PHONG NGOA

LINH HỒN THÂN QUEN (5)

Cuộc nói chuyện của chúng tôi tưởng chừng như chỉ mới trôi qua một chốc nhưng kỳ thật đã sắp muộn giờ, chúng tôi không thể không tạm biệt nhau trong tiếc nuối. 

Tôi còn rất nhiều câu hỏi muốn hỏi em, mà có vẻ như em ấy cũng còn rất nhiều điều muốn kể với tôi, chúng tôi chỉ đành hẹn nhau một dịp khác.

Đêm hôm ấy, tôi suy nghĩ rất lâu, tôi muốn được viết lại câu chuyện này của em, hoặc nói chính xác hơn là muốn ghi chép lại nó. Tôi tinh tường cảm nhận được sự thôi thúc này nảy nở trong lòng mình, cảm giác rất khác so với những lần tôi chắp bút trước kia, cứ như thể câu chuyện lần này là một điều gì đó quan trọng và đáng giá hơn hết thảy.

….

“Ngày mới tốt lành.” 

Sáng hôm sau, tôi nhắn tin cho em ấy, trong lòng có chút chờ mong và nôn nóng muốn ngỏ lời hỏi ý em và “vị kia” về dự tính “ghi chép” của tôi.

Em ấy lập tức gửi lại một ảnh động vươn vai rời giường, xem ra em ấy chỉ vừa tỉnh giấc.

“Chào buổi sáng.” Em đáp: “Trùng hợp thật đấy, em vừa tỉnh dậy thì thấy tin nhắn của anh.”

Tôi nhìn đồng hồ, thú thật bây giờ đã gần trưa, bèn nghĩ cách trêu chọc một chút: “Em ngủ nướng đấy à?”

“Sao anh biết chứ? Tối qua… ừm… có một số chuyện thú vị xảy ra.” Em nói rồi nhận thấy có cái gì đó không đúng lắm, thế là sửa lời một chút: “Thật ra thì chỉ thú vị với anh thôi, còn em thì… đang rất mệt đây.”

“Làm sao thế?” Tôi có hơi lo lắng.

“Em bị anh ấy…” Em nói lấp lửng.

Tôi không hiểu ra sao, mắt to mắt nhỏ nhìn màn hình điện thoại, đợi em kể tiếp.

Hóa ra tối hôm ấy sau khi ăn xong, như thường lệ, em làm theo lời anh ta tự chuẩn bị thức ăn đơn giản, ăn no rửa chén, sau đó tắm rửa. Vốn tưởng rằng đêm ấy sẽ là một đêm bình thường, nhưng ngay khi em vừa trèo lên giường chuẩn bị đi ngủ thì anh ta lại đột nhiên thay đổi thái độ, bất ngờ đanh giọng lại.

“Cởi quần áo ra.”

“Hả? Sao ạ?” Em đang định tắt đèn đi ngủ thì khựng lại, chẳng hiểu ra sao.

“Tôi nói thì làm đi.” Anh có chút khắt khe.

Một vài suy nghĩ xẹt qua trong đầu em, cái chuyện cởi quần áo thì chỉ có thể là vì anh ấy muốn làm tình, nhưng giọng điệu lại nghiêm khắc nghe chẳng giống như muốn thân thiết với nhau gì cả.

Bởi vì khó hiểu nên động tác của em trở nên lề mề, điều đó khiến anh ta phải tự tay can thiệp.

“A!” Em đột nhiên cảm nhận có một ý thức khác đang chen vào cơ thể mình, bất ngờ chiếm lấy tay phải của em, sau đó điều khiển nó nhanh chóng cởi hết toàn bộ quần áo.

“Anh này… sao đột nhiên lại… A! Chồng ơi, từ từ!” 

Lần này, ý thức của anh ta thoát ra khỏi cơ thể em, tiếp đến là đột ngột đè em xuống giường, giống như cái lần trước, dùng năng lượng tác động lên em, khiến em gần như rơi vào khoái cảm ngay lập tức.

Sau khi đọc đoạn tin nhắn thật dài để tường thuật toàn bộ sự tình của em, tôi đã bật cười thành tiếng.

Hóa ra, đêm hôm đó, “vị kia” nhà em ấy bày tỏ thái độ vô cùng tức giận vì những lời em đã nói với tôi vào cuối buổi trò chuyện. Cụ thể là đoạn em ấy cho tôi xem bức hình và bĩu môi chê bai anh ta “ẻo lã”.

Vì thế, tối qua có thể nói là một trận “trừng phạt” thích đáng!

Theo cách mà em kể, tôi thậm chí có thể tưởng tượng được sự xấu hổ và vô lực của em khi bị ý thức của anh ta đè trên giường, liên tục làm tình một cách thô bạo và mạnh mẽ hơn tất cả những lần trước đó.

May mắn là em sống một mình, nếu không thì tiếng khóc kêu của em tối qua thật sự có thể khiến người khác phải ái ngại.

“Anh ấy ăn hiếp em tới tấp.” Em gửi kèm một cái icon mặt khóc hu hu rất to.

Tôi lại phá ra cười thành tiếng.

Em ấy kể tiếp, lẽ ra sáng nay đã có thể dậy sớm, nhưng chỉ mới rạng sáng khi em còn chưa tỉnh ngủ thì lại tiếp tục bị “bắt nạt”.

Có lẽ câu thoại mà tôi sẽ nhớ nhất đó là: “Em cứ ngủ phần em, tôi làm phần của tôi.”

Tôi đã suýt thì phun ngụm nước đang uống dở ra ngoài, anh ta đọc tiểu thuyết mạng hay sao mà cũng có thể nói được cái câu đầy mùi bá đạo của nam chính như vậy chứ?

Thế nên đó chính là toàn bộ nguyên do khiến cho em phải rời giường trễ.

Chúng tôi nói chuyện phím như vậy cũng đủ khiến tâm trạng cả ngày hôm nay của tôi tốt đẹp hơn rất nhiều. Một lúc sau tôi mới đi vào vấn đề chính của mình.

“Anh có thể viết lại chuyện này được không? Chuyện về em.”

“Ôi, em thật sự không biết là do trùng hợp hay là do anh ấy sắp đặt nữa.” Em cảm thán: “Anh không biết đâu, thật ra em đã được thôi thúc từ vài ngày trước, rằng hy vọng sau này khi anh có ý tưởng gì đó mới cho các câu chuyện của mình, anh có thể tìm đến em, em sẽ vẽ cho anh. Đương nhiên là không lấy lãi gì với vị khách hữu duyên này của em rồi.”

Nói đoạn, em gửi kèm icon vui vẻ.

Điều đó khiến tôi rất đỗi ngạc nhiên, và cũng có hơi ngại ngùng nữa.

“Không cần phải như thế đâu.” Tôi vội nói.

“Cần chứ. Điều đó sẽ giúp ích cho anh rất nhiều trên con đường này.”

Cho đến tận sau này khi tôi nhớ lại thời khắc ấy, tôi mới biết em thật sự nghiêm túc, bởi vì có thể nói rằng toàn bộ ảnh minh họa trong các tiểu thuyết về sau của tôi đều do em ấy đảm nhận, mỗi một bức đều vô cùng tỉ mỉ và chú tâm. Lời cảm ơn dành cho em ấy và người kia là không sao kể hết được, tôi chỉ có thể đặt phần lớn trong lòng, lặng lẽ nhớ kỹ.

Chúng tôi lại trò chuyện một lúc nữa, em chợt nhớ ra một sự việc nho nhỏ nhưng rất đáng yêu (nó chỉ đáng yêu trong cảm nhận của tôi mà thôi) sau khi rời khỏi quán cà phê ngày hôm qua. Bởi vì nhà của hai đứa hoàn toàn ngược chiều nên vừa ra khỏi cửa tiệm đã phải chia tay, thành ra tôi không hề hay biết còn có một đoạn chuyện ngắn ấy.

Em ấy mặc một chiếc áo khoác nhưng không kéo dây cài, áo thun bên trong thì hơi rộng khiến cho cổ áo trễ xuống, cái cổ thon và một phần xương quai xanh lộ ra ngoài. 

Thoạt đầu em chẳng để ý lắm, nhưng trong lúc đi đường, những người đi ngược chiều thi thoảng lại nhìn về phía em. Thật ra chính em cũng chẳng rõ người ta đang nhìn em hay nhìn cái gì nhưng có một người trở nên khó chịu.

“Kéo dây cài, trùm mũ áo khoác lên.” Anh nói, giọng điệu lại là sự nghiêm túc quen thuộc và không hề có ý định cho em phản đối.

Tôi thầm nghĩ, vốn dĩ em ấy cũng chẳng thể phản đối được, biết đâu anh ta có thể khiến cho một chiếc đinh lăn ra đường và rồi xe em ấy xì lốp vì tội cãi lời.

Tất nhiên là em ngoan ngoãn làm theo dù không rõ nguyên nhân: “Sao vậy ạ?”

Anh ta im bặt, có vẻ như không muốn nói.

“Anh ấy sợ em bị gió thổi lạnh hả?” Em ngây thơ hỏi.

“Không.” Tôi nói chắc như đinh đóng cột: “Anh ta muốn em kín đáo hơn một chút, đừng có để người lạ nhìn nhiều mấy phần cơ thể từ cổ trở xuống.”

“Ồ.” Em ấy tạm dừng một chút, hồi lâu không đáp dường như là đang suy nghĩ về vấn đề này. Lát sau mới gửi lại cho tôi một tin nhắn: “Anh nói đúng, anh ấy có vẻ không thích thật, hình như cũng không thích em suy nghĩ về hay ngắm nghía một người xa lạ quá lâu bất kể trai lẫn gái, à tất nhiên là nghĩ về anh ấy thì được.”

Tôi chậc một tiếng: “Đậm chất nam chính bá đạo rồi.”

Em ấy cười ha ha.

“Mà này, anh có điều không hiểu.” Tôi bỗng nhiên đổi đề tài, ngoại trừ chuyện tình cảm của em, tôi còn muốn biết thêm về những gì ẩn chứa bên trong vũ trụ, nói chính xác hơn là, nơi mà tôi đang tồn tại này rốt cuộc còn có những điều kỳ diệu gì.

“Hôm qua em có nói với anh một chuyện, rằng thông qua các giấc mơ, em biết được sự thật về linh hồn, sự thật về thế giới và cách mà nó vận hành, rốt cuộc thì tại sao lại nói rằng mỗi một linh hồn tồn tại ở nơi đây đều là năng lượng con mà cái gốc đã tạo ra. Là anh ta tạo ra sao?”

Ở phía bên kia, em ấy xem tin nhắn nhưng hồi lâu không đáp.

Tôi có hơi thấp thỏm, một phần vì sự tò mò của mình, không biết vấn đề này em có được phép tiết lộ cho tôi biết hay không? Một phần còn là vì sự lỗ mãng nói mà không nghĩ kỹ của mình, nhỡ đâu em không được phép nói và câu hỏi này làm em khó xử thì sao?

Nhưng tôi chẳng kịp lo lắng quá nhiều thì em đã hỏi tôi: “Có muốn call video không? Chủ đề này nói chuyện sẽ nhanh hơn là gõ bàn phím đó.”

Tim tôi đập mạnh một cái, vui mừng đáp: “Được.”

Chỉ tích tắc sau chúng tôi đã kết nối, từ phía tôi có thể thấy một góc nhỏ trong gian phòng của em, màu tường trắng, mành cửa và một số thứ lọt vào camera có màu đen, đơn điệu vô cùng.

Tôi cười với camera: “Được rồi, anh đã ngồi ngay ngắn với vở và bút rồi đây, thầy giáo giảng bài đi nào.”

Em ấy bật cười khanh khách: “Nếu phải gọi là thầy, người anh nên gọi là chồng em mới đúng, mấy cái chuyện này đều do anh ấy nói cho em biết cả mà.”

“Vậy được rồi, tạm gọi em là lớp trưởng, anh cúp học tiết thiên văn và linh hồn của thầy giáo… ừm… anh ta không có tên nhỉ, vậy cứ gọi là thầy thôi nhé. Xin lớp trưởng hãy phụ đạo thêm cho mình.” Tôi đùa giỡn hùa theo, bầu không khí hai bên trở nên thoải mái và tự nhiên hẳn.

Em ấy bắt đầu nhập tâm, thuật lại những gì mà mình biết, thi thoảng em có hơi khựng lại, dường như là đang tĩnh tâm để lắng nghe ý của “vị kia” truyền đến – tôi đoán thế. Bởi vì đôi khi em lại liếc mắt sang vị trí bên cạnh mình rồi vâng dạ hai tiếng.

Tôi đã nghe mòn mỏi chuyện của em suốt thời gian qua, đủ để không tỏ ra quá độ kinh ngạc hay kích động dẫn đến mất lịch sự nữa. Nhưng em ấy sẽ không tài nào biết rõ kỳ thật trong lòng tôi đã khua chiêng gióng trống ầm ĩ hệt như các bạn trẻ khi đu idol thời buổi bây giờ…

Ý tôi là, mấy ngày nay tôi chỉ nghe đến “vị kia” qua lời của em ấy, việc nhìn thấy hai người bọn họ tương tác với nhau ngay trước mắt mình là một trải nghiệm gì đó rất… tình cảm, phấn khích, hâm mộ, hay thậm chí là kỳ diệu.

Sau này, thỉnh thoảng tôi lại học theo cách nói của mấy người trẻ trên mạng để trêu ghẹo một chút, rằng em và chồng em là OTP của tôi đó, làm em ấy cười không ngớt.

Phong Ngoa

Add comment

error: Alert: Copy không được đâu bé ơi!!!