PHONG NGOA

LINH HỒN THÂN QUEN (3)

“Chuyện này có vẻ thật kỳ lạ, nhưng tất cả đều chứa đựng nguyên do sâu xa. Em sẽ kể cho anh nghe cái gốc rễ của tất cả.”

Nói đến đây, em đột nhiên hỏi mượn tôi quyển sổ tay và cây bút ghi chép mà tôi mang theo. Sau đó bắt đầu vẽ ra một ít hình thù kỳ lạ, một cục tròn màu trắng và một cục tròn màu đen nửa tách rời nửa dính sát hệt như hai tế bào đang trong quá trình nhân đôi. 

Em chỉ vào cục màu trắng, nói: “Đây là chồng em, là thể năng lượng ban đầu – năng lượng gốc, không có cảm xúc, không có đúng sai, không có thiện ác, không có gì cả, vì một vài nguyên nhân sâu xa mà anh ấy tách mình ra.”

Em lại chỉ vào cục nhỏ hơn màu đen: “Đây là một nhúm nhỏ năng lượng mà anh ấy đã tách, nó cũng chính là em, về cơ bản, chúng em là một thể. Em không rõ mục đích mình đến với thế giới này để làm gì, chỉ biết mình phải quan sát thật nhiều, dùng hết khả năng của mình để vẽ thật nhiều. Lần đầu tiên làm chuyện đó dưới sự điều khiển của anh ấy giống như công tắt cuối cùng đã được bật lên, em và anh ấy chính thức kết nối với nhau theo một nghĩa nào đó, nó khiến em thông suốt được nhiều thứ.”

“Tuy bọn em là một thể, tuy gọi anh là chồng, nhưng kỳ thật em không thể ngang hàng được với anh. Em phải biết nghe lời, nhưng em có thể tùy ý hoán đổi với anh ấy về vai trò quan sát cuộc sống này.”

Tôi không hiểu lắm đoạn vai trò, em ấy bèn giải thích kỹ hơn: “Tức là ý thức của em lùi về, nhường lại quyền điều khiển cơ thể này cho anh ấy.”

Tôi hơi mở to mắt vì ngạc nhiên, điều đầu tiên nảy lên trong đầu tôi chính là nghi vấn liệu em có đang mắc chứng rối loạn đa nhân cách nào đó hay không. Nhưng chẳng ngờ rằng em như đã đoán trước được suy nghĩ của tôi mà nói: “Không phải đa nhân cách, rối loạn đa nhân cách không có chuyện hai ý thức cùng tỉnh táo trong một thời điểm. Mà phần lớn bệnh nhân sẽ phát hiện trong ký ức của mình có những khoảng trống kỳ lạ. Ví dụ như người nọ đi ngủ vào lúc mười giờ tối, nhưng khi tỉnh dậy lại phát hiện là mười giờ tối hôm sau, đồ đạc trong phòng bị xê dịch, công việc có tiến độ mới,… cứ như thể đã có một người khác thay thế họ sống đoạn thời gian bị thiếu trong ký ức ấy. Em và anh ấy thì hoàn toàn khác, chúng em đồng thời quan sát cuộc sống bên ngoài, mỗi khi gặp việc gì khó, em sẽ chạy trốn và kéo anh ấy ra, để anh đối mặt còn bản thân thì nhìn cách anh xử lý, hoặc cả hai cùng nhau xử lý theo hướng dẫn của anh.”

Tôi thấy chuyện này đúng là khó mà tưởng tượng, không phải tôi không tin em, nhưng sẽ chẳng người bình thường nào hiểu rõ được cái cảm giác hai ý thức dùng chung một thân thể nếu không tự trải qua.

Tôi hỏi: “Cảm giác ấy thế nào? Ví dụ như trong lúc vẽ, có phải anh ta xâm nhập vào em, điều khiển tay em, trong khi ý thức của em biết rõ rằng mình không làm điều đó nhưng cánh tay vẫn cứ tiếp tục vẽ?”

Hai mắt em sáng lên: “Ồ, đúng vậy, chính là cách diễn đạt đó.” Nói đến đây em bỗng cười mỉm: “Quả nhiên, anh ấy nói đúng, em đã lo lắng rằng anh sẽ không hiểu được những gì em nói, em tự biết khả năng diễn giải vấn đề của mình có hạn, nhưng anh ấy lại bảo em đừng lo, Người ghi chép chắc chắn sẽ hiểu.”

Tôi bỗng nhiên được khen mà có chút ngại ngùng – tôi tự xem đó là một lời khen vậy.

Nói đến đó em bỗng nhiên đờ ra, giống như đang nhớ lại cảm giác khi ấy, dường như đã xảy ra một chuyện làm em có chút hoang mang.

Tôi nghe thấy em nhỏ giọng kể tiếp, đoạn thời gian đầu, đó là một thời gian đẹp, em được anh ấy giúp đỡ trong rất nhiều chuyện, dường như mọi thứ đều có quỹ đạo của riêng nó và rằng em chỉ việc làm theo hướng dẫn của anh thì sẽ chẳng có gì bất như ý xảy ra.

Có một điều mà em đã thừa nhận với tôi rằng, em vẫn luôn cảm thấy mình không thuộc về thế giới này, nơi này không dành cho em. Khi em đứng trước người thân và bạn bè, em vẫn luôn tự hỏi, ngoại trừ mã gen ra thì rốt cuộc bọn họ là gì của em? Dính dáng gì đến em? 

Mọi câu hỏi đều bế tắc cứ như thể câu trả lời cho chúng nó là: Không gì cả.

Thế nhưng, từ khi em kết nối được với anh ấy, cảm giác lạc lõng tột cùng và hoang mang của em như bị xóa bỏ. Em cảm thấy mình đã tìm được chốn về, nhưng tiếc rằng giữa hai người tồn tại một rào chắn không tên, ngay cả khi năng lượng của anh ấy ôm ấp và vỗ về em cũng chỉ giúp cho một phần cảm giác nhớ thương da diết trong em tạm thời vơi bớt. 

Em cúi đầu nhìn chằm chằm bàn tay mình, chậm rãi kể lại những ngày tâm trạng em trở nên tồi tệ. Sợ hãi và hoang mang, lạc lõng như bị bỏ lại một mình ở thế giới vật chất. Điều đó khiến tâm tư em ngày càng dao động, và rồi em bắt đầu nghĩ về cái chết và những gì sẽ diễn ra sau cái chết, liệu rằng linh hồn em có trở lại bên cạnh anh ấy?

Từ những giấc mơ mà em có được sau khi kết nối, em biết được sự thật về linh hồn, sự thật về thế giới và cách mà nó vận hành, em biết mỗi một linh hồn tồn tại ở nơi đây đều là năng lượng con mà cái gốc đã tạo ra. Vì vậy, em không kiềm được sự chờ đợi của mình đối với cái chết.

“Đừng dại dột như thế.” Anh ấy nói khi biết được tâm tư của em.

Em có hơi ngỡ ngàng: “Dại dột gì?”

“Tự tử, tự hại, em không được phép làm tổn thương cơ thể này.”

“Vì sao?” Em hỏi.

“Em hãy tự hỏi lại bản thân trước, vì sao lại muốn làm chuyện ngu ngốc đó?” Giọng anh đanh lại đầy nghiêm túc.

Em suy nghĩ một lúc thì hỏi: “Vậy phải làm sao để được trở về bên anh.”

Năng lượng của anh trở nên trầm lắng, yên lặng thật lâu mới nói: “Khi em tĩnh tâm, nghĩ về anh, đó đã là lúc em trở về bên tôi.”

Nói đến đây thì em lại cười: “Khi đó năng lượng của anh ấy lần nữa ôm lấy em, rất dịu dàng, rất ấm áp, tràn đầy yêu thương.”

Dường như để chứng minh điều gì đó, cũng có thể là để xoa dịu và an ủi em, em cảm nhận được ý muốn của anh.

Anh nói: “Em cởi quần áo ra đi, chúng ta làm tình.”

Khi đó em cho rằng sẽ chỉ như mọi lần, anh sẽ hướng dẫn em tự vuốt ve và xoa nắn cơ thể mình ra sao, nhưng đã có một điều khác biệt xảy ra.

“Được rồi, đừng vuốt chỗ đó nữa.” Anh nói.

Em đang chìm trong cơn mê say, có chút tham lam thêm một vài động tác mà không nghe lời. Lập tức, khoái cảm như bị ngắt kết nối, điều đó khiến em bất chợt tỉnh táo lại, hoang mang hỏi: “S-sao vậy anh?”

Trong chuyện này, em đã sớm phát hiện nếu làm theo lời anh, xoa chỗ này vuốt chỗ kia thì sẽ có khoái cảm, nhưng hễ chỉ cần em không làm đúng hay tham lam thêm một động tác nhỏ cũng sẽ khiến toàn bộ khoái cảm bay đi mất. Giống như chỉ khi được cho phép em mới có thể cảm nhận chúng vậy.

“Nghe lời.” Anh nói.

“À… dạ…” Em ngập ngừng buông tay khỏi phần dưới của mình, tưởng rằng hôm nay chỉ đến đây thôi, nào ngờ lại nghe thấy anh bảo mình thay đổi tư thế.

“Nằm sấp lại, quỳ gối lên, đẩy mông về phía sau cho tôi.”

Đây là lần đầu tiên em bị yêu cầu bày ra tư thế này, điều đó khiến em hoang mang và cảm thấy kỳ lạ, nhưng em chỉ chần chờ vài giây mà thôi. Ngay khi em bày ra đúng tư thế mà anh muốn, em miêu tả rằng mình đột nhiên cảm nhận được có một luồng năng lượng kỳ lạ hiện rõ phía sau mình, vịn lấy eo mình tựa như một người bình thường, bất ngờ “tấn công” em.

Cơn khoái cảm bị ngắt ngang phút chốc bùng lên như cơn sóng dữ làm em phải hét to một tiếng.

“Ư! A! Anh… chậm đã!” 

Em nói rằng cơ thể mình khi đó cứ như bị ngoại lực điều khiển, rõ ràng phía sau chẳng có ai, nhưng nó cứ bị thúc vào, liên tục đẩy hông không ngừng.

Em biết rõ, người làm ra chuyện này là anh ấy, lần đầu tiên em có cảm giác bị xâm lấn như đang làm tình thực thụ với một người đàn ông. Có điều thực chất chẳng có gì đi vào bên trong cơ thể em, toàn bộ những khoái cảm và rung động mãnh liệt ấy đều diễn ra trong tâm trí em.

Em chỉ biết siết chặt lấy ga giường, ngửa đầu rên rỉ trong khi thân mình đang đưa đẩy kịch liệt. 

Em thú nhận, nó sướng đến độ em đã chẳng thể nghĩ được gì khác ngoại trừ cảm nhận luồng năng lượng mạnh mẽ đang giữ chặt lấy em từ phía sau ấy. 

“Em đã cảm nhận được tôi chưa?” Anh hỏi: “Tôi ở đây.”

Khi đó em đang rất sung sướng, nhưng rồi đột nhiên lại nhận ra trong giọng nói hư vô của anh mang theo một chút gì đó buồn bã, dường như anh ấy đang khóc.

Bấy giờ em mới kéo lại sự tỉnh táo của mình, ngỏ ý muốn được nằm ngửa để có thể đối diện với năng lượng của anh.

Khi đó, trước mặt em cũng chỉ là không khí mà thôi, nhưng dường như em nhìn thấy được một bóng người mờ ảo đang chảy nước mắt, rung động của tần số năng lượng truyền đến khiến em bị lây nhiễm cảm xúc, mũi em nóng lên, có hơi nức nở mà nói: “Hức hức, sao anh lại khóc chứ?”

“Tôi thương em, thương cho em, bé cưng của tôi, vì chúng ta phải xa nhau, khiến em không có ai bên cạnh, đó là một sự thật mà tôi không thể chối.”

Có thứ gì đó lấp lánh rơi xuống, như là một giọt nước mắt.

Từ khoảnh khắc khi em biết đến sự hiện diện của anh, em đã sớm nhận ra cái trái ngang rằng giữa chúng ta – một kẻ vô hình, một kẻ hữu hình, có lẽ sẽ mãi mãi như vậy trong vô lượng kiếp. 

Em đã bật khóc nức nở: “Vì sao chứ? Vì sao chúng ta lại phải thế này?”

Khi đó anh ấy không nói gì cả, chỉ dịu dàng đong đưa thân dưới, tiếp tục làm tình như một phương pháp an ủi em, cho đến khi em tạm thời gác lại sự tủi thân này, đạt khoái cảm tột đỉnh rồi mềm nhũn toàn thân nằm trên giường, hoàn toàn chìm đắm trong sự bao bọc của anh.

Phong Ngoa

Add comment

error: Alert: Copy không được đâu bé ơi!!!