PHONG NGOA

LINH HỒN THÂN QUEN (4)

Không hiểu sao nghe đến đây tôi lại có chút xúc động, hốc mắt hơi cay, cứ như thể hiểu được phần nào sự xót xa trong đó. Bầu không khí giữa tôi và em ấy thoáng lặng đi, một người dường như quay trở lại khoảnh khắc ưu thương trong ký ức, còn tôi thì chỉ đơn thuần là thấu cảm những rung động mà em ấy mang lại.

Tôi hiểu khi đó em đang trong giai đoạn tâm lý bất ổn, cái cách em kể mình mong chờ cái chết ra sao khiến tôi hoài nghi có lẽ trong một tình huống nào đó, em từng không chút ngần ngại gì mà lao về phía cái chết. 

Tôi nghĩ vậy và cũng hỏi như vậy.

Em nhanh chóng lấy lại tinh thần, cười đơn thuần và nhẹ nhàng: “Đúng thế, em đã từng cho rằng mình nhìn thấy bóng dáng anh ấy giữa đường lớn, và rồi cứ thế lao ra ngoài suýt bị xe tông phải, lần đó anh ấy giận lắm.”

Giận? 

Tôi có chút không thể tưởng tượng được cảnh anh ta nổi giận với em ấy.

“Cảm giác khi đó khí thế, lời nói, và… biểu cảm của anh đều đanh lại.” Em nói: “Tất nhiên là không phải cái loại biểu cảm như trên gương mặt con người, anh ấy là vô hình, thứ em nói đến chính là những rung động tần số năng lượng khiến em hiểu được ý anh ấy muốn truyền đạt. Chúng rất nặng nề, rất… giận.”

“Ra là vậy.” Tôi gật gù: “Đúng là em đã làm một chuyện dạt dột, như anh ta nói, em phải biết trân trọng cơ thể mình.”

Nghe tôi bảo vậy, em bỗng nhiên bật cười: “Cách anh nói chuyện y hệt anh ấy vậy. Anh ấy đã giải thích cho em hiểu, rằng thân này của em giống như một con búp bê biết cử động, nó tốt hay không là nhờ vào cách em chăm sóc nó. Em có thể mặc cho nó bất kỳ loại quần áo nào mà em muốn, tỉa tót và yêu thương nó, tận hưởng những thứ đáng tận hưởng và xem nó như người bạn thân của em. Em cũng phải nhớ rằng em và thân không thuộc về nhau, mai này nó sẽ chết và biến mất, em phải biết trân quý cơ thể khi nó còn hoạt động, chớ bạc đãi nó.”

Những lời sâu sắc tràn đầy quan tâm này đến ngay cả tôi – người ngoài cuộc cũng phải rung động và dành thời gian chiêm nghiệm về nó. 

Có điều thời gian gặp mặt hôm nay của chúng tôi không còn nhiều lắm, tôi nên dành phần chiêm nghiệm ấy sau khi về nhà thì hơn. Vì vậy tôi tạm thời gác suy tư của mình sang một bên, giục em ấy kể tiếp câu chuyện của mình.

Sau khi bọn họ làm tình với nhau, anh ấy để cho em nghỉ ngơi một chốc, em nói rằng khi ấy mình vẫn còn khóc thút thít, một chút thôi. Em vùi mặt mình vào cái gối bên cạnh – nơi mà em cảm giác được có một năng lượng hình người nằm ở đó. 

Anh ấy bảo em đừng khóc nữa, sau đó muốn em ngẩng mặt lên và nhìn anh.

Em ấy làm theo, có điều, thứ em nhìn chỉ là khoảng không gian chẳng có gì cả, nhưng em vẫn có thể cảm nhận được tay anh xoa đầu em, đầy yêu thương và trân trọng, còn hôn trán em nữa. 

Kể đến đây em có hơi cảm động, rõ là vì thường ngày anh rất nghiêm túc, có phần khó tính, chuyện gì cũng chỉnh đốn em từng li từng tí, ít khi dịu dàng như thế này.

“Anh biết không, khi đó anh ấy hỏi rằng em thích gì, nói với anh ấy và anh ấy sẽ khiến điều đó đến với em.”

Tôi ngạc nhiên mở to mắt: “Thật ư? Giống như ban tặng một điều ước à?”

“Vâng, giống như ban tặng một điều ước. Em có thể xin xỏ anh ấy bất cứ thứ gì trên đời, bởi vì anh ấy chính là người tạo ra chúng.”

“Thế em đã xin cái gì vậy?” 

“Thoạt đầu, em cũng không biết mình nên xin anh ấy điều gì, thành thật mà nói trên đời này em chẳng thích thứ gì hết. Nhưng sau một hồi ngẫm nghĩ, em đột nhiên nhớ về một trong số những ngày hiếm hoi mà tâm trạng em trở nên tốt đẹp vào thời điểm những năm trước kia khi em còn chưa tỉnh thức, đó là khi em nhìn thấy cầu vồng trên trời, tâm trạng em đã vui vẻ hơn.”

Tôi ồ một tiếng, đoán: “Em xin được thấy cầu vồng hả?”

Em cười, nhẹ nhàng lắc đầu: “Không phải, sau đó em nghĩ đến mấy con chim, em nói nếu vậy thì em muốn ngày mai được nhìn thấy một đàn chim bay trên bầu trời. Ban đầu, trong trí tưởng tượng của em là một đàn cò hay đàn hạc gì đó màu trắng.”

Em nói, sau khi xin anh ấy xong, anh chỉ ừm một tiếng rồi có vẻ như muốn hôn em. Cảm xúc nào đó khiến em cũng áp sát đến, nhưng làm sao có thể hôn được như người bình thường chứ? Kể cả khi năng lượng anh chạm vào thì cũng chỉ cảm giác được khoảng không mà thôi, bởi vì năng lượng của anh chính là cái “không” đó, là “không gì cả”.

Đoạn này em đã phì cười một chút: “Chắc là cảnh tượng hôn vào không khí rất khác người và buồn cười, nên bọn em chỉ “chạm” nhẹ một cái rồi thôi, sau đó em chìm vào giấc ngủ.”

Trong cảm nhận của tôi, đêm đó hẳn là một đêm rất ngọt ngào và đầy yêu thương, tôi mừng thay em, ít ra nó giúp em không còn cảm thấy quá lạc lõng nữa, cách an ủi này của anh ta đã mang đến hiệu quả tốt. Tôi cười cười nghĩ thầm, phải chi các anh chồng, anh bạn trai trên đời này cũng học được cách dỗ vợ, dỗ người yêu như thế thì đã chẳng có nhiều cãi vã rồi.

Nhưng có một điều khiến tôi trầm ngâm: “Đàn cò hay chim hạc à? Khó lắm, nơi này là thành phố mà, kể cả khi có là thôn quê cũng hiếm.”

Em gật đầu đồng tình làm tôi có chút tò mò rốt cuộc kết quả ra sao: “Vậy hôm sau em có thấy đàn chim nào không?”

Em kể, ngày hôm sau trong lúc ngồi làm việc trong phòng, em cũng nghĩ hệt như tôi vậy, liệu rằng em có làm khó anh ấy quá không? Sẽ chẳng có đàn cò hay đàn hạc trắng nào có thể bay vào thành phố như vậy hết! Ngay cả bồ câu cũng rất ít, phỏng chừng bất khả thi rồi.

Thế nhưng đúng lúc ấy, ý thức của anh ấy xuất hiện, anh nói: “Mở cửa sổ ra đi.”

“Dạ?” Thoạt đầu em hơi hoang mang, có chút ngờ ngợ và không tin tưởng lắm.

Anh bèn thúc giục: “Mở cửa sổ ra đi. Nhanh lên.”

Em mới bật thốt: “Cửa sổ? Ý anh là mấy con chim đó hả?” 

“Đi đi, mở ra là em sẽ thấy.”

Lúc đó em gần như không thể tin được, liên tục lầm bầm, vừa buông việc trong tay vừa đi về phía cửa sổ phòng: “Không thể nào, đàn chim có thể xuất hiện ở đây thật hả anh?”

“Em đừng hỏi nhiều nữa. Cứ mở cửa đi.”

“À. Dạ.”

Sau đó, ngay khoảnh khắc em đẩy cửa sổ ra, một đàn chim sẻ như bị đánh động hoảng sợ bay vút lên không trung, em ngơ ngác đứng bên bệ cửa trong tiếng vỗ cánh của chúng.

Không phải đàn cò, không phải hạc trắng, mà là một đàn chim sẻ đậu ngoài thành cửa chực chờ em mở ra chỉ để tung bay cho em thấy.

Trong khoảnh khắc ấy, nước mắt em chảy xuống mà không kiềm được, nhìn đăm đăm vào đàn chim trên cao, chúng lượn sang trái rồi lượn sang phải rất nhiều vòng, dường như đang hỏi xem bay thế này có đúng ý em chưa.

Em bật cười, vừa lau nước mắt vừa cười: “Rất dễ thương.”

Cứ thế, đàn chim bay đi xa, vờn quanh giữa những tòa nhà cao trong thành phố. Em thì ngồi bên cửa sổ, lẳng lặng ngắm chúng cho đến khi chúng hoàn toàn mất dạng.

Em nói: “Em nhận ra khi đó, dường như anh ấy muốn em biết rằng anh ấy vẫn luôn hiện diện xung quanh, và em phải tin vào sự hiện diện đó. Thật ra, khi em ngồi ngắm chúng, trong đầu em chỉ nghĩ về anh ấy thôi, một cảm giác rất bồi hồi và xao xuyến. Thay vì anh ấy cho em một bầy hạc, thì anh ấy lại cho em đàn sẻ, dù là gì thì đối với em đều rất ý nghĩa.”

Qua lời em kể, tôi chỉ cần nhắm mắt cũng có thể cảm nhận được cảnh tượng ấy, và cả cảm xúc của em. Tôi bất chợt có một chút hâm mộ: “Anh cũng muốn mình có được một trải nghiệm như vậy.”

Đột nhiên em cười thần bí: “Rồi sẽ có lúc thôi.”

Tôi sửng sốt, hơi nhổm người lên hỏi: “Em biết được điều gì sao?”

Nhưng em chỉ nhún vai, gương mặt ngây thơ khó tả: “Đâu có biết gì, em chỉ nói bừa thôi.”

Chậc, thằng bé này…

Tôi hớp một ngụm nước, phát hiện nãy giờ mình đã khát khô, hẳn là vì nghe chuyện của em đến mê say quên cả uống nước.

“Còn gì thú vị nữa không? Kể thêm cho anh với.”

“Còn một chuyện.” Em nói: “Sau đó ít lâu, em bắt đầu trở nên tò mò.”

“Tò mò cái gì?”

“Về hình tướng của anh ấy. Khi em bắt đầu tin tưởng nhiều hơn, kết nối giữa em và anh ấy cũng mạnh lên, nó giúp em nhìn thấy được bóng người lờ mờ mỗi khi anh ấy “xuống” bên cạnh em.”

Em kể, dường như anh ấy cảm được sự tò mò của em, tuy trong cuộc đối thoại hằng ngày của hai người chẳng ai nhắc đến vấn đề này cả, em cũng không đòi hỏi gì. Nhưng một ngày nọ, khi em đang lướt trên các trang mạng xã hội, bỗng nhiên nhìn đến ảnh một con búp bê khớp cầu, nó đang cúi đầu nên chẳng thấy được mặt mũi, chỉ thấy mái tóc xoăn xoăn hơi dài rũ xuống, dáng vẻ thoải mái như một người đang thư giãn, trông vừa có phần nhẹ nhàng lịch thiệp không bao giờ làm ra hành vi bất nhã, mà đồng thời cũng có phần nề nếp và gia giáo nghiêm chỉnh.

Anh đột nhiên nói: “Em có thể xem đây là tôi.”

Em vốn định lướt đi thì lập tức dừng tay: “Đây là anh?”

“Chỉ giống về cảm giác mà thôi, em không được bám chấp vào nó bởi vì hình tướng của tôi sẽ luôn thay đổi nếu tôi muốn.”

Quả vậy, khi em nhìn bức ảnh đó, giống như có một dạng năng lượng phù hợp khiến em cảm thấy nó rất giống anh, nhưng chẳng phải là có phần… ẻo lả quá sao?

Khi tôi nghe em thẳng thừng nhận xét, suýt chút nữa đã sặc nước: “C-cái gì? Ẻo lả?” 

Tôi có hơi e ngại: “Anh nghĩ là em không nên nói thế, chẳng phải cái từ này có hơi…”

Tôi nhăn nhó, sau đó thì thà thì thầm: “Anh ta sẽ không nghe thấy chứ? Sẽ không đột nhiên xông ra la em đấy chứ?”

“Em nói thật mà!” Em ấy tỏ vẻ vô tội: “Đây, cho anh xem nè.”

Nói rồi, em ấy tìm lại bức hình hôm đó và đưa cho tôi. Tôi lập tức bênh vực anh ta: “Cái này gọi là có khí chất nghệ sĩ, nghệ sĩ đó em hiểu không? Xem, bên cạnh còn có một cây đàn, rất đậm mùi âm nhạc, sáng tạo, và nghệ sĩ.”

Em bĩu môi: “Hưmmm, không đẹp gì hết.”

Tôi ôm mặt, thành thật mà nói, tôi thấy đẹp mà.

Phong Ngoa

Add comment

error: Alert: Copy không được đâu bé ơi!!!