PHONG NGOA

Ngoại truyện 3: Thực đơn (Hết quyển 3)

Ross không muốn để cậu thử loại thịt kia ngay, anh vẫn còn ôm một chút hy vọng: “Em thử thịt sống xem, anh ra ngoài mua một ít thịt bò về, em ở nhà chờ anh.”

Kết quả là Alex cảm thấy no một chút, nhưng chỉ hai ngày sau đã thấy đói trở lại, cơn đói càng cồn cào và khó chịu hơn. Ross biết đây là cảm giác khi dùng thịt sống của động vật cấp thấp để kéo dài chu kỳ đói, bởi vì anh chính là “người ăn chay” đã dùng cách này để hạn chế việc giết người, cho dù người anh giết có là tội phạm đi chăng nữa. 

Chuyện này khiến tâm tư anh trở nên nặng nề, Alex đã thấy anh cau mày suốt từ ngày hôm ấy đến giờ, sáng nay cậu vừa dùng thịt sống nhưng bây giờ đã bắt đầu thấy đói trở lại, có vẻ như thời gian giữa các cơn đói bị rút ngắn đi, năng lượng từ thịt động vật cấp thấp không thể thỏa mãn cái bụng cậu nữa. 

Về chuyện này, Alex đã có quyết định của riêng mình. Cậu ra ngoài ban công, nghe thấy anh thở dài dưới ánh trăng thì bước qua, kéo tay anh để anh ôm lấy mình. Cả hai không nói gì một lúc lâu, chỉ ôm nhau như thế mà thôi. 

Bỗng nhiên cậu nghe thấy anh thì thào: “Alex… em có ghét không?”

“Ghét cái gì cơ?” Cậu không hiểu lắm, ngửa mặt nhìn anh hỏi. 

Anh cúi đầu nhìn cậu chăm chú: “Về việc trở thành giống như anh, hiện giờ nó không chỉ đơn giản là thay đổi thể chất, mọc thêm một cái đuôi hay có thêm bộ móng sắc nhọn, mà còn…”

Alex nghiêng đầu: “Thay đổi cả thực đơn sao?”

Anh mím môi không nói gì, dùng im lặng để thừa nhận.

Alex nghiêm túc nhìn vào mắt anh mà nói: “Ross, việc trở thành giống như anh, là anh cứu em. Anh có hiểu không? Nếu không nhờ vậy thì em đã chẳng đứng ở đây, đã chẳng thể cảm thấy hạnh phúc vào những ngày qua. Đây là một cái giá phải trả cho việc sống lại, em không ghét nó, em xem đó là điều hiển nhiên.”

Ross im lặng một lúc mới đáp lời: “Nhưng chính nó cũng khiến em biến thành kẻ ăn thịt đồng loại.”

Alex biết anh đang đè nén sự tự trách trong lòng, cảm giác ấy không hề dễ chịu chút nào.

“Anh có còn nhớ khi trúng phát súng cuối cùng, em đã nói gì không?”

Ross nhìn cậu không đáp.

“Em đã nói rằng anh đừng tự trách mình và em chưa bao giờ hối hận khi yêu anh. Cho dù biết trước mọi chuyện sẽ dẫn đến kết quả này, nếu anh hỏi vào ngày mưa hôm ấy em có chọn được gặp gỡ anh không? Vậy thì câu trả lời vẫn là có, anh hiểu lòng em chứ?”

Nghe Alex giải bày, đôi môi mỏng của anh cứ mím lại, sau đó anh không kiềm được mà gục mặt xuống, dựa vào cổ cậu. 

“Dẫn em đi đi, Ross.”

Dẫn cậu đi đâu? Anh biết rõ, chính là đi săn người!

“Cũng đã đến lúc chúng ta nên xử lý tàn dư của Morgan rồi không phải sao?” Cậu nghiêng đầu nhìn mái tóc mềm mại của anh: “Sáng nay em vừa bị tay cảnh sát đó làm khó dễ khi đỗ xe đấy!” 

Alex đã có quyết định từ trước, thậm chí còn lấy danh sách tàn dư của Morgan ra để chọn lựa, nhưng Ross cứ mãi ôm cậu không chịu ngẩng mặt lên. Cậu thở dài, đành phải dùng đến chiêu thức cuối cùng: “Anh nỡ để em đói tới chết hay sao?”

Quả nhiên câu này khiến anh cứng người lại, vòng tay ôm cậu cũng siết chặt.

“Em mới ăn lúc sáng mà bây giờ đã bắt đầu cồn cào rồi, nếu còn nhịn thì thật sự rất khó khăn đó. Ba tuần qua chúng ta đã cố duy trì bằng thịt bò sống nhưng thời gian đói của em đã bị rút ngắn quá nhiều rồi.”

Nói đến đây, Alex thầm nghĩ, quả nhiên khả năng tự kiềm chế của cậu vẫn luôn không thể sánh bằng Ross. Nghĩ lại đoạn thời gian mà anh còn giấu giếm cậu, anh đã kéo dài chu kỳ đói của mình đến hơn một tháng, làm sao anh có thể chịu đựng cảm giác đó chứ? Ấy là chưa kể tối nào cũng phải đau bụng vì ăn cơm cùng cậu.

Alex dùng hai tay ôm lấy mặt anh, để anh ngẩng lên, sau đó hôn nhẹ lên môi anh một cái, nói: “Đêm nay chúng ta ra ngoài nhé?”

Thấy anh còn chần chừ, cậu lại hôn anh một cái nữa: “Quyết định như thế đi.”

Nửa đêm.

Ross đã xem như vượt qua sự tự trách trong lòng, Alex vẫn ăn tạm một ít thịt bò vì nếu muốn săn người, bọn họ phải chuẩn bị cho chu toàn cho sự mất tích của người đó rồi mới có thể xuống tay được. Nếu không, rắc rối sẽ kéo đến!

Vì vậy thời gian không còn nhiều, đoán chừng Alex sẽ phải dựa vào thịt bò sống để cứu đói trong vòng ba đến bốn ngày tới.

Gió đêm lồng lộng, trăng hôm nay rất sáng, đây là loại thời tiết hiếm hoi ở Estaban khi chẳng có mây đen che trời, nhưng sương mù mỏng vẫn phủ khắp các ngõ ngách của thành phố. 

Trên tầng thượng của một tòa nhà cao tầng, Ross và Alex điềm tĩnh đứng trên bờ tường quan sát một bóng người mặc đồng phục cảnh sát vừa rời khỏi trụ sở. Hai người âm thầm bám theo hắn ta cho đến khi hắn dừng xe trước một cái bốt điện thoại.

Cử chỉ của hắn ta rất bình thường, hoàn toàn không có vẻ gì là lén lút nhưng nội dung truyền ra từ chỗ hắn lại không bình thường chút nào.

“Đã một thời gian chúng ta không nhận được bất kỳ thông tin gì từ chỗ thanh tra Morgan.”

Alex và Ross đứng ở nơi đủ gần để nghe thấy giọng hắn ta nhưng âm thanh ở đầu dây bên kia điện thoại thì không cách nào nghe được.

“…” Tất cả chỉ là tiếng xì xào không rõ.

“Điều đáng ngờ hơn hết là hai kẻ vốn phải bị đưa đến khu thí nghiệm lại được thả về.” Hắn ta cau mày nói.

“…”

“Đúng vậy, tôi muốn đến đó kiểm tra.”

“…”

“Được.”

Nói xong hắn ta nhanh chóng cúp máy rồi trở về nhà.

Ross đoán: “Xem ra hắn ta muốn đến khu thí nghiệm kia một chuyến đấy.”

Alex suy nghĩ: “Chúng ta có nên chờ hắn ở đó và cho hắn một bất ngờ không?”

“Em muốn tạo một vụ mất tích khi đi nghỉ phép hay nổ khí ga trong nhà?”

Alex gãi gãi đầu, đây là lần đầu tiên cậu phải cùng anh nghĩ cách giấu xác thế nên không nhiều kinh nghiệm mấy. Nhưng sau một hồi phân tích trong lòng, cậu cảm thấy nổ khí ga có vẻ đơn giản hơn.

Sau hai ngày theo dõi, trên cơ bản đã xác định hắn ta sẽ rời khỏi nhà vào ngày thứ ba. Đêm ấy như đã được Ross chọn sẵn, mưa tầm tã trút xuống Estaban, khi hắn ta còn chưa kịp ra khỏi nhà thì chuông cửa đã reo lên.

Hắn ta vốn đã chuẩn bị xong xuôi để lên xe rời khỏi thành phố, đến khu thí nghiệm ngầm mà hiện tại chỉ có hắn biết rõ vị trí. Nhưng không ngờ lại có người tìm đến đúng lúc này.

Hắn ta cau mày, trong lòng khó chịu nhưng vẫn dằn sự mất kiên nhẫn xuống, đeo vẻ mặt bình thản lên mà mở cửa.

Khi nhìn thấy hai người đàn ông một cao một thấp đứng trước cửa nhà mình hắn ta đã phải sửng sốt vài giây. 

Alex bày ra vẻ mặt tươi cười rạng rỡ: “Xin chào, anh Tyler.”

Có một điều cần các bạn ghi nhớ, đừng bao giờ mở cửa cho những tiếng chuông bất ngờ, bởi lẽ bạn sẽ không bao giờ biết được kẻ không mời mà đến đang ôm ý định gì với bạn.

Khi hắn ta nhìn đến đôi mắt xanh lam lạnh lẽo của Ross đứng phía sau Alex, dự cảm nhiều năm làm tay sai khiến hắn ngửi được nguy hiểm. Hắn lập tức móc súng ra, Ross cũng vụt bước đến trước người Alex, nhanh hơn cả động tác của hắn khiến khẩu súng chỉ vừa rút ra đã bị anh tóm lấy, bẻ ngược lên khiến nòng súng chĩa vào cằm của chính hắn.

Alex thuận theo đó mà bước vào nhà, chậm rãi đóng cửa lại, hỏi Ross: “Chúng ta nên bắt đầu như thế nào đây?”

Ross nhẹ nhàng nói: “Em chỉ việc ngồi đó thôi.”

Rạng sáng hôm sau, khi trời đã ngừng mưa từ lâu, có một vụ nổ lớn bất ngờ xảy ra tại một căn hộ, lửa bùng lên rất đáng sợ. Chẳng rõ vì sao xe cứu hỏa đến chậm, khi bọn họ tới nơi thì mọi thứ bên trong đã bị thiêu rụi gần hết, người ta tìm thấy thi thể của một người đàn ông trong bếp, lửa đã khiến thi thể ấy cháy đen. Sau một hồi kiểm tra hiện trường, bọn họ kết luận đây là một vụ nổ khí ga rất nghiêm trọng, anh ta đứng ở khu vực quá gần thế nên cơ thể bị cháy nổ không còn nguyên vẹn, tuy nhiên danh tính của nạn nhân vẫn được xác nhận rõ ràng.

Giữa những lời khuyến cáo người dân kiểm tra các thiết bị sử dụng khí ga để tránh rò rỉ và tai nạn đáng tiếc như trên, Alex lúc này đang ngồi trước TV, chậm rãi hồi tưởng lại chuyện đêm qua.

Cách xử lý của Ross không quá đẫm máu, anh cho hắn ta một cái chết dứt khoát và nhanh chóng, tất nhiên chuyện lấy thịt sau đó Ross bảo rằng tạm thời cậu đừng xem. Vì thế anh để cậu đợi trong phòng khách, chờ đến khi xong chuyện thì trên tay anh là một đĩa thịt màu đỏ trông chẳng khác nào thịt bò mà cậu vừa ăn lúc sáng. 

Ross nghĩ cách giúp cậu thích ứng dần dần, thế nên không quá khó để cậu nếm thử mùi vị của đĩa thịt ấy.

Thật kỳ lạ làm sao, thịt bò sống cậu lại thấy tanh nồng rất khó ăn, nhưng thứ này lại có vị ngọt béo như thể cậu đang ăn với sốt bơ vậy.

Theo giải thích của anh, đấy là do vị giác của cậu đã thay đổi rồi, trở nên giống như anh vậy.

Bữa ăn khuya của bọn họ cứ thế chậm rãi diễn ra, đây là lần đầu tiên cậu cảm thấy no căng cả bụng kể từ sau khi trở về nhà, cảm giác cũng khá tốt đấy chứ.

Alex thở ra một hơi, thoải mái nằm gối đầu lên đùi Ross mà xem tin tức thời sự. Trong lòng thầm nghĩ, danh sách vẫn còn một hàng dài, với số người đó bọn họ không cần phải vất vả tìm kiếm những tên tội phạm khác nữa.

– END –

Đôi lời:
Vậy là chính thức hoàn thêm một bộ, bộ này cũng trầy trật kéo dài hơn cả năm mới xong. Cá nhân tui thấy nó vẫn chưa đạt cái cảm giác mà ban đầu khi lập dàn ý đã mường tượng ra, có lẽ vì giữa chừng gặp nhiều nút thắt khó khiến tui phải thay đổi cách giải quyết thế nên có một số tình tiết không giữ như ban đầu. Viết bộ này cảm thấy khó nhất là những đoạn đánh nhau ở cuối cùng, quả nhiên viết cảnh ngọt ngào yêu đương hôn hít mới là dễ nhất.
Cảm ơn các bạn đã kiên trì theo dõi bộ này dù tui ra chương cà giật cà giật, thậm chí còn dẹp xó một bên đi viết bộ khác, sủi một thời gian dài, hị hị. Nhưng đến cuối cùng cũng đã hoàn thành rùi, may là có người đọc chứ nếu không thì bộ khó như vậy tui sẽ nản lắm.
Bàn về nội dung, nếu mọi người có đọc qua Quỷ Ám, Tiếng Gọi Shirira, thì chắc sẽ cảm thấy kết bộ này vẫn là tác phong đi theo tiếng gọi tình yêu, dấn thân vào con đường tội lỗi. Về cơ bản từ những giây phút ban đầu tui đã xác định 2 nhân vật chính không phải người lương thiện, càng không theo phe thiện hay gì gì đó. Đây chỉ đơn giản là câu chuyện về bọn họ mà thôi, không truyền tải ý nghĩa nhân văn gì đâu. Mọi người đọc truyện vui vẻ là được rùi. Có lẽ sau này vẫn sẽ còn theo cái tác phong này dài dài :3
Một lần nữa cảm ơn mọi người nhé ❤

Phong Ngoa

2 comments

  • Chắc tui là người đơn giản nên đọc thấy cốt truyện đỉnh lém, vừa sợ, vừa kịch tính nhưng không thiếu phần ngọt ngào tình yêu của 2 người, đọc 1lèo đã xong, cảm giác chưa đã thèm. Edit truyện cx đỉnh nữa, mỗi tội có vài chỗ là sai chính tả ó. Cảm ơn tác giả và các bạn edit nhiều. Lần sau mình sẽ đọc những truyện khác trên tường nhà♥️♥️♥️

error: Alert: Copy không được đâu bé ơi!!!