PHONG NGOA

Ngoại truyện: Bữa ăn ngon của quỷ

Đây là ngoại truyện lẻ được viết sau khi hoàn thành truyện nửa năm.

Số chương: 4 chương

Tóm lược nội dung

Một vài ký ức khi còn sống của Frederick trở về, đa số chúng là những chuyện không vui khiến tâm trạng anh trở nên vô cùng tồi tệ. Nhưng Silas đã vô tình giải quyết được nỗi ám ảnh kinh tởm trong lòng anh bằng một cách thức bất ngờ, gọi là dâng hiến bản thân cũng không ngoa. 

Món ăn mà ác quỷ thích nhất là gì? 

Là tội lỗi.

Silas đã thành công chế biến tội dâm dục của bản thân thành món ăn ngon nhất.

♣♣♣

Chương 1: Thực đơn

Silas càng lúc càng hiểu hơn về Frederick, kể từ khi anh có lại thân thể của mình, dường như những ký ức lúc còn sống cũng quay về dần dần, anh nhớ ra một vài chuyện của bản thân. Nhưng có vẻ như phần lớn những ký ức ấy đều không vui, chúng đến trong các giấc mơ thế nên mỗi khi tỉnh dậy Silas đều cảm nhận được tâm trạng âm trầm của anh vào sáng sớm.

Hôm nay cũng vậy, cậu bị vòng tay cứng cáp của anh siết chặt đến mức khó thở. Silas nhập nhèm hai mắt, trong cơn mơ màng chưa tỉnh ngủ cậu vòng tay ôm lấy anh rồi khẽ khàng vuốt sống lưng đang lạnh toát ấy, thì thào: “Freddy, anh ổn mà, chúng chỉ là quá khứ thôi.”

Giọng của cậu đánh thức anh dậy, hơi thở nặng nề của anh chẳng mấy chốc bình ổn trở lại. Nhưng Silas vẫn còn cẩn thận dỗ dành, có vẻ như cậu đã rất quen với điều này: “Chuyện đã qua rồi, bây giờ không có ai tổn thương chúng ta được nữa.”

Frederick cúi đầu nhìn cậu, phát hiện cậu nhóc đang dính sát vào ngực mình hai mắt thì nhắm chặt nhưng vẫn ra sức an ủi mình trong cơn mơ.

Anh ta cong môi, cơn khó chịu từ ký ức kia tạm thời bay đi mất.

Hôm nay không phải ngày gì quá đặc biệt, chỉ là họ hàng của Joel có người tổ chức lễ cưới. Kể từ khi Anne chết, mặt ngoài Frederick luôn sắm tốt vai trò cha nuôi Joel của Silas. Vì vậy tại lễ cưới này ngoại trừ sự có mặt của anh ta thì còn có Silas nữa.

Sau chuỗi cái chết liên hoàn của “người nhà”, họ hàng của Joel lẫn Anne đều cho rằng anh ta quá đau khổ nên đã đặt toàn bộ tình thương của mình lên người đứa con nuôi duy nhất còn lại. Vì thế chẳng mấy ai lấy làm lạ khi nhìn thấy sự săn sóc của anh ta dành cho Silas trong bữa tiệc, mà Silas cũng gần như không rời khỏi vị trí cạnh anh ta dù chỉ là nửa bước. Bọn họ không biết danh nghĩa cha con này chỉ là một cái vỏ bọc hoàn hảo của quỷ mà thôi. 

Ngoại trừ chuyện lúc sáng bị Frederick ôm siết đến ngộp thở ra thì Silas cảm thấy ngày hôm nay không tệ, chỉ có điều đối với Frederick thì ngược lại. Cho đến tận khi tham dự lễ cưới vẻ mặt anh ta cũng không khá lên, vì thế mà Silas vẫn luôn cố gắng làm cho tâm trạng của anh tốt hơn một chút, nhưng có vẻ như giấc mơ vào rạng sáng kinh khủng đến mức khiến cho bao nhiêu kinh nghiệm nịnh nọt và lấy lòng của cậu đều không đạt được kết quả gì. 

Hết cách, cậu đành nói đùa: “Xem anh kìa, chỉ cần đến gần là có thể cảm giác được khí lạnh tỏa ra từ anh. Em cá nếu như không biết anh là họ hàng thì khách mời sẽ cho rằng anh là bạn trai cũ của cô dâu đấy.”

Frederick đảo mắt nhìn sang cậu một cái, biết rõ cậu chỉ đang cố chọc cho mình cười. 

“Được rồi Silas, em hãy cứ tận hưởng ngày hôm nay của mình đi, đừng bận tâm đến tôi nữa. Thứ duy nhất làm tôi thấy ổn hơn chính là chờ đến khi ăn tiệc, em sẽ bóc vỏ tôm và cắt thịt bít tết giúp tôi.”

Đây là hai chuyện mà Silas thường làm nhất trên bàn ăn, dù rằng Frederick chỉ cần một cái búng tay cũng có thể xử lý được nhưng trong ký ức khi còn sống của anh ta thì đó chính là hai món ăn phiền toái, chỉ cần anh không phải động tay vào thì tâm trạng sẽ vô cùng thoải mái. 

Silas nghe vậy thì gật mạnh đầu tỏ vẻ: Cứ để đó cho em. 

Mỹ vị có thể xem như là thú vui chung của cả hai, với Silas mà nói, từ khi còn nhỏ việc được ăn ngon uống ngon là vô cùng khó khăn. Thế nên từ ngày sống chung với anh, Silas rất thích những lần anh dẫn cậu ra ngoài, chắc chắn sẽ được ăn ngon. Còn với Frederick mà nói, chỉ đơn giản là việc ăn ngon có thể làm tâm trạng anh tốt lên.

Vì thế cả hai đều vô cùng chờ mong, nhưng khi ngồi vào bàn Frederick mới phát hiện thực đơn của buổi tiệc này là một sự hành hạ đối với mình.

Không có bò bít tết, không có tôm, mà đa số là các món hàu. Thứ hải sản này đối với Silas mà nói là vô cùng mới lạ, cậu chưa được ăn bao giờ, lúc ăn vào mới biết mùi vị của nó đặc biệt đến cỡ nào, vừa béo vừa mềm. Chỉ có điều… khi nhìn sang người đàn ông bên cạnh, cậu lại thấy vẻ mặt anh trầm xuống, còn tệ hơn cả buổi sáng khi vừa tỉnh lại từ cơn ác mộng nữa. 

Cậu thấy anh nhìn chằm chằm mấy con hàu trên bàn với ánh mắt căm ghét, cậu bèn nắm lấy tay anh dưới bàn, hỏi thầm: “Freddy, sao vậy? Anh không thích hàu à?”

Giọng Frederick có hơi khàn: “Đâu chỉ không thích… sáng nay tôi vừa mơ về nó.”

Đúng thật là một ngày tồi tệ mà. 

Đâu ai ngờ chỉ một cái thực đơn tiệc cưới cũng có thể làm cho ác quỷ phát cáu lên được. 

Anh ta cầm một cái nĩa chọc vào con hàu trong phần ăn của mình, đưa lên mũi ngửi ngửi rồi bày ra vẻ mặt kinh tởm mà ném nó trở lại trong đĩa.

Anh không ngại nói cho Silas biết mình đang khó chịu điều gì, cũng chẳng ngại liệu các thực khách ngồi cùng bàn có nghe thấy và kinh hãi hay không. 

“Bà ta từng cho tôi ăn thứ này… có lẽ đó là giai đoạn đầu khi bà ta bị tâm thần nhưng chưa phát hiện ra. Bọn hàu tanh tưởi bị bà ta dằm nát trong cái chén nhỏ, biến nó thành món súp hàu sống màu xám và nhớt nhợt. Sau đó bà ta luôn miệng nói rằng ăn nó sẽ tốt cho sức khỏe, đã có một đoạn thời gian trong nhà chỉ toàn hàu và hàu, bà ta chế biến chúng với đủ thứ dị hợm khác, nếu không ăn thì sẽ chẳng có gì ăn được trong cái nhà đó.”

Frederick nhìn chằm chằm con hàu trong đĩa của mình như thể nó là sinh vật không đáng xuất hiện trên đời này. Tiếp tục kể cho Silas bên cạnh nghe về chuyện cũ của mình: “Tất nhiên tôi đã từng tuyệt thực nhưng bà ta sẽ dùng đến bạo lực để cạy miệng tôi ra và đổ thứ súp hàu sống tanh nhớt đó vào miệng mình. Em không biết là chúng kinh tởm thế nào đâu, vào cái lúc tôi bị sặc khiến chúng xộc lên và trào ra từ mũi… Tởm đến phát ói!”

Có lẽ việc cúi đầu thì thầm to nhỏ giữa hai người thường xuyên diễn ra nên mấy thực khách xung quanh không ai để ý, cũng không ai nghe rõ câu chuyện về lũ hàu này. Nếu không thì có lẽ bọn họ sẽ phải bỏ bữa hết. 

Silas biết “bà ta” mà Frederick nhắc tới chính là mẹ ruột của anh, người mẹ dần mắc bệnh tâm thần sau khi cha anh dùng súng tự sát trong biệt thự. Silas không rõ lắm vì sao bà ta lại chọn hàu mà không phải là thứ khác, nhưng cậu có thể tưởng tượng được cảm giác nhớp nhúa và cái mùi tanh đặc biệt của nó khi còn sống nếu trào ngược từ miệng lên mũi thì sẽ như thế nào. 

Silas im lặng, trầm tư suy nghĩ một lúc thì bỗng nhiên vươn tay múc hết hàu sữa trong phần ăn của anh vào đĩa mình, bình tĩnh ăn sạch.

Frederick nhìn cậu, thực khách khác trên bàn cũng ngạc nhiên nhìn cậu. Tất cả bọn họ đều nghĩ cậu nhóc này đang tranh đồ ngon với cha nuôi của mình. 

Xem kìa, ‘Joel’ thế mà cũng để mặc cho cậu ta muốn làm gì thì làm, đúng là ‘Joel’ rất nuông chiều cậu ta. 

Frederick nhìn cậu ăn sạch số hàu đó không chớp mắt, vẻ mặt từ từ giãn ra. Anh chống cằm hỏi cậu: “Em không thấy chúng rất tởm à?”

Silas cười cười: “Không ạ.”

Nói xong cậu nhường những phần khác không phải hàu trong món ăn cho anh, đoạn nói: “Nếu em bị bà ta ép ăn như thế thì em cũng sẽ phát tởm lên được, em cảm thấy mình may mắn hơn anh vì có thể thưởng thức thứ này một cách bình thường.”

Nói xong cậu lau miệng rồi vỗ vỗ mu bàn tay anh: “Được rồi, để em đi tìm phòng bếp hỏi xem có thứ gì khác ngon hơn hàu cho anh không nhé.”

Cử chỉ tương tác giữa bọn họ khiến những người xung quanh phải cho rằng đây là một đôi cha con vô cùng hoà thuận và quan tâm nhau. 

“Joel này, nếu chồng và con trai tôi có thể được một phần như anh và Silas thì tốt rồi.”

Frederick dời ánh mắt đang nhìn theo bóng lưng Silas sang người phụ nữ ở đối diện, nghe cô ta nói thế, anh lại treo nụ cười thường trực của Joel lên mà đáp lời: “Silas đúng là một cậu bé ngoan, rất săn sóc và cũng rất biết lấy lòng.”

Câu chuyện trên bàn ăn trong lúc Silas đi vắng bỗng dưng chuyển sang đề tài con cháu của mỗi người. Hiếm khi có dịp, Frederick không chút keo kiệt khen ngợi cậu nhóc mà mình chọn là linh hồn đặc biệt thế nào. Chỉ có điều, thỉnh thoảng cách khoe của anh hơi có vấn đề trong mắt những người xung quanh. Chẳng hạn như chuyện Silas đánh nhau trong trường, anh lại chỉ chú tâm khen ngợi cậu bé nhà mình đã đánh thắng. Chủ đề chẳng mấy chốc bị anh làm cho trở nên quái dị khó tả, nhưng mà là Silas trở về ngay sau đó, vô ý cứu vãn được tình hình.

Cậu nói với Frederick: “Trong bếp không có món khác, bọn họ chỉ chuẩn bị đủ cho những món ăn trong thực đơn thôi.”

Vì thế suốt buổi sau đó Silas ăn nhiều hàu nhất, gấp đôi người khác vì lấy từ phần của Frederick nữa. Có lẽ cách cậu thưởng thức nó quá ngon lành, mỗi khi ăn trọn một con hàu trắng béo núc ních là sẽ híp mắt lại, vẻ mặt thoả mãn đến mức Frederick ngồi bên cạnh cũng phải suy nghĩ thêm về vị của chúng.

Silas phát hiện anh cứ mãi nhìn miệng mình, bèn đánh bạo hỏi: “Hay là… anh ăn thử xem, biết đâu nó không tệ như trong quá khứ, đầu bếp chế biến thật sự rất ngon đấy ạ.”

Frederick chần chừ, cuối cùng vẫn được Silas đút thử một con hàu nhỏ. Có điều ngay sau khi nước sốt đậm đà tan hết trong miệng, cắn trúng phần bụng hàu, nước thịt hàu mang theo mùi đặc trưng của nó lan ra thì anh vẫn sầm mặt lại, đứng dậy đi vào phòng vệ sinh nôn nó ra rồi súc miệng.

Chuyện ăn hàu đã chính thức trở nên bất khả thi. 

Chương 2: Tội dâm dục

Hàu rất ngon, Silas chỉ mới ăn lần đầu mà đã được ăn rất nhiều, thế nên sau khi kết thúc buổi tiệc, Silas chưa bao giờ cảm thấy thoả mãn đến vậy.

Có điều, Silas không hề hay biết, sau khi tiêu hóa thứ này thì nó sẽ đem đến loại hiệu quả mà chỉ đàn ông mới rõ.

Tiệc tan muộn, mười giờ tối cả hai mới rời khỏi nơi đó. 

“Anh này, anh có thấy hơi nóng không?” Ngồi trên xe, Silas cau mày vừa hỏi vừa cởi bỏ áo khoác, cũng xốc cả vạt áo sơ mi ra khỏi thắt lưng quần, dùng tay quạt quạt vào cổ muốn tạo gió.

Frederick thấy vậy thì chỉnh cho hướng máy lạnh trong xe thổi lên người cậu. 

Silas lập tức hà một tiếng thoải mái, bắt đầu dựa lưng vào ghế nghỉ ngơi. Tâm tư cậu theo đó mà trôi bồng bềnh, không biết sao lại bất giác nhìn anh chăm chú, chẳng rõ vì cớ gì mỗi khi nhìn Frederick ở góc độ này cậu đều cảm thấy có một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng.

Silas bỗng dưng nghĩ đến một vài chuyện, chẳng mấy chốc cậu phát hiện cơn nóng đang có xu hướng dồn về chỗ khó nói. 

Đột nhiên, Frederick quay đầu nhìn cậu, hai mắt anh ánh lên tia sáng lạ, cậu trông thấy anh ta nhếch môi cười. 

Silas bất chợt nhớ ra, Frederick có thể đọc được những tâm tư tội lỗi. Mà chuyện cậu vừa nghĩ đến đúng là đã phạm vào một tội…

Silas đỏ mặt, mím môi quay đầu đi. 

Từ khi mối quan hệ của cậu và Frederick tiến đến bước có thể làm chuyện dâm dục với nhau, tâm tư cậu rất dễ bị sao nhãng bởi chúng. Nếm được một lần sẽ thèm thuồng cảm giác sung sướng đó mãi, nếu có thể… Silas muốn nếm trải thêm nhiều lần nữa. 

Đúng lúc này Silas nghe thấy một tiếng cách vang lên, cậu sửng sốt sau đó cúi đầu nhìn mới phát hiện dây an toàn của mình không biết đã bị thứ sức mạnh vô hình nào tháo mở, một đôi tay bất ngờ vươn đến chỗ cậu.

“A!” Silas kêu lên một tiếng, cậu bị bế sang chỗ ngồi của Frederick, cái mông mềm đặt hẳn lên đùi anh ta. 

Trong phút chốc bỗng nhiên mặt đối mặt với người mà mình vừa dâm ô trong đầu, Silas lúng túng tới mức chỉ biết há miệng nhìn anh trân trối. 

Frederick không hề bận tâm đến việc lái xe, ngay cả khi hai tay anh đang giữ chặt lấy eo Silas thì vô lăng phía trước như chịu sự chi phối từ thứ sức mạnh vô hình của anh mà nhẹ nhàng xoay trái, điều khiển chiếc xe rẽ sang một con đường vắng vẻ, tiếp tục chạy vững vàng như cũ.

Anh ta nhéo cằm Silas một cái, biết rõ còn cố hỏi: “Mới nghĩ cái gì đấy?”

Silas đỏ mặt, mọi ngày là một đứa học sinh cứng đầu khó bảo nhưng chỉ cần ở cạnh Frederick là cậu sẽ khác hẳn. Silas biết mình đã bại lộ ngay từ những ý nghĩ ban đầu nhưng vẫn không đủ dày mặt thú nhận. Cậu đành nói dối: “Kh-không có…”

“Em cố ý cung cấp thức ăn cho tôi đấy à?” Frederick nhếch môi hỏi. 

Silas mất vài giây để nhớ ra thứ anh ta ăn nhiều nhất chính là tội lỗi, lời nói dối cũng là một tội. Kỳ thật cậu sẽ không ngờ được có một số tội lỗi nếu chúng bắt nguồn từ cậu thì sẽ trở nên thơm ngon lạ thường, khiến Frederick ăn đến thỏa mãn. Chẳng hạn như thứ vừa diễn ra trong bộ não nhỏ bé kia của cậu.

Thấy cậu không chịu thừa nhận, Frederick ác ý vạch trần để thấy bộ dạng xấu hổ của cậu: “Vừa rồi em đã nghĩ, ước gì có thể nhào qua đó và kéo khóa quần tôi, lôi dương vật tôi ra rồi mút nó như cái lần đầu tiên của chúng ta. Ngay cả dáng vẻ tôi cười thỏa mãn thế nào khi thấy em uống hết tinh dịch của mình em cũng tưởng tượng ra được. Còn chối cái gì? Chối nữa không?”

Silas chỉ muốn lăn xuống gầm ghế trốn cho rồi, nhưng cái mông đang đặt trên đùi anh ta lại không muốn dời chỗ một chút nào. Thường ngày cậu biết rõ anh có thể đọc được mấy suy nghĩ dâm dục này cho nên luôn khống chế bản thân không nghĩ đến, chẳng rõ vì sao tối nay lại nghĩ linh tinh như vậy nữa.

Silas cứng họng không thể chối cãi, bởi vì anh nói đúng từng câu từng chữ. Anh thậm chí còn tiếp tục vạch trần, thích thú quan sát biểu cảm của cậu: “Em còn nghĩ nếu có thể đút nó vào trong cái lỗ này của em thì càng thích biết bao nhiêu.” 

Vừa nói Frederick vừa cách một lớp vải mà ấn ngón tay vào giữa khe mông cậu, làm Silas cứng ngắc toàn thân, mặt đỏ như quả cà chua. 

“Sau đó em lại bối rối vì không gian chật hẹp trên cái xe này, không biết phải lấy tư thế gì để nhét nó vào, lo sợ sẽ không được sung sướng vì khác với giường rộng ở nhà muốn lăn lộn thế nào cũng được.” Nói tới đây Frederick lại nhếch môi cười: “Tôi sẽ cho em biết làm ở nơi nào thì em cũng sẽ sướng điên lên vì tôi thôi.”

Câu cuối của anh khiến Silas đã đạt đến đỉnh điểm của sự xấu hổ, toàn thân cậu run lẩy bẩy, hai mắt dâng lên hơi nước. Cậu bỗng nhiên thẹn quá hóa giận, gương mặt đỏ lừ hiện lên vẻ tức tối, cậu không thèm suy nghĩ nữa mà dùng hai tay ôm lấy mặt anh, quyết định xả giận bằng cách thực hành luôn những ảo tưởng trong đầu mình. Cậu nhào tới hôn lấy đôi môi anh một cách điên cuồng. 

Frederick chỉ chờ có thế, anh không chịu thua mà nhanh chóng nghiền áp đôi môi cậu, vừa cắn vừa mút, hôn đến mức Silas cảm thấy miệng mình tê rần. Cơ hàm chẳng mấy chốc cũng bị người đàn ông trước mặt cạy ra, lưỡi anh như con rắn len lỏi vào trong.

Hai chiếc lưỡi nhảy múa với nhau trong khoang miệng, có điều Silas không theo kịp anh, nước bọt cũng không kịp nuốt xuống mà chảy tràn ra ngoài, nhưng ngay sau đó chúng đã bị Frederick liếm đi hết.

Vừa hôn, hai tay Frederick vừa luồn vào trong áo sơ mi Silas, xoa nắn vòng eo nhỏ và dẻo dai của cậu. Chẳng mấy chốc sau đôi tay kia đã sờ lên đến ngực cậu, không chút kiêng dè gì vào nhéo hai đầu vú cậu một cái làm cậu phải rên lên, vội vàng chấm dứt nụ hôn mãnh liệt kéo dài từ nãy đến giờ.

Frederick cười nói: “Nhạy cảm thế.”

Biết người ta nhạy cảm nhưng anh vẫn liên tục xoa nắn hai đầu vú đáng thương bên dưới lớp áo, làm Silas phải thở hồng hộc, không ngừng bật ra những tiếng rên rỉ gợi tình. 

Frederick liếc mắt nhìn xuống đũng quần đã nhô lên của cậu, xấu tính trêu ghẹo: “Sao thế, tôi chỉ mới hôn và chơi vú em còn chưa được mười phút mà đã muốn bắn hả? Nào, cho tôi thấy linh hồn dâm dục của em còn có thể làm ra chuyện gì nữa đi, xem như bù lại cho tôi bữa tiệc hàu chết tiệt kia chẳng ăn được cái gì ngon lành.”

Silas nhìn anh, trong mắt là lửa nóng: “N-nếu anh đã nói thế, vậy thì…”

Silas không ngần ngại nữa, cậu dẹp phắt sự xấu hổ sang một bên, Freddy của cậu thích nhất là những tội lỗi thuần túy, vậy thì cậu sẽ để mặc cho mình bị sự dâm dục vấy bẩn hoàn toàn, dâng cho anh món ăn ngon nhất của đêm nay.

Chương 3: Liếm láp

Silas có vẻ vội vàng và gấp rút sờ lên đũng quần đã cao như cái túp lều của Frederick, thứ to lớn bên trong nổi cộm lên rất rõ ràng. Hơi thở cậu trở nên nặng nề hơn, kể từ sau lần đầu tiên của cả hai, Silas không được nhìn thấy thứ này… dù trước kia anh sống trên cùng một cơ thể với cậu nhưng khi đó anh còn chưa có hình người rõ ràng, khỏa thân cũng chẳng trông thấy được tạo vật nam tính đó. 

Vì thế Silas có hơi run tay, tháo một cái thắt lưng cũng lúng túng khiến cho Frederick cười ra tiếng.

Cuối cùng khi đã tháo được dây kéo quần và lôi nó ra cầm trong tay, một suy nghĩ lóe lên trong đầu Silas. Cậu không nói ra mà giương mắt nhìn anh, anh nhướng mày hỏi: “Muốn liếm nó?”

Silas gật đầu.

Frederick xoa gò má cậu một cái rồi đổi tư thế, để Silas ngồi xuống khoảng trống ngay bên dưới vô lăng. Silas được chiều ý mà có hơi kích động, cậu nắm thứ to lớn trong tay, hai mắt nhìn chằm chằm vào nó, ở khoảng cách gần thế này cậu có thể thấy được từng đường gân lẫn quy đầu với màu sắc ngon miệng. Silas không thể không thừa nhận nếu Frederick được sinh ra trong một gia đình tốt, anh hẳn sẽ là người hoàn hảo mọi mặt, có một tuổi thơ hoàn hảo, một cuộc đời hoàn hảo…

Nhưng mà… anh quá hoàn hảo thì sẽ không thể là của cậu, sẽ không có ai cứu cậu khỏi những bất hạnh kia. Không biết đây là lần thứ bao nhiêu mà suy nghĩ đen tối về việc bi kịch của người khác lại là điềm may của mình dấy lên trong lòng cậu. 

Một bàn tay lành lạnh xoa lên tóc cậu, Silas ngẩng đầu, thấy anh đang nhìn mình cười nói: “Nó là của em đấy, thích làm gì thì làm.”

A! Anh nghe thấy suy nghĩ của cậu rồi.

Silas đỏ mặt, há miệng ngậm lấy quy đầu đỏ hồng của anh, đầu tiên là mút nó, sau đó liếm dọc theo thân gậy xuống hai tinh hoàn rồi lại liếm lên trên, cứ thế chơi đùa một lúc đến khi chán ngán. Đột nhiên có suy nghĩ lóe lên trong đầu cậu, cậu bèn há miệng ngậm lấy phần đỉnh sau đó nuốt thẳng đến khi chạm vào cuống họng mình, nhưng nhìn lại thì vẫn chưa ngậm được hết toàn bộ dương vật anh. 

Cậu cố gắng nhưng vẫn không nuốt hết được,Silas đành phải nhả ra, cẩn thận liếm mút phần quy đầu tròn tròn, giương mắt nhìn anh như con mèo nhỏ đang lấy lòng.

“Muốn nuốt hết?” Anh hỏi

Silas gật đầu: “Vâng.”

“Em không nuốt hết được đâu.”

Silas nghe vậy thì cụp mắt, trong lòng không vui, vẫn cố thử lại một lần nữa. Thái độ không cam tâm của cậu làm anh chỉ muốn đánh mông cậu một cái, đã bảo không làm được mà còn cố, không nghe lời, vậy thì để anh chứng minh cho cậu thấy thứ cậu đang liếm láp không dễ chơi như vậy đâu.

Trong khi Silas đang ngậm lấy nó mà loay hoay, có một đôi tay vươn đến chỉnh lại góc mặt cho cậu, sau đó đôi tay ấy đột ngột nắm lấy tóc cậu kéo cậu ép sát vào háng anh hơn nữa. Dương vật to lớn lập tức đi sâu vào, đâm đến tận cùng.

Phản ứng sinh lý làm Silas ứa nước mắt, ngay lúc cậu chuẩn bị nôn khan thì cái tay nọ lập tức kéo cậu ra. Giọng anh vang lên: “Khó chịu à?”

Anh có thể thấy rõ nước bọt bị kéo thành sợi chỉ dài dính trên dương vật mình lẫn đôi môi hồng hào của cậu. Ướt đẫm và dính dấp.

Silas không ngờ nếu cố nuốt sâu thì cổ họng sẽ đau đến vậy, cậu đáng thương nhìn Frederick làm anh ta phải khựng lại, thôi xấu tính mà xoa nắn hai gò má cậu, nói: “Thấy chưa, tôi đã bảo em không nuốt được rồi mà.”

Một lần bị anh chứng minh rằng cái miệng trên không vừa với kích cỡ hùng vĩ của anh, Silas lập tức nghĩ đến lần đầu tiên của mình, thế mà hang động nhỏ phía sau lại có thể nuốt toàn bộ, vậy chẳng bằng tập trung dùng cái miệng bên dưới đó để chơi. 

Cảm thấy mình liếm thứ này đã đời rồi, Silas chồm lên, bò đến trên người anh như một con rắn, vòng eo uyển chuyển dẻo dai. Cậu ôm cổ anh thì thầm: “Freddy, cởi đồ cho em.”

Frederick búng tay một cái, chiếc quần tây vừa vặn ôm lấy đôi chân thon dài của Silas lập tức bị xé thành mảnh vụn, dương vật đã cứng đau của cậu nhảy bật ra ngoài, đánh lên bụng anh.

Frederick đã nhiều lần nhìn thấy chồi nhỏ của cậu, từ ngày cậu còn là thiếu niên chưa dậy thì xong, mỗi khi đứng tắm trong phòng tắm của trại trẻ anh đều thấy vật thể nhỏ nhắn này đung đưa dưới thân cậu. Dù cho đến bây giờ nó đã to hơn thời niên thiếu nhưng so ra vẫn còn thua xa anh, có điều màu sắc và hình dạng trông vẫn vô cùng ngon miệng.

Frederick nhấc bổng Silas lên khỏi đùi mình, cậu chỉ thấy tầm mắt mình hoa lên, đến khi phản ứng lại thì phát hiện mình đã bị dời xuống ghế sau từ khi nào, mà tại nơi ghế lái của anh đang có một luồng khói đen quanh quẩn. Có lẽ nó chính là thứ giữ cho chiếc xe này chạy bình thường trên đường cái vắng vẻ. 

Chỉ một giây sau khi hoàn hồn, cậu lại bất ngờ bị đè ngửa trên hàng ghế, mà Frederick thì đang ngắm nghía chồi nhỏ giữa hai chân cậu. Không biết Silas lấy đâu ra can đảm mà cầm vật thể đó của mình lên, đung đưa qua lại, hỏi: “Anh có muốn thử không?”

Frederick nhướng mày, sau đó không nói hai lời mà ngậm hết vào miệng, hơi ấm và ẩm ướt trong miệng anh làm Silas rên rỉ ra tiếng, sau đó cậu còn cảm thấy có một ngón tay len lỏi vào trong cửa hậu của mình, từ từ mở rộng ra.

“Ư…ưm…”

Kỳ lạ là chẳng cần đến gel bôi trơn, không biết Frederick đã sử dụng đến năng lực nào của mình mà chẳng mấy chốc mặt trong thành ruột đã dính đầy nước. Trơn trượt và ướt đẫm.

Những mơn trớn liên tục diễn ra, vùng nhạy cảm còn bị ngậm mút làm Silas thích thú, cậu bắt đầu không biết xấu hổ mà nói ra những lời dâm ô: “Anh liếm em sướng quá, chỗ đó… ưm… chỗ đó… nữa đi anh, lỗ nhỏ của em… em muốn sâu hơn nữa cơ!”

“Sâu hơn nữa à?” Frederick nhả dương vật cậu ra, cười nguy hiểm hỏi.

Silas gật đầu như gà mổ thóc: “Bên trong trống rỗng quá, rất khó chịu.”

“Nếu muốn đến thế thì nói xem tôi phải làm gì để em không còn trống rỗng đây?”

Silas chỉ mới làm tình một lần, không có kinh nghiệm đáng kể gì nên khi bị tình dục làm cho mờ mắt thì sẽ giống như một con nai tơ chỉ biết nghe theo lời thợ săn dẫn đường chạy vào bẫy.

“Muốn… muốn anh đút vào.” Cậu nghĩ đơn giản như vậy thôi, nhưng không đủ thỏa mãn con quỷ nào đó.

Anh ta rút ngón tay ra rồi đánh vào mông cậu một cái không nặng không nhẹ, nhưng trong xe vẫn vang lên âm thanh giòn giã của gò thịt bị va chạm mạnh: “Phải cầu xin tôi, hiểu không? Phải bày ra cho tôi xem chỗ nào của em muốn được đút vào, và đút cái gì vào mới được?”

Con nai tơ đỏ cả mặt mày, nhưng vẫn nghe lời mà co hai chân lên, tự áp sát chân lên để ngực, để lộ cái mông trắng nõn trần trụi của mình cùng với lỗ nhỏ đang mấp máy liên tục ra. 

Hai mắt cậu ngập nước, ngoan ngoãn dùng tay vạch rộng lỗ nhỏ để anh có thể nhìn thấy vách thịt hồng hào bên trong, thật thà nói: “Lỗ này muốn được anh đút vào, đút vào thật sâu, giống như lần trước anh làm em sướng điên vậy đó. Freddy, anh làm tình với em có được không? N-nó trống rỗng quá, em… em cần dương vật to lớn của anh lấp đầy nó, đi mà ~ Xin anh đó, Freddy, chơi cái lỗ này của em được không?”

Chương 4: Thỏa mãn

Không biết Silas học từ đâu ra mấy lời dung tục này, nhưng rõ ràng là nó khiến cho bầu không khí trong xe càng thêm dâm dục. Vật thể nào đó của Frederick cũng vì vậy mà cương to hơn, cứng ngắc như khúc gỗ, gân xanh trên đó phập phồng muốn nổ tung.

Đối diện với bữa tiệc thịnh soạn đang bày ra trên ghế, Frederick chỉ cảm thấy thứ mình ăn được lần này sẽ vô cùng mỹ vị. 

Anh đè chặt khuỷu chân cậu, giữ cho cậu có thể giữ nguyên tư thế khoe ra cái lỗ nhỏ lẫn gò mông trắng, xấu xa đặt dương vật mình ở miệng lỗ rồi hỏi cậu: “Muốn tôi chơi em thế nào? Dịu dàng như lần trước hay là mạnh bạo đây?”

Silas không thèm suy nghĩ đã trả lời: “M-mạnh bạo, giống như… giống như lúc nãy anh nhéo đầu vú em vậy… Á!”

Còn chưa nói hết lời, Frederick đã chiều ý cậu mà đâm thẳng cái chày gỗ to tướng của mình vào sâu trong hang động nhỏ thần bí, cú đâm như đóng cọc làm toàn bộ cây gậy chôn trong vách thịt mềm đến tận cùng.

Silas ngửa đầu hét lên, hai chân run lẩy bẩy không ngừng, ngay cả chồi nhỏ phía trước cũng bị cú đâm bất ngờ này làm cho phọt ra không ít dịch thể trắng đục. Cậu đạt cao trào mất rồi.

Dòng điện lan từ chỗ giao hợp của hai người ra khắp toàn thân, nửa thân dưới của Silas sướng điên, run lên liên hồi.

Frederick muốn kéo dài khoái cảm này cho cậu, anh vừa xông trận đã nhanh chóng cắm rút, lực mạnh đến mức nệm ghế phải lún thật sâu mỗi lần anh đâm xuống.

Silas từng tự mình tìm hiểu về chuyện quan hệ đồng tính, cậu biết nó sẽ đau đớn ở giai đoạn đầu nhưng không rõ vì sao ngay cả lần đầu tiên bị anh đâm chọc cũng không thấy có chút đau đớn nào. Lần ấy sau khi xong chuyện cậu có hỏi anh, nhưng Frederick lại nựng cằm cậu bảo: “Em nghĩ là tôi sẽ để cho em đau à? Lỡ như sau này em sợ chuyện làm tình với quỷ thì sao?”

Lúc đó Silas mới nhận ra vấn đề mấu chốt, đối tượng cậu quan hệ không phải con người, vậy thì mọi thứ cậu tự học cũng chẳng mấy thực dụng khi có bạn trai là ác quỷ, dù sao… chúng cũng chỉ là đúc kết giữa người với người, mà không phải là người với quỷ.

Silas muốn được anh chơi mạnh bạo, vì thế mà mấy cú đâm như trời giáng kia của Frederick luôn khiến cậu phải hét lên, không phải vì đau, mà là vì quá sung sướng. Chân cậu vì thế mà run lẩy bẩy không ngừng, chồi nhỏ cứ cương cứng rồi lại bắn tinh, sau đó lại cương cứng…

Sự xâm chiếm và khuấy đảo như mưa rèn gió dữ của anh làm tâm trí cậu chỉ sau đôi ba phút đã không nghĩ được gì nữa.

Giữa chừng, Frederick bế người đã khóc rên đến khàn giọng lên, để cậu ngồi trên người mình, hai tay nâng mông cậu, điều khiển toàn thân cậu nhấp nhô chuyển động. Nhiều lần Silas bị anh thúc mạnh đến độ cảm tưởng mình có thể sẽ bị hất bay lên. 

Chiếc xe đen vẫn luôn bị điều khiển lái chầm chậm vòng quanh những con đường vắng, chở hai kẻ nào đó tận hưởng trận làm tình kịch liệt mà không một người đi đường nào phát hiện ra.

“Á! Tha… tha cho em… Freddy, em chết mất… hức ~”

“Nào, đổi cách gọi đi, gọi tôi là cha đi.”

“Ư ưm, cha… cha nuôi à, tha cho con đi mà, đừng… đừng chọc mạnh như vậy nữa, lỗ nhỏ sắp nát mất rồi ~ hức hức…” Silas vừa khóc vừa kêu, vừa sung sướng mà cũng vừa khổ sở van nài.

“Ha! Nát à? Cha thấy con đang sướng đến mức chảy rất nhiều nước đấy!”

Silas lắc đầu nguầy nguậy, rõ ràng nước đó không phải là do cậu vốn có mà, là do “cha nuôi” của cậu dùng thứ sức mạnh gì đó khiến lỗ nhỏ của cậu cứ tự chảy ra thứ nước vừa ấm vừa trơn.

“Con bị cha chơi đến mức ra nước ướt cả ghế xe rồi. Silas, nói xem, làm tình với cha nuôi thích đến thế à?”

Silas đầu thì lắc nguầy nguậy nhưng miệng lại kêu: “Th-thích lắm, a a a, con lại bắn nữa!”

Mấy đầu ngón chân của cậu đã co quắp lại hết cả, sau khi gồng mình bắn ra một đợt tinh dịch đã trở nên trong suốt, Silas cảm thấy mình sắp bị cha nuôi quỷ hút khô rồi… Đầu óc cậu đặc sệt đến mức không còn nhớ rõ Frederick rốt cuộc là cha nuôi thật hay cha nuôi giả của mình nữa. 

Cao trào của cậu khiến vách thịt nhỏ co thắt lại, ép cho khoái cảm kéo đến khiến gây thịt to lớn vùi bên trong giật lên liên hồi rồi cũng bắn tinh. Ít giây sau, tinh dịch từ những đợt cao trào trước đó vốn đã không cách nào chứa nổi trong cái động nhỏ, bên giờ còn bị nhồi nhét thêm một mớ khiến chúng ọc ra ngoài không ngừng. Silas còn cảm giác được bụng mình phình lên rõ ràng, trướng đầy và ấm nóng. 

Frederick thấy cậu ngã lên người mình thở phì phò, bất động không nhúc nhích nổi, anh cười nhẹ một tiếng, chậm rãi đỡ eo cậu để cậu nằm thẳng xuống trên ghế.

Tư thế thay đổi, gậy thịt lớn cũng bị rút ra khỏi động, trong xe vang lên một tiếng bóc nhỏ. Silas cảm giác có một dòng chất lỏng chảy ra từ phía sau mình, cậu đỏ mặt, cựa quậy muốn đưa tay che chắn nhưng lại bị Frederick giữ lại. Anh nựng cằm cậu một cái: “Để tinh dịch chảy ra đi nếu như em không muốn bị đau bụng.”

Silas ngoan ngoan rụt tay về.

Lúc này tóc và toàn thân cậu đã đẫm mồ hôi, hai mắt mơ màng híp lại, môi mọng bị hôn đến sưng đỏ, trên cổ và ngực đầy dấu vết tình ái mà Frederick để lại. Ngay cả lỗ nhỏ vì bị chơi đùa quá độ mà bây giờ hé mở chưa thể khép kín, một vũng màu trắng chảy ra từ nó. Tất cả những điều này chính là bữa ăn ngon nhất trong ngày hôm nay của ác quỷ. 

Frederick khom người hôn vào khóe môi cậu một cái: “Về nhà để tôi tắm rửa cho em.”

Vốn dĩ Frederick cũng chỉ cần một cái búng tay là có thể dẹp sạch dấu vết tình dục tràn ngập trên cái xe này, nhưng anh ta không làm vậy. Anh thích việc ôm cơ thể dính đầy tinh dịch và đẫm mồ hôi của Silas trong lòng, tận hưởng và nhấm nháp dư vị ngon lành sau khi ăn sạch linh hồn dâm dục của cậu. 

Silas cũng chẳng màng để ý, cậu được thỏa mãn thể xác xong thì lăn ra ngủ ngay trong vòng tay anh. Chờ đến khi giật mình tỉnh lại lần nữa thì đã là ngày hôm sau.

Những hình ảnh dây dưa và cầu xin bị xâm phạm của mình trên xe vẫn còn rõ như in trong đầu. Nào là vạch lỗ nhỏ muốn được anh đâm mạnh vào, nào là tự ngồi lên người anh rồi ra sức nhún nhảy, lúc bị anh trêu ghẹo bằng cách cố ý rút ra thì cậu sẽ vội vàng nhét vào lại và khóc ấm ức như thể bị bắt nạt dữ lắm, cuối cùng còn gọi anh là cha nuôi nữa cơ. 

Silas nóng hết cả mặt. 

Có lẽ điều tuyệt thứ nhì khi làm tình với quỷ thì chính là hoàn toàn không có đau đớn gì kể cả sang ngày hôm sau. Ngoại trừ tay chân bủn rủn và cảm giác căng trướng tê ràn ở cửa hậu vẫn còn đó thì không còn gì khác nữa. 

Lúc Silas tỉnh lại, Frederick đã biết. Anh thấy cậu thừ người trong ổ chăn, bèn nhéo cằm cậu một cái khiến cậu chú ý đến mình, cười nói: “Xem ra đêm qua quá sung sướng nên bây giờ vẫn mãi nghĩ về nó nhỉ?”

Silas đỏ mặt, cậu không chịu nổi ánh mắt dâm tà của anh nên cố ý tìm chuyện để hỏi: “Sao ngày hôm qua em lại làm loạn đến thế cơ chứ? Lần… lần trước, em đâu có như vậy.”

Ít nhất lần đầu cậu còn biết rụt rè một tí, chẳng lẽ lúc bị tình dục thao túng thì sẽ mất hết lý trí như thế sao?

Quả nhiên là tội lỗi, con người ta sẽ không cách nào kiềm chế bản thân được!

Ai ngờ Frederick lại nhéo cằm cậu thêm một cái nữa: “Đừng bảo với tôi rằng em không biết lũ hàu ngày hôm qua em ăn có tác dụng gì nhé?”

Silas ngơ ngác: “Tác dụng gì ạ?” Lần đầu tiên cậu ăn hàu mà.

“Em hứng tình đến thế là vì nó đấy. Em ăn cả phần của tôi thì đúng là đủ để cho em điên cuồng một đêm rồi.”

Silas há hốc mồm, thứ hải sản kia có công dụng như vậy á? 

Nhìn vẻ mặt của cậu, Frederick cười phá lên: “Tôi bắt đầu nghĩ rằng nó cũng không quá đáng ghét rồi, ít nhất thì nó đã khiến tôi có một đêm tuyệt vời trên xe.”

Kể từ sau lần đó, nỗi ám ảnh kinh tởm về hàu của Frederick thuyên giảm rất nhiều. Mà Silas cũng biết được thêm một chuyện, rằng người bạn trai quỷ của mình cực kỳ thích mỗi khi mình trở nên dâm đãng, hoặc nhất là khi bọn họ diễn tròn vai cha nuôi và con nuôi trên giường. Bởi vì mỗi sáng thức dậy, trông anh ta thỏa mãn đến mức như thể vừa được cậu vỗ béo xong.

Phong Ngoa

7 comments

error: Alert: Copy không được đâu bé ơi!!!