PHONG NGOA

Ngoại truyện 4: Có thai

“Ưm…” Rufus đã gắp hết xương cá trong phần ăn của chủ nhân và cả mình ra, ban đầu không sao, nhưng khi ăn đến miếng thứ hai cậu bỗng cảm thấy vị cá trở nên tanh nồng kỳ lạ, bao tử cuộn lên. Rufus vội vàng đứng bật dậy chạy ra khỏi phòng ăn, nhào vào phòng vệ sinh không ngừng nôn ọe.

Phản ứng của cậu quá mạnh khiến Sylvester lo lắng, y vội theo vào, vừa vuốt lưng cho cậu vừa giúp cậu vén tóc ra sau tai, sắc mặt y không tốt đẹp chút nào.

Hilda đứng ở cửa phòng ăn cũng cau mày, đến gần cầm đĩa thức ăn lên kiểm tra, cô nếm thử một chút: “Chủ nhân, thức ăn hoàn toàn bình thường.”

Cô nói xong thế mà tiếng Rufus nôn khan lại lớn hơn, vẻ mặt Sylvester vô cùng âm trầm, y lạnh giọng: “Đi gọi đầu bếp đến.”

Hilda vội vàng làm theo, lúc đầu bếp kinh hãi chạy đến thì Rufus đã được đỡ ra ngoài, cậu ngồi trên ghế áy náy nhìn vị đầu bếp kia: “Chủ nhân, em không sao, chỉ là bỗng dưng buồn nôn.”

Cậu cũng không hiểu tại sao, rõ ràng ban đầu ăn cảm thấy rất bình thường, thế nhưng đến miếng thứ hai thì lại…

Sylvester chỉ vuốt nhẹ lưng cậu, vẫn lạnh mặt hỏi đầu bếp.

Đầu bếp thầm lau mồ hôi trên trán, vừa thấp thỏm vừa thành thật thuật lại nguyên liệu thức ăn cho món cá hấp kia. Nói xong thì thề thốt bảo rằng con cá này hoàn toàn là cá tươi, trước khi bắt đầu chế biến nó vẫn còn tràn đầy sức sống bơi trong hồ, chính tay ông là người làm thịt nó mà, về những nguyên liệu phụ khác cũng mới mua lúc sáng sớm đã được Hilda kiểm tra qua.

Rufus thật khó xử, cậu nhẹ nhàng xoa mu bàn tay chủ nhân: “Chủ nhân, em thực sự không sao đâu, có lẽ chỉ là do thấy cá hơi tanh nên mới như vậy.”

Tanh? Sylvester hơi ngạc nhiên, món cá đó y cũng có ăn nhưng rõ ràng không thấy tanh chút nào. 

Vì vậy mọi chuyện tạm thời lắng xuống, trở lại bàn ăn chưa ăn được bao nhiêu, Hilda đã đem đĩa cá đi rồi, cô bày đĩa thịt cừu đến trước mặt hai người. Lần này Rufus ăn được hai miếng, đến miếng thứ ba cậu hơi cau mày, mùi gừng trong này không đủ để át đi mùi hôi của thịt cừu… Thế nhưng mà, Rufus dùng nĩa lật lật năm lát gừng trong phần của mình, cậu còn thấy có một phần được băm nhuyễn hòa chung với nước sốt, gừng nhiều như thế lẽ ra phải khử được mùi thịt cừu rồi, mà sao vào miệng cậu lại kỳ quái như vậy?

Sylvester thấy cậu cau mày dùng nĩa khảy thức ăn, cậu chưa từng làm thế trên bàn ăn bao giờ, y lo lắng hỏi: “Rufus, làm sao vậy?”

Rufus ngẩng đầu: “Chủ nhân, ngài có thấy món thịt cừu hôm nay hơi nặng mùi không?”

Nghe cậu hỏi, đầu bếp bị bắt đứng trong phòng ăn bắt đầu nhấp nhổm không yên, ai làm nghề nấu nướng cũng biết thịt cừu nặng mùi, khi làm nhất định phải khử mùi kỹ lưỡng, ông chắc chắn là mình đã rất cẩn thận làm đầy đủ các bước rồi. Cậu chủ nhỏ bình thường cũng không kén ăn như thế, sao hôm nay lại…

Sylvester lắc đầu: “Ta còn đang cảm thấy gừng quá nhiều rồi.”

Đầu bếp thở phào một hơi.

“Thế ạ?” Rufus cụp mắt, thử ăn thêm một miếng nữa nhưng lần này phản ứng còn dữ dội hơn ban đầu, cậu lập tức nhả miếng thịt ra, chạy đi nôn. Ban nãy chỉ mới là nôn khan, lần này cậu thật sự nôn, làm Sylvester lo đến sầm mặt lại, khí lạnh hiếm khi xuất hiện kể từ ngày có Rufus ở bên lại lần nữa tỏa ra. Y không nói lấy một lời, thái độ khiến đầu bếp chưa thở phào được bao lâu trở nên áp lực vô cùng, ông ta thầm nghĩ kỳ này mình tiêu rồi, dù không biết mình sai ở đâu nhưng dự cảm mất việc vô cùng mãnh liệt.

Sylvester chờ cậu nôn xong thì đưa cậu về phòng, lo lắng kiểm tra thân nhiệt của cậu. Có điều Rufus nôn xong lại thấy khỏe hơn nhiều, cậu cười cười bắt lấy tay chủ nhân: “Chắc là hôm nay bụng em hơi yếu một chút.”

Nói rồi cậu sờ sờ bụng mình, lập tức nghe nó kêu rột rột vì quá giờ ăn trưa mà lại không có gì trong bụng, bao nhiêu thứ ban nãy đều đã nôn ra hết rồi.

Sylvester sờ gò má cậu sau đó đi ra ngoài gọi Hilda đến dặn đầu bếp nấu một ít cháo dễ ăn cho cậu. Lúc quay về phòng lại thấy cậu vén áo, đứng ưỡn bụng trước gương.

“Sao vậy?”

Rufus nghiêng nghiêng đầu, tay xoa bụng: “Chủ nhân, có phải dạo này em mập lên không?”

Sylvester đi đến bên cạnh cậu, nhìn cái bụng trắng mềm của cậu, nhịn không được mà nhéo nhẹ một chút thịt bên eo: “Rất đầy đặn.”

“Chủ nhân này.” Rufus bật cười, sau đó bỗng nhiên nghĩ tới một chuyện, cậu nghệt mặt ra mấy giây, biểu cảm cứng đờ lại. Cậu mang theo chút không thể tin được mà nhìn vào gương, nhìn vào cái bụng “mập” hơn không ít của mình.

“Chủ… chủ nhân.” Cậu nói không nên lời, sau đó trong ánh mắt khó hiểu của Sylvester mà nhào đến bên cái bàn dài trong phòng, mở ngăn kéo lục lọi ra một cái hộp gỗ. Cậu thở gấp: “Hình như, hình như em biết mình bị gì rồi, ngài chờ em một chút.”

Cậu cũng là bác sĩ, hơn nữa còn chế ra không ít thứ hay ho dùng cho phi nhân loại, bởi vì mong muốn của mình mà đã sớm nghiên cứu ra một thứ có thể thử thai của ma cà rồng. Cậu chui vào phòng vệ sinh nhốt mình trong đó nửa tiếng, lúc Sylvester lo lắng gọi cậu cậu cũng chỉ không ngừng lắp bắp: “Chủ, chủ nhân, ngài chờ em, chờ em mười phút nữa thôi.”

Mười phút sau, một tiếng hét vang lên trong phòng tắm, thế nhưng không phải tiếng hét sợ hãi mà là đầy vui mừng. Sylvester còn chưa kịp xông vào xem xem xảy ra chuyện gì thì Rufus đã mở cửa nhào vào lòng y: “Chủ nhân, chủ nhân, ngài mau dùng máu thử, em, em… em có thai rồi!”

Y ngây ra, nhìn người trong lòng ngực đang hưng phấn đến mức môi cười không ngừng, gò má ửng hồng, đôi mắt đen mở to đầy hạnh phúc. Y vừa nghe thấy cái gì?

“Rufus em…” Sylvester trấn tĩnh lại, bế cậu nhóc của mình lên giường: “Có thai?”

Rufus liên tục gật đầu: “Bộ thí nghiệm kia của em kiểm tra ra kết quả như vậy, nhưng em không dám chắc lắm, dù sao thì đây là lần đầu…!”

Rufus chưa nói hết câu thì chủ nhân của cậu cũng dường như gấp không chờ nổi mà muốn xác định thực hư. Ma cà rồng có cách thức kiểm tra riêng thế nhưng nó tựa như cái nghi thức bạn đời kia, rườm rà và gây đau đớn, không thể nào mỗi tháng bọn họ đều thử nghiệm trong suốt một trăm năm được, vậy nên Rufus mới nghiên cứu ra bộ kiểm tra của riêng mình, nếu nghi ngờ là có vậy thì đến lúc đó để chủ nhân của cậu xác nhận lại một lần nữa là được.

Sylvester vén vạt áo của cậu lên, nhìn cái bụng mềm quả thật đã đầy đặn hơn trước kia không ít, y thầm nghĩ sao mình lại không chú ý đến điểm này cơ chứ.

Sylvester nghiêng đầu hôn lên môi cậu một cái: “Sẽ không quá đau đâu.”

“Dạ.” Rufus gật đầu, cầm vạt áo nhét vào miệng cắn chặt, vừa là để mình không kêu ra tiếng vừa là để nó không vướng víu.

Chỉ thấy móng tay của người đàn ông trước mặt dài ra, y tự cắn rách đầu ngón tay mình sau đó bôi lên phần bụng dưới của cậu. Chỉ trong chớp mắt, một dòng văn tự cổ xưa nổi lên đỏ sẫm, đây là thứ in hằn trên cơ thể từ sau khi bọn họ ký khế ước bạn đời. Lúc này Sylvester dùng móng tay rạch nhẹ theo hàng văn tự đó cắt ra một vết đứt, máu của y chảy theo vết cắt kia rồi dần biến mất, giống như bị nuốt vào trong vậy.

Rufus bị cắt đau nhưng vẫn không kêu rên tiếng nào, cơn đau này cậu vẫn có thể chịu được, chỉ là hơi thở đã hơi hỗn loạn mà chờ đợi kết quả từ Sylvester.

Sylvester nhắm mắt, sau vài giây y bắt đầu cảm nhận được có một sợi dây liên kết rất mơ hồ dẫn dắt y cảm nhận được sinh linh bé nhỏ đang gần kề mình. Y mở mắt, dưới cái nhìn đầy mong chờ kèm theo chút lo lắng của Rufus mà cười nhẹ, y cúi đầu hôn lên bụng cậu: “Có một nhóc con trong này.”

Rufus ngây người hồi lâu, dường như có phần không tin được, ước nguyện mà cậu mong chờ nhiều năm đã thành sự thật rồi ư?

Sylvester bị phản ứng vui đến độ nín thở của cậu chọc cười. Y kéo vạt áo ra khỏi miệng cậu, nồng nhiệt lấp kín lấy môi cậu. Bấy giờ Rufus mới tỉnh táo lại, cậu mặc kệ cơn đau mà sung sướng ôm chầm lấy người đàn ông trước mặt, khóe mi ươn ướt: “Ưm chủ nhân… chủ nhân…”

Rốt cuộc cậu cũng sinh hậu đại cho ngài.

Vậy là đã biết nguyên nhân mấy hôm nay vì sao Rufus khó ăn, thực đơn hằng ngày bắt đầu thay đổi, ngoại trừ thức ăn dinh dưỡng cho con người, Sylvester còn bổ sung thêm một thứ không thể thiếu khác.

Trưa hôm ấy sau khi Rufus ăn xong vẫn còn cảm thấy chưa đủ, thế nhưng rõ ràng cậu ăn không vô nữa. Lúc này, Hilda mới mang một chiếc ly thủy tinh lên, bên trong là thứ dung dịch đỏ sẫm hơi sệt, tựa như nước ép củ dền.

Hilda mỉm cười đặt nó xuống trước mặt cậu: “Mời ngài.”

Rufus khó hiểu, thế nhưng mũi cậu lại như ngửi được thứ mùi gì vô cùng hấp dẫn, không giống mùi rau củ hay trái cây, thế nhưng lại khiến nước bọt trong miệng ứa ra như thể đây là một món ăn chính nào đó vô cùng hấp dẫn.

Cậu ôm lấy ly nước đỏ kia, tròn mắt hỏi chủ nhân: “Cái gì thế ạ?”

Sylvester bịa chuyện không thèm chớp mắt: “Sinh tố dâu, em uống đi.”

“…” Rufus đơ ra mấy giây sau đó bật cười: “Ngài đùa phải không? Sinh tố dâu không thể nào đậm màu như vậy được.”

Vừa nói cậu vừa nâng ly lên nhấp một ngụm, sau đó…

“Ưm!” Cậu trợn tròn mắt, vừa kinh hãi vừa không biết làm thế nào. Có một vị béo ngậy lan ra trong miệng cậu, ấm ấm, thơm cực kỳ, thế nhưng lại lẫn chút mùi gỉ sắt, mà thứ mùi gỉ sắt này cậu vô cùng quen thuộc. Có điều cậu lại không thể phun ngụm nước trong miệng ra, không cần nói cũng biết thứ này là chủ nhân chuẩn bị cho cậu nên vừa rồi mới giục cậu uống. Cậu vội nuốt xuống, hậu vị lại ngọt ngọt lạ lùng.

Sylvester thấy cậu uống một ngụm to như vậy sau đó trợn to mắt nhìn mình, dáng vẻ đáng yêu cực kỳ, nhịn không được mà sờ sờ má cậu, cười nhẹ: “Ngon không?”

Rufus nhăn mặt, rõ ràng vị giác nói rất ngon nhưng lý trí lại bảo ngược lại, cậu bối rối không thôi, rốt cuộc cũng hỏi ra miệng: “Cái này… là máu của ai vậy ạ?”

“Của ta đấy.”

Nghe thấy lời này Rufus lại càng trợn to mắt hơn.

“Nhóc con trong bụng em cần máu của ma cà rồng để nuôi dưỡng, ta là cha nó, tất nhiên phải cung cấp rồi.”

Nói xong y cúi đầu hôn nhẹ lên cái miệng còn dính chút máu đỏ của cậu: “Mau uống hết đi, nó cũng tốt cho cơ thể đang mang thai của em nữa.”

Rufus chỉ cảm thấy suy nghĩ của mình rối loạn một trận, sau đó rốt cuộc cũng bình tĩnh trở lại, cậu không ngừng soi mói chủ nhân của mình hòng tìm ra vết thương, hẳn là vết thương phải lớn mới có thể chảy cả ly máu thế này.

Biết Rufus tìm gì, Sylvester cũng không giấu nữa, y giơ cánh tay trái từ lúc bắt đầu dùng bữa đến giờ vẫn luôn để dưới bàn lên, trên cổ tay quấn một vòng băng mỏng.

Rufus đau lòng không thôi, cậu biết để tổn thương đến da thịt ma cà rồng không hề dễ dàng, phải có bạc mới làm được, chắc hẳn ngài đã dùng dao bạc tự rạch tay mình.

“Ngốc. Mau uống hết nhân lúc nó vẫn còn ấm, nếu không vị sẽ rất tệ đấy, em chắc hẳn là không muốn lãng phí khiến ta phải rót máu lần nữa đúng chứ?”

Rufus nghe vậy thì kinh hãi, vội vàng ôm ly máu uống ừng ực, tuy trong tâm lý biết mình uống máu của chủ nhân có hơi mất tự nhiên nhưng mà không thể phủ nhận rằng vị của nó lúc này trở nên vô cùng ngon. Cậu hỏi chủ nhân của mình thì được biết đó là vì ảnh hưởng của nhóc con trong bụng khiến vị giác của cậu trở nên gần giống với ma cà rồng, vì vậy mới không thấy tanh mà ngược lại, cảm thấy vô cùng thơm ngon.

“Chủ nhân, lúc ngài uống máu của em, vị cũng như vậy sao? Béo béo, hậu vị còn ngọt ngọt.” Rufus tò mò hỏi.

“Ừ, rất đậm vị, nhưng không ngấy.” Sylvester cười đáp: “Lúc trước khi còn sử dụng người hiến máu, vị của bọn họ đều nhạt thếch, có người còn bị đắng. Lý do vì sao mà bọn ta thích ẩm thực của con người là như vậy, rất phong phú và ngon miệng.”

Vì thế, từ hôm ấy trở đi, một ngày Rufus được uống một ly “sinh tố dâu” béo ngọt, dường như nhờ vậy mà tình trạng nôn nghén không còn nữa. Cậu bắt đầu ăn nhiều hơn, ngủ cũng nhiều hơn. Sylvester không cho cậu đi lung tung, muốn ra ngoài thì nói với y một tiếng, y sẽ dành thời gian đi cùng cậu. Ở nhà sẽ để mắt đến cậu mọi lúc mọi nơi, chỉ cần cậu đi cầu thang nhanh một chút là nhắc nhở ngay.

Mấy tháng trôi qua, cái bụng của Rufus rốt cuộc cũng ra dáng ông bầu. Người trong biệt thự đều biết cậu chủ mang thai, bọn họ kỳ thật đều là phi nhân loại, hoặc là con lai với nhân loại, đều biết chủ nhân nơi này là ma cà rồng, một người sống hơn năm trăm năm, người còn lại cũng hơn một trăm năm, vì thế lúc biết chuyện cậu chủ có mang, cả biệt thự đều nhốn nháo vui mừng.

“Chủ nhân, có lẽ chúng ta nên bắt đầu tuyển chọn người hiến máu cho cậu nhóc.” Hilda nói với chủ nhân của mình.

Y gật đầu, mấy ngày nay y cũng đang có ý định đó nhưng vẫn chưa tìm được đối tượng: “Giúp ta để ý một chút.”

Người hiến máu vẫn theo phương pháp cũ, y chọn những người cần được giúp đỡ, cho họ điều kiện xem như thù lao để họ hiến máu cho mình, bản khế ước sẽ khiến bọn họ giữ bí mật tựa như những người hầu ở thế kỷ trước khi y còn là bá tước. Có điều, lần này không còn tiêu cực nữa, bởi vì đối tượng người hiến máu phục vụ là con của y, cơ thể hoàn toàn khỏe mạnh, tuyến độc vẫn còn đó nên việc hiến máu không hề đau đớn, ngược lại nó rất nhẹ nhàng. 

Trong lúc Rufus mang thai, Sylvester hạn chế uống máu của cậu vì không muốn khiến cậu chịu đau, cũng không thể dùng thuốc mê mà cậu nghiên cứu ra từ rất nhiều năm trước. 

Theo cái thai ngày một to dần, cơ thể Rufus cũng bắt đầu nặng nề, thường xuyên đau thắt lưng và buổi tối cậu thường bị khó ngủ, Sylvester phải dỗ hồi lâu cậu mới chìm vào giấc ngủ. Lúc ngủ cũng chỉ có thể nằm nghiêng, y sẽ nằm sau lưng cậu, ôm cậu vào lòng, thỉnh thoảng giúp cậu xoa bụng, hoặc thắt lưng đang kêu gào khó chịu. 

Trong quãng thời gian này Rufus “bị tước mất” mọi công việc theo lẽ hiển nhiên, cậu không cần phải làm gì cả, việc nghiên cứu, đến bệnh viện hay đến xưởng thuốc đều không được, cái này là để không đánh động tới người ngoài, dù sao thì chuyện đàn ông mang thai cũng quá nhiệm màu. Nhưng ngay cả việc phục vụ thường ngày mà cậu làm cho chủ nhân của mình cũng phải giao lại vào tay Hilda, khiến cậu mấy tháng đầu cực kỳ không vui, bứt rứt trong người, thường xuyên làm nũng với chủ nhân. 

Để giết thời gian, cậu bắt đầu tìm đọc các sách cổ trong thư viện cấm của biệt thự, muốn tìm hiểu xem quá trình lâm bồn và sinh con của nam giới sẽ như thế nào. Đáng lo là ở đây không có quyển sách nào nói về điều đó, vì vậy cậu phải đi hỏi Sylvester.

Y trầm tư một lúc rồi mới nói: “Thông thường đều là mổ…” 

Y không nói thẳng ra, thế nhưng Rufus lại không sợ sệt gì mà vừa tiếp lời vừa gật gù: “Mổ bụng ạ?” Nói rồi còn chà một tiếng dài. 

Sylvester: “…” Chà? 

Y bất đắc dĩ nhìn cậu: “Không sợ à?”

Cậu nói rất dứt khoát: “Dạ không.”

Cậu luôn là như vậy, chỉ cần có chủ nhân thì chuyện gì cũng không sợ, Sylvester yêu thương hôn má cậu một cái, chậm rãi giảng giải: “Thông thường, giữa hai người thì việc mổ sẽ do ma cà rồng làm, bởi vì có tuyến gây tê cho nên người còn lại sẽ không chịu đau.” Nói rồi y nhìn Rufus.

Rufus lập tức hiểu ra, chủ nhân của cậu không có tuyến gây tê cũng như tuyến độc, là tổn thương do chiến tranh giữa các chủng tộc ngày xưa để lại. Thế nhưng chẳng phải bây giờ đã khác rồi hay sao, cậu cười: “Ngài đừng lo, em nghiên cứu ra thuốc gây mê rồi mà.”

Nhiều tháng qua, có lẽ vì là chủng tộc đặc biệt nên bé con trong bụng vô cùng hoạt bát, rất có sức sống, mấy tháng cuối thường xuyên máy thai, nhất là mỗi khi có Sylvester ở bên cạnh. Dường như giữa bọn họ có một sợi liên kết nào đó nên bé con rất dễ cảm nhận được hơi thở của cha mình, những khi Sylvester sờ lên bụng Rufus là nhóc sẽ đá nhẹ một cái, rất chuẩn xác mà đá vào tay cha mình. Ban đầu Sylvester còn lo thằng bé làm đau Rufus nhưng cậu chỉ thích thú cười nói: “Giống như con cá quẫy đuôi vậy, không đau chút nào.”

Theo như dự tính, ba ngày sau có lẽ nhóc con sẽ chào đời, Sylvester đã chuẩn bị đầy đủ mọi thứ cần thiết cho bạn đời và đứa con đầu lòng của mình, cũng túc trực bên cậu. Có điều, diễn biến lại bất ngờ thay đổi. 

Nửa đêm hôm ấy, Rufus như thường lệ bị mất ngủ, cậu nằm nghiêng trong lòng chủ nhân, được ngài nhẹ nhàng vỗ lưng suốt nửa tiếng mới chìm vào giấc mộng, thế nhưng ngủ không được bao lâu, nửa đêm bụng truyền đến những cơn đau nhè nhẹ khiến cậu không an giấc.

Cậu khó chịu xoay người, vươn tay muốn ôm lấy chủ nhân của mình nhưng bỗng nhiên bụng dưới nhói lên một cái, cảm giác ướt đẫm tràn ra ở thân dưới khiến cậu bừng tỉnh.

“A!” Cơn đau kéo dài khiến cậu cuộn mình lại, thở hổn hển kêu: “Chủ nhân…”

Sylvester mở choàng mắt, lúc cậu trở mình y vốn đã hơi tỉnh giấc rồi: “Làm sao vậy, Rufus?”

Y ngồi dậy, lo lắng kéo lấy tay Rufus, chỉ thấy cậu nhíu mày cắn môi như đang phải chịu đựng một cơn đau nào đó. Y vội vàng lật chăn lên, dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, phần nệm ở thân dưới Rufus đã bị thấm ướt một mảng lớn.

“Chủ nhân, hình… hình như em…” Cậu không nói hết lời được vì quá đau. 

Sylvester không cần nghĩ cũng biết, Rufus chuyển dạ rồi, đã đến lúc.

Y nhanh chóng đi lấy thuốc rồi trở về, lật người cậu lại, không ngừng trấn an: “Ngoan, có ta ở đây, sẽ nhanh thôi.” 

Rufus đau đến mức không thẳng nổi người, Sylvester không chút do dự gì mà nhanh chóng tiêm một mũi thuốc mê cho cậu. Cơn đau dữ dội theo sự mê man bắt đầu dịu dần đi, cậu mơ màng ôm lấy bụng mình, thều thào kêu: “Chủ nhân…”

Cậu biết mình sắp sinh rồi.

“Ngoan, giao cho ta. Chỉ là một giấc ngủ ngắn mà thôi.”

Tựa như lời y nói, chờ khi Rufus tỉnh lại đã là sáng hôm sau, ánh nắng ấm áp bên ngoài khẽ hắt vào phòng, bên cạnh có cái gì đó ngọ nguậy, thế nhưng cậu vẫn còn buồn ngủ lắm, dù cố hết sức mở mắt ra nhưng chỉ có thể thấy được lờ mờ một cái bọc khăn nho nhỏ được đặt gần kề ngay đầu mình, trên má có cảm giác bị chạm vào, một giọng nói dịu dàng âu yếm truyền vào tai: “Nhóc con đang chạm em đó, Rufus.”

“Con… chủ nhân…” Rufus chỉ lầm bầm được hai tiếng rồi lại ngủ mất, không cách nào chống lại được mí mắt nặng trĩu.

Một lần nữa tỉnh lại đã là buổi chiều. 

Rufus mơ màng cảm giác được có ai đang lau người cho mình, là hơi thở quen thuộc: “Chủ nhân…”

“Tỉnh rồi à?” Sylvester buông khăn vải xuống, nhẹ nhàng sờ má cậu.

Rufus phải mất một lúc lâu mới định thần lại được, nhớ ra mình vừa trải qua một hồi sinh nở. Cậu đờ người ít phút rồi mới giật mình: “Chủ nhân, con đâu rồi?”

Cậu ngọ nguậy muốn ngồi dậy nhưng bị Sylvester đè lại: “Đừng cử động, ta bế đến cho em.”

Bấy giờ Rufus mới cảm nhận được cơn đau truyền đến từ vết mổ ở bụng dưới, cậu thở hổn hển nằm trở lại giường. Ít giây sau, Sylvester nhận lấy một cái bọc khăn nho nhỏ từ Hilda, nhẹ nhàng đặt nó vào lòng cậu, yêu thương mà vuốt tóc cậu nói.

“Thằng bé ngủ được mấy tiếng rồi.”

Rufus lúc ôm được nhóc con vào lòng chỉ cảm thấy tim mềm nhũn, đây là con của cậu và chủ nhân. Cậu hạnh phúc ngắm nhìn nó: “Xem này, đôi môi rất giống ngài.”

“Cái mũi thì giống em.” Sylvester nói.

Rufus bỗng nhớ đến cái gì đó, ngẩng đầu hỏi y: “Có phải lúc em nửa mê nửa tỉnh ngài đặt thằng bé bên cạnh em không?”

“Đúng rồi.”

“Thằng bé có chạm vào em phải không?”

“Ừ, nó huơ tay, đụng vào má em.”

“Ha ha.” Rufus cười đến là hạnh phúc: “Quá trình cũng nhanh quá đi, em nhắm mắt ngủ một buổi thế là sinh con xong rồi. Thật nhẹ nhàng.”

Sylvester bị câu bông đùa này của cậu chọc cười, y hôn mũi cậu một cái: “Nhưng vẫn phải cảm ơn em, người yêu dấu của ta.”

Nhóc con ma cà rồng mới sinh thường xuyên cần máu, vì vậy phải có đến hai người hiến máu “phục vụ” thằng bé.

Vào lần đầu tiên nhìn thấy nhóc con mở mắt, Rufus đã không khỏi cảm thán rất nhiều, mắt nó vô cùng giống chủ nhân của cậu. Dường như kế thừa phần nhiều đặc điểm của cha, ngay cả tính cách khi còn nhỏ cũng không chệch đi đâu được, càng lớn càng hiểu chuyện, thông minh lanh lợi, theo sự trưởng thành của nó, khí chất lạnh lùng và có phần cao ngạo cũng rõ ràng hơn, tựa như một bản sao mini của Sylvester. Rufus thường xuyên nhìn con mình rồi cảm thán một câu với chủ nhân của mình: “Thì ra khi còn trẻ ngài trông như vậy.”

Ma cà rồng có quá trình trưởng thành không khác gì loài người, mười tám năm để thành niên, nhưng từ tuổi mười tám trở đi, diện mạo của họ sẽ không lão hóa nữa. Nói đúng hơn là, sự lão hóa bị kéo ra thật dài dựa trên tuổi thọ vốn có của họ.

Lại một thế kỷ trôi qua, đổi một nơi sinh sống mới, Rufus nhận được tin vui – cậu lại mang thai nữa rồi. Lần này là một bé trai có phần giống cậu, vừa nghịch vừa đáng yêu, thường xuyên quấn lấy ba nhỏ của mình, rời tay một lúc sẽ khóc ngay, vô cùng không thích uống máu của người khác, chỉ thích nghịch ngợm lấy ba nhỏ ra mài răng. Sẽ thừa dịp cha không để ý mà cạp ba nhỏ hút trộm máu, mỗi lần như vậy đều bị cha phát hiện đánh mông đến khóc nấc cả lên. Sau nhiều lần bị dạy dỗ, rốt cuộc cũng biết nghe lời chuyển sang bám dính lấy anh trai nó, vì thế anh trai đáng thương bị nhóc con mới sinh thường xuyên lấy làm đồ mài răng.

Sylvester thực sự nhức đầu với thằng nhóc thứ hai của mình: “Vì sao nó không ngoan như em nhỉ? Nói một lần chẳng bao giờ nghe.”

Rufus cười tủm tỉm: “Em cũng bướng bỉnh lắm đó, chỉ có với bạn đời của mình là ngoan thôi.”

Sylvester nhướng mày: “Vậy sao?”

Rufus gật đầu ừm ừm hai tiếng: “Ngài kêu em làm gì cũng làm hết.”

“Thế thì lại đây.” Nói rồi y nhanh chóng cởi bỏ y phục của mình: “Đến hầu hạ ta thoải mái một chút.”

Hai mắt Rufus lập tức sáng lên, hoan hô nhào qua tựa như việc sắp tới hoàn toàn không phải là mệnh lệnh của chủ nhân, mà là phần thưởng ngài cho cậu mới đúng.

Phong Ngoa

Add comment

error: Alert: Copy không được đâu bé ơi!!!