PHONG NGOA

Ngoại truyện 3: Nhiều năm sau

Nhiều năm sau, ngay cả thành phố cũng thay hình đổi dạng, nhưng dường như ngài bá tước và bạn đời của mình không hề bị ảnh hưởng. Nhất là Rufus, khuôn mặt cậu vẫn giữ nguyên sự non nớt của tuổi mười bảy. Kỳ thật, cậu đã hai mươi bảy rồi.

Việc ký khế ước bạn đời vào đêm tân hôn chính là cách chia sẻ tuổi thọ cho nhau. Thế nên sự lão hóa ở người cũng không còn ảnh hưởng đến Rufus nữa.

Trong dinh thự cũng có vài sự thay đổi, mà thay đổi lớn nhất là…

“Hilda, ta thật không ngờ lại có ngày cô cướp người của ta như thế.”

David đứng bên cạnh Hilda đỏ mặt, chột dạ cúi đầu nhìn ngón chân.

Chẳng là mấy ngày hôm trước, Hilda bất cẩn để chủ nhân phát hiện ra mình đã kết làm bạn đời với David, còn ôm ấp ý định cuỗm người bỏ trốn đi hưởng thụ thế giới riêng một thời gian. Vì vậy, chủ nhân rất rất rất không vui.

“Bao lâu rồi?” Ngài bá tước ngồi trong thư phòng, nhìn vị quản gia đã theo mình hơn trăm năm nay, không đầu không đuôi hỏi một câu.

Hilda hiểu ý, thành thật đáp: “Thưa, năm năm rồi.” Năm năm trước cô đã theo đuổi được David, thành công thực hiện nghi thức bạn đời với anh.

Rufus ngồi bên cạnh cười tủm tỉm: “Chủ nhân của em đừng nóng giận mà, để bọn họ đi chơi cùng nhau một thời gian, trong lúc đó em có thể giúp ngài.” Kỳ thật chuyện này cậu phát hiện lâu rồi, chỉ là giấu giúp Hilda thôi.

Thế nhưng ngài bá tước lại phủ định: “Không được. Đó là chuyện của người hầu.” Không đời nào ngài để bạn đời của mình làm thay.

Rufus bèn nắm lấy tay ngài giải thích: “Thật ra em đã sớm muốn cướp việc của anh David. Mỗi khi ngài ra ngoài bận rộn cả ngày chỉ có David được đi theo, ngài không biết em ngóng trông ngài thế nào đâu.”

Ngài bá tước nghe vậy thì hơi cau mày, nhưng vẫn cảm thấy không thể để bạn đời của mình quản lý mấy chuyện lặt vặt này được.

David bấy giờ mới cất tiếng, anh thấy chuyện lộ rồi thì chi bằng nhân lúc có bá tước phu nhân ở đây hiệp trợ, mau chóng năn nỉ chủ nhân cho mình một kỳ nghỉ dài hạn. Vì thế anh không ngừng tỏ vẻ nếu chủ nhân cho phép thì trong khoảng thời gian tới sẽ tìm người thay việc cho mình, đến khi nào chủ nhân ưng ý người mới này thì thôi.

Hilda cũng không ngừng thuyết phục, hai “vợ chồng” rất đồng tâm hiệp lực, từ khi cô có ý định cuỗm người bỏ chạy một thời gian đã sớm nghĩ sẵn một đống lời lẽ thuyết phục.

Cuối cùng, ngài bá tước cũng tạm thời đồng ý.

Hai tháng sau, hai người Hilda cũng được như ý nguyện, quản gia trong dinh thự tạm thời đổi thành người khác, đó là một người đàn ông trung niên – phi nhân loại, nhiệm vụ tài xế riêng cũng giao cho một cậu trai hoạt bát nhanh nhẹn khác.

Lại vài tháng sau đó, Rufus tìm thấy một quyển sách bị nhét trong góc khuất của kệ sách cũ, bên trong viết một thông tin rất đáng kinh ngạc, cậu phát hiện ma cà rồng có thể khiến bạn đời mang thai dù là cùng giới đi chăng nữa.

“Chủ nhân, sao ngài không nói cho em biết?”

“Nói cái gì?” Ngài bá tước đang đọc báo, không hiểu ra sao mà nhìn bạn đời của mình mang vẻ mặt hờn tủi chạy vào phòng bám lấy tay mình.

“Nói em có thể sinh con cho ngài.” Rufus rất lấy làm tức giận, quyết định cưỡng hôn chủ nhân để “trừng phạt”.

Ngài bá tước bị cậu trèo vào lòng, tờ báo trong tay bị mông cậu ngồi lên dúm dó, cậu bướng bỉnh mà ôm lấy mặt ngài không ngừng hôn.

Một hồi sau, ngài bá tước hết cách, để cứu gương mặt đã sắp ướt sũng của mình, ngài đánh nhẹ vào cái mông vểnh kia: “Ngoan, em quậy cái gì? Muốn sinh con cho ta?”

“Dạ dạ.” Rufus gật đầu liên tục. Khi vừa biết đến điều này, trong đầu cậu gần như có thể ngay lập tức tưởng tượng ra một bé con giống hệt chủ nhân với hai gò má phúng phính, bi bô gọi ba.

Ngài bá tước nghe vậy thì nheo mắt lại, tay xoa xoa gò mông mềm của cậu, giả vờ đắn đo: “Ma cà rồng bởi vì tuổi thọ rất dài cho nên việc thụ thai vô cùng khó khăn…”

Đây là quy luật mà tự nhiên định ra, nếu không, với tuổi thọ của bọn họ và khả năng sinh con cao như loài người thì chủng tộc ma cà rồng đã sớm làm bá chủ thế giới rồi.

Rufus nhịn không được mà lắc lắc mông, cố ý cọ lên tay ngài, chớp mắt tỏ vẻ: “Không sao mà, chúng ta ngày đêm cần mẫn là được.” Dù gì thì bây giờ thứ bọn họ không thiếu nhất chính là thời gian.

“Oái!” Rufus vừa nói xong đã bị người bế bổng thảy lên giường, sau đó toàn thân bị đè nặng.

“Là em nói “ngày đêm cần mẫn” đấy.”

Thế giới vẫn luôn thay đổi, rất nhiều năm trôi qua, vì để không ai biết được có một gia tộc tồn tại lâu đời suốt nhiều thế kỷ mà người ở vị trí gia chủ vẫn không hề thay đổi, ngài bá tước như lệ thường của mấy thế kỷ trước, tự tạo một cái chết cho mình, sau đó cùng bạn đời và hai vị tâm phúc đến một đất nước khác sinh sống. Không còn chức tước, chỉ làm một thương nhân, thế nhưng những người đi theo ngài kể cả bạn đời vẫn luôn giữ một loại xưng hô: Chủ nhân.

Bạn đời của ngài từ sớm trước kia đã trở thành một bác sĩ tài giỏi, tâm huyết cậu bỏ ra không ít, hiện tại cậu vẫn tiếp tục đi theo con đường y học, thành quả nghiên cứu nhiều vô số, cậu không chỉ có thể chữa bệnh cho người mà còn có thể chữa bệnh cho phi nhân loại.

Phong Ngoa

Add comment

error: Alert: Copy không được đâu bé ơi!!!