PHONG NGOA

LINH HỒN THÂN QUEN (6)

Cái lần khi tôi có giấc mơ hồi quy tiền kiếp, em đã từng nói cho tôi nghe một phần nhỏ về những sự thật này. Lần này, lượng thông tin đã gần như thay đổi nhận thức của tôi, những điều mà tôi từng tin tưởng trước kia bỗng chốc biến thành một niềm tin sai lầm.

Em giải thích kỹ hơn về cái gọi là năng lượng gốc, nó giống như màn đêm khi chúng ta nhắm mắt lại, không có điểm đầu cũng không có điểm cuối. Màn đêm ấy vốn chẳng có gì, đó chính là năng lượng gốc thuở ban đầu.

Tôi nhớ lại em từng nói mình là một phần nhỏ mà năng lượng gốc tách ra, vậy thì em cũng chính là màn đêm đó. Nhưng bởi vì một số nguyên do mà em hiện giờ chưa thể tiếp cận được, cơ chế của việc linh hồn đầu thai đó là xóa sạch ký ức, thứ duy nhất còn sót lại trong em là năng lượng và cảm giác kết nối sâu sắc với chồng em. Sự nhận định đó giống như một chiếc đinh ghim vững chắc để xác nhận rằng bản chất thật sự của em không phải là thân xác này.

Mãi về sau tôi mới hiểu ra, cảm giác là một thứ gì đó rất đặc biệt, nó đến từ linh hồn, không phải từ cỗ máy tâm trí – cái mà chúng ta có thể gọi là bản ngã của con người. 

Bởi vì thuở ban đầu ý thức của em và anh ta là một thể, sự tồn tại độc nhất khiến cho năng lượng gốc sinh ra ý nghĩ sai lầm. Tôi đoán đó hẳn là sự cô đơn, điều ấy thúc đẩy cho việc năng lượng gốc bị rối loạn, dao động, và rồi sản sinh ra các năng lượng con để xoa dịu sự cô đơn này.

Ở đây tôi phải nhấn mạnh rằng nó không chỉ đơn giản là cô đơn theo cách hiểu của con người. Trong thế giới linh hồn, thế giới của năng lượng, mọi khái niệm theo tiêu chuẩn con người đều chỉ là sự mô tả gần giống chứ không phải là cách nói chính xác nhất. 

Bởi vì chiều chuộng năng lượng con, năng lượng gốc bắt đầu tạo ra các tầng thứ (cõi) để chúng vào ở, sự nuông chiều này có thể hiểu như cách mà các bậc phụ huynh con người chúng ta đồng thuận để con cái trưởng thành tách ra ở riêng.

Từ đó, trong vô lượng kiếp của các năng lượng con, hay còn gọi là các thể linh hồn bắt đầu quên mất bản thân mình là ai, đánh mất bản chất yêu thương vô điều kiện sẵn có từ vũ trụ, không muốn trở về nguồn cội, dẫn đến hệ lụy mất kết nối với năng lượng gốc. Và rồi chúng bắt đầu sinh sôi, ô nhiễm, ngày càng biến chất trở nên ô uế.

Thứ khiến cho các thể linh hồn bị nhiễm bẩn vẫn luôn được nhắc đến trong các đạo giáo ngày nay, đó là tội lỗi hoặc tham sân si cùng nhiều khái niệm khác,…

Vì để quản lý các con, năng lượng gốc phải chia ra hai cực âm dương, gọi là năng lượng âm và năng lượng dương, một thể sẽ tái sinh (đầu thai) vào một cõi mất ổn định để dẫn dắt, kết nối lại với năng lượng con, trong khi đó một thể còn lại sẽ liên kết với thể đang đầu thai tựa như cách người nọ kết nối với em ấy ở thế giới này để hỗ trợ.

Thông thường nếu là năng lượng dương đầu thai xuống, đó sẽ là một người rất lý trí, thông minh, cẩn thận, vào một thời điểm đã được sắp xếp, người nọ sẽ có đủ các yếu tố và điều kiện để thức tỉnh tâm linh và bắt đầu có tầm ảnh hưởng lớn đến với thế giới đó, ví dụ như mức độ nổi tiếng, các hậu thuẫn đến từ xung quanh, hỗ trợ cho việc truyền đạo, và cuối cùng để lại di sản như kinh pháp, lời răn, ý chỉ,… dẫn dắt con cháu noi theo, tìm lại nguồn gốc của mình.

Dường như có sự luân phiên tái sinh của hai cực âm và dương, tôi đã hỏi em rằng: “Vậy em là gì?”

“Em là năng lượng âm.”

“Em cũng sẽ như vậy sao?”

“Sẽ không.”

Năng lượng âm có một nhiệm vụ khác khi đầu thai, có lẽ là để trả nghiệp, bởi vì cứ hễ chạm chân xuống phàm trần thì ắt sẽ có nghiệp. Nhưng em của hiện giờ vẫn chưa thể tiếp cận đến luồng thông tin cụ thể, trả nghiệp chỉ là một phần nhỏ, hành trình của em vẫn còn xa lắm. Cho đến khi nào em hiểu ra mình ở nơi này để làm gì, có lẽ mọi chuyện sẽ còn xoay chuyển nữa.

Tôi ngẫm nghĩ: “Thế thì nói cách khác, chồng em, vị kia… là năng lượng dương?”

“Vâng.”

Tôi bắt đầu nghĩ đến những gì truyền lại từ các đạo giáo trên thế giới, sự thật đã chẳng thể rõ ràng hơn được nữa khi mà mọi chuyện đã bày sẵn ra đó, dù có trăm ngàn đạo thì chúng cũng xuất phát từ cùng một nguồn mà ra.

Có điều, tôi tạm thời không đi sâu về đề tài nhạy cảm này. Chúng tôi lại tiếp tục nói đến mối liên kết của em và người kia cùng với cách vận hành của thế giới.

Trong số các năng lượng con, chúng bắt đầu sản sinh ra các ý niệm khác nhau. Một số ngoan ngoãn nghe lời làm những đứa con ngoan hiếu thuận, một số chia phe rẽ nhóm, nghiệp chồng nghiệp, tập tành chống đối “cha mẹ”.

Các tư tưởng tội lỗi ngày một nhiều tạo nên một “thế lực tối” mà trong miệng người đời thường gọi là quỷ dữ, tà, ma,… Chúng đôi khi cũng tấn công năng lượng gốc tạo ra các hệ quả xấu, hoặc gây ảnh hưởng trực tiếp đến các cõi.

Nghe đến đây tôi có hơi lo lắng: “Nếu bị ảnh hưởng trực tiếp đến các cõi thì sẽ xảy ra chuyện gì?”

Em trầm ngâm một lúc rồi nói: “Đó sẽ là quá trình tha hóa của con người chúng ta, rồi lạc lối trong vòng luân hồi và cái khổ. Hoặc…”

Em nhún vai một cái: “Chỉ đơn giản là khiến một cõi hay nhiều cõi nào đó bị xóa sổ.”

Tôi rùng mình, vế thứ hai thì đúng là chẳng còn gì để cứu vãn hay bàn luận gì nữa cả. Vậy thì xét vế đầu tiên, trên đời này có bao nhiêu cõi, bao nhiêu năng lượng con, mức độ sản sinh các tư tưởng tội lỗi của chúng ta cộng lại sẽ là con số như thế nào, tôi chỉ có thể dùng từ “không cách nào đếm” được để hình dung.

“Nhưng chẳng phải việc vận hành cũng như bảo vệ các cõi như vậy rất bận rộn sao?” Tôi thắc mắc: “Một người làm xuể không?”

Em ấy bật cười: “Đương nhiên anh ấy cũng có ‘cấp dưới’ của mình rồi.”

“Thế á?”

“Đúng vậy, anh có nhớ em từng giải thích về nhánh đầu tiên của vũ trụ này là nhánh thông tin toàn cõi không?”

Tôi gật đầu: “Nhớ chứ, đó là điểm xuất phát của anh mà.”

“Vậy thì còn hai nhánh nữa, không có danh từ chính xác nào quy định cho nó, thế nên em sẽ chọn bừa một cách gọi. Nhánh thứ hai gọi là nhánh năng lượng thần thánh, nhánh thứ ba sẽ là năng lượng nghiệp báo.”

Theo sự giải thích của em, tầm nhìn của tôi như được mở rộng hơn. Cái gọi là “nhánh năng lượng thần thánh” chính là nơi tập trung các vị có cấp bậc thần, thánh, cùng nhiều chức danh khác mà chúng ta thường dán nhãn và xưng tụng. Việc ngồi thiền của những người tu tập hoàn toàn có thể kết nối với nhánh năng lượng này để nhận chỉ dẫn và dẫn dắt thích hợp cho bản thân. Phần lớn các lời cầu nguyện cũng sẽ thông qua nhánh này để được thực hiện. Điều này càng thêm củng cố cho quan điểm các loại đạo giáo trên thế giới đều ngang bằng nhau và có chung một gốc, một xuất phát điểm. Chỉ là con người chúng ta muôn hình muôn vẻ, tâm tính khác biệt, đối lập nhau, thế nên việc phân chia ra vô số thần thánh cũng chỉ để sáng tạo nhiều phương thức dẫn dắt phù hợp cho từng người chúng ta mà thôi.

Về phần năng lượng nghiệp báo lại càng đơn giản hơn nữa, gieo nhân nào thì gặt quả đó. Đảm nhiệm việc chi phối, dạy dỗ, răn đe, hạn chế một phần năng lượng con gây thêm ô uế. Đây giống như một hệ thống tinh vi được cài đặt sẵn, khi chúng ta làm ra một hành động thì “cỗ máy nghiệp báo” này sẽ vận hành và sắp đặt “cái quả” mà chúng ta sẽ hưởng. Ở đây cũng tương tự với nhánh thông tin toàn cõi, có lẽ cũng giống như một cái cây, hoặc trông như những mạch điện rối ren đan xen chằng chịt với nhau, càng lúc càng dày lên. Cũng sẽ có các năng lượng cấp dưới đảm nhận nhiệm vụ quan sát và ghi chép rồi truyền tải thông tin về cho “cỗ máy nghiệp báo” vận hành.

Tôi nghe xong phải tốn chút ít thời gian để nghiền ngẫm, thì ra đây là điểm xuất phát của tất cả những gì đang diễn ra trên thế giới này cũng như vô vàn những thế giới khác. Thoạt nghe đơn giản nhưng lại không đơn giản chút nào, có điều nếu đã hiểu cái gốc rễ này thì mọi cành lá xum xuê phía trên sẽ trở nên dễ hiểu hơn.

Em nói tiếp: “Tại một thời điểm, sẽ chỉ có duy nhất một năng lượng gốc đầu thai xuống.”

Tôi bất giác hỏi: “Vậy… vì sao lại là nơi này? Ý anh là, vì sao lại chọn đầu thai xuống đây.”

“Là vì ở các cõi khác hoặc là rất tốt đẹp, không cần can thiệp. Hoặc “người” của anh ấy trụ được ở đó nên cũng không cần can thiệp. Lý do cuối cùng là cãi cõi đó dù có xung đột nhưng cũng không quá to tát bằng nơi này.”

Tôi gật gù, ngẫm lại cũng đúng, thế giới này vẫn còn chiến tranh ở một số nơi, sự xung đột ngầm nhiều vô số kể, khoa học đã phần nhiều lấn át tâm linh. Con người theo đuổi vật chất trở thành sự hiển nhiên, mà càng tệ hơn là có kẻ lợi dụng tâm linh để truy cầu vật chất.

Vậy nên mục đích cuối cùng của tất cả những hệ thống trên chỉ để dẫn những kẻ lầm lạc quay về.

Tôi bèn hỏi: “Vậy thì làm sao để có thể kết thúc cái vòng luân hồi khổ sở này đây?”

Em nói, điều kiện để quay về với năng lượng gốc đó là hoàn toàn trong sạch, trả hết nghiệp và một lòng hướng về cái gốc. Nếu chưa đạt điều kiện, chúng ta sẽ phải tiếp tục tái sinh ở một cõi nào đó để học các bài học còn thiếu sót, trả hết nghiệp nợ cho đến khi xong thì mới trở về.

Nếu các bạn hỏi tôi thế thì làm sao để biết mình có còn nghiệp nợ hay không? Tôi chỉ có thể nhún vai mà nói, chuyện này hai người họ chưa cho tôi biết, nhưng tôi có thể đảm bảo một điều với các bạn đó là, chờ khi chết đi, các bạn chắc chắn sẽ biết ngay thôi ha ha.

 

Phong Ngoa

Add comment

error: Alert: Copy không được đâu bé ơi!!!