PHONG NGOA

Phần 3: Đàn cá

Phần 3: Đàn cá

Số chương: 15 chương 

Minh họa chibi: Oranguchi Crabie 

Tóm lược nội dung

Ngày hôm ấy, Minh Yên được đồng nghiệp nhờ vả chăm sóc bể cá cảnh của mình trong khi hắn ta đi du lịch. Minh Yên không biết rằng trong bể có ba con cá rất đặc biệt. Chúng có thể hóa thành người!

Nhưng ba người này có một nguyện vọng cần được cậu giúp đỡ.

Trong thời gian sống chung, sự quyến luyến sinh ra là điều hiển nhiên. 

Vào cái ngày sắp phải chia tay, cuối cùng thì một người cũng không nén được nữa, anh ngại ngùng ngồi trên giường nói muốn có một “kỷ niệm đẹp” với cậu, mà trong khi đó, hai người anh trai đứng ngoài cửa từ khi nào đã nghe thấy điều này, bọn họ cũng muốn có một “kỷ niệm đẹp” với cậu trai đã giúp đỡ mình!

“C-cái gì… ba… ba người một lúc á?”

“Tôi hứa sẽ không ép Miên Miên làm những gì quá sức.”

“Tôi nhất định sẽ dịu dàng, không làm Miên Miên đau đâu.”

“Miên Miên… có được không?”

Chương 1: Vận chuyển

Thỉnh thoảng trong các tháng nhàn rỗi ít việc sẽ có một số nhân viên xin nghỉ phép để đi du lịch thư giãn. Mới ngày hôm trước có một đồng nghiệp tìm đến Minh Yên nhờ cậu chăm sóc giúp hắn ta đàn cá cảnh của mình. 

Hội độc thân nuôi thú cưng vẫn luôn có chung một mối sầu não, đó chính là không có ai giúp mình chăm sóc bọn chó mèo chim cá mỗi khi vắng nhà dài ngày. Vì thế bọn họ chỉ có thể nhờ đến sự giúp đỡ từ bạn bè, đồng nghiệp và người thân. Chẳng may là hắn ta sống một mình, người thân của hắn thì không biết chăm cá, càng không tình nguyện rước thêm phiền phức vào nhà, mà Minh Yên ngoại trừ là đồng nghiệp thì cũng có thể xem là người bạn khá thân của hắn. Vì thế hắn năn nỉ ỉ ôi chưa được mấy câu cậu đã đồng ý rồi. 

Thật ra, Minh Yên không cảm thấy chăm sóc lũ động vật không có gì phiền phức cà. Cậu cũng biết chăm cá nữa, cho dù hắn có vác đến một con rái cá thì cậu cũng tự tin về khả năng chăm sóc động vật của mình, đảm bảo nuôi cho chúng béo lên ú ụ. 

Sau nhiều ngày tìm người chăm sóc mà không có, mãi đến khi sát ngày đi chơi, rốt cuộc hắn cũng tìm được người giúp, vì thế ngay ngày hôm sau đã có một bể cá thủy sinh được xe vận chuyển đến tận nhà Minh Yên.

Sáng sớm ngày cuối tuần, Minh Yên đầu xù tóc rối, thân mặc pyjama, còn chưa kịp rửa mặt, hai mắt dính lại vào nhau vì chưa ngủ đủ phải lững thững đi mở cửa cho đội vận chuyển và tên đồng nghiệp của mình.

Bể cá không to lắm nên việc vận chuyển không mấy khó khăn, bọn họ làm việc nhanh như gió cuốn, đến khi trong tay bị cưỡng ép cầm túi thức ăn Minh Yên mới hơi tỉnh táo một chút mà nghe tên đồng nghiệp dặn dò vài điểm cần chú ý. Nói rồi hắn ta vỗ vai Minh Yên một cái, liên tục cảm ơn, hứa khi trở về nhất định sẽ mang quà cho cậu.

Cuối cùng, sau vài phút sắp xếp, đội vận chuyển đã xong nhiệm vụ của mình mà tên đồng nghiệp thì cũng đã lên đường đi du lịch rồi, trong phòng khách chỉ còn lại Minh Yên cùng với bể cá.

Cơn buồn ngủ không còn nữa, lúc này Minh Yên mới có tâm trạng mà quan sát cái bể. Trong khi vận chuyển bọn họ phải rút nước và cá ra, đến nơi thì bơm nước và sắp xếp vào trở lại, thoạt nhìn nước hơi đục nhưng cậu biết chờ vài tiếng nữa khi máy lọc nước hoạt động xong thì bể cũng sẽ trong veo trở lại.

Cậu bắt đầu quan sát bể cá, nó không lớn nhưng nhìn cây cỏ và mọi thứ bên trong cũng có thể thấy được sự tỉ mỉ và dày công của chủ nhân chúng, đấy là chưa kể đến có mấy loại cá nhìn là biết đắt tiền cùng với đàn cá bảy màu tuyệt đẹp đang bơi lượn khắp trong hồ. 

Minh Yên đoán có lẽ ngay cả những con cá bảy màu nghe tên thì “bình dân” này cũng là hàng tuyển chọn với giá không hề “bình dân” mới có màu sắc rực rỡ và cái đuôi bồng bềnh đến thế, con nào con nấy đều như linh vật vậy. 

Cậu liếc nhìn túi thức ăn mà mình cầm, bên trong ngoại trừ thức ăn cho cá thông thường thì còn có cả thực phẩm tươi như rau cải, tôm thịt mà con người hay ăn. Là một người rất rành việc chăm sóc động vật từ chó mèo tới cá cảnh, Minh Yên biết ngay mấy thứ này là thực đơn của bọn cá đây mà, người bình thường nuôi cá cũng chỉ cho ăn mấy thứ quen thuộc như cám với trùn chỉ,… Xem ra đàn cá trong bể là cục cưng của tên ấy rồi, cá càng đắt tiền thì thực đơn mới được nâng cao như thế này, cậu phải chăm sóc cẩn thận mới được, ngỏm một con không khéo chẳng đủ tiền đền!

Minh Yên đứng trước bể cá ngắm nghía một lúc, cậu phát hiện ngoại trừ đàn cá xinh đẹp bên trên thì còn có mấy con cá chuột gấu trúc hiền lành bơi ở phần đáy. Sở dĩ gọi là cá chuột gấu trúc vì chúng có hai vệt đen ở mắt, gần khấu đuôi và vây lưng khiến chúng giống như gấu trúc, chúng còn có tập tính ăn đồ thừa của những con cá khác hoặc các loại rong rêu trong bể, vậy nên khá là nhàn khi nuôi chúng. Ngoài ra Minh Yên còn phát hiện vài con tép anh đào đỏ nấp trong mớ cây thủy sinh, nhìn cũng thú vị lắm. 

Có điều, sau khi nhìn ngắm một lượt chán chê, Minh Yên vẫn cảm thấy thứ thu hút mình nhất là ba con cá bảy màu tách biệt. Từ nãy đến giờ chúng chỉ quanh quẩn ở một khúc cây rỗng đặt nơi góc hồ, dường như chúng không hòa nhập với đàn bảy màu đang lượn lờ ở tầng nước giữa. Điều bất ngờ là ba con cá này có màu sắc rực rỡ nhất, cũng là ba con đẹp nhất!

Trắng, xanh, đen.

Con màu trắng như thứ bạc cao cấp vậy, màu xanh lại như hòn ngọc xinh đẹp, ngay cả màu đen cũng lấp lánh ánh kim loại vô cùng đặc biệt làm Minh Yên không rời mắt nổi, cả ba đều có bộ vây đuôi to và bồng bềnh như một tấm lụa trải ra trong nước, một cái vẫy nhè nhẹ cũng khiến chúng trông thật lộng lẫy.

Điều đáng chú ý nhất là chúng chỉ quấn quýt bên nhau mà không hề tới gần những con cá khác, kể cả cá chuột và tép anh đào cũng không. Minh Yên nghiêng đầu quan sát, cậu muốn xác định xem rốt cuộc là chúng bị đàn cá hắt hủi hay là chúng vốn không muốn thân cận với đàn cá.

Chương 2: Chạm nhẹ

Sau một lúc quan sát, Minh Yên phát hiện dường như là cả hai nguyên nhân, cậu bất chợt nhớ ra tên đồng nghiệp của mình từng kể ba con cá này là mấy hôm trước hắn ta được một người họ hàng đi du lịch bên ngoài bắt về cho hắn chứ không phải mua ở tiệm cá cảnh, có lẽ vì vậy mà chúng không hòa nhập được. 

Minh Yên biết con vật cũng có những tâm tư phức tạp, đã có rất nhiều trường hợp các cá thể bị bầy đàn xa lánh, hắt hủi và cô lập, nếu tình trạng này kéo dài thì có khả năng cá thể đó sẽ mắc bệnh tâm lý trở nên hung dữ, hoang dại, hoặc buồn tủi mà chết. Tuy Minh Yên chưa từng nghe nói hay gặp phải trường hợp nào ở cá bảy màu nhưng trên đời này ngay cả thú hóa thành người cũng có thì bất kỳ chuyện gì cũng có thể xảy ra.

Cậu quan sát ba con cá một lúc mà vẫn không thấy chúng đến gần những con cá khác, chúng luôn trốn trong khúc gỗ rỗng ở góc hồ, có lẽ những con cá khác cũng nhận biết được sự khác biệt giữa chúng nên hoàn toàn làm ngơ ba kẻ ngoại lai này, sự bài xích vô cùng rõ ràng và căng thẳng

Về chuyện này, Minh Yên hoàn toàn bó tay, cậu không có cách xử lý, chỉ hy vọng rằng chúng sẽ sớm tìm ra phương thức nào đó để hòa nhập với bầy cá.

Buổi chiều ngày hôm đó là lần đầu tiên cậu cho cá ăn, lũ cá xinh đẹp trong hồ đều được chọn lựa kỹ càng để chúng có thể chung sống với nhau mà không có mâu thuẫn, điểm chung lớn nhất là chúng ăn tạp, có thể ăn cả rau củ và thịt cá của con người. Thế nên dựa theo ý muốn và dặn dò trước đó của đồng nghiệp, Minh Yên lấy một quả dưa chuột tươi, cắt nhỏ, cho vào vật chứa thức ăn rồi treo ở bên trong thành hồ.

Món này quả nhiên là món khoái khẩu của lũ cá, kể cả bọn cá bảy màu, thức ăn vừa đưa vào trong nước đã lao đến ăn lấy ăn để, đủ loại màu sắc rực rỡ ánh lên trong nước, cảnh tượng xôn xao nhộn nhịp rất vui mắt, chẳng trách nhiều người lại thích nuôi cá cảnh đến thế.

Ban đầu Minh Yên chỉ lo ngắm lũ cá tập trung một chỗ chen chúc nhau rỉa phần thịt mọng nước của dưa chuột, ít phút sau khi một chiếc đuôi màu xanh ngọc bồng bềnh tiến vào trong tầm mắt mới thu hút lực chú ý của cậu. Có điều giữa đàn cá đông đúc, chiếc đuôi nọ không thể bơi lên đã bị che khuất mất.

Cậu giật mình chợt nhớ ra ba cá thể đặc biệt bị hắt hủi ở góc hồ. Minh Yên lia mắt nhìn, phát hiện chúng đã không còn ở nơi khúc gỗ rỗng nữa mà đang cố chen vào để tìm thức ăn. Có điều mỗi khi chúng bơi tới là sẽ bị lũ cá khác đẩy ra, không cách nào đến gần nơi chứa thức ăn được, đã vậy thỉnh thoảng còn bị một số con có hình thể to hơn húc vào hoặc rỉa trúng cái đuôi bồng bềnh xinh đẹp, cả ba con lập tức hoảng loạn bơi xuống dưới đáy hồ trở lại. 

Minh Yên quan sát được tất cả, cậu cau mày. Đồng nghiệp của cậu không nói về việc này, chẳng lẽ anh ta không phát hiện ra ư? Cứ thế thì làm sao chúng sống được chứ? Chẳng lẽ đợi cho bầy cá tản đi rồi ăn đồ thừa còn sót lại?

Minh Yên không ngồi yên được, cậu bèn lấy thêm một ít dưa chuột, lần này cậu không đặt vào trong dụng cụ chứa thức ăn nữa mà trực tiếp thò tay vào trong nước rồi đặt ngay tại khúc cây rỗng của ba con cá. Lúc chúng phát hiện có một bàn tay khổng lồ tiến vào hồ, chúng vội vàng nấp vào trong khúc cây rỗng, chỉ có con cá màu trắng là ló đầu ra nhìn chằm chằm cái tay khổng lồ nọ, quan sát xem liệu nó có làm hại đến mình không, dáng vẻ vô cùng phòng bị.

Minh Yên bị phản ứng của ba đứa nó làm cho mềm lòng, nghĩ cũng phải, dù là sinh vật nào sinh sống bên ngoài tự nhiên mà bị bắt về nuôi trong một nơi chật hẹp lạ lẫm thế này cũng sẽ hoảng sợ thôi. Cậu khẽ lẩm bẩm dù biết chúng không thể nghe hiểu, đây chỉ là bản năng quen thuộc khi đối xử với các động vật nhỏ mà thôi: “Để riêng bên này sẽ không phải tranh giành nữa, sang đây ăn đi.”

Nói rồi cậu thả miếng dưa chuột ở gần khúc gỗ, sau đó nhẹ nhàng khua tay đuổi lũ cá khác định kéo đến đây.

Lũ cá xung quanh bị cậu khua tay đến thì kinh hoàng bơi tán loạn, thế nhưng điều bất ngờ là ba chú cá nhát gan kia lại chậm rãi thò mình ra khỏi khúc cây, dè dặt bơi đến chỗ dưa chuột bắt đầu rỉa những miếng nhỏ. 

Minh Yên nhạy bén phát hiện ra điểm này, cậu không biết có phải mình đoán lầm hay không nhưng dường như ba đứa nó không sợ con người.

Thật kỳ lạ. Chúng sợ đồng loại nhưng lại không sợ con người ư?

Minh Yên thầm nghĩ trong lòng, bàn tay đang nhẹ nhàng khua khoắn trong nước nhân lúc chúng không để ý mà dần dần tiến đến gần. Lũ cá thông thường có thể cảm nhận được sự đến gần của cậu, cách một khoảng xa đã vội bơi đi, thế nhưng ba chú cá kia lại không hề bơi đi. Lúc đã cách thật gần, Minh Yên không nén nổi mà đụng nhẹ vào chiếc đuôi bồng bềnh màu xanh ngọc ở gần mình nhất.

Chương 3: Ba anh em

Ngay sau đó cậu trông thấy rõ con cá màu xanh ngọc cứng người lại, vây đuôi và lưng xòe ra thật to như là giật mình, rồi nó nghiêng người nhìn bàn tay khổng lồ trong nước. Hai con cá màu trắng và đen còn lại cũng có phản ứng tương tự, giống như đang đề phòng cậu sẽ làm hại con cá màu xanh, chúng cứ nhìn chằm chằm tay cậu, đến cả miếng dưa chuột nhỏ vừa rỉa ra cũng rớt khỏi miệng, trông vừa đáng yêu vừa buồn cười.

Minh Yên không ngại thể hiện sự thân thiết an toàn với chúng nó, cậu chỉ chạm nhẹ vào chiếc đuôi xanh mềm mượt rồi di chuyển thật chậm rãi tránh cho tụi nó giật mình mà đẩy miếng dưa chuột vào trong khúc gỗ rỗng để lũ cá khác không thể đến cướp. Giữa đường còn “bất cẩn” chạm trúng chiếc đuôi đen như lụa, vẫn là cảm giác mềm mại như chạm vào tơ ấy, quả nhiên cá nhỏ màu đen xù hết vây lưng lên, cứng ngắc toàn thân nhưng không hề phản kháng hay quay đầu bỏ chạy. Minh Yên thật không biết là do nó quá sợ hãi hay do nó cảm nhận được sự thân thiện của cậu nữa. Nhưng dù là thế nào, cậu biết lúc này nên rút tay ra khỏi hồ thôi, nếu không e là ba chúng nó sẽ bỏ ăn mất.

Ba con cá nhìn theo bàn tay cậu rời khỏi nước, sau đó chúng lắc lư cái đuôi trong nước, không rõ là vô tình hay cố ý mà cùng nhau hướng đầu ra ngoài vách thủy tinh nơi mà Minh Yên đang đứng. 

Cậu cười cười, lại nói chuyện một mình: “Mau ăn đi, lần sau vẫn sẽ để riêng cho ba đứa một phần, không cần lo lắng chuyện chen chúc nữa.”

Nói rồi cậu lau khô tay, quay trở lại phòng bếp bắt đầu dọn dẹp, chuyện vừa rồi cậu chẳng để tâm mấy, hoàn toàn không phát hiện ra con cá đuôi đen trong hồ bị cậu “sờ” trúng sau khi bình tĩnh lại, thoát khỏi trạng thái căng cứng toàn thân thì đột nhiên thổi ra một đống bong bóng rồi chìm xuống đáy nước.

Hai con cá khác thấy thế thì lặn xuống, nôn nóng phát ra một chuỗi sóng âm mà chỉ có ba chúng nó nghe được, hỏi: “Huyền, sao thế?”

Con cá màu đen tên Huyền phùng mang thở dốc một lúc, nếu không phải vì nó là cá thì lúc này hai người anh trước mặt nó đã nhìn thấy gò má đỏ bừng của nó rồi. Nó cuộn mình, giấu mặt vào trong cái vây to dài của mình, nói với tần sóng âm run rẩy đầy vẻ xấu hổ: “Cậu, cậu ấy… chạm trúng em…”

Nói rồi nó lại lén lút hé đuôi nhìn ra bên ngoài thành kính thủy tinh, nơi mà có thể thấy thấp thoáng bóng dáng Minh Yên đang đi qua đi lại dọn dẹp phòng bếp. Đây là lần đầu tiên có con người đụng vào đuôi nó, cảm giác thật kỳ lạ, làm nó hồi hộp đến mức tim nhỏ đập thình thịch không kìm lại được, nó tưởng lúc cậu ấy đụng trúng mình đã lật ngửa bụng lên mà ngất xỉu rồi. Cũng may là kìm lại được nếu không có lẽ tình huống còn làm cá xấu hổ hơn nữa, nó sẽ không dám nhìn cậu ấy mất!

Con cá đuôi xanh vừa nãy cũng được Minh Yên “sờ”, nó lắc lắc cái đuôi, nhớ lại cảm giác khi chạm vào tay cậu, rất ấm áp và nhẹ nhàng, không đáng sợ và thô bạo như cái tên đã nuôi nhốt chúng mấy ngày nay. Đến cả nó cũng thấy quyến luyến và xao động thì huống chi là Huyền vốn nhạy cảm và hiền nhất trong ba đứa. Nó cũng khẽ phun bong bóng, bảo: “Cậu ấy thật tốt bụng, cậu ấy khác với tên kia, rất để tâm đến bọn mình.”

Nói rồi nó bơi qua bơi lại quanh miếng dưa chuột được cắt chọn phần mọng nước và tươi nhất bên cạnh: “Cậu ấy còn rất săn sóc nữa.”

Mấy ngày trước đã xảy ra một biến cố đáng sợ nhất đời ba đứa chúng nó, vốn dĩ chỉ định ngoi lên mặt nước chơi đùa một chút nhưng không ngờ lại bị con người bắt cóc, kẻ bắt cóc còn tặng ba đứa chúng nó cho họ hàng, tên họ hàng này nhốt chúng chung với bầy cá của hắn, động tác khi bắt chúng thả vào hồ rất thô bạo, làm chúng bị đau cả ngày không khỏi. Đã thế mỗi ngày cho chỉ ăn một bữa, keo kiệt kinh khủng, bọn chúng không cách nào tranh lại đàn cá vô tri sỗ sàng nên chỉ có thể đợi khi bầy cá tan đi rồi ăn chút đồ thừa còn lại, sống qua mấy ngày khổ sở như vậy cuối cùng cũng gặp được một cậu chàng chăm sóc tốt. 

Đáng tiếc, bọn chúng biết những ngày này sẽ không kéo dài lâu, cái tên thô bạo kia chỉ đi du lịch vài hôm rồi sẽ trở về. 

Nó nghĩ đến những ngày vừa qua khổ sở không đủ thức ăn, lại nghĩ đến cái đụng chạm nhẹ nhàng kia, nó lắc lư chiếc đuôi xanh ngọc xinh đẹp của mình, hai mắt nhìn về phía con cá màu trắng từ nãy đến giờ vẫn đang nhìn chằm chằm bóng dáng cậu trai nọ trong phòng bếp: “Anh cả… cậu ấy tốt bụng như vậy… liệu có giúp chúng ta…”

Con cá màu trắng là lớn tuổi nhất trong số ba đứa, nó đong đưa chiếc đuôi bạc của mình, vẻ mặt buồn rầu nói: “Anh không biết nữa…”

Cá đuôi xanh bỗng nghĩ đến một điều, nó đột nhiên dựng vây lên, sau đó bơi đến gần anh cả của mình: “Hay là… em hóa thành hình người, nhờ cậu ấy giúp thử xem?”

Chương 4: Biến thành người

Nghe thấy ý kiến của cá đuôi xanh, cá đuôi trắng lập tức dựng vây lên: “Không được, nhỡ đâu cậu ấy bắt em giao nộp cho người xấu làm thí nghiệm thì sao? Hoặc gọi cho bệnh viện tâm thần tới bắt em thì sao?”

Đây là hai trường hợp xấu nhất mà chúng có thể nghĩ ra, cá đuôi xanh và Huyền bị dọa sợ, cái đuôi bồng bềnh xẹp xuống, cả hai đứa cùng chìm dưới đáy nước, nằm im lìm. Có điều cá đuôi xanh vẫn còn do dự, nó đưa mắt nhìn Minh Yên bên ngoài: “Nhưng, nhưng… cậu ấy thật sự rất dịu dàng, em không nghĩ cậu ấy là người xấu.”

Huyền thổi bong bóng, nhìn về phía cá đuôi trắng, dường như cũng muốn thử một lần: “Anh cả, chúng ta đã bị bắt đi lâu lắm rồi, em muốn được về nhà.”

Cá đuôi trắng dường như rất dao động, nhưng rồi nó đột nhiên nhớ đến cái lần liều lĩnh muốn thử tìm giúp đỡ nhưng lại bị thương, suýt nữa bị người ta kéo vào bệnh viện tâm thần, đến giờ trên thân nó vẫn còn một vết sẹo, vì thế nó kiên quyết: “Không được, không được!”

Minh Yên hoàn toàn không biết trong bể cá đang diễn ra điều gì, đàn cá vô tri bơi xung quanh cũng chẳng thể nghe hiểu ba con cá kia nói chuyện. 

Ngày qua ngày, Minh Yên vẫn quan tâm chăm sóc lũ cá, đôi khi là đo độ pH, đôi khi sẽ dọn dẹp một ít phân cá và thức ăn thừa đọng dưới đáy nước, khi cho ăn cũng vô cùng săn sóc tách riêng nhiều phần, trong đó có một phần dành cho ba con cá đặc biệt nhất trong bể.

Lúc cho ăn, Minh Yên lại nhân cơ hội sờ chúng nhưng cậu phát hiện con cá màu trắng dường như không thích cậu, cứ luôn né tránh, chỉ có hai đứa còn lại là khá thân thiện, thấy cậu thò tay vào còn dám bơi đến gần, nhưng Minh Yên vẫn lo về việc sẽ làm chúng hoảng sợ nên chỉ chạm nhẹ vào đuôi chúng một chút rồi để lại phần thức ăn, sau đó thì rút tay ra khỏi nước. 

Đợi khi cậu rút tay ra rồi đi quét dọn nhà cửa như mọi lần, trong bể cá lại diễn ra đoạn đối thoại mà không một ai nghe được. Cá đuôi xanh vừa ăn vừa nhìn lén Minh Yên bên ngoài, nhịn không được mà nói anh cả của mình: “Anh cả, cậu ấy… thật sự rất tốt, hôm trước cậu ấy vừa cứu một con chó nhỏ bị mắc mưa đó! Cả ba chúng ta đều thấy.”

Cá đuôi trắng rũ chiếc đuôi của mình, chậm chạp ăn phần thức ăn tươi mới hôm nay, cố tìm lý lẽ: “Nhưng con chó ấy bị đưa đi đâu mất rồi.”

Huyền vẫn luôn nhìn Minh Yên, nó nói: “Đêm trước em có nghe thấy… em nghe nói cậu ấy đưa nó đến bác sĩ để băng bó vết thương gì đó. Cậu ấy cứu nó!”

Cá đuôi xanh ăn xong, như đã hạ quyết tâm trong lòng mà lúc lắc đuôi bơi đến gần anh cả của mình: “Anh cả, em muốn biến thành người!”

Cá đuôi trắng bị dáng vẻ muốn làm liều của nó dọa sợ, vội vàng ngăn cản: “Không được đâu Ngọc! Vẫn chưa chắc chắn!Em đừng cho cậu ấy đụng vào mình nữa! Cả Huyền cũng thế!”

Huyền nghe thấy anh cả la rầy đến mình thì rụt đuôi lại, lắp ba lắp bắp: “Nhưng… nhưng…”

Ngọc biết vì cớ gì anh cả mình lại nhất quyết không chịu tin tưởng con người, nó cũng vậy, nhưng không rõ vì sao nó luôn dự cảm rằng có thể tin tưởng được người thanh niên bên ngoài kia, chỉ tin mỗi cậu ấy mà thôi. Ngọc vẫn còn nhớ lần mạo hiểm trước đó, nó liếc nhìn vết sẹo bên thân anh cả, nói: “Anh cả, lần này để em thử đi.”

Nói rồi Ngọc bơi lên, xuyên qua đàn cá muốn đến mặt nước.

Cá đuôi trắng thấy thế vội vàng bơi theo ngăn cản nó: “Ngọc, em đừng đi! Khoan đã.”

Cái đuôi to lay động kịch liệt, vội vàng đuổi theo, vừa bơi nó vừa nói vọng về phía Ngọc: “Quá nguy hiểm, nếu em gặp phải chuyện gì thì biết làm sao?”

Nó chen chúc qua đàn cá, cố gắng đẩy mấy con cá vô tri nhưng hung hãn xung quanh ra rồi bơi vội đến bên Ngọc đã sắp lên đến mặt nước, nó vội dùng cái đuôi to của mình cản Ngọc lại, phùng mang lên thổi ra một đống bong bóng: “Lần trước trong lúc kẻ bắt cóc di chuyển ít ra còn đi ngang cái hồ nước, anh có thể tránh thoát bằng cách nhảy vào hồ, nhưng nếu bây giờ không được thì em nhảy đi đâu?”

Ngọc khựng lại một tí suy nghĩ rồi đắn đo nói: “Bồn rửa mặt cũng được, ly nước… h-hoặc bồn cầu…” Nói đến đây nó dùng vây che mặt vì mấy vị trí trên đều quá ngớ ngẩn, nhưng tóm lại nó quyết định thử lần này: “Tuyết, em biết anh sợ, nguy hiểm lần trước đúng là khó lường nhưng bây giờ em cảm giác được cậu ấy là người tốt, sẽ hiểu được chúng ta!”

Nói xong Ngọc lách mình tránh khỏi Tuyết, tiếp tục bơi lên trên. Tuyết vội bơi theo, kiên quyết can ngăn. 

Huyền ở bên dưới cũng có thể nghe thấy lời hai anh lớn, mắt thấy bọn họ sắp có xu thế cãi nhau thì vội vã bơi theo, nó là đứa hiền và yếu nhất, cố gắng lắm mới chen chúc qua được đàn cá vô tri kia, nhưng vẫn bị một vài con cá hình thể to hơn mình va chạm cho choáng váng. Nó muốn khuyên ngăn các anh, nhưng không ngờ hai anh một cá muốn đi, một cá muốn cản, càng lúc càng kịch liệt, không ai chịu nhường ai.

Huyền không chen lời được, nó bơi quanh khuyên hết lời nhưng lần nào muốn chen vào cũng bị đuôi của anh cả đẩy ra, có khi lại bị vây của anh ba hất văng. Nó sốt ruột không thôi, ngay cả thân mình đau nhức vì bị mấy con cá vô tri khác ủi vào cũng không màng đến.

Chẳng ngờ Ngọc lại quyết tâm như vậy, trong lúc tranh cãi, có ánh sáng xanh bắt đầu lóe lên trên mớ vảy óng ánh của Ngọc. Đây là tia sáng phát ra mỗi khi bọn nó muốn biến thành người!

Tuyết kinh hãi, kêu to: “Ngọc! em đừng đi! Không được!”

Chương 5: Cún nhỏ lông trắng?

Thế nhưng Ngọc vẫn không nghe lời nó, trong lúc sốt ruột và cấp bách, Tuyết không nghĩ được gì nhiều, nó chỉ không muốn để em mình mạo hiểm, vì thế mà một tia sáng bạc lóe lên, còn nhanh hơn cả tia sáng xanh kia.

Huyền kinh hãi, thậm chí ngay cả Ngọc sắp biến hóa cũng khựng lại kêu lên: “Tuyết! Anh làm gì vậy?”

Trước khi bóng dáng màu trắng của chiếc đuôi biến mất, một cột nước nhỏ bắn lên từ mặt hồ, ánh sáng bạc đang lan ra bốn phía chợt tắt, con cá màu trắng biến mất mà ngay sau đó có một tiếng xoảng thật lớn vang lên từ bên ngoài.

Minh Yên vốn đang lau dọn trong bếp bị âm thanh lớn làm giật mình. Mới đầu cậu còn tưởng rằng có trộm đột nhập, vội vàng cầm theo cây chổi trong tay lao ra ngoài. Thế nhưng trong phòng khách lại là cảnh tượng mà cậu không ngờ đến, có một chàng trai với mái tóc trắng cùng vẻ mặt hoảng sợ ngồi trên sàn nhà, anh ta không mặc quần áo, mà xung quanh là vụn thủy tinh vỡ nát từ mấy chiếc cốc và ấm trà trên bàn. 

Minh Yên sững sờ, cây chổi trong tay rơi bịch xuống, cậu chớp chớp mắt nhìn chàng trai lạ mặt nọ. 

Tiếng cây chổi rơi làm người nọ giật mình, anh ta hốt hoảng quay đầu lại, khi trông thấy cậu thì lại càng hoảng sợ hơn nữa. Anh chống tay xuống đất muốn đứng dậy, mặc kệ cả mớ vụn thủy tinh làm chân anh chảy máu. 

Tuyết rất hoảng loạn, anh muốn ngăn Ngọc biến thành người nên chỉ có thể xuất hiện trước, nhưng lúc đó vì quá vội vàng nên anh quên mất phải nhìn xem Minh Yên hiện giờ đang ở đâu, đột ngột xuất hiện giữa chừng như thế này chắc chắn sẽ bị cậu xem là kẻ đột nhập rồi đánh mất!

Khi thấy Minh Yên xuất hiện ở cửa phòng khách và trợn tròn mắt nhìn mình, anh cũng sợ hãi nhìn lại cậu, bản năng khiến anh muốn bỏ chạy nhưng lại thấy cậu vội vàng lao đến. Tuyết lập tức co rụt vai, mắt nhắm tịt, nghĩ rằng mình sắp sửa bị đánh nhưng không ngờ thứ tiếp xúc lại là một cái ôm ấm áp, vòng tay nọ vội vàng giữ chặt mình, anh nghe thấy Minh Yên nói: “Đừng cử động lung tung! Anh bị thương rồi!” 

Sau đó là cảm giác thân thể bị kéo nhẹ, anh hé mắt nhìn, phát hiện Minh Yên đang cẩn thận dẫn anh tránh khỏi những mảnh thủy tinh vỡ, rồi ấn anh ngồi xuống ghế sofa mềm mại.

Thật ra Minh Yên cũng rất bối rối và hoang mang, cậu không biết vì sao người này tự dưng xuất hiện trong nhà mình, nhưng những chuyện lạ tương tự cậu đã trải qua không biết bao nhiêu lần. Khi trông thấy mái tóc trắng của anh, trong đầu cậu lập tức nảy ra một suy đoán, có khi nào đây là chú chó lông trắng nhỏ mà cậu mới cứu được vài ngày trước không? 

Cách đây hai ngày cậu đã vô tình bắt gặp một cún con lông trắng trong đêm mưa, sau khi mang về chăm sóc một đêm và đưa nó đến thú y thì nó đã được một vị khách nhận nuôi ngay tại đó khi biết nó được cậu nhặt ở ven đường. 

Sau rất nhiều lần được động vật hóa thành người trả ơn, Minh Yên đã hình thành một bản năng quen thuộc đối với việc những chàng trai lạ mặt cứ liên tục xuất hiện ở nhà mình. 

Nhìn mái tóc dài xoăn nhẹ màu trắng và gương mặt tinh xảo đẹp như tượng tạc của anh, còn có đôi mắt vô cùng hút hồn đó nữa, Minh Yên hơi nghi hoặc trong lòng, cậu không nhớ lắm màu mắt của chú cún con kia nhưng lẽ ra cún con nên có gương mặt đáng yêu hơn một chút mới đúng. 

Có điều Minh Yên không kịp cảm thán nhan sắc trước mặt thì đã trông thấy hai chân anh run rẩy khi đứng như sắp ngã trở lại sàn nhà, cậu lập tức chú ý đến máu đỏ đang chảy dài trên bắp chân anh, nó khiến cậu kinh hãi.

Anh bị thương rồi!

Phản ứng đầu tiên của cậu là bước nhanh đến nâng anh rời khỏi sàn nhà đầy vụn thủy tinh kia, sau đó để anh ngồi trên sofa rồi trấn an: “Chờ một chút.”

Nói xong cậu vội vàng lấy chổi quét sạch mảnh thủy tinh xung quanh, tạo ra khoảng trống an toàn trước rồi mới đứng dậy chạy đi tìm hộp thuốc của mình.

Tuyết vốn đang chuẩn bị tinh thần sẽ bị đánh thấy thế thì ngơ ngác, anh bị bỏ lại trên ghế mà nhìn tay chân bị thương của mình, trong lòng tràn đầy sự khó tin. 

Cậu ấy… không thấy lạ ư? Không sợ hãi hét toáng ư? Cũng không đánh mình?

Anh đưa mắt nhìn về phía hồ cá lúc này, có thể thấy một đen một xanh cũng đang sững sờ mà lơ lửng trong nước, có vẻ như hai đứa nó đã hoảng hốt một trận nhưng cũng không ngờ Minh Yên lại có phản ứng như vậy với anh cả của mình.

Tuyết nhìn Ngọc đang vẫy nhẹ chiếc đuôi xanh trong hồ, anh trừng mắt mấp máy môi với nó: Không được ra ngoài!

Ngọc bấy giờ đã bình tĩnh lại, dù anh cả không căn dặn thì nó cũng không dám biến thành người phá vỡ bầu không khí yên tĩnh kỳ lạ ở bên ngoài. Nó sợ chỉ cần xảy ra thêm chút rắc rối gì đó thì anh cả sẽ bị liên lụy mất! Nó ở yên trong nước không dám cử động, tỏ ra ngoan ngoãn vô cùng. 

Chương 6: Săn sóc

Tuyết thấy rốt cuộc Ngọc đã chịu nghe lời thì thở phào một hơi, lòng nghĩ dù gì anh cũng đã xuất hiện dưới hình dáng con người ngay trước mặt Minh Yên, bây giờ cứ thử xem liệu cậu ấy có ghét anh hay không. Chỉ hy vọng cảm giác của Ngọc là đúng, cậu ấy sẽ không xem anh như kẻ tâm thần khi thú nhận mình là cá biến thành. 

Nhưng anh vẫn nên chuẩn bị tinh thần lập tức quay trở lại hồ cá hoặc bất kỳ nơi nào có nước trong nhà nếu cậu có ý định giết anh hay gọi cảnh sát gì gì đó.

Dòng suy nghĩ của anh nhanh chóng bị tiếng bước chân chạy vội cắt ngang, Minh Yên xuất hiện ở cửa phòng khách, tay cầm hộp cứu thương, bởi vì vừa chạy vội nên thở hơi của cậu khá nhanh. 

Cậu bước đến gần anh, ngồi xổm xuống, Tuyết lập tức căng cứng người đề phòng, anh vẫn chưa rõ ý định của cậu với cái hộp kỳ lạ trên tay nên định há miệng nói gì đó nhưng Minh Yên lại đưa ngón trỏ lên cản trên môi anh: “Suỵt, khoan hẵng nói, trước hết phải xử lý vết thương của anh đã.”

Đôi mắt Tuyết mở to vì tiếp xúc bất ngờ này, anh chớp chớp hai mắt, lúc còn trong hình dạng cá anh luôn tránh không để cậu đụng vào mình, thế mà chỉ vừa thành người đã thất thủ mất rồi. Nhưng… đúng như Ngọc và Huyền nói, tay cậu ấy… ấm và mềm.

Thấy anh ngơ ngác chớp mắt nhìn mình, Minh Yên cười nhẹ, tiếp tục trấn an: “Có thể sẽ phải đau một chút, cần sát trùng, tôi sẽ cố gắng nhẹ nhàng nhất có thể.” 

Nói rồi cậu chuyển tay xuống nắm lấy bàn tay anh bắt đầu kiểm tra, ban nãy cậu thấy anh chống tay xuống sàn để đứng dậy nên không yên tâm, quả nhiên phát hiện có một vết cắt nhỏ trong lòng bàn tay, cậu nhẹ nhàng dùng cồn lau qua. Thấy anh không có phản ứng gì ngoại trừ cứ lén lút nhìn mình thì cậu yên tâm, bắt đầu dời xuống phần chân. 

Có lẽ vì tư thế ngã của anh thật sự quá tệ, mặt đùi bên chân phải đã chảy đầy máu, ở bắp chân và lòng bàn chân cũng có. Minh Yên cau mày, lo lắng kiểm tra xem trong vết thương có dính mảnh thủy tinh hay không, may là không có. 

Cậu thở phào một hơi, dùng bông gòn lau máu và sát trùng, có vẻ như vết thương sâu khiến anh ấy thấy đau rát, Minh Yên vừa chạm bông gòn lên thì khẽ rụt chân lại. 

Cậu vội giữ chặt, ngẩng đầu nhìn anh: “Cố chịu một chút, tôi sẽ cẩn thận mà.”

Nói rồi cậu lại nhẹ nhàng sát trùng vết thương, sau đó dán băng lại. Chờ khi xong xuôi thì Tuyết đã ôm đầy vẻ tò mò mà nhìn ngó đôi chân thon dài được xử lý vết thương cẩn thận của mình, chút đau đớn ban nãy cũng không còn nữa. 

Anh lại đưa mắt nhìn lén Minh Yên một cái, miệng hơi há ra, ngập ngừng một hồi đến khi cậu thu dọn xong hộp thuốc mới nhỏ giọng nói: “Miên, c-cảm ơn…”

Giọng nói của anh trong trẻo khiến Minh Yên bất ngờ không thôi. Cậu kinh ngạc nhìn anh, sau đó chợt đỏ mặt, anh ấy vẫn đang khoả thân, dù ngồi khép nép trên sofa thì đôi chân dài, làn da trắng nõn và đường cong cơ bắp đó cũng khiến cậu thấy ngượng. Cậu hắng giọng một cái: “Không, không có gì… trước hết đợi tôi tìm quần áo cho anh mặc đã.”

Nói rồi cậu bảo anh chờ một chút sau đó lại chạy vù lên lầu, lục tung trong phòng mình tìm ra một bộ quần áo có thể vừa với khổ người của anh.

Lúc nhìn anh ngơ ngác cầm quần áo, trúc trắc mặc sai lung tung thì thở dài, thầm nghĩ trong lòng: Quả nhiên là động vật nhỏ biến thành, không biết mặc quần áo là điểm nhận dạng thứ hai xếp sau giá trị nhan sắc. 

Trong lòng đã có nhận định, thông thường Minh Yên rất dễ dãi với các động vật nhỏ, chúng muốn đến thì đến muốn đi thì đi, muốn ở đây và làm bạn với cậu tới khi nào cũng được. Có vài anh chàng sẽ chủ động chia sẻ về thân phận và câu chuyện của mình, một số khác chỉ đơn thuần lưu luyến hay muốn trả ơn mà thôi, thế nên cậu không hỏi han gì cả, đối với chàng trai trước mặt này khi anh muốn nói thì có thể nói, còn không thì cậu sẽ chăm sóc một ngày ba bữa như bình thường. Nếu lại dùng chuyện giao phối để trả ơn thì cậu cũng không ngại, nhưng cậu sẽ không phải là người gợi ý chuyện đó đâu.

Sau khi giúp anh mặc quần áo, Minh Yên lại hỏi: “Anh đã ăn uống gì chưa? Có đói bụng không?”

Thường thì mấy động vật quay lại thăm cậu toàn là bụng đói vì đi đường xa. Nhưng không ngờ anh lại lắc đầu, nhỏ giọng thì thầm: “Đã ăn rồi.”

Minh Yên cười cười, vẫn xuống bếp mở tủ lạnh lấy một ít hoa quả và nước ép cho anh.

“Ăn thêm đi, trong lúc chờ tôi dọn dẹp nhà cửa.” Cậu vừa nói vừa chỉ vào đống thủy tinh vụn: “Sau đó có thể lên lầu nghỉ ngơi hoặc đi ngủ, dù sao thì cũng sắp mười giờ rồi.”

Chương 7: Không phải cún nhỏ

Minh Yên không yên tâm để cho mấy động vật nhỏ ngủ một mình trong phòng khách, đã có lần phòng khách của cậu bị quậy rối loạn, sáng sớm thức dậy nhìn thấy cảnh tượng hỗn độn dưới lầu mà cậu suýt thì bị cao huyết áp, hoặc nếu không phải là chuyện quậy phá thì mấy vật nhỏ ấy cũng vì tò mò cái ổ cắm điện mà suýt chọc tay vào. Nói tóm lại là cực kỳ không an toàn, vì thế cứ đưa về phòng ngủ là được, dù sao giường của cậu cũng đủ rộng. 

Dường như “cún nhỏ” không quen đi hai chân nên cứ vấp ngã mấy lần, phải tốn không ít sức lực anh mới lên đến phòng cậu được, sau đó ngoan ngoãn ngồi ở mép giường nhìn cậu. 

Đã mấy lần Minh Yên thấy anh há miệng muốn nói gì đó rồi cuối cùng lại không nói gì, dáng vẻ bứt rứt giống như một người định nhờ vả nhưng không biết phải mở miệng như thế nào.

Chuyện này đúng là hiếm lạ, rất ít khi có động vật nhỏ chủ động muốn cậu giúp đỡ một việc cụ thể nào. Vì thế Minh Yên chọn cách bày tỏ sự thân thiện của mình một lần nữa, cậu ngồi bên cạnh anh gợi chuyện: “Anh tên gì?”

Cậu nghĩ “cún nhỏ” đến nhà mới hẳn là đã có tên mới rồi.

“Tuyết.”

“Tuyết à, rất giống màu tóc của anh đó.” Cậu cười: “Nãy giờ có phải anh muốn nói gì đó với tôi không? Cứ nói đi, đừng ngại.”

Mấy động vật nhỏ không biết quanh co lòng vòng, nên cậu cũng đi thẳng vào vấn đề. Trong lòng cậu đã suy đoán có lẽ là “cún nhỏ” không thích chủ và nhà mới, tìm đến cậu nhờ cậu giúp đổi nhà chăng? Nhưng không ngờ chuyện lại khác hẳn những gì cậu nghĩ.

Tuyết nói muốn cậu giúp đưa anh về “nhà”, “nhà” cách nơi này rất xa, Tuyết bị người xấu bắt đến đây nên không thể tự về được.

Minh Yên vô cùng ngạc nhiên, hóa ra “cún nhỏ” không phải là không có nhà để về, mà là chó con bị kẻ gian bắt đi, lạc đường cho nên không thể quay về. Vì thế cậu lập tức đồng ý, còn hỏi han “nhà” của anh ở đâu, có thể miêu tả cho cậu được không?

Phản ứng đồng ý ngay lập tức của cậu làm Tuyết kinh ngạc không thôi, nhưng sau đó là vui mừng trong lòng. Lần đầu tiên anh nhoẻn miệng cười khiến Minh Yên phải đứng hình mấy giây mới bình tĩnh lại được.

Cậu ôm tim: Chết thật, anh ta đẹp quá!

Có điều sắc đẹp vẫn chưa khiến Minh Yên mê muội đến mức quên cả vấn đề, cậu hỏi lại lần nữa nhà anh ta ở đâu. Cậu vốn tưởng anh sẽ miêu tả người chủ cũ của mình, hoặc ngôi nhà mà bọn họ sống, nhưng anh lại kể về một cái hồ đẹp, xung quanh có cả rừng cây. Tóm lại, đó là khu vực thiên nhiên gần như không có nhà cửa nào trong tầm mắt anh. 

“Thật sự không có ngôi nhà nào sao?” Minh Yên hoài nghi hỏi lại.

Tuyết thành thật lắc đầu, sau đó chớp mắt nhìn cậu: “Miên có thể giúp không?”

Minh Yên thầm nghĩ trong lòng, xem ra toàn bộ suy đoán của mình đều sai hết, “cún nhỏ” có thể đúng là chó hoang quen sống tự do hơn, không có chủ cũng không có “nhà”, nơi anh gọi là nhà chính là khu vực sinh sống quen thuộc của mình. Có điều qua mấy lời miêu tả trên Minh Yên cảm thấy quá chung chung, nhất thời không biết là chỗ nào, muốn tìm ra có lẽ sẽ phải tốn một ít thời gian đây.

Cậu suy nghĩ một lúc rồi nói: “Có thể giúp, nhưng mà trước hết đợi mấy vết thương trên chân anh lành lại đã, sau đó tôi sẽ cố gắng tìm ra địa điểm đó. Có được không?”

Tuyết gật đầu, anh vô cùng vui mừng, ngay cả đến lúc ngủ cũng chưa thể bình tĩnh được mà lén lút xuống giường, khó khăn đi từng bước tìm đến bên hồ cá gọi hai đứa em của mình. 

Minh Yên bấy giờ đã chìm vào giấc ngủ, hoàn toàn không biết từ trong hồ cá lại có thêm hai tia sáng một xanh một đen lóe lên, sau đó trên sàn nhà phòng khách xuất hiện hai chàng trai khác. 

“Anh cả, cậu ấy thật sự sẽ giúp chúng ta ư?”

Tuyết gật đầu: “Đúng vậy, Ngọc, em nói đúng, cậu ấy là người tốt!”

Ngọc lẫn Huyền đều hân hoan reo vui một tiếng, sau đó đứng dậy, lung lay bước từng bước theo sau Tuyết mà cùng lên lầu.

Chương 8: Ba chàng tiên cá

Tối hôm đó Minh Yên đang ngủ chỉ cảm thấy bỗng nhiên nóng bức lạ thường, có ai đó đang áp sát hai bên cậu, không ngừng cọ cọ dụi dụi, thậm chí còn ôm cậu chặt cứng. Minh Yên khó ngủ, ngọ nguậy một lúc thì giật mình tỉnh lại. 

Điều đầu tiên làm chính là nghiêng đầu nhìn về phía bên phải của mình để xem xem Tuyết thế nào rồi. 

Cậu còn nhớ trước khi chìm vào giấc ngủ, anh ấy nằm nép một bên cách cậu một khoảng, thế mà bây giờ mái tóc trắng như tuyết kia lại kề bên cổ cậu, tay phải của cậu còn bị anh ôm chặt cứng. Anh còn nói mớ nữa: “Ưm… Miên Miên…”

Minh Yên nhướng mày, nhưng rất nhanh sau đó cậu phát hiện ra điểm dị thường. Vì sao cánh tay bên trái cậu cũng có cảm giác bị ôm chặt?

Minh Yên vội quay đầu, phát hiện kề sát mặt mình là một gương mặt xa lạ nhưng cũng xinh đẹp không kém gì Tuyết, nhờ có ánh đèn ngủ lờ mờ mà cậu thấy rõ tóc người này màu xanh. Người nọ đang nhắm mắt ngủ rất ngon, thỉnh thoảng lại nhích đến gần cậu, đôi môi mỏng kia đã gần sát đến mức sắp dán vào mặt cậu rồi! Lúc này cậu còn xoay mặt sang, chỉ cần nhích thêm một chút nữa là cả hai sẽ hôn môi mất!

Cho dù đây có là mỹ nhân cỡ nào thì việc bất ngờ xuất hiện trên giường cậu cũng khiến cậu giật mình hoảng sợ. 

Vào lúc đôi môi kia sắp chạm đến môi mình, Minh Yên vội vàng ngồi bật dậy. Cử động của cậu đánh thức hai người bên cạnh khiến bọn họ cau mày, ưm nhẹ một tiếng rồi chậm rãi hé mắt ra.

Có điều mọi chuyện chưa dừng lại ở đó, Minh Yên bỗng cảm thấy không chỉ có hai âm thanh ưm khẽ cùng lúc phát ra, mà còn có một âm thanh thứ ba phát ra từ…

Cậu cứng người lại, rút tay ra khỏi lồng ngực của hai chàng trai bên cạnh, sau đó từ từ giở chăn lên.

Một mái tóc màu đen bất ngờ xuất hiện, nó đang gối lên hông cậu, khẽ khàng cựa quậy. Dường như chủ nhân của mái tóc ấy bị đánh thức, người nọ ngẩng mặt lên, đôi mắt lim dim buồn ngủ hướng về phía cậu, người nọ khẽ kêu: “Miên Miên?”

“A!” Minh Yên giật mình, thật sự hoảng sợ mà đẩy người nọ xuống khỏi cơ thể mình, sau đó co chân liên tục lùi về phía đầu giường không để ai đụng vào.

Có lẽ tiếng kêu hoảng hốt của cậu làm cả ba con cá thanh tỉnh trở lại. Tuyết vội áp sát đến cầm lấy tay cậu nói: “Miên Miên, họ là em trai tôi.”

“Em… em trai á?” Minh Yên há miệng, hai mắt trợn to, hết nhìn trái rồi lại nhìn phải, cơn buồn ngủ đã bay biến đi mất.

Mà cái người tóc xanh và đen kia cũng tiến đến gần cậu, nhỏ giọng gọi Miên Miên, giọng nói như nước chảy nhẹ, thì thào bên tai làm cậu có cảm giác như vẫn còn trong cơn mơ.

Tay còn lại của cậu bị chàng trai tóc xanh nắm lấy, không ngừng xoa vuốt khiến cậu túng lúng không thôi. Cậu nhìn Tuyết, lắp ba lắp bắp hỏi: “Rốt cuộc thì anh là ai?”

Chắc chắn không phải cún nhỏ lông trắng mà cậu nhặt được! 

Không biết vì sao một suy nghĩ lướt qua đầu cậu, ba màu sắc xanh trắng đen này rất quen thuộc, hình như chúng đến từ… hồ cá.

Một giọng nói trong trẻo nhỏ nhẹ vang lên: “Miên không nhận ra sao?”

Minh Yên nghiêng đầu nhìn về phía chàng trai tóc xanh, sau đó không kìm được mà nói ra suy đoán của mình: “C-cá bảy màu?”

“Ừm ừm.” Cả ba đồng loạt gật đầu.

Tuyết nói: “T-tôi tưởng là Miên Miên đã sớm biết rồi chứ.”

Minh Yên há hốc miệng, cái cảm giác nửa đêm tỉnh lại phát hiện có ba chàng tiên cá nằm trên giường mình, ôm chặt mình, bây giờ còn vây quanh mình cùng dùng chung một biểu cảm như đang làm nũng… khiến cậu nhất thời nói không nên lời. 

Hóa ra toàn bộ suy đoán linh tinh của cậu đều sai hết! 

Cún nhỏ vẫn chỉ là một chú cún nhỏ bình thường, giờ này chắc đang say giấc nồng trong cái ổ ở nhà mới của nó. 

Hóa ra đây chính là lý do mà Tuyết nói muốn về nhà, mà “nhà” lại là cái hồ nước xinh đẹp nào đó nằm cách xa thành phố và nhà dân.

Cậu nuốt nước bọt một chút, ít phút sau đã hoàn toàn chấp nhận sự thật, sau đó nghiêng đầu nhìn hai chàng trai lạ mới gặp mặt này: “Hai người tên gì?”

Hai người nọ cùng đáp, một tên Ngọc, một tên Huyền, cả hai cái tên đều như tượng trưng cho màu tóc và cũng là màu đuôi của bọn họ, rất dễ phân biệt.

“Được rồi, mấy chàng tiên cá của tôi. Sáng mai tôi sẽ tìm xem cái hồ mà Tuyết nói nằm ở đâu, nhất định sẽ đưa ba anh trở về nhà.”

Nói rồi cậu ngáp một cái, muốn tiếp tục ngủ, trên giường có hẳn ba chàng tiên cá xinh đẹp ôm mình, chỉ cần nghĩ lại cũng đủ để cậu ngủ ngon từ giờ đến hết năm.

Chương 9: Buổi sáng

Giấc ngủ đêm nay của cậu vô cùng thoải mái, buổi sáng tỉnh lại, điều đầu tiên Minh Yên cảm nhận được đó là hai tay và eo của mình đều bị ôm chặt đến không thể nhúc nhích, giống hệt như khi tỉnh lại vào nửa đêm hôm qua. 

Dưới ánh nắng ban mai, đập vào mặt cậu chính là hai mái tóc trắng và xanh đang xõa tung ra trên gối và đầu vai của mình, hơi thở ấm áp của bọn họ phả lên da thịt vô cùng dễ chịu. Minh Yên còn cảm nhận được có một hơi thở khác đang phả trên eo mình.

Cậu chậm rãi vươn tay nhấc chăn nhìn, quả nhiên Huyền đang vùi mặt vào eo cậu mà ngủ, mái tóc đen mượt đã bị chăn che khuất. Cậu nhẹ nhàng đắp lại, thật không muốn rời giường chút nào!

Nhưng hôm nay vẫn là ngày trong tuần, cậu phải đến công ty, vì thế sau khi nằm nướng thêm mười phút trên giường, Minh Yên không thể không ngồi dậy. Dù cậu có nhẹ tay nhẹ chân đến thế nào cũng không tránh khỏi việc đánh thức ba người ngủ chung với mình.

Minh Yên chỉ mới rút tay ra khỏi lồng ngực Tuyết và Ngọc thì họ đã tỉnh lại, nhập nhèm đôi mắt nhìn cậu: “Miên Miên…”

Giọng nói hơi khàn vào lúc sáng sớm của cả hai khiến tai Minh Yên nóng lên, trong lòng thầm nghĩ không hổ là người cá, khác hẳn những động vật khác khi biến thành người. 

Tấm chăn trên bụng cậu cũng rục rịch cử động, sau đó nhô lên cao. Minh Yên lập tức biết là Huyền tỉnh rồi, cậu kéo tấm chăn xuống, một cái đầu xù lộ ra, gương mặt mang vẻ buồn ngủ trông dễ thương đến mức Minh Yên kìm không được muốn đưa tay nựng một cái. Nhưng cậu kịp thời khựng lại, đổi thành vuốt mấy lọn tóc xù của anh xuống, nói: “Chào buổi sáng.”

Cả ba cùng nhau đáp lại: “Chào buổi sáng.”

Sáng hôm ấy Minh Yên được trải nghiệm cảm giác làm gà mẹ là như thế nào. Cả ba anh chàng đều khá hậu đậu, có lẽ vì mới biến thành người, việc đi lại trên đôi chân nhân loại khó khăn hơn họ tưởng nên thỉnh thoảng sẽ xảy ra cảnh tượng vấp ngã rồi người này túm lấy tay người kia khiến cả ba cùng mất thăng bằng mà ngã nhào, vừa đáng thương cũng vừa buồn cười. 

Việc đầu tiên sau khi tỉnh lại chính là tìm thêm hai bộ quần áo cho hai người còn lại, Minh Yên không tự tin vào khả năng nín nhịn của mình nếu cứ để hai cơ thể  trần truồng và sexy đó đi quanh nhà. Cũng may là trường hợp “trai” lạ đột nhiên xuất hiện trong nhà thường xuyên xảy ra nên Minh Yên có kha khá đồ ngủ rộng dành cho khách. Sau đó là tìm bàn chải đánh răng, hướng dẫn ba chàng tiên cá sử dụng nó để vệ sinh răng miệng.

Có chút khôi hài xảy ra khi mà Ngọc sử dụng hơi quá lực làm chảy máu chân răng, anh ấy lại không thấy đau mà cứ tiếp tục cần cù chải răng. Cho đến khi Minh Yên phát hiện thì cái miệng anh đã đầy bọt kem màu hồng hồng đỏ đỏ.

Minh Yên giật mình vội vàng bảo cả ba dừng lại, nếu không cậu sợ là bọn họ sẽ chải đến rụng răng mất.

Tiếp đó là xử lý mái tóc dài của cả ba. 

Chờ sau khi xong xuôi tất cả, Minh Yên quan sát ba chàng người cá trước mặt mình, gật đầu một cái nói: “Tuyệt!”

Ngũ quan đẹp khó tả, làn da trắng nõn, tóc mềm mượt được tết lại vắt ở trước ngực, Minh Yên nghĩ dù cậu có là trai thẳng cũng muốn ôm cả ba nuôi trong nhà!

Tuy bọn họ là cá biến thành, nhưng chỉ số thông minh không có vấn đề gì, thậm chí còn có khả năng tiếp thu nhanh nếu được Minh Yên hướng dẫn. Chẳng hạn như cách sử dụng những vật dụng trong nhà, từ phòng bếp đến phòng khách, thậm chí trong lúc nấu bữa sáng còn nói một chút về thực phẩm của con người, ba chàng người cá xúm lại quanh cậu mà lắng nghe. Người thì vẻ mặt chăm chú, người thì vẻ mặt căng thẳng vì sợ tiếng nổ và giọt dầu bắn ra khi chiên trứng, người còn lại thì thường xuyên đặt câu hỏi, dáng vẻ vô cùng tò mò. 

Cứ thế, trước khi đi làm, Minh Yên tạm thời yên tâm bọn họ sẽ không nghịch những thứ nguy hiểm trong nhà. 

Ngày hôm nay cậu còn có một việc muốn làm, đó chính là gọi điện cho tên đồng nghiệp kia để hỏi một vấn đề. Ba con cá bảy màu mà hắn ta được họ hàng tặng rốt cuộc bắt ở đâu?

Đáp án chính là bắt trong một cái hồ tự nhiên nằm ở khu du lịch Vòm Xanh mới mở cửa cách đây ba tháng. Nơi đó có rừng, sông suối, thác nước, ao hồ, rất thích hợp cho những người muốn ngao du và thưởng thức thiên nhiên. Minh Yên lên mạng tìm hiểu mới biết khu du lịch ấy cách thành phố khoảng 300 km, nếu tự chạy xe đi hoàn toàn không thành vấn đề.

Chuyện còn lại chính là chờ cho mấy vết thương trên chân Tuyết lành lại, sau đó cậu có thể khởi hành đưa ba người bọn họ về nhà. 

Chương 10: Giống như người đã lập gia đình

Vì nghĩ đến sự biến mất của ba con cá đẹp trong hồ, Minh Yên cố ý gọi thêm một cuộc điện thoại cho bạn mình để xin xỏ hắn ta cho cậu ba con ấy để nuôi, nói rằng cậu rất thích chúng nó, nếu không cho thì bán cũng được. Minh Yên nói đến khô miệng mới giành được ba con cá ấy, chờ vài ngày nữa hắn ta trở về từ chuyến du lịch, cậu vẫn có thể giữ ba người kia ở lại trong nhà mình.

Vốn tưởng chuẩn bị thế là xong xuôi, mấy vết cắt nhỏ trong lòng bàn chân của Tuyết sau ba bốn ngày cũng sẽ kết vảy thôi, bọn họ sẽ nhanh chóng lên đường. Nhưng không ngờ cơ thể của người cá khác với người thường, vết thương lành rất chậm. Vì thế mà bọn họ ở nhà Minh Yên cùng ăn cùng ngủ hơn một tuần rồi!

Trong một tuần này, Minh Yên có cảm giác như mình đã lập gia đình vậy.

Giờ nghỉ trưa trong công ty sẽ có người đến đưa thức ăn. 

Đúng vậy! Ba chàng tiên cá học rất nhanh, biết nấu ăn rồi!

Thông thường là Huyền và Ngọc thay phiên nhau, mỗi lần đến là cả công ty đều xôn xao, nhất là mấy cô nàng, bọn họ chảy nước miếng ròng ròng thiếu chút nữa là nhào vào xơi tái anh nếu như không có Minh Yên bên cạnh.

Đấy là lần đầu tiên Huyền bị một đám nhân loại bao vây như thế, anh chàng sợ đến mức co rúm lại, run cầm cập liên tục gọi Miên Miên. 

Thật ra mấy cô nàng không làm gì hết, chỉ đến gần hỏi anh là ai, anh tìm ai? Có điều ánh mắt sáng quắc và thái độ niềm nở quá làm anh chàng người cá cứ giật mình thon thót.

Tình huống của Ngọc thì đỡ hơn nhiều, theo quan sát của Minh Yên thì Huyền là người nhút nhát nhất trong cả ba.

Ngoại trừ việc buổi trưa có “vợ” đến đưa cơm, chiều tối tan làm còn có “vợ” đợi ở nhà. Mỗi khi về đến, cánh cửa sẽ có người mở ra từ bên trong như thể bọn họ vẫn luôn đợi ở cửa. Sau đó mùi thức ăn thơm lừng bay ra ngoài, Minh Yên bước vào sẽ được trông thấy ba người “vợ” thân mặc tạp dề, bím tóc dài buông ở sau lưng, người thì lấy dép bông cho cậu, người thì giúp cậu cởi áo khoác, người còn lại tay cầm muôi đứng ở trong bếp ló đầu ra. 

Khi ấy cả ba luôn đồng thanh nói: “Miên Miên về nhà rồi!”

Cái cảm giác này… có lẽ ngay cả người đã lập gia đình cũng khó mà hưởng thụ, vì đâu có ai cưới đến ba người “vợ” chứ!

Người trong phòng bếp luôn là Tuyết, có một lần là Huyền nhưng từ cái hôm Minh Yên phát hiện trên tay Huyền có một vết bỏng thì lập tức không cho anh đụng vào chuyện bếp núc nữa. 

Ngoại trừ mấy thứ kể trên, ba người bọn họ còn thường xuyên giúp cậu lau dọn nhà cửa, sạch đến mức bóng loáng không một hạt bụi. Ga giường lúc nào cũng có mùi thơm, không phải vì cố ý xịt nước hoa mà là mùi hương lưu lại từ ba chàng tiên cá đêm hôm trước ngủ cùng với cậu. 

Sinh hoạt như trong mơ thế này làm cậu chỉ ước ba người bọn họ có thể sống với mình mãi. Tuy nhiên, mỗi đêm ngủ chung thì ngủ chung nhưng có vẻ như ba người họ chỉ thích ôm cậu ngủ một cách trong sáng mà thôi, không hề có ý định làm gì xấu hổ với cậu.

Cho đến ngày hôm đó…

Khi Minh Yên kiểm tra vết thương trên chân Tuyết, phát hiện chúng đã lành cả rồi, cậu bèn nói với ba người bọn họ sẽ xin nghỉ phép ở công ty một ngày để đưa bọn họ về nhà.

Lúc thông báo chính xác ngày đưa bọn họ về, Minh Yên tưởng đêm ấy vẫn sẽ là một giấc ngủ trong sáng, Tuyết sẽ vùi mặt vào eo cậu, Huyền nằm bên trái, Ngọc nằm bên phải, cả hai cùng ôm lấy cánh tay cậu mà ngủ, tất nhiên là bọn họ cũng có thể đổi vị trí với nhau. 

Nào ngờ, chỉ vừa tắm táp xong, bước ra cửa phòng tắm đã thấy Huyền ngồi trên giường với dáng vẻ như thể đã chờ mình từ nãy đến giờ.

Minh Yên vừa sấy tóc vừa hỏi: “Sao thế? Anh không ở dưới lầu xem TV với hai người kia à? Vẫn chưa đến giờ ngủ mà.”

Huyền nghe vậy thì bối rối xoắn xoắn hai ngón tay với nhau, cứ há miệng rồi lại ngậm miệng, ngập ngừng mãi mà không nói ra được lời nào, đôi mắt đen thì cứ liếc trái liếc phải, dáng vẻ vô cùng bẽn lẽn. 

Thấy Huyền hôm nay có hơi lạ, Minh Yên cất máy sấy đi, ngồi xuống bên cạnh anh hỏi: “Sao thế? Có chuyện gì muốn tôi giúp mà khó nói à?”

Ba chàng người cá nghĩ việc nhờ cậu đưa họ về nhà là đã vất vả và làm phiền cậu lắm rồi, thế nên trong lúc sinh hoạt cùng nhau suốt mấy tuần nay, mỗi khi có việc lặt vặt muốn cậu giúp đều ngại ngùng không dám nói ra, vì thế Minh Yên mở lời trước để anh không phải ngại. Nhưng Huyền nghe thấy câu hỏi thì sửng sốt một chút rồi vội vàng lắc đầu: “Không có đâu… chỉ là… à ừm…”

Hai ngón tay đang xoắn xoắn lại chuyển sang véo cái ra giường, đôi mắt đen cụp xuống, Huyền hít sâu một hơi như đã lấy hết can đảm, cuối cùng cũng nói thành lời: “Ng-ngày mốt là phải về rồi, không thể ở cùng Miên Miên được nữa… ưm… ừm… tôi muốn, muốn…”

Nói đến đây tự dưng lại lắp bắp mãi không ra lời, Minh Yên tò mò hỏi: “Muốn gì?”

“Muốn… muốn…” Trong lúc lắp bắp, hai má Huyền từ từ đỏ lên như quả cà chua, sau đó cảm thấy mình thật sự không nói nổi nên hít sâu một hơi, quyết định dùng hành động để Minh Yên hiểu.

Anh bỗng nhiên nắm lấy tay cậu, vươn người tới hôn nhẹ lên đôi môi mềm trước mặt. 

Chương 11: Kỷ niệm

Đó là một nụ hôn vừa nhanh vừa nhẹ như chuồn chuồn lướt qua mặt nước. Minh Yên bất ngờ không kịp phản ứng, sau đó chỉ thấy mặt Huyền đỏ rần, áng mây đỏ lan xuống cần cổ trắng nõn của anh, anh ngại đến mức không dám nhìn thẳng vào cậu.

Nụ hôn quá bất ngờ, thậm chí còn đến từ người mà Minh Yên không ngờ nhất, thế nên cậu kinh ngạc mở to mắt, phải đến mấy giây mới kịp tỉnh táo lại.

Sao đột nhiên anh ấy hôn mình? Chẳng lẽ muốn gạ gẫm mình?

Minh Yên chỉ kịp đặt câu hỏi như vậy trong lòng, Huyền ngồi đối diện đã lấy lại can đảm mà ngước mắt nhìn cậu, thấy cậu không xua đuổi mình thì bạo gan nhích lại gần hôn thêm một cái nữa. 

Lần này vừa dính vào là không thể tách ra được, Minh Yên bị tập kích một lần sẽ không đời nào bỏ qua lần thứ hai, mà với tính cậu cũng sẽ không từ chối một “người” như vậy, thú thật cậu còn không nghĩ là chàng cá này sẽ chờ đến tận khi sắp chia tay mới chủ động gạ gẫm đòi làm chuyện người lớn. Vì thế cấu hé miệng ngậm lấy môi anh, có hơi tham lam mà đáp lại anh. 

“Ưm…”

Những tiếng rên gợi cảm dần phát ra từ kẽ môi của cả hai, Huyền càng lúc càng chồm đến sau đó đè Minh Yên xuống giường, vừa e thẹn mà cũng vừa nhiệt tình quấn quýt lấy môi lưỡi cậu. 

Giống như tính cách mềm nhẹ của anh, nụ hôn không quá mãnh liệt nhưng vẫn đủ nhiệt tình mỗi khi anh liếm lên vòm họng trên của Minh Yên làm cậu rùng mình rên rỉ. 

Tiếng hôn nhau ướt át chẳng mấy chốc trở nên nổi bật trong căn phòng yên ắng. 

Không biết bọn họ hôn nhau bao lâu, mười phút? Mười lăm phút? Chỉ biết lúc tách nhau ra Minh Yên phải thở hổn hển, hai mắt mơ màng, cảm giác tâm trí mình đã bay lên mây. Mà hai gò má của Huyền cũng đỏ ứng, cánh môi xinh đẹp hơi sưng lên làm Minh Yên không kiềm được nâng đầu cắn một cái vì vẫn còn quyến luyến mùi vị và cảm giác ban nãy. 

Cậu nhướng mày nhìn anh cố ý hỏi: “Rốt cuộc anh muốn làm gì? Hửm?” Chữ hửm còn kéo dài đầy trêu ghẹo.

Huyền cắn cắn môi, sau đó cách một lớp quần ngủ mà cạ chỗ đó của mình lên bụng cậu nói: “Sắp chia tay Miên Miên, tôi muốn một chút kỷ niệm.”

“Kỷ niệm gì mới được?” Minh Yên biết còn cố hỏi, rõ ràng là đang chơi xấu. 

“M-muốn….” Huyền lắp ba lắp bắp sau đó quyết tâm nói thẳng ra: “Muốn làm tình với Miên Miên.”

Huyền không dám thừa nhận rằng thật ra mình muốn lâu rồi nhưng ngại không dám nói. Ở nơi sinh sống của ba người các anh, trong đàn cá việc tìm bạn tình dù là giống đực hay giống cái đều không dễ dàng, bọn họ phải có diện mạo xinh đẹp và năng lực đặc biệt gì đó mới thu hút được đối tượng mình muốn gạ gẫm để có một đêm sung sướng.

Nhưng điều này còn phụ thuộc vào vận may, tùy ý thích của mỗi cá thể trong đàn nên dù là người đẹp nhất đôi khi cũng chẳng tìm được ai làm bạn. 

Huyền lúc này vô cùng căng thẳng và hồi hộp, không biết Miên Miên có thích anh không, anh rất muốn thân thiết với ân nhân của mình trước khi chia tay. 

Vì căng thẳng nên anh cúi đầu, mắt ko dám nhìn cậu. Minh Yên bị phản ứng của anh chọc cười, cậu cười khẽ một tiếng rồi đáp: “Được, nếu anh muốn.”

Huyền nghe cậu nói đồng ý thì kinh ngạc ngẩng đầu nhìn cậu. Sau đó trong mắt anh đầy vẻ vui mừng, không ngừng hôn chụt vào má và khóe môi cậu thật nhiều. Minh Yên bị anh làm cho không nhịn được, cậu ôm lấy mặt anh, nhắm ngay vào đôi môi xinh đẹp kia mà hôn. 

Bấy giờ hai tay anh cũng bắt đầu vượt qua vạch ngăn cách, chúng mò vào trong áo ngủ của cậu, sờ soạng da thịt cậu. 

Đúng lúc này, bỗng nhiên Minh Yên nghe thấy một tiếng động lạ phát ra ở phía cửa. Cậu giật mình vội vàng kết thúc nụ hôn, cũng vội giữ lấy bàn tay to đang vân vê ngực mình, nghiêng người ngó ra cửa. 

Cậu chợt nhớ đến hai người còn lại đang ở dưới lầu… đừng bảo là bọn họ nhé!

Huyền đang đè trên thân cậu thấy thế thì ngồi dậy, e dè nhìn ra phía cửa. 

Minh Yên xoa xoa gáy anh an ủi: “Chờ chút, tôi ra ngoài xem thử rồi chúng ta tiếp tục nhé.”

Huyền bối rối gật đầu. 

Minh Yên nghĩ chắc không phải là hai người kia đâu, bọn họ đang xem TV mà. 

Ai ngờ, nghĩ đến ai thì người đó tới. Lúc Minh Yên mở cửa, hai mái tóc một trắng một xanh lập tức xuất hiện. 

Minh Yên sửng sốt, sau đó đỏ mặt… Đừng nói là đối thoại và tiếng hôn môi lúc nãy bị hai người họ nghe thấy rồi nha…

Minh Yên gãi gãi mặt, nhất thời không biết nói gì, hai mắt lúng túng nhìn trái nhìn phải. Hoàn toàn không chú ý đến Tuyết đang nhìn chằm chằm đôi môi sưng đỏ của cậu, còn Ngọc thì nhìn chằm chằm vào xương quai xanh lộ ra bên dưới lớp áo ngủ hơi nhàu vì bị Huyền vò. 

Sáu mắt nhìn nhau, bỗng nhiên Tuyết phản ứng trước, anh nắm lấy tay Minh Yên, tiến lên trước một bước mà nhìn về phía Huyền rồi nói: “Tụi anh cũng muốn có một kỷ niệm đẹp nhất với Miên Miên.”

Chương 12: Dạo đầu

Huyền đang ngồi trên giường đỏ bừng mặt vì bị hai người anh phát hiện mình quyến rũ Miên Miên trước. 

Ngọc đứng bên cạnh anh cả của mình cũng nắm lấy tay còn lại của Minh Yên, giọng nói mang theo chút năn nỉ cầu xin: “Miên Miên, có được không?”

Minh Yên giật thót mình, hai chân bất giác lùi lại nhưng hai người đàn ông trước mặt cũng tiến tới, thuận đà đi vào phòng cậu rồi đóng cửa lại. 

Minh Yên lắp ba lắp bắp hết nhìn Huyền rồi nhìn sang hai người bọn họ: “C-cái gì… ba… ba người một lúc á?”

Trong thoáng chốc cậu rụt cơ mông, tưởng tượng đến cảnh chỗ đó của mình bị bọn họ dồi nhét một lần ba cây xúc xích to thì sợ hãi không thôi. Cậu đã thấy cây hàng của cả ba, thật sự là không thua kém bất kỳ “người” nào mà cậu gặp trước kia. Hai cây cậu không biết có chịu nổi hay không huống chi là ba cây một lúc, cậu sợ kỳ này mình sẽ chết trên giường mất! 

Giống như phát hiện cậu đang nghĩ gì, Tuyết bỗng cười hiền, anh tiến lên dựa sát vào người cậu nói: “Tôi hứa sẽ không ép Miên Miên làm những gì quá sức.”

Ngọc vừa vuốt ve tay cậu, vừa nâng đến bên môi mà hôn nhẹ: “Tôi nhất định sẽ dịu dàng, không làm Miên Miên đau đâu.”

Minh Yên nuốt nước bọt một cái, bọn họ dùng gương mặt và ngữ điệu đó để cầu xin và gọi mời thì sao mà cậu từ chối được?!

Chỉ là… cậu đã đồng ý trước với Huyền, Huyền cũng phải gật đầu mới được. Nếu không, đêm nay cậu sẽ chỉ thân mật với anh thôi. 

Lúc Minh Yên định quay đầu hỏi ý kiến Huyền, không ngờ anh đã xuống giường từ khi nào và đứng ngay sau lưng cậu, anh bất ngờ ôm lấy eo cậu thì thầm: “Miên Miên, tôi… tôi không ngại đâu.”

Dù rằng mặt Huyền đã đỏ như gấc, thứ anh ngại ở đây thật ra là làm chuyện người lớn trước mặt hai ông anh của mình, chứ không phải là việc chia sẻ bạn tình.

Ngay cả Huyền cũng đồng ý rồi, Minh Yên hít sâu một hơi, đảo mắt nhìn ba người sau đó nắm lấy tay của cả ba lôi một mạch về giường.

Trên giường, những nụ hôn cứ liên tục không dứt, khi cậu rời khỏi đôi môi này sẽ lập tức có một đôi môi khác đưa tới mà cậu không cách nào cự tuyệt. Môi lưỡi quấn quýt, ngay cả việc thở cũng trở nên khó khăn hơn khi không có giây phút tạm nghỉ giữa chừng. 

Ban đầu Minh Yên còn có thể dựa vào giọng nói và cách hôn khi thì rụt rè dịu dàng, khi thì nhiệt tình ấm áp, có khi lại mang chút mạnh mẽ để phân biệt ai là người đang hôn mình. Nhưng dần dà khi những nụ hôn càng lúc càng dày đặc và nóng bỏng thì Minh Yên khó mà phân biệt được nữa, nhất là trong lúc hôn còn nhắm mắt hưởng thụ. 

Dường như chuyện này khiến cậu mẫn cảm hơn bình thường, những đôi bàn tay nọ cũng bắt đầu vuốt ve khắp cơ thể cậu, cậu không kiềm được mà phát ra tiếng ngân nga khi cao khi thấp.

Có lẽ vì mọi hành động đều hết sức dịu dàng thế nên Minh Yên không nhận ra quần áo trên người mình bị cởi xuống từ bao giờ rồi. Bấy giờ cậu chỉ biết có hai người đang hôn mút lấy hai bên ngực mình, một người nữa chẳng rõ ở đâu cho đến khi cậu cảm giác chỗ riêng tư giữa hai chân bị chạm vào, sau đó vật thể nam tính của mình cũng rời vào một nơi ấm áp và ẩm ướt, thậm chí ở cửa hậu cũng bị ngón tay ai đó len lỏi vào.

“Ah~~” Cậu rên lên một tiếng, ưỡn cong thân mình.

Chưa bao giờ cậu bị tác động cùng một lúc lên tất cả chỗ nhạy cảm như thế này, khắp cơ thể vẫn luôn được vuốt ve không bị bỏ sót bất kể chỗ nào, từ vành tai đến đầu vai cũng vậy. 

Minh Yên có cảm giác sướng đến ngất ngây, trong lòng chỉ hiện lên một suy nghĩ, có lẽ đây chính là chuyện tốt khi đồng thời thân mật với ba người một lúc. 

Không biết có phải là kỹ thuật đặc biệt gì đó của người cá hay không, mà Minh Yên rất nhanh đã đạt đến cao trào khi hai đầu vú lẫn dương vật cùng bị hút mạnh. Khoái cảm như những dòng điện tê rần chạy khắp toàn thân, lan ra tứ chi làm cậu thở hổn hển một lúc.

Ba người đang đè trên thân cậu liên tục thủ thỉ những câu từ làm cậu nóng bừng mặt.

“Tinh dịch của Minh Yên ngon quá.”

“Vú Minh Yên dù không có sữa nhưng cũng rất ngon, tôi thích lắm.” 

Người còn lại tuy không nói gì nhưng lại đưa tay khều lấy đầu vú đã cứng ngắc của cậu, vê nắn.

Minh Yên thở dốc một lúc, sau khi tỉnh táo lại từ cơn cao trào, cậu vươn tay kéo lấy ba người, để họ cúi đầu hôn mình, tiếp tục dây dưa môi lưỡi.

“Ư ưm~”

Trong khi bọn họ thưởng thức cơ thể mình, hai tay Minh Yên cũng nhàn rỗi, cậu bắt đầu ra sức xoa vuốt mớ cơ bụng và cơ ngực hoàn mỹ của bọn họ. Chỉ có chính cậu mới biết mình thèm nhỏ dãi chúng bao lâu rồi, đêm nào cũng bị ba mỹ nhân ôm ấp ngủ cùng nhưng không thể đụng chạm quá đà khiến cậu chỉ biết khóc trong lòng. Hiện giờ phải mặc sức mà sờ mới được!

Chương 13: Cao trào đầu tiên

Có lẽ đây chính là điểm yếu của việc “chơi” nhiều người, Minh Yên thật sự muốn mọc thêm ra vài cánh tay để sờ bọn họ, chứ chỉ có hai cái thì chẳng thấm tháp gì. Sau khi hôn môi đủ rồi, Minh Yên huy động cả miệng mình để chạm đến những cơ bắp xinh đẹp kia. Tất nhiên cậu sẽ không đời nào bỏ qua ba cây gậy vừa to vừa đẹp của ba người họ, chúng đều rất lớn, dựng thẳng trong không khí. Minh Yên như một đứa trẻ có được ba cây kẹo mút cỡ đại nên hết sức hạnh phúc, rất nhiệt tình mà mút chúng. Thậm chí cậu còn tham lam để họ kề sát vào mặt mình sau đó thè lưỡi liếm hết cả ba.

Bốn người cứ thế lăn lộn khắp giường, khi thì Minh Yên đè trên thân bọn họ, khi thì bọn họ áp chế Minh Yên, chơi đến mức Minh Yên không nhịn được nữa mà nằm sấp trên giường chổng mông lên cao. 

“Các anh mau vào đi, chỗ này của Miên Miên trống rỗng quá!”

Ban nãy trong lúc liếm dương vật cho bọn họ, Minh Yên còn dùng tay tự mở rộng cho mình, hiện giờ cậu cảm thấy không cần phải tốn thời gian nữa, cứ thế thọc vào là được.

Có điều ở đây có ba người, quyết định ai làm trước vẫn khá khó khăn, ba cây gậy thịt đều cứng, quy đầu đỏ thẫm lắc lư trong không khí. Cả ba cùng nhìn chằm chằm cái lỗ nhỏ thần bí đang hé miệng đòi ăn của cậu. Tuyết đẩy nhẹ Huyền về phía Minh Yên nói: “Em trước đi.”

Huyền kinh ngạc nhìn hai người anh của mình, sau đó hơi bối rối, nhưng Tuyết và Ngọc đồng thời tỏ vẻ ban nãy là bọn họ đến sau thế nên cũng sẽ làm sau. Thứ tự đầu tiên đã được quyết định như thế!

Trong khi hai người vây quanh bên cạnh không ngừng xoa nắn cái mông tròn vừa to vừa trắng Minh Yên, Huyền đứng phía sau với gương mặt đỏ tận mang tai bắt đầu cầm lấy gậy thịt của mình đặt tại cửa ra vào.

Anh dùng quy đầu mẫn cảm cọ lên lối ra vào, Minh Yên cảm nhận được, lập tức điều khiển cho nơi đó thả lỏng ra khiến lối vào hé mở, sau đó cố tình thít chặt lại. Từ góc nhìn của Huyền có cảm giác như cái lỗ nhỏ ấy vừa mới hé miệng mút lấy dương vật mình.

Cảm giác sung sướng lan đến, Huyền run rẩy, sau đó không kìm được mà đẩy mạnh vào.

“Ư!!” Minh Yên rên lớn một tiếng, bị cú đẩy của anh làm cho thân thể bị hất lên trên sau đó cậu quay đầu nhìn anh cười cười: “Không ngờ mở đầu Huyền lại mạnh bạo như thế đấy!”

Anh thở dốc vài hơi, gương mặt đỏ như quả cà mang theo vẻ oan ức: “Rõ ràng là Miên Miên dùng chiêu trò quyến rũ tôi.” Nhìn thấy hang động nhỏ vừa hồng vừa mềm kia hé mở rồi thít lại cố tình “mút” quy đầu của mình thì sao anh chịu nổi chứ?!

Minh Yên bật cười sau đó ngoắc tay với Tuyết và Ngọc: “Hai người lấp đầy cái miệng phía trên của tôi đi.” Nói rồi cậu liếm môi, tỏ vẻ hôm nay sẽ cố hết sức vắt kiệt ba cây gậy thịt ngon lành này. 

Một cây cắm sau mông, hai cây cắm trong miệng, khi thì nhồi đầy, khi thì đâm mạnh. Chẳng mấy chốc sau trong phòng đã vang đầy tiếng kêu rên vui thích của cậu, còn có thể thở dốc và những lời nói dâm dục của ba người còn lại.

“Miên Miên liếm dương vật của tôi ngon không?”

“Ưm… a~ Ngon lắm.”

“Miệng của Miên Miên tham ăn quá, tôi phải trừng phạt mới được!” Đây là lời của Ngọc, anh nói xong thì cầm gậy thịt của mình đánh lên miệng cậu phành phạch trong khi cây gậy của anh cả đã nhét kín khoang miệng của cậu. 

Minh Yên bị đánh rất thích thú, mặc cho khắp mặt mình đã dính đầy thứ dịch thể trong suốt rỉ ra trên đỉnh đầu nấm của Ngọc. Mà trong khi đó phần mông đã bị Huyền thọc đến tê rần, vách thịt và điểm G bên trong bị đâm chọc đến mức hai bắp chân cậu run rẩy không thôi, dương vật cũng nhiều lần mất khống chế mà phụt ra không ít tinh dịch, tưới đẫm ga giường. 

Ngọc thấy Minh Yên bị Huyền đâm cho kêu lớn, sướng đến mức phải nhả dương vật của anh cả ra để thở hồng hộc, bèn bò xuống bên cạnh Huyền vừa liếm môi vừa nói: “Lỗ hậu của Miên Miên có phải rất thích không? Anh cũng muốn đâm vào chỗ này!”

Nói xong còn đưa tay vạch hai cánh mông đầy đặn của cậu ra, quan sát miệng huyệt đang bị khúc gậy thịt của em trai mình thọc ra thọc vào. Anh kìm không được mà đưa tay sờ sờ nơi giao hợp của cả hai, sau đó nói: “Miên Miên, tôi có thể vào không?”

Minh Yên đang sướng đến lên mây, một tay cầm khư khư gậy thịt của Tuyết vừa liếm vừa ngậm không muốn buông, nghe thấy Ngọc hỏi thì chỉ trả lời theo bản năng chứ không kịp suy nghĩ nhiều: “Ư ừm, đ-được, được…”

Cho đến khi cảm giác căng đau bỗng nhiên ập đến từ phía dưới, cậu mới nhận ra từ khi nào mà mình lại nằm trên người Huyền, ngực áp ngực. Vậy còn ai đang đứng phía sau muốn tiến vào cơ thể mình?

Minh Yên kinh hãi quay đầu nhìn, phát hiện là Ngọc đang đứng phía sau tìm một tư thế có thể chen vào hang động tuyệt vời kia.

Dường như cùng lúc khi Minh Yên quay đầu lại, Ngọc cũng tìm ra bí quyết mới, anh không chút do dự gì mà đâm vào.

Chương 14: Hai trong một

Minh Yên hét lớn, cảm giác lỗ hậu căng ra đến cực hạn, nó vừa đau vừa tê, vừa khó chịu mà cũng vừa sung sướng vì điểm G bị chèn ép mạnh, toàn thân cậu run lên lẩy bẩy không cách nào kiềm chế được.

Cậu thở hổn hển, nước mắt sinh lý ứa ra ướt đẫm hai gò má làm Huyền nằm bên dưới vội vàng ôm lấy mặt cậu mà dỗ dành: “Miên Miên đừng khóc? Đau lắm ư?”

Ngay cả Ngọc phía sau vừa đâm vào đã bị vách thịt ép chặt cho sướng run người cũng hoàn hồn trở lại, anh không vội di chuyển mà cúi đầu hôn lên lưng Minh Yên, lo lắng hỏi: “Miên Miên khó chịu ư? Vậy tôi rút ra nhé?”

Minh Yên thầm trợn trắng mắt, đâm vào rồi còn muốn rút ra?

Cậu thở mấy hơi rồi cố chịu đựng cảm giác bị nhồi nhét đến căng tràn trong cơ thể mà cúi đầu cắn mạnh lên môi Huyền một cái, sau đó cũng quay đầu ra sau cắn Ngọc một cái, run giọng nói: “Không được rút ra!”

Thấy cậu trừng mình bằng đôi mắt ngập nước không có tí sát thương nào, hai người họ cười khẽ một cái, Ngọc nói: “Miên Miên đừng lo, tôi sẽ nhẹ nhàng mà, tôi hứa với Miên Miên rồi.”

Nói rồi anh chậm rãi đưa đẩy, một trên một dưới bắt đầu phối hợp tiết tấu của nhau mà ra vào. Khoái cảm lần nữa chiếm lấy đầu óc Minh Yên, cậu nằm vật ra trên người Huyền, tay lại nhét dương vật vẫn còn cứng như đá của Tuyết vào miệng mà ngậm, giống như em bé hút sữa muốn hút ra thứ dịch thể bên trong cây gậy đó.

Tiếng nước đầy dâm dục kéo dài không biết bao lâu cho đến khi tiếng rên và tiếng thở dốc phát ra ngày một cao và nặng nề hơn. Cuối cùng Minh Yên và Huyền cùng đạt cao trào, một luồng tinh dịch vừa đặc vừa nóng bắn vào trong nơi sâu nhất của hang động khiến cả Minh Yên lẫn Ngọc đều phải rùng mình.

Sau đó Tuyết đã không còn chờ nổi nữa, anh đổi chỗ với Huyền, hoàn toàn mặc kệ tinh dịch của Huyền còn bên trong mà đỡ lấy gậy thịt của mình rồi nhét vào.

“Ư ~~” 

Minh Yên khốn khổ còn chưa kịp thở đã bị ép chứa hai cây dương vật một lần nữa. Tuyết khác với hai người còn lại, anh vừa vào đã bắt đầu đâm chọc, tiết tấu nhanh hơn ban nãy rất nhiều. Mà loại chuyện một động chứa hai cây như thế này thì chỉ cần một người cố ý đâm nhanh đâm mạnh thì người còn lại cũng sẽ phải theo tiết tấu đó.

Minh Yên có cảm giác như bị dồn vào đường cùng, đứng bên bờ vực bất cứ lúc nào cũng có thể bị hai cây gậy thịt đâm cho tan nát linh hồn. Cậu chịu không nổi mà lắc đầu nguầy nguậy, nước mắt tung bay: “Đừng mà… ư a~ Tuyết, chậm lại… á! Ngọc, chậm lại đi mà… ư ưm ~”

Huyền nhìn cậu bị hai người anh chà đạp, lòng cũng rục rịch, anh đưa cây gậy thịt dính đầy tinh dịch của mình đến trước mặt cậu rồi cạ lên môi cậu. Chẳng mấy chốc sau miệng Minh Yên lại bị bịt kín, lời khóc kêu đầy vui thích không thể phát ra được nữa. 

Trận làm tình này khiến Minh Yên gần như chết ngất trên giường, ba người bọn họ giống như tìm ra được quy luật, cứ thế mà xoay vòng, hai người cắm trong mông và một người cắm trong miệng cậu. Có khi thay đổi tư thế nhưng lúc nào trong cái mông đáng thương cũng phải chứa hai cây gậy thịt, nhồi nhét chen chúc. 

Mãi đến hai giờ sáng, khắp giường và sàn nhà đã đầy rẫy dấu vết tình ái. Cuối trận, Minh Yên không còn cảm giác được nửa thân dưới của mình nữa, lỗ nhỏ bị mở rộng không thể khép lại ngay, hai chân run rẩy không cách nào bước xuống giường. Cậu cũng không nhớ mình mất ý thức từ khi nào, chỉ biết lúc tỉnh dậy thì mặt trời đã lên cao. 

Đầu óc cậu trì trệ đến mức phải tốn năm phút mới nhớ ra chuyện đêm qua, điều đầu tiên cậu làm chính là đảo mắt tìm kiếm bóng dáng ba người kia, phát hiện họ không có trong phòng thì mới chậm rãi đưa tay xuống dưới mông để kiểm tra.

Có hơi sưng.

Sao lại chỉ hơi sưng thôi nhỉ?

Minh Yên chống tay xuống giường cẩn thận ngồi dậy, trong lòng đã chuẩn bị tinh thần cho cảm giác đau rát bất ngờ ập tới ở thân dưới nhưng không ngờ ngoại trừ dư âm trương trướng và sưng tấy thì không còn gì khó chịu nữa. 

Chăn trên người rơi xuống.

Minh Yên phát hiện toàn thân mình đầy dấu hôn, chi chít như thể mắc bệnh da liễu, hai đầu vú cũng đỏ bất thường. Nhưng cậu không ngại chuyện đó, cậu lại tiếp tục nhìn xung quanh, phát hiện căn phòng hỗn độn đêm qua đã được dọn dẹp sạch sẽ, chăn nệm cũng là cái sạch, có lẽ ba người kia đã mang đi giặt rồi.

Đúng lúc cậu ngồi ngẩn người trên giường thì có tiếng chân vang lên từ bên ngoài phòng, sau đó cửa bị mở ra, ba gương mặt xinh đẹp ló vào.

“A! Miên Miên dậy rồi!” Cả ba cùng đồng thanh.

Chương 15: Tạm biệt

Nói rồi bọn họ đi vào, người thì tay cầm quần áo, người thì tay cầm nước, người thì tay cầm thức ăn nối đuôi nhau tiến vào, sau đó Minh Yên biến thành con búp bê nhỏ bị bọn họ điều khiển. 

Cậu cũng để mặc cho họ nâng tay nâng chân mình mặc quần áo, đút nước và thức ăn cho mình. Sau đó nhìn cả ba bày ra vẻ mặt ngại ngùng mà ngồi thành một hàng trước giường.

Cậu hớp một ngụm nước cuối cùng, câu đầu tiên hỏi chính là: “Vì sao mông của tôi không đau lắm nhỉ?”

Hôm qua rõ ràng bị bọn họ chọc cho suýt thì tan nát, nếu là bình thường chắc chắn sáng hôm sau sẽ lãnh hậu quả.

Tuyết bỗng nhiên cười khẽ một tiếng, nói: “Tinh dịch của nhân ngư có thể giúp chữa lành vết thương đó.”

Ngọc gật đầu, còn Huyền thì chỉ đỏ mặt không nói.

Mặt Minh Yên cũng nóng lên, cậu hắng giọng một tiếng, ngại ngùng nói cảm ơn.

Cả ba nghe vậy thì cùng nhau lắc đầu, Huyền lại xoắn xoắn ngón tay, e thẹn thì thầm: “Phải là tôi cảm ơn Miên Miên mới đúng.”

Bị dáng vẻ của ba người làm cho tim tan chảy thành nước, Minh Yên nghiêng người tới cho mỗi người một cái hôn, nói: “Được rồi, ngày mai sẽ đưa mọi người về nhà, chúng ta chỉ còn hôm nay ở cùng nhau, tôi dành thời gian cho mọi người nhé.”

Minh Yên hiếm khi lấy cớ bị bệnh để trốn việc, nhưng hôm nay đã làm thế.

Bốn người bọn cậu chỉ đơn giản là cùng nấu cơm, cùng ăn cơm, cùng đi dạo phố một lúc, sau đó lại cùng nhau xem TV, cùng nhau đi tắm, tất nhiên là tắm chung nhưng không xảy ra chuyện người lớn nào. 

Minh Yên cũng rất lưu luyến, cậu sắp phải tạm biệt cuộc sống có ba người họ rồi. Thật ra từ lúc gặp họ, không phải là cậu chăm sóc cho họ, mà là họ chăm sóc cho cậu mới đúng, mọi thứ trong nhà đều có người chăm nom. Nghĩ đến cảnh một ngày mình trở về nhà sau giờ làm mà chẳng có ai cũng thật cô đơn. 

Ngày hôm sau, khi lái xe một chặng đường dài, rốt cuộc cũng đến được khu du lịch kia. Minh Yên dẫn theo ba người bọn họ đi sâu vào vùng thiên nhiên xinh đẹp, thế mới biết vì sao bọn họ không thể rời khỏi nơi này, những sinh vật thần kỳ nên thuộc về chốn thiên nhiên ấy, không có con người can thiệp, không có máy móc làm ô nhiễm sẽ tốt hơn là mắc kẹt trong những tòa nhà cao tầng và khói bụi.

Cái hồ mà ba người họ sinh sống thật ra không nằm trong khu du lịch, mà nó có đường nước thông đến một cái hồ khác nằm trong phạm vi con người lui đến. Sở dĩ bọn họ bị bắt chính là vì rong chơi xa nhà, bơi theo đường nước đến gần khu vực con người ra vào. 

Ba người họ không ngại dẫn Minh Yên đi tham quan nhà mình một chuyến, đó là hồ nước vừa sâu vừa to, nước hồ trong veo, nó được rừng cây bao phủ và cách xa khu vực của con người. Thế nên không một ai trông thấy bên cạnh chàng thanh niên lưng đeo ba lô ngồi bên rìa hồ có ba chàng tiên cá đã lộ ra hình hài nửa người nửa cá của mình. 

Bọn họ vui vẻ kể cho cậu nghe đủ thứ chuyện về nơi ở của mình, cái đuôi to lớn với màu sắc rực rỡ cứ đưa đẩy trong nước, vô cùng xinh đẹp. Việc này giống như một buổi cắm trại nhỏ vậy, Minh Yên không rời đi cho đến khi chiều tà. 

Khoảnh khắc tạm biệt rồi cũng đến. Cậu đành phải lề mề đứng dậy, bắt đầu rời khỏi khu rừng. 

Ba người dẫn Minh Yên đi theo đường nước mà mình hay dùng để bơi đến cái hồ trong khu du lịch. Thế nên dù trời sắp tối cậu cũng không sợ lạc, chỉ cần đưa mắt nhìn về phía con sông nhỏ bên cạnh là sẽ thấy ánh sáng lóa mắt của ba chiếc đuôi đang vùng vẫy trong nước. 

Khi đã đến nơi, chỉ cần tiến về phía trước một đoạn nhỏ là có thể trở lại khu du lịch, Minh Yên chính thức chia tay ba người nọ. 

Nhưng đi được mấy bước, cậu quay người lại vẫn còn thấy ba cái đầu nhô lên khỏi mặt nước dõi theo mình đầy lưu luyến, cậu không nhịn được nữa mà chạy vội về phía bọn họ, sau đó nhảy ùm vào trong nước mà ôm chặt lấy cả ba. 

“Khi nào rảnh tôi nhất định sẽ đến đây thăm mọi người.”

Huyền nghe vậy thì vui vẻ không thôi, sau đó như chợt nhớ ra thứ gì mà lặn xuống đáy sông. Hồi lâu sau mới trồi lên tặng cho cậu một viên đá đặc biệt, nói là chỉ cần thả vào trong cái hồ nhà bọn họ là bọn họ sẽ biết cậu đến tìm, nhất định sẽ ra đón.

Minh Yên nhận lấy rồi ôm mặt Huyền hôn một hơi, sau đó lại lần lượt hôn hai người kia, chờ khi hôn đủ mới chịu bò lên bờ, mang cái thân ướt sũng như chuột lột trở lại thành phố.

Thói quen được ôm chặt khi ngủ dần hình thành được không ít ngày, hiện giờ lại gối không giường trống, Minh Yên thở dài. Xem ra cậu sẽ phải mất ngủ vài đêm mới lại quen với cuộc sống một mình của mình.

 

Phong Ngoa

Add comment

error: Alert: Copy không được đâu bé ơi!!!