rằng, chuyện này để cậu Nam Trà xử lý sẽ tốt hơn.

Vì thế nó đồng ý.

Mười phút sau. một đàn cá với sắc màu rực rỡ cùng nhau trồi lên, trên lưng còn cõng theo một khối rau câu mềm núc ních đang nhắm mắt ngủ say.

Nam Trà cảm ơn rồi dùng hết sức bình sinh đưa bạch tuộc lên bờ, lại lấy khăn lau khô rồi mới nâng lên giường. Cũng may sau mấy năm trở thành bạn đời của một phi nhân loại, thể chất của cậu cũng có biến hoá, khoẻ hơn người bình thường rất nhiều, nếu không thì với kích cỡ to lớn của bạch tuộc, cậu còn lâu mới đưa lên giường được.

Bạch tuộc lúc này trông có phần đáng thương, hai mắt khép chặt, tám xúc tu thường ngày ngay cả khi đang chìm trong giấc ngủ cũng sẽ co cuộn lại, đôi khi hơi uốn cong vì một giấc mơ đẹp đẽ nào đó, bây giờ lại buông thõng rũ rượi như sợi dây chun khổng lồ không chút sức sống. Cái đầu tròn hay rung rinh giờ cũng xẹp xuống, ỉu xìu nằm tựa trên gối. Nếu không phải sắc tố da vẫn là màu sắc khoẻ mạnh như thường thì Nam Trà thật sự lo lắng.

Cậu nhẹ nắm lấy một cái xúc tu, cầm trong tay vừa vuốt ve vừa thì thào: “Sao em mới đi một chút mà anh đã thế này rồi, thật là…”

Cậu ấn ngón tay lên một nốt giác hút của bạch tuộc, muốn được nốt giác hút hút lấy, cậu thích cảm giác này, giống như được hôn vậy. Thế nhưng bây giờ mấy nốt giác hút cũng mất hết cả sức sống, dính vào da cậu một chút xíu thì đã tách ra. Nam Trà buồn bực sờ soạng nốt giác hút tròn tròn một lúc lâu rồi cúi người hôn chụt lên đầu rau câu xẹp của bạch tuộc.

Đêm hôm đó Nam Trà cũng không còn tâm trạng ăn sườn cay, cất hai phần vào tủ lạnh rồi quan tâm chăm sóc cho Rau Câu Nhỏ. Khi đi ngủ cậu cũng không ngủ sâu, cuộn mình nằm giữa mớ xúc tu của bạch tuộc như mọi lần nhưng chúng vẫn luôn không siết lấy cậu, không quấn cậu vào lòng, cảm giác này thật không quen.

Vì để phòng ngừa, Nam Trà ngủ được một chốc sẽ tỉnh lại kiểm tra trạng thái của bạch tuộc có gì bất thường hay không, mãi đến ba bốn giờ sáng mới xem như an tâm mà ngủ. Gần trưa, trong cơn mơ màng, Nam Trà cảm giác được xúc tu mềm mại mà mình ôm trong lòng bỗng cuộn lại.

“Ưm…” Cậu nhíu mày, chậm rãi tỉnh giấc.

Lập tức, cậu đối mặt với một đôi mắt vàng đang mở to, trong mắt còn mang theo vẻ kinh hãi.

Nam Trà vẫn mơ màng, chưa kịp nhận ra có điều gì bất thường thì xúc tu trong lòng đã rụt lại, trong đầu vang lên giọng nói quen thuộc đầy bối rối.

“Ai thế này?”

Lúc bấy giờ cậu mới nhận ra có gì đó bất ổn, cậu vươn tay nắm lấy xúc tu gần mình nhất, nhẹ giọng hỏi: “Rau Câu Nhỏ, làm sao vậy?”

Và phản ứng của Rau Câu Nhỏ chính thức làm cậu khiếp sợ.

Xúc tu trong tay rụt lại như chạm phải điện, đôi mắt vàng to càng trừng lớn hơn nữa, đồng thời kêu lên: “Cậu là ai? Tại sao lại ở đây?”

Vừa nói, thân rau câu không ngừng lùi lùi lùi, suýt thì té oạch xuống sàn nhà.

Như có tiếng sét đánh ngang tai, Nam Trà run lên, không thể tin được mà nhìn Rau Câu Nhỏ của mình, giọng run rẩy: “Anh… anh không nhận ra em sao?”

Bạch tuộc lúc này càng hoảng hơn: “Cậu, cậu có thể nghe thấy tiếng của ta?!”

Bạch tuộc thật sự hoảng rồi, mấy xúc tu không ngừng ngo ngoe bất an, mặc dù lúc tỉnh lại nhìn thấy trong lòng là một cậu thanh niên da dẻ trắng nõn, diện mạo còn rất thanh tú, cực kỳ dễ nhìn, dù đây là kiểu nó thích nhưng nó thật sự không thể thờ ơ việc vì sao chỉ ngủ một giấc lại phát hiện có người đẹp nằm trong lòng. Càng đáng quan ngại hơn là người đẹp này vừa ngủ vừa ôm xúc tu của nó, dáng vẻ cực kỳ thân thiết, nó thậm chí có thể cảm giác được nhiệt độ ấm áp của người nọ, còn có da dẻ trơn bóng mịn màng. Nó bối rối rút xúc tu ra thì vô tình đánh thức người đẹp, chuyện sau đó còn khiến nó kinh ngạc hơn nữa, người đẹp lại dịu dàng nắm lấy xúc tu nó, hỏi thăm nó có ổn không? Ánh mắt kia vô cùng tự nhiên, không giống giả một chút nào.

A a a, đây rốt cuộc là ai????

Sau đó bạch tuộc nhìn thấy sắc mặt người đẹp tái xanh, run giọng hỏi nó quên rồi ư?

Quên cái gì mới được? Nó có quen biết cậu trai xinh đẹp này sao? Bạch tuộc càng thêm bối rối và hoảng loạn khi phát hiện trong mắt Nam Trà bỗng dưng dâng lên hơi nước như sắp khóc.

Thôi chết, sao lại khóc rồi? Nó vô tình làm tổn thương người nọ ư? Nhưng mà nó nghĩ mãi vẫn không nhớ ra được.

Trong lúc bạch tuộc còn trố mắt tự hỏi thì Nam Trà đã nghĩ tới lời mà cá lớn nói, chẳng lẽ tác dụng phụ của cái độc kia là mất trí nhớ ư?

Sắc mặt Nam Trà càng thêm tái xanh, suy nghĩ đến việc bạn đời thân thương bỗng dưng quên mình khiến cậu không thể chịu được, cậu vội vàng chồm qua, leo lên người Rau Câu Nhỏ mà ngồi, còn dùng hai tay ôm lấy cái mặt bự của nó, run rẩy hỏi lại một lần nữa: “Rau Câu Nhỏ, anh không nhớ thật sao? Em là ai? Anh nói lại đi…”

Bạch tuộc bỗng nhiên bị người đẹp leo lên người, đây là lần đầu tiên nó tiếp xúc thân mật với một nhân loại như thế, đã vậy còn là một cậu trai vừa thơm vừa mềm vừa đẹp. Toàn thân rau câu lập tức không khống chế được mà đỏ ửng, biến thành một quả dâu tây, hai con mắt vàng lúng túng đảo loạn khắp nơi.

Nam Trà vẫn còn hồi hộp nghiêng mình theo hướng mắt của bạch tuộc, muốn buộc sinh vật trước mặt nhìn thẳng vào mình: “Rau Câu Nhỏ, anh mau nói cho em biết, em là ai?”

Bạch tuộc chỉ cảm thấy mặt mình nóng bừng, lắp bắp nói: “Xin, xin lỗi, ta không  biết cậu là ai, ta cũng không phải Rau Câu Nhỏ gì đó, xin mau leo xuống khỏi người ta.”

Nó thật sự không rõ chuyện gì đã xảy ra, cá lớn đâu? Nó không thường hay lên bờ, đa số chỉ ở dưới ao, vì sao mới ngủ dậy mà bày trí ở trên bờ lại khác như vậy? Thay đổi từ khi nào? Còn nữa, từ đâu ra một nhân loại sinh sống ở nơi này? Phải nói từ sau đời thủ lĩnh trước, nhiều năm rồi không hề có nhân loại nào đến sống ở đây.

A! Bạch tuộc nghĩ lung tung một trận bỗng cảm giác được khác thường, trên nốt giác hút truyền đến cảm giác kỳ lạ, sau đó mùi thơm của người trên thân càng thêm nồng.

Thơm quá!

Nó trợn mắt, nhìn thấy người nọ đang cầm xúc tu của nó, cố ấn những nốt giác hút của nó hít lên cổ. Giác hút của bạch tuộc là thứ nhạy cảm nhất, có thể cảm nhận mùi vị và hương thơm từ đó.

Người đẹp này cũng quá mức rồi, dù cậu không biết xấu hổ thì nó cũng xấu hổ đó! Chúng ta không thân không quen, sao lại tự dưng làm ra hành động này?

Bạch tuộc vốn đã không khác gì trái dâu tây khổng lồ, bây giờ màu đỏ càng đậm trên mỗi một xúc tu.

Dù cảm giác không tồi, còn có chút thích, nó không thể không thừa nhận là người này rất hấp dẫn, nhưng… nhưng mà chuyện này quá hoang đường rồi.

Nhận thấy Rau Câu Nhỏ lại muốn rụt xúc tu về, Nam Trà vội siết chặt, thậm chí còn ngã về phía trước, áp toàn bộ thân mình, cả ngực cả bụng lên cái đầu bự của nó, trong lòng ấm ức và lo lắng muốn khóc.

“Rau Câu Nhỏ, Rau Câu Nhỏ, anh làm sao vậy? Vì sao anh không nhớ em?”

Cậu vừa nói vừa dụi mặt vào cái đầu mềm mại rung rinh.

Bạch tuộc lúc lắc người, vừa ngại vừa mất tự nhiên, nó cảm thấy trước hết phải đi tìm cá lớn để hỏi cho ra lẽ mọi sự tình. Vì vậy nó đẩy Nam Trà ra khỏi người mình, còn không quên nhắc nhở: “Tên ta không phải Rau Câu Nhỏ.”

Vừa nói vừa muốn bò xuống giường.

Mà Nam Trà lúc này khóc thật rồi. Cái tên này rõ ràng là anh ấy cho phép mình gọi mà. Cậu mím môi nhào lên, mặc sức mà quấn lấy bạch tuộc, bây giờ thật sự không rõ ai mới là ‘bạch tuộc’ nữa.

“Em là bạn đời của anh mà, còn anh là Rau Câu Nhỏ của em.”

Bạch tuộc bị túm chặt đến là lúng túng, nó ngại muốn chết, hai cái đùi trắng mịn của cậu cứ cọ lung tung lên người nó, nốt giác hút cứ vô tình dính phải làn da của cậu, thơm chết nó. Nhưng nó gấp lắm rồi, nó phải cấp tốc đi tìm cá lớn để hỏi chuyện, vì vậy chưa kịp suy nghĩ đã theo bản năng mà quơ mạnh xúc tu một cái, vô tình hất Nam Trà ngã nhào.

A!

Lúc này thì đến cả bạch tuộc cũng sửng sốt, đôi mắt vàng to liếc nhìn cái xúc tu vừa gây hoạ. Không hiểu sao vừa thấy cậu thanh niên ngã xuống đất, cánh tay bị nó hất mạnh kia cũng đập xuống sàn đến cứng đờ, thì trong lòng dâng lên một cơn hối hận sâu sắc. Nó lắp bắp, thân thể đỏ hồng hơi tái đi vì lo lắng.

“Ta, ta không cố ý. Cậu có sao không?”

Nam Trà cũng sửng sốt, tuy không đau lắm nhưng Rau Câu Nhỏ chưa bao giờ mạnh bạo với cậu như vậy cả, cũng chưa bao giờ hất cậu ra, vậy mà…

Nam Trà mím môi, không biết nghĩ đến chuyện gì mà cậu nuốt uất ức vào trong, đột nhiên hạ quyết tâm.

Không đợi bạch tuộc bò qua nâng mình lên thì cậu đã tự đứng dậy, điều đầu tiên chính là nhanh chóng đóng cửa phòng. Khoá trái, thậm chí còn mạnh tay đẩy một cái tủ đến chặn cửa, sau đó xoay người nhìn bạch tuộc với ánh mắt cực kỳ không tốt.

Đối với những người mất trí nhớ, nghe nói để kích thích bọn họ nhớ lại, người ngoài có thể mô phỏng những sự việc từng xảy ra để giúp bọn họ lấy lại ký ức. Vừa hay lúc này bạch tuộc toàn thân chín đỏ, rất vừa miệng cậu, đây chính là bộ dáng mà cậu thích nhìn nhất của cục rau câu nhà mình. Thường ngày cậu rất hay chọc ghẹo cho nó đỏ ửng cả người thế này để ngắm, trông vô cùng dễ thương.

“Anh thật sự không nhớ em sao? Vậy… để em giúp một chút, có khi anh sẽ nhanh chóng nhớ ra em.”

Bạch tuộc: !!!

Cái dự cảm chẳng lành này là sao đây?

Chưa kịp nghĩ được gì nhiều, bạch tuộc đã thấy cậu thanh niên trước mặt đưa tay tự cởi áo của mình, eo nhỏ trắng nõn, cơ ngực vừa phải với những đường cong xinh đẹp lộ ra. Nó trợn trừng mắt, đỉnh đầu muốn bốc khói: “Cậu, cậu muốn làm gì?!”

“Làm gì? Tất nhiên là giúp anh nhớ ra em là ai.”

Nam Trà vứt áo qua một bên, không nói lời dư thừa, lập tức tấn công bạch tuộc.

“A!”

Bạch tuộc hét một tiếng, toàn thân rau câu rung lên vì bị người nhào đến. Nó luống cuống tới nỗi xúc tu múa may không ngừng, ôm lấy người trong lòng không được, mà đẩy ra cũng không xong. Ba trái tim đập bùm bùm trong cơ thể, màu đỏ không ngừng đổi liên tục các loại sắc thái, đỏ nhạt, đỏ đậm, thậm chí còn chuyển sang màu hồng, đủ màu sắc xấu hổ thay nhau lan ra từ cái đầu tròn như những cơn sóng, mắt vàng trừng to.

Nam Trà ôm lấy mặt bự của nó, nheo mắt nhìn chằm chằm một hồi sau đó cúi đầu chụt một tiếng thật lớn.

Bạch tuộc: !!!

Nó chỉ cảm thấy mình suýt thì hôn mê, nó chưa bao giờ được ai đó hôn, nhất là được một cậu trai đẹp như vậy hôn, nó thậm chí còn chưa từng nghĩ tới việc mình sẽ chọn một nhân loại làm bạn đời.

Điều đang diễn ra này thành công khiến nó đơ cả người, cái này… có tính là nó bị cướp mất nụ hôn đầu không? Tuy là nó không có môi như con người để hôn nhưng mà đây là lần đầu tiên của nó đó.

Bạch tuộc mất trí nhớ đã hoàn toàn quên mất tất cả, cho rằng mình vẫn là con bạch tuộc còn ‘ngây thơ trong trắng’ chưa nếm trái cấm.

Bỗng nhiên nó cảm thấy trên mặt ướt ướt, có cái gì đó mềm mại lướt qua mặt nó. Nó vội tỉnh táo lại, sau đó đỉnh đầu lập tức bốc khói.

A a a a a. Cậu ấy liếm mình!

Nam Trà cảm thấy hôn một cái không đủ, vì thế vươn lưỡi ra liếm lên mặt bự kia. Chỉ thấy cơ thể rau câu cương cứng, sau đó mềm nhũn, hai mắt trợn trắng, bộ dáng như suýt thì co thắt cơ tim ngất xỉu.

Bạch tuộc thật sự không biết dùng từ gì để miêu tả trạng thái của mình, chỉ cảm thấy mình muốn bay lên mây, chỗ bị liếm lại giống như bị truyền điện, tê tê ngứa ngứa.

Chụt. Lại một tiếng hôn vang lên, có điều lần này Nam Trà không chỉ hôn bình thường, mà còn dùng sức mút vào, chỗ da đó của bạch tuộc lập tức đỏ hơn những chỗ khác, tuy không quá rõ nhưng cũng rất ra dáng một cái dấu hôn.

Nam Trà vừa lấn đến ôm lấy nó vừa không ngừng hôn khắp nơi trên mặt nó, chẳng mấy chốc một bên mặt của bạch tuộc đã bị nước bọt của cậu liếm ướt. Bây giờ bạch tuộc rốt cuộc cũng dùng cạn lý trí để cản lại cái sự đê mê khi được người đẹp ôm hôn này.

Nó thầm nghĩ, mình là một thủ lĩnh bạch tuộc có đủ tư cách, cậu trai này sẽ không dễ dàng hạ gục được đâu.

Nó cố gắng trấn tĩnh, để bảo vệ cho sự thuần khiết của mình, để dành lần đầu cho bà xã sau này, nó quyết định, dứt khoát dùng bốn xúc tu gỡ ‘con bạch tuộc’ đội lốt nhân loại đang dính trên người mình ra, tức tốc bỏ chạy.

Nam Trà bị đẩy rớt xuống sàn, trơ mắt nhìn bạn đời mang cái mặt đỏ lừ, co tám cái ‘giò’ chạy lẹp bẹp lẹp bẹp ra cửa. Cậu sửng sốt hồi lâu, sau đó ngửa đầu cười ha hả.

Trời ạ, ở bên nhau lâu như vậy đây là lần đầu tiên cậu thấy được cái dáng đi mới lạ này của bạch tuộc, quá là dễ thương.

Cậu nhếch khoé miệng cười xấu xa, thì ra phản ứng của anh ấy khi bị ‘người lạ’ quyến rũ là như vậy, tám cái chân như muốn bỏ chạy ra tám hướng.

Nam Trà chậm rãi đứng dậy, búng nhẹ tay một cái, từ giữa hai đầu ngón tay phóng ra một tia điện nhỏ nhắm vào chiếc tủ sắt đang chặn ở cửa phòng. Mà Rau Câu Nhỏ thì đang ở đó hì hục muốn đẩy tủ ra để tẩu thoát khỏi tên dê xồm lập tức bị dẫn điện, giật cho tê rần, tám cái xúc tu co lại.

“A!!! Cái gì vậy? Vì sao lại…. Ưmmmm…” Bạch tuộc chỉ cảm thấy dòng điện quen thuộc không quá mạnh này làm nó phê tái tê, cả người mềm oặt nằm rạp lên chiếc bàn, đôi mắt vàng lờ đờ, không tài nào hiểu nổi.

“Cậu, rốt cuộc là ai? Nhân loại sao có thể phóng điện?”

Nam Trà bước tới ôm lấy Rau Câu Nhỏ yêu dấu của mình: “Bạn đời của ông nội em là cá chình mà, em cũng thừa hưởng một phần nhỏ năng lực của ông ấy.”

Nói rồi cậu nghiêng đầu nhìn nó, môi cười dịu dàng, trong mắt là thương yêu và thích thú vì dáng vẻ mới lạ này của bạn đời. Kể ra thì mất trí nhớ cũng không phải quá đáng sợ, cậu tin chắc mình có thể lại lần nữa khiến Rau Câu Nhỏ yêu mình, cũng tin chắc rằng Rau Câu Nhỏ không hoàn toàn quên hẳn.

Đừng nghĩ rằng cậu không để ý mấy chi tiết nhỏ, lúc nãy khi Rau Câu Nhỏ lỡ tay đánh trúng cậu đã khựng lại, phản ứng như thể không tin được mình vừa làm đau cậu, và lúc cậu hôn lên tuy có hơi mất tự nhiên nhưng phần nhiều là hưởng thụ, rõ ràng cho thấy Rau Câu Nhỏ có một bản năng đối với cậu.

Phát hiện ra điều này chỉ khiến cậu càng yêu bạch tuộc nhà cậu hơn. Cậu hôn nhẹ lên mặt nó, một tia điện nhỏ từ cánh môi truyền qua làm bạch tuộc muốn tan thành nước. Kỳ thật lúc bị Nam Trà ôm lấy lần nữa nó có thể phản kháng, nhưng vừa nghĩ đến đó thì trong đầu đã không tự chủ mà nhảy ra vô số cảnh tượng mình dùng lực quá mạnh làm cậu bị thương, khiến cảm giác xót xa dâng lên trong lòng một cách mất khống chế, vì thế mà nó cứ vừa giơ xúc tu lên là khựng lại, cuối cùng cũng không nỡ đẩy cậu ra, đã thế còn có mấy tia điện tê tê khiến người nó càng thêm mềm oặt. Vì vậy Nam Trà thành công ‘giam cầm’ được cục rau câu của mình, tha nó về giường muốn làm gì thì làm.

Nhìn bạch tuộc bị mình ép nằm trên giường với vẻ mặt đau khổ, cứ như thiếu nữ sắp bị khinh bạc. Cậu bóp bóp xúc tu của nó, cười nói: “Ngày trước lúc mới gặp em anh bạo lắm mà Rau Câu Nhỏ.”

Cậu kề sát mặt vào, thì thào: “Anh nhìn lén em tắm mà. Như một tên biến thái thích theo dõi người ta, anh có biết buổi tối anh đã làm gì em không?”

Bạch tuộc nghe cậu kể lại mà trợn trừng mắt: “Không có, ta không có.”

Nam Trà nhếch môi: “Buổi tối anh còn lẻn vào phòng em, cởi đồ em, sau đó…” Nói rồi cậu dùng ánh mắt mập mờ trêu ghẹo cục rau câu đỏ trước mặt.

Bạch tuộc nuốt nước bọt một cái, dù trong lòng cật lực chối bay chối biến nhưng vẫn nhịn không được mà tò mò muốn nghe xem cậu trai xinh đẹp này có thể bịa ra điều gì.

Nam Trà không nói mà dùng hành động để thể hiện, cậu bất ngờ kéo xúc tu của nó nhét vào trong quần mình.

Bạch tuộc bị sự ‘vô liêm sỉ’ của cậu doạ ngất, nó chỉ cảm thấy cái xúc tu kia của mình nóng hổi, còn tê tê như bị điện giật. Nam Trà chỉ mới cởi áo, nửa thân dưới của cậu vẫn còn tươm tất lắm, cầm cái ‘tay’ trơn trượt kia nhét vào thật ra chỉ để chọc cục rau câu này là chính. Quả nhiên hai giây sau nó giật phắt ra như bị phỏng, hoảng sợ trừng cặp mắt vàng to với cậu, toàn thân có xu thế sắp bốc hơi.

“Ngay những ngày đầu anh đã làm như thế với em đó, bây giờ ngượng ngùng cái gì? Anh cũng không phải thiếu nam ngây thơ trong sáng.”

Bạch tuộc sắp khóc đến nơi, ai nói cho nó biết vì sao ngủ một giấc dậy lại bị một cậu trai xinh đẹp sàm sỡ, quấy rối, còn bị cậu ấy đổ tội biến thái lên đầu, rõ ràng người biến thái là cậu ấy mới đúng.

Mắt thấy Rau Câu Nhỏ lại chuẩn bị hét ầm lên ‘không có không có’, Nam Trà lập tức chặn đầu: “Có cá lớn làm chứng!”

Bạch tuộc: “Cái gì? Cá lớn? Tên đó cũng biết chuyện???”

Nam Trà bổ thêm một câu: “Mực lớn, cua lớn, cá thân dẹp,… tất cả sinh vật trong ao đều biết ngày đó anh cưa cẩm em thế nào.”

Bạch tuộc không thể chấp nhận được, nó lại ngo ngoe xúc tu muốn bò xuống giường, vừa bò vừa không ngừng nói: “Không đúng, ta không có như vậy! Cậu lừa bịp, ta phải đi hỏi bọn họ.”

“Hỏi làm gì chứ?” Nam Trà túm lấy cái xúc tu bự, ôm chặt không cho nó đi: “Anh nhìn đây này, đây là cái gì?”

“Hả?” Bạch tuộc quay đầu, thấy Nam Trà chỉ vào những nốt đỏ trên ngực. Những nốt đỏ này rải rác rất nhiều, nhưng lại sắp xếp theo một quy tắc nhất định.

Chẳng lẽ là…

Bạch tuộc cứng người, cố nghĩ theo chiều hướng khác: “Bớt hả?”

Nam Trà lắc đầu, lại chỉ ra sau lưng, phía sau cũng có không ít.

Bạch tuộc: “…Muỗi đốt?”

“Muỗi đốt cái đầu anh!” Nam Trà tức giận đánh bộp lên thân hình núc ních của Rau Câu Nhỏ: “Là anh ‘đốt’ đó! Nhìn đi, mấy nốt này quấn quanh em như sợi dây vậy, chỉ có xúc tu bự của anh mới có thể tạo ra kiểu này.”

Nói rồi cậu cố ý dán xúc tu của bạch tuộc lên eo, đè chặt cho mấy nốt giác hút trên đó mút mạnh vào da mình. Bạch tuộc bất ngờ không kịp thả lỏng, vì vậy lực hút vẫn khá mạnh khiến lúc Nam Trà giật xúc tu ra, tiếng bóc bóc vang lên một tràng, kèm theo sau đó là eo cậu hiện đầy nốt đỏ theo một hàng ngang đặc biệt. Rõ ràng chỉ có giác hút trên xúc tu mới tạo ra được cách sắp xếp như vậy.

Nam Trà mang theo ý xấu mà nhắc lại: “Mới đêm hôm trước anh quấn chặt em hút như một tên nghiện, vậy mà bây giờ lại chối.”

Lúc này ngay cả bạch tuộc cũng bắt đầu hoài nghi: “Chẳng lẽ mình mất trí nhớ rồi?”

Nam Trà vừa nghe thấy câu nói bâng quơ đó của bạch tuộc, không ngờ đối phương vậy mà lại đoán trúng phóc, vội gật đầu thuật lại: “Đúng vậy, hôm qua lúc làm nhiệm vụ anh bị trúng thuốc mê, có tác dụng phụ gây mất trí nhớ. Anh quên em mất rồi.”

Nói xong cậu ụp mặt lên người nó dụi một trận, cố ý giả khóc: “Hu hu sao anh lại có thể quên em…”

Bạch tuộc bối rối, còn tưởng cậu khóc thật, mấy cái xúc tu xoắn xuýt không biết có nên ôm cậu dỗ không, bản năng khiến nó rất muốn ôm cậu dỗ. Trên giác hút vẫn còn đọng lại mùi thơm da thịt của cậu, nó chần chờ rồi chần chờ…

Đương lúc giơ một cái xúc tu lên định dỗ cậu, nó chợt cứng người lại. Bởi vì nó cảm giác được một cái xúc tu khác của mình bị ai đó liếm mút. Nam Trà nhân lúc bạch tuộc bối rối mà tấn công, cầm một cái xúc tu của nó cho vào miệng, đầu lưỡi không ngừng đảo qua những nốt giác hút mẫn cảm của nó.

Bạch tuộc hết hồn, ngượng đến nỗi co rụt xúc tu, nhưng Nam Trà vẫn đuổi theo không bỏ, còn vì đề phòng nó lại chạy trốn mà dứt khoát leo hẳn lên người nó.

“Cậu, cậu…” Rau Câu Nhỏ lúng túng không thôi, muốn đẩy cậu ra nhưng lại sợ mình lỡ tay làm đau cậu như lúc nãy, muốn chạy cũng không chạy được, mà nằm yên thì quá xấu hổ.

Nó thầm nghĩ, kẻ nghiện rõ ràng không phải là nó, mà là cậu trai này!

Nó hết cách, rụt xúc tu lại nhưng vẫn cứ bị cậu tóm được, bèn giấu cái xúc tu đáng thương của mình xuống dưới thân rau câu.

Nam Trà nhướng mày, cậu ngồi dậy, một tay chống lên người nó, một tay bắt đầu lần tìm trong mớ xúc tu cuộn tròn phía sau.

“Cậu mau leo xuống đi, đừng như vậy.” Bạch tuộc năn nỉ, kỳ thật nó đã bị cậu trêu chọc cho toàn thân bốc hoả, chỗ kia kia bắt đầu trở nên khó chịu, nhưng mà nó sẽ không thừa nhận đâu.

Nào ngờ, trong lúc nó định thủ tiết tới cùng thì chợt cảm thấy nguy hiểm, cái tay của cậu đã mò tới một chỗ…

Nam Trà thuần thục tìm được cái xúc tu đặc biệt, chính là tua giao phối mà bình thường bạch thuộc hay giấu đi, một phát lôi nó ra.

Quả nhiên, cứng hơn mấy xúc tu khác, còn phủ dịch nhờn.

Cậu cười cười nhìn vẻ mặt hốt hoảng đến là đáng yêu của Rau Câu Nhỏ: “Anh hứng rồi. Cơ thể vẫn rất là thành thật nha.”

“Không có, không có.” Bạch tuộc nỗ lực chối, thân mình đưa qua đưa lại như đang lắc đầu, cũng nỗ lực rụt tua giao phối về.

Nhưng lần này Nam Trà giữ chặt không cho nó có cơ hội rụt về nữa, còn thầm truyền một ít tĩnh điện làm thân rau câu đang căng thẳng lập tức mềm nhũn ra. Bạch tuộc chỉ cảm thấy muốn bay lên mây, xụi lơ để mặc cậu trai nghịch ngợm vật thể nhạy cảm của mình.

Bọn họ đã sống chung bao lâu, Nam Trà hiểu hết mọi thứ trên thân người bạn đời phi nhân loại này của mình, cũng không còn ngại ngùng như hồi mới quen. Cậu nhanh chóng tự cởi quần của bản thân, vật nhỏ trắng hồng đã cương lên của cậu cũng theo đó bật ra, cọ lên người rau câu mềm mại.

“Ưmmm.” Nam Trà rên nhẹ một tiếng thoải mái, hơi đong đưa phần eo để cọ sát, vẻ mặt thích thú.

Cảnh tượng như vậy đối với cục rau câu mất trí nhớ ‘chưa khai bao’ mà nói là quá kích thích. Lúc này nó có thể thấy rõ khắp trên đùi và bụng dưới của cậu có rất nhiều vết đỏ tròn, y hệt như những cái trên ngực, không cần nói cũng biết chúng là do cùng một thứ gây nên.

Dù ngại đến mức chỉ muốn độn thổ, nhưng tầm mắt bạch tuộc vẫn không thể không chú ý đến thứ nào đó. Dáng vẻ của người trước mắt quả thật quá mức quyến rũ, nhất là dương vật trắng hồng của cậu đang không ngừng cọ lên người nó. Bạch tuộc chỉ cảm thấy toàn bộ xúc tu của mình ngứa râm ran, như có bản năng mách bảo rằng hãy mau chóng quấn lên thứ đáng yêu kia, liều mạng ve vuốt, liều mạng nếm thử. Nó… nó sắp không cưỡng lại được nữa rồi.

Nam Trà quan sát đôi mắt vàng to của Rau Câu Nhỏ, cười nhẹ trong lòng, quả nhiên cơ thể bạn đời là thành thật nhất, dù mất trí nhớ thì sự phản ứng của cơ thể cũng đã nói rõ Rau Câu Nhỏ vốn cực kỳ quen thuộc với cậu.

Bạch tuộc chịu không nổi nữa, cảm giác như có ma xui quỷ khiến, nó đè xuống sự xấu hổ cùng cực mà mò một cái xúc tu lên, quấn lấy dương vật nhỏ của cậu. “Haaaa.” Nam Trà thở hắt ra vì thoải mái, tay không ngừng vuốt tua giao phối của bạn đời, thân dưới cũng không ngừng đong đưa, rất quen đường quen nẻo mà phối hợp với xúc tu mềm mại trơn trượt đang dè dặt bao lấy gậy thịt của mình, miệng cổ vũ: “Ừm, đúng rồi, tuyệt lắm, siết chặt một chút nữa đi anh.”

Bạch tuộc nghe lời siết chặt một chút, cậu lập tức rên rỉ ngọt ngào. Toàn thân bạch tuộc bây giờ đã đỏ đến không thể đỏ hơn, trong mắt mang theo vẻ si mê mà không tự biết, chăm chú nhìn người trước mặt.

Cậu ấy đẹp quá, thật quyến rũ, nó muốn cậu ấy…

Được rồi, coi như nó tạm tin lời cậu rằng cậu là bạn đời của nó, vậy nên… làm chuyện này cũng là bình thường mà nhỉ?

Nam Trà cũng để ý đến Rau Câu Nhỏ của mình, một ít biến hoá trên cái mặt tròn bự đủ để cậu nhìn ra suy nghĩ của nó. Vì vậy cậu lập tức tấn công, cậu kéo lấy tua giao phối của bạch tuộc, không chút ngần ngại mà đưa đến bên miệng mình, ngậm vào.

“A!” Dù bạch tuộc đã thầm chấp nhận nhưng nó vẫn rất giật mình với hành động này của cậu, mà nó chưa kịp làm gì thì đã bị khoái cảm truyền đến từ tua giao phối khiến cho run rẩy vì thoải mái.

Nó thở phì phò, nhìn cái miệng nhỏ của cậu trai trước mặt không ngừng liếm mút tua giao phối của mình, gân trên đó đã nổi lên, giác hút cũng ẩn xuống, đầu tua to ra chậm rãi biến thành một hình thù khác với xúc tu bình thường, ngay cả màu sắc cũng thay đổi, mà dịch nhờn thì không ngừng phân bố từ mọi tấc da trên tua giao phối. Điều khiến nó càng xấu hổ hơn là bao nhiêu dịch nhờn đều bị cậu liếm sạch, nuốt hết vào bụng.

Nó ngọ nguậy xúc tu, từ từ ôm chặt lấy cậu, thở phì phò nói: “Chất dịch đó, đừng… đừng nuốt nữa, quá nhiều rồi, nó sẽ khiến cậu…”

“Khiến em hứng tình? Tâm trí điên đảo?” Nam Trà vừa liếm vừa cười mà hỏi ngược lại: “Rau Câu Nhỏ yên tâm, như vậy càng tốt, cảm giác nó mang lại rất thích nha, đặc biệt là thứ này của anh.”

Nói rồi cậu cố ý mút mạnh tua giao phối, thành công khiến bạch tuộc sướng đến đổi màu. Sau đó cậu nhả tua giao phối ra, nằm sấp lên người bạch tuộc, mông vểnh cao cao. Cậu áp sát vào mặt nó, nhìn thẳng vào đôi mắt vàng, thì thào gợi cảm: “Giúp em nới rộng một chút đi.”

“H…hả?” Bạch tuộc bị cái mút mạnh vừa rồi hút mất một nửa lý trí, không quá tỉnh táo, bị người trong lòng ve vuốt nhè nhẹ, thư thái muốn bay bổng, nó còn đang nghĩ: Nếu thật sự có một người bạn đời như vậy thì quá tốt rồi.

Nam Trà hôn mặt nó một cái, chủ động kéo lấy một xúc tu bình thường, tự điều khiển xúc tu chọc nhẹ vào lỗ nhỏ phía sau đã bắt đầu ngứa râm ran của mình: “Nào, giúp em một chút.”

Bạch tuộc tỉnh táo lại, lập tức hiểu ra ý cậu, toàn thân nóng bừng, nó xấu hổ đáp: “Được… được rồi.”

Nó cẩn thận chạm nhẹ vào cửa huyệt của cậu, tuy vì góc độ mà không thấy được nhưng kỳ lạ là nó như rất quen đường quen nẻo mà tách cửa động ra, chậm rãi len lỏi vào.

Nam Trà nhắm mắt, rên nhẹ: “Ưmmm…”

Sự xâm lấn quen thuộc khiến cậu thoải mái đến nhũn người, cậu chủ động đẩy mông, nuốt xúc tu vào sâu hơn một chút. Hành động này làm bạch tuộc hoảng hốt, nó kêu lên: “Chậm đã!”

Nó sợ không cẩn thận sẽ làm cậu bị đau, nhưng đổi lại là tiếng cười nhỏ của cậu. Nam Trà cong cong hai mắt, hôn mặt nó: “Không sao, chúng ta đã làm tình rất nhiều lần, em đã sớm quen với anh mà.”

Nói rồi cậu lại kéo một cái xúc tu khác, không chút ngại ngùng mà hướng dẫn: “Thêm một cái nữa, giúp em mở rộng một chút, ưmmm, đừng… đừng sâu quá, a ha…”

Bạch tuộc si mê nhìn vẻ mặt thư thái vì khoái cảm của người trong lòng, quyết định nghe theo ý cậu, dù là bản năng trong cơ thể dẫn dắt nhưng nó vẫn làm thật cẩn thận, chậm rãi và không dám chen lấn quá sâu khiến cậu khó chịu.

Nam Trà thích đến run rẩy, cậu sờ sờ mặt nó: “Dù là không nhớ gì cả nhưng anh vẫn cứ dịu dàng với em như cũ. Thích lắm.”

Bạch tuộc như học trò nhỏ được khen, vừa vui vừa ngại: “Thật không?”

“Ừm, bây giờ còn nói chuyện e dè nữa, anh dễ thương muốn chết.” Nam Trà nhận xét, sau đó lại tiếp tục hướng dẫn: “Dùng hai xúc tu banh chỗ đó ra một chút… A!”

“Đau hả?” Bạch tuộc căng thẳng.

“Không có, chỉ là… hưm…” Nam Trà khó nhịn mà đong đưa eo.

Bạch tuộc như cảm nhận được sự gấp gáp của cậu, cũng bị dáng vẻ mê người của cậu làm cho máu nóng dâng lên.

Nó bất ngờ trở mình, đặt Nam Trà xuống dưới thân.

“A!” Nam Trà giật mình hô lên, sau đó vội vội vàng vàng dùng hai tay hai chân ôm chặt lấy nó: “Anh đừng đi!”

Cậu sợ Rau Câu Nhỏ lại bỏ chạy, lần này nếu bỏ chạy thật thì cậu cũng không có hơi sức đâu mà bắt lại, chuyện này cấp thiết lắm rồi, cậu muốn làm ngay lúc này!

Bạch tuộc cũng đã từ bỏ ý định bỏ chạy, dùng hai xúc tu của mình ra ra vào vào, còn theo lời cậu thỉnh thoảng tách huyệt động ra để mở rộng: “Ta sẽ không đi.”

Nó cũng sắp không nhịn được, nếu không phải vì sợ cậu đau thì đã muốn vùi tua giao phối vào cơ thể cậu rồi.

Nhưng Nam Trà thì không sợ đau, từ khi trở thành bạn đời của bạch tuộc, loại chuyện này chỉ cần mở rộng một chút là quá đủ, nơi đó của cậu đã rất ẩm ướt và mềm mại rồi, đó là chưa kể đến chất dịch phân bố trên tua giao phối khi vùi vào trong sẽ càng khiến cậu thoải mái hơn nữa.

“Đủ, đủ rồi, anh mau vào đi.”

Vừa nói cậu vừa vội vàng kéo tua giao phối đặt ở cửa huyệt, đẩy mạnh vào.

Bạch tuộc còn muốn ngăn cản cậu, nó cảm thấy mở rộng quá ít sẽ khiến cậu bị thương mất, nhưng vừa bị vách ruột mềm mại bao bọc, mà vẻ mặt của người dưới thân còn thỏa mãn đến khêu gợi, không có chút đau đớn nào. Điều này càng đốt cháy ý chí nó.

Chuyện sau đó, bạch tuộc đã không còn để ý cái gì nữa, nó thậm chí còn không nhớ lắm mình đã đánh mất bình tĩnh từ lúc nào, chỉ biết theo bản năng kỳ lạ trong cơ thể mà không ngừng âu yếm người dưới thân, dùng tua giao phối vừa dài vừa to của mình nhồi vào thân thể cậu, vùi lấp lỗ nhỏ chặt chẽ của cậu.

Thích quá, cảm giác sung sướng quen thuộc này là sao?

Nó ngạc nhiên phát hiện mình hiểu rõ mỗi một điểm mẫn cảm bên trong cơ thể cậu trai này, tuyến tiền liệt nằm ở đâu, chỗ nào của thành ruột là nhạy cảm nhất, độ sâu nào có thể khiến cậu điên cuồng, tua giao phối phải cong như thế nào mới có thể khiến cậu rên rỉ bằng thứ âm tiết ngọt đến tận xương, thậm chí nó còn biết muốn chọc cho cậu khóc thì có thể dùng xúc tu nhỏ khác cùng nhau chen lấn vào…

Cứ như vậy, nó để mặc cái gọi là ‘bản năng kỳ lạ’ này dẫn dắt, thỏa sức yêu thương cậu.

Chờ khi xong việc, Nam Trà đã nằm bẹp trên giường, động nhỏ phía sau không cách nào khép lại, tinh dịch đầy ắp của bạch tuộc trào ra không ngừng rồi đọng thành một bãi trên giường, dù cậu có cố gắng thế nào cũng không thể giữ nó lại trong cơ thể.

Tuy mệt nhưng thật sự sảng khoái, Nam Trà mặt đầy thỏa mãn ôm lấy xúc tu mềm bự, nhắm mắt nghỉ ngơi.

Bạch tuộc thì dè dặt xoa thắt lưng cho cậu: “Xin lỗi, là ta quá đáng.”

“Không sao, sướng mà.”

“Ta… ta sẽ chịu trách nhiệm.”

Nam Trà cố sức nhéo nó một cái: “Vốn đã là bạn đời, anh còn muốn chịu trách nhiệm như thế nào?”

Bạch tuộc lầm bầm: “Nhưng mà…” Nó vẫn không tin lắm chuyện bạn đời gì đó, nhưng đã ăn con người ta như vậy, cậu trai này còn rất hợp ý nó, nó cũng nguyện ý chung sống với cậu cả đời.

Nam Trà cười: “Nếu muốn chịu trách nhiệm thì mau mau lấy lại trí nhớ cho em.”

Nói rồi cậu lại lải nhải thêm cái gì đó nhưng vì quá mệt, lại vì đêm qua lo lắng cho bạch tuộc mà mất ngủ, lúc này cũng nhanh chóng thiếp đi mất, chỉ nghe thấy câu cuối cùng của cậu là: “Dù không nhớ ra cũng đừng bỏ em lại có được không?”

Bạch tuộc xoa vuốt cho cậu hồi lâu mới đáp: “Được.”

Thấy cậu ngủ say, nó bắt đầu bò xuống giường, chần chờ một lúc mới đi tìm một miếng vải sạch trong tủ quần áo của cậu, sau đó dời chướng ngại vật chắn trước cửa, lẹp bẹp đi ra ngoài nhúng ướt khăn rồi trở về lau mình cho cậu. Tình cảnh lại mang theo chút quen thuộc khó nói, cứ như thể nó đã làm chuyện này hàng tá lần.

Nó cảm thấy, vẫn là xuống ao tìm đám thuộc hạ hỏi lại cho ra lẽ.

Lúc cá lớn và cá thân dẹp trông thấy thủ lĩnh bạch tuộc nhà mình bơi từ xa tới, cả bọn đều vui mừng chạy đi đón:

“Thủ lĩnh, ngài tỉnh rồi sao?”

Cá thân dẹp tấm tắc: “Để ngài ấy cho cậu Nam Trà chăm sóc là đúng mà, xem ngài bơi nhanh như vậy thì chắc chắn là không có vấn đề gì rồi.”

Mực lớn bên cạnh đồng ý, nhưng nó còn chưa kịp phát biểu gì thì nhận ra điều kỳ quái: “Sao ngài ấy bơi nhanh vậy! A, coi chừng!”

Cả đám nhao nhao tản ra, nhưng bạch tuộc gấp thì gấp chứ không có ý định tông vào đám thuộc hạ của mình, nó nhìn dáng vẻ hóng hớt của bọn chúng mà trầm mặc, tự hỏi nên mở miệng như thế nào để làm rõ chuyện này. Có điều không đợi nó nghĩ xong thì cá lớn đầu đội mực nhỏ thong thả bơi đến, kỳ thật mực nhỏ đã không còn là mực nhỏ, nhưng những lúc rảnh rỗi vẫn mang thói quen ngày xưa mà bám trên đầu anh cá lớn của mình.

Cá lớn nói: “Thủ lĩnh, ngài trở về rồi?”

“Ừm.” Bạch tuộc đáp một tiếng, sau đó do dự mà chỉ xúc tu về phía phòng ngủ của ngôi nhà bên trên tầng đáy ao: “Cậu trai ở trên kia là ai? Dọn đến đây từ khi nào? Vì sao ta không biết?”

“…” Đáp lại bạch tuộc là sự yên lặng đầy kinh hãi.

Cá lớn là tên phải ứng lại đầu tiên, nó nhớ đến lời dặn của lão rùa, một trong số các tác dụng phụ có thể xảy ra là mất trí nhớ, nhưng việc mất trí nhớ có xác suất xảy ra thấp nhất nên khi cả bọn đưa thủ lĩnh đến chỗ Nam Trà hoàn toàn không nghĩ rằng nó sẽ thật sự xảy ra trên người thủ lĩnh của mình.

“Thủ lĩnh, ngài… thật sự không nhớ gì hết?”

Bạch tuộc: “…” Nói vậy là nó thật sự mất trí nhớ?

Cua lớn hoảng sợ kẹp càng: “Thôi xong!”

Mực nhỏ trên đầu cá lớn cũng trợn tròn mắt: “Thủ lĩnh quên mất anh Nam Trà rồi!”

Có điều, sự tình lại không diễn ra theo chiều hướng bi đát, mà ngược lại, cả đám thuộc hạ được một dịp càn rỡ không phân biệt trên dưới mà cùng túm tụm lại kéo bạch tuộc ‘ngồi’ vào một băng ghế san hô, bắt đầu nhao nhao mồm năm miệng mười diễn tả lại toàn bộ những sự tình mà bạch tuộc quên mất một cách thật sinh động.

Chẳng rõ vì sao bạch tuộc chỉ quên mất quãng thời gian mới bắt đầu gặp Nam Trà, phần còn lại đều nhớ rõ. Vì thế nội dung của cuộc trò chuyện chỉ xoay quanh việc nó đã cưa cẩm Nam Trà như thế nào, ngày thì nhìn lén, đêm đêm hiện thân mò mẫm, thậm chí còn lấy thuộc hạ ra mua vui cho người ta…

Bạch tuộc nghe mà vô cùng hoài nghi tố chất làm thủ lĩnh của mình: Mình đã từng mất hết liêm sỉ như vậy sao?

Đáp lại ánh mắt tự hỏi của nó là mấy chục cặp mắt tỏ vẻ: Đúng như thế đó!

Cá thân dẹp là hứng chí nhất, nó làm bộ rón rén hệt như ngày trước bạch tuộc rình trước cửa phòng tắm Nam Trà, ngoại trừ nó không thể đổi thành màu dâu tây để cosplay triệt để thì ngay cả cặp mắt cá cũng diễn đạt cực kỳ: “Ngài lúc đó cứ đu như vậy trước cửa phòng tắm cậu Nam Trà nè, nhớ có lần cậu ấy để quên quần áo, chỉ quấn mỗi cái khăn đi ra ngoài, ngài vừa thấy là đỏ lè, bám không chắc nên rớt tủm xuống ao.”

Bạch tuộc: “…”

Cua lớn bên cạnh chợt nhận ra nguy hiểm, hình như tên này nói hớ rồi, nó dùng càng chọt cá thân dẹp một cái báo hiệu. Nhưng cá thân dẹp vẫn hăng say kể tiếp: “Mà ngài leo lên bờ nhanh lắm nha, cậu Nam Trà vừa vào phòng cởi khăn ra là lại đu lên cửa sổ ngó tiếp… Ui da, cậu chọt tui làm gì?”

Thấy hai con mắt của cua lớn đảo lia lịa, mà vẻ mặt của đám cá mực xung quanh cũng đầy bất an nhìn nó, nó chợt nhận ra: Chết mẹ, nói hớ.

Bạch tuộc: “Có vẻ như cậu biết kỹ quá nhỉ, còn thấy cả cảnh Nam Trà chỉ quấn một cái khăn đi ra ngoài.”

Tuy là nó không nhớ lắm nhưng vừa nãy thân thiết với cậu, bàn về thân thể cậu thì không ai khác có thể hiểu rõ sự quyến rũ và đẹp đẽ đó… nhưng mà cái tên cá dẹp này là sao đây? Cũng rình xem à?

Bạch tuộc nguy hiểm nheo mắt: “Kể tiếp đi.”

Cá thân dẹp: “…” Quên mất thủ lĩnh hồi chưa có vợ còn đáng sợ hơn bây giờ nhiều, nó đảo mắt, sau đó cười giả lã: “He he, lúc đó thấy cậu ấy chạy ra là biết không nên nhìn, đã nhìn đi chỗ khác, thủ lĩnh đừng nóng.”

“Nhìn chỗ khác thì sao biết cậu ấy có quấn khăn hay là không quấn khăn?”

Cá thân dẹp run rẩy: “Thủ lĩnh, xin thề là chỉ thấy một cái bóng trắng chạy xẹt qua hành lang, có cái gì đó xanh xanh nữa, tui đoán là cái khăn, mạnh dạn khẳng định là cậu Nam Trà quấn khăn chạy ra, chứ tui không có cố ý rình xem đâu.”

Cái này nó nói thật, nhưng có ai tin nó không? Hu hu, nó chỉ là thích hóng chuyện, nhưng cũng biết cái gì nên nhìn cái gì không nên nhìn mà, hồi đó thủ lĩnh dữ lắm, nó nào dám càn rỡ nhìn lén bà xã của thủ lĩnh.

Bạch tuộc hừ một tiếng, quyết định ghim trong lòng, chờ một ngày khôi phục trí nhớ thì xử lý tên thuộc hạ không biết trên dưới này.

Buổi sáng hôm đó, bạch tuộc dành ra toàn bộ thời gian để nghe đám thuộc hạ kể lại chi tiết quá trình cua vợ của mình, sau đó mới mang theo tâm trạng vi diệu mà trở lại bên cạnh Nam Trà. Nhìn người đang ngủ say, da dẻ trắng nõn trải đầy ký hiệu đánh dấu của nó, nó dùng một cái xúc tu cuốn lấy cổ tay cậu. Lập tức, như một thói quen, Nam Trà ôm lấy xúc tu của nó vào lòng, ngủ đến là ngon lành.

Nó thở ra một hơi, không nghĩ nhiều nữa, nếu có được người này làm bạn đời thì cũng là may mắn của nó. Đẹp, dễ thương, dịu dàng săn sóc, còn rất yêu nó nữa, hiếm có nhân loại nào có thể thật lòng chấp nhận những sinh vật được xem là ‘quái dị’ như nó, dù sao, con người vẫn rất bài xích những thứ kỳ lạ.

Nó mở rộng xúc tu ôm người vào trong lòng, quả nhiên, Nam Trà thoải mái thở ra một hơi, trở mình dán sát vào người nó, môi hồng khẽ mở, thì thào gọi: “Rau Câu nhỏ…”

“Ừm, ta ở đây.”

Nhưng Nam Trà chỉ là nói mớ mà thôi, chẳng mấy chốc sau bạch tuộc cũng thiu thiu ngủ cùng. Giấc ngủ này nó ngủ đến tận sáng hôm sau, như là hôn mê vậy, lúc tỉnh lại người trong lòng ngực đã biến mất.

Bạch tuộc ngồi dậy, vốn định tìm người nhưng không cần tìm thì người đã từ bàn làm việc bên kia đi đến. Nam Trà thấy Rau Câu Nhỏ của mình tỉnh lại, lo lắng hỏi: “Anh sao rồi? Có khó chịu ở đâu không? Anh ngủ mê suốt cả một ngày.”

“Nam Trà…”

“Vâng.” Cậu nghiêng đầu nhìn, đôi mắt sáng long lanh đầy ắp quan tâm, rất muốn hỏi Rau Câu Nhỏ đã nhớ ra gì chưa.

Bạch tuộc không chờ cậu hỏi đã cất tiếng cười khẽ, tiếng cười trầm ấm êm tai: “Tác dụng phụ hết rồi, đã nhớ ra bà xã của ta.” Nói rồi nó vươn một cái xúc tu ra, in nhẹ lên mặt cậu ‘một nụ hôn’ bằng nốt giác hút của mình.

Nam Trà lập tức cười tươi rói, tâm tình cũng thả lỏng theo, vui vẻ nhéo mặt nó một cái, trêu chọc: “Quá tốt, nếu không đêm nay em sẽ lại phải tốn không ít sức lực để cưỡng ép anh lên giường với em.”

– END –

Phong Ngoa

Add comment

error: Alert: Copy không được đâu bé ơi!!!