PHONG NGOA

Hậu truyện 2: Hai năm sau

Có rất nhiều thứ cần phải làm quen và xử lý kể từ khi ‘chim tu hú’ chiếm tổ, chẳng hạn như đám tang dành cho những ‘con chim chích’ đã chết, và quan trọng hơn hết là công việc bề bộn bị bỏ lại của Joel và Anne. Thế nhưng điều đầu tiên sau khi về nhà mà Silas muốn làm đó là kéo anh đến cửa hàng để chọn mua một con gấu bông mới.

Dường như Silas rất quan tâm đến vẻ ngoài của con gấu, không thể quá đẹp, quá bắt mắt, nhưng cũng không thể quá xấu xí.

Cả quá trình người đàn ông đi theo phía sau cậu không hề can thiệp, anh chỉ thong thả đứng bên cạnh xem cậu chọn lựa cho ‘vẻ ngoài’ của mình. Thỉnh thoảng cậu sẽ quay đầu hỏi ý anh, khi đó anh mới đưa ra vài nhận xét chung.

“Có vẻ như em thích màu vàng nhỉ.” Con gấu nào cậu cầm lên xem xét cũng đều có bộ lông vàng óng.

Bàn tay đang định vươn ra sờ thử một con gấu lông vàng khác của Silas khựng lại: “Bởi vì đó là màu tóc của anh, em cảm thấy chọn màu này rất hợp nhưng đa số chúng đều là màu vàng quá mức rực rỡ.”

Phàm là thứ càng bắt mắt thì càng dễ bị chú ý, Silas lại chỉ muốn giấu con gấu cho riêng mình.

Biết suy nghĩ của cậu, anh nhìn hàng gấu bông một chốc sau đó bất ngờ luồn tay vào sâu trong một gian mà lục lọi, cuối cùng lấy ra được một con gấu màu vàng nhạt trông rất bình thường, dường như nó là con duy nhất có màu này ở đây, lại còn không được thiết kế tinh xảo thế nên chẳng mấy ai để ý, ngay cả nhân viên cửa hàng cũng đẩy nó vào sát trong cùng và che lấp bởi hàng hà sa số con gấu khác.

Anh cầm nó trong tay, cảm thấy hẳn là Silas sẽ vừa lòng: “Con này thế nào?”

Silas vừa trông thấy nó thì hai mắt lập tức sáng lên, cậu vươn tay ôm lấy nó từ anh, cảm nhận một lúc thì gật đầu: “Em chọn nó!”

Vì vậy đêm hôm ấy, trên giường Silas có thêm một con gấu lông màu vàng nhạt, cậu đặt nó bên phải, bên trái là anh, khi ngủ cảm thấy vô cùng ấm áp.

Hai năm sau.

Mọi chuyện đã đi vào quỹ đạo mà cả hai người bọn họ mong muốn. Silas không gọi anh bằng cái tên tạm bợ ‘Joel’ nữa, cậu nghe anh kể về chuyện cũ của mình bèn dành ra một ngày quay trở lại trại trẻ tìm viện trưởng. Cuối cùng thì cái tên mà bản thân anh đã lãng quên cũng được cậu tìm về, Frederick.

Ngày hôm nay vẫn như thường lệ, anh nhận lấy vài tập hồ sơ từ tay trợ lý, ngồi trong phòng làm việc chậm rãi phê duyệt. Có điều anh không mấy tập trung vì mãi nghĩ đến chuyện đêm qua nghe Silas nói muốn ăn bò nướng, cứ xem hồ sơ được một lúc thì lại cầm điện thoại lên tìm địa chỉ nào bán bò nướng ngon một chút.

Đúng lúc này bỗng có một cuộc gọi từ số lạ, anh không nghĩ ngợi gì mà bắt máy nghe, từ bên kia đầu dây truyền đến âm thanh của một người đàn ông: “Xin chào, cho hỏi đây có phải số máy của phụ huynh em Silas không?”

“Phải.”

“Tôi là giáo viên chủ nhiệm của em ấy, có một vài chuyện đã xảy ra, hy vọng anh có thể bớt chút thời gian đến trường học một chuyến.”

Hai mươi phút sau, trong phòng hiệu trưởng trường trung học, một người đàn ông cao lớn ngồi đối diện vị hiệu trưởng trung niên. Anh ta mặc một chiếc áo cổ lọ xám, áo khoác vest được vắt nơi tay vịn ghế, trên sống mũi là một chiếc kính gọng bạc.

Mà ở chiếc ghế bên cạnh anh là Silas, hai năm trôi qua, cậu đã không còn là cái dáng vẻ gầy còm dễ bắt nạt khi trước nữa. Quần áo cậu xộc xệch như thể vừa trải qua một trận vật lộn, mái tóc bù xù như ổ quạ, trên gò má còn có vết bầm xanh và khoé môi bị sứt đến chảy máu, xem ra tuổi dậy thì của cậu trải qua không được suôn sẻ lắm. Mặt mày cậu lạnh tanh đầy vẻ cứng đầu khó bảo, thế nhưng kể từ khi người đàn ông bên cạnh bước vào phòng cậu lại ngoan ngoãn đến lạ, im thin thít không nói tiếng nào, đôi mắt vốn không thèm nhìn vào bất cứ ai trong căn phòng này lập tức dính lên người anh, dõi theo chăm chú.

Chỉ thấy anh bắt chéo đôi chân dài, trên môi là nụ cười hời hợt: “Vậy là con trai tôi đã đánh thằng nhóc đó?”

Hiệu trưởng và hai giáo viên khác đang có mặt trong phòng lập tức gật đầu, hiển nhiên một trong số đó là giáo viên chủ nhiệm của Silas, người còn lại không biết có liên quan gì đến vụ đánh nhau này.

Lúc này thầy chủ nhiệm vốn định thuật lại chuyện đã ra thế nhưng không ngờ ‘Joel’ lại hỏi thêm một câu: “Thế con trai tôi đánh thắng hay thua?”

Lập tức, cả ba vị trong phòng đều cứng họng trước câu hỏi này. Phải mất hai giây hiệu trưởng mới hồi thần: “Anh Joel, đây không phải là vấn đề về thắng hay thua, cái trọng điểm ở đây là…”

Đang nói, một tiếng thì thào khe khẽ đột nhiên cắt ngang, là Silas hơi nghiêng mình về phía ‘Joel’ mà bảo: “Đánh thắng ạ.”

‘Joel’ cười rộ lên, còn vươn tay xoa mái tóc ổ quạ của cậu như thể đang khen: Con giỏi quá!

Silas lập tức cảm thấy tâm trạng bực tức trong lòng bay đi hết, híp mắt hưởng thụ cái xoa đầu của anh.

Ba người còn lại trong phòng cùng cau mày, vẻ mặt ẩn hiện một chút giận dữ vì thái độ kỳ quái của ‘Joel’. Lúc này, một giáo viên cất tiếng: “Anh có biết con anh đã làm gì không?”

‘Joel’ quay đầu nhìn người nọ, đó là một người đàn ông còn khá trẻ, vẻ mặt khi nhìn đến Silas đầy sự khinh thường trong đó. ‘Joel’ nghiêng đầu hỏi: “Anh là ai?”

“Tôi là giáo viên môn tin học.”

“Thì?”

“Để tôi nói cho anh biết con anh đã làm gì trong giờ học.”

Nói rồi anh ta tuôn một tràng, thuật lại sự việc một cách sống động và chèn nhiều chi tiết mới lạ đến mức chính Silas cũng phải tự hỏi rằng mình thật sự làm thế ư? Nhưng sự thật trọng tâm thì đúng là không thể chối cãi.

“Nó xem trang web người lớn ngay trong giờ của tôi, mà đó còn là web của bọn đồng tính! Anh hiểu chứ? Là đồng tính đấy! Cũng may là có Kent phát hiện nên chúng tôi mới biết trong lớp có loại học sinh như thế này.”

Chủ nhiệm bên cạnh tiếp lời ngay sau đó, thầy ta nhiệt tình bổ sung thêm một số chi tiết khác. Thế mới biết hoá ra Kent là đứa bị Silas đánh đến mức hiện giờ phải nằm trong phòng y tế cầm máu mũi nên không có mặt ở nơi này.

Silas nghe người trước mặt liên tục nhấn mạnh rằng trang web cậu vào là nơi dung tục ra sao, cậu cau mày, ngay cả cái vuốt ve trên đầu cũng không kìm được cơn giận của cậu.

“Đó không phải web người lớn, chỉ là một bài viết mà thôi.”

“Cho dù là vậy thì bài viết đó nói về cái gì?” Thầy giáo tin học lườm cậu. “Về đồng tính!”

Sau đó anh ta nhìn ‘Joel’ với ánh mắt thương hại như thể việc có một cậu con trai đồng tính là thứ gì đó kinh khủng lắm: “Đây là vấn đề nghiêm trọng đấy, lệch lạc giới tính không được chấp nhận trong ngôi trường này.”

Joel nghe đến đây thì nhướng mày, anh rút lại bàn tay đang xoa đầu Silas: “Thế à? Hoá ra vấn đề ở đây không phải là con tôi đánh người mà là vì nó xem web đồng tính?”

Silas nhìn anh, mím môi một cái rồi vẫn nhịn không được mà nhắc lại: “Chỉ là một bài viết thôi ạ…”

“Suỵt!” Anh đưa một ngón tay ra chặn lên môi cậu, cười bảo: “Yên nào, để ‘cha’ nói chuyện với các thầy.”

Nói rồi anh nhẹ nhàng đan hai tay lại với nhau, chậm rãi ngã người tựa vào lưng ghế: “Có thể nói cho tôi biết vì sao đồng tính lại không được chấp nhận trong ngôi trường này và bị xem là lệch lạc giới tính không?”

Hiệu trưởng vốn định trả lời nhưng giáo viên dạy tin học kia đã nhanh miệng nói trước: “Chẳng phải nó quá hiển nhiên sao? Đây là trái với tự nhiên, bọn đồng tính không thể sinh con được.”

‘Joel’ nhìn sang hiệu trưởng và thầy chủ nhiệm bên cạnh, bọn họ không nói gì chứng tỏ cũng cùng một suy nghĩ như vậy. ‘Joel’ cười cười, hai mắt anh bắt đầu thay đổi, tròng mắt loé lên thứ ánh sáng đỏ như máu.

Thế nhưng thầy dạy tin học không phát hiện ra, anh ta còn nhiệt tình bảo: “Tôi khuyên anh nên đưa con anh đi chữa bệnh, tôi có quen biết với một nơi đấy, không ngại giới thiệu cho anh đâu.”

 “Cảm ơn ý tốt của anh nhưng tôi thì ngại lắm.”

Vừa dứt lời, một cơn gió quái lạ đột nhiên thổi thốc trong căn phòng dù toàn bộ cửa đều đã được đóng kín, khi tất cả mọi người đều đang kinh ngạc chưa kịp suy nghĩ thì thầy giáo dạy tin học kia đột ngột đứng lên. Vẻ mặt anh ta có phần khó hiểu, sau đó thân thể anh ta tựa như một con rối bị ai đó điều khiển mà tiến về phía bàn làm việc của hiệu trưởng, cầm lấy con dao rọc giấy trên bàn.

“Gì vậy?”

Sau đó anh ta bỗng nhiên cởi quần của mình, hành vi mất kiểm soát thân thể khiến anh ta kinh hãi hét lên: “Cái quái gì vậy?!”

Thế nhưng ngay cả hiệu trưởng lẫn thầy chủ nhiệm của Silas đều như những bức tượng đá bị cố định tại chỗ, thứ duy nhất chuyển động chỉ có tròng mắt của bọn họ. Ngay cả bọn họ cũng không hiểu tại sao mình lại không thể cử động, tại sao thầy dạy tin lại đột nhiên cởi quần.

Silas đã quá quen với điều này, cậu thậm chí còn đoán được chuyện gì sắp sửa xảy ra nên khẽ nhắc nhở: “Trong phòng có camera.”

“À.” ‘Joel’ gõ ngón tay lên thành ghế một cái, chiếc camera đang hoạt động trên trần nhà lập tức cụp xuống như thể bị ngắt điện. Sau đó dưới ánh mắt kinh hãi của ba người còn lại mà khẽ nhịp chân, bên môi anh vẫn là nụ cười kia, thế nhưng vẻ thân thiện trong đó đã rút đi không còn một chút gì chỉ để lại thứ cảm xúc lạnh lẽo không có tình người.

Anh ngoắc tay một cái, thầy dạy tin học như bị điều khiển mà cởi nốt chiếc quần lót trên người mình ra. Silas bĩu môi, quay đầu không thèm nhìn vào bộ phận sinh dục xấu xí kia của thầy ta, cậu cảm thấy cảnh tượng đẹp nhất trong những lúc này chỉ có người bên cạnh mà thôi. Dáng vẻ khi anh nhịp ngón tay hay bắt chéo chân đều rất ngầu.

‘Joel’ lại ngoắc tay một cái, người nọ trợn trừng mắt, sự sợ hãi hiện rõ trên mặt khi chứng kiến cảnh mình cầm con dao rọc giấy kề lên một hòn bi của mình, rồi bắt đầu cứa.

“A a a a….” Ngay lúc tiếng hét vì đau đớn của anh ta truyền ra thì tay trái ‘Joel’ lại gõ lên thành ghế một cái, tiếng hét lập tức bị giam lại trong cổ họng không cách nào thoát ra được.

Quá trình này diễn ra không nhanh cũng không chậm, ít nhất thì trong cảm nhận của Silas là như thế, chờ đến khi hòn bi bên kia của anh ta cũng rơi bẹp xuống sàn nhà đầy máu, cậu mới liếc mắt nhìn lại.

Hiệu trưởng lẫn giáo viên chủ nhiệm đã sợ đến mức mặt mày trắng bệch khi phải chứng kiến cảnh tượng đẫm máu này, toàn thân bọn họ dù đã bị cố định nhưng cậu có thể thấy rõ cơ bắp họ đang run lên lẩy bẩy. Mà người thầy kính mến kia của cậu đã ngã ra sàn, hai mắt trợn trắng, miệng trào bọt vì không chịu nổi cơn đau khi tự thiến sống mình.

Bấy giờ ‘Joel’ đứng dậy, chậm rãi đến gần hai người lành lặn còn lại: “Giờ thì anh ta đã là kẻ không thể sinh con, vậy anh ta cũng là đồ giới tính lệch lạc, trái với tự nhiên và không được ngôi trường này chấp nhận có phải không? Nói tôi nghe xem nào.”

Yết hầu bọn họ trượt lên xuống, hiệu trưởng run rẩy, cảm giác được miệng mình đã có thể phát ra âm thanh nên vội vàng phủ nhận: “K-không, không có… Không phải.”

“Vậy con tôi thì sao?”

“C-cũng, cũng không phải. Ch-chúng tôi biết lỗi rồi…” Ông đã sợ đến mức tiểu ra quần, kẻ trước mặt ông không phải con người!

‘Joel’ lại quay sang hỏi giáo viên chủ nhiệm của Silas: “Còn thầy thì sao?”

Giáo viên chủ nhiệm nuốt nước bọt một cái, run rẩy trả lời: “Tôi.. tôi cũng vậy.”

“Vậy thì tốt rồi.” ‘Joel’ sảng khoái cười ra tiếng: “Tôi còn tưởng mình sẽ phải thiến thêm hai kẻ nữa chứ.”

Nói rồi anh búng tay, một ngọn lửa đỏ bùng lên từ hư không thiêu rụi sạch sẽ những thứ dơ bẩn dưới đất, ngay cả bãi máu loãng mà nó đi qua cũng bốc hơi hoàn toàn chỉ để lại một kẻ đang nằm sùi bọt mép. Anh tốt bụng giúp người nọ cầm máu một chút sau đó cười với hai người còn lại trong phòng: “Chuyện ngày hôm nay tôi hy vọng sẽ không gặp lại lần thứ hai, nếu không…”

Lời sau đó chẳng cần nói cũng biết.

Dứt lời, anh kéo tay Silas đứng dậy, mang theo áo khoác của mình mà chậm rãi rời khỏi phòng.

Chuyện xảy ra trong căn phòng đó sẽ mãi mãi không thể rời khỏi căn phòng, luôn luôn là như vậy, Silas biết ba người họ sẽ không cách nào hé miệng nói ra được bất cứ điều gì về chuyện này cho người khác. Đây là năng lực của anh.

Vì vậy cậu không hỏi nhiều mà chỉ ngoan ngoãn để anh nắm tay dắt vào buồng vệ sinh ở gần đó.

Vừa vào trong đã bị anh nâng cằm lên: “Coi bộ đau quá nhỉ, chảy máu ở môi rồi.”

Silas nghe vậy thì vươn lưỡi ra liếm liếm khoé môi đang đau âm ỉ của mình, nhỏ giọng bảo: “Cũng không đau lắm ạ.”

“Nói tôi nghe xem thằng Kent đó đã làm cái gì mà khiến Silas của tôi phải đánh nó vậy?” Lúc nghe ba người kia thuật lại sự tình, cho dù bọn họ có thêm thắt đủ điều thì anh vẫn đọc được lời nói dối của bọn họ. Thế nhưng chỉ có đoạn này là không thể đọc được, chắc có lẽ là vì bọn họ không phải người chứng kiến, hiển nhiên anh chỉ có thể hỏi thăm Silas.

“Nó phát hiện em xem web đồng tính, cũng phát hiện em đồng tính, sau đó nó mắng em.”

‘Joel’ nhướng mày, điệu bộ như đang nói: Em thừa biết sẽ không thể giấu được tôi mà.

Vì thế Silas đành ngoan ngoãn bổ sung: “Mắng cả bạn trai em, nói anh là đồ biến thái.”

Nghe đến đây anh bật cười ra tiếng, kìm không được mà nựng cằm cậu một cái: “Thì nó nói cũng đâu có sai.”

Silas lập tức dẫu môi: “Ngay cả em cũng không nói anh như thế!”

Lời này của cậu khiến anh rất vui vẻ, cảm giác lớn nhất dâng lên trong lòng là sự ngọt ngào khó tả. Anh ôm lấy mặt cậu mà đặt xuống một nụ hôn sâu, môi lưỡi giao hoà, dường như anh còn dùng cả sức mạnh khiến vết thương trên mặt cậu biến mất chỉ trong giây lát.

Bỗng nhiên cửa phòng vệ sinh bật mở, có tiếng người đắc chí hét lên: “Silas! Tao bắt quả tang mày…”

Chưa nói hết câu nó đã cứng họng, trợn trừng mắt nhìn người đàn ông đang hôn Silas.

Bị cắt ngang khiến anh phải buông đôi môi mềm ngọt trước mặt ra, quay đầu nhìn chằm chằm kẻ ngu ngốc vừa xông vào, giọng nói khàn khàn: “Nó là thằng Kent à?”

“Vâng.”

Rầm một tiếng.

Cửa phòng vệ sinh đột nhiên đóng lại, nhốt tên xấu số nào đó bên trong cùng với hai kẻ đáng sợ.

Kent vừa rời khỏi phòng y tế với bông băng trên mắt, đi đến đây đã nghe thấy đoạn đối thoại của hai người thế nên mới hào hứng xông vào ‘vạch trần’. Nhưng điều diễn ra trước mắt khiến nó càng khiếp sợ hơn nữa, nó chỉ vào mặt ‘Joel’ mà nói: “Các người! Các người loạn luân!”

Chỉ mới vài ngày trước có một cuộc họp phụ huynh diễn ra, nó đi cùng cha nó cũng trông thấy ‘Joel’ dắt theo Silas vào chỗ ngồi, thế nên nó biết anh là ai.

Chỉ tiếc, nó sẽ không bao giờ ngờ được sự thật còn kinh khủng hơn nhiều.

“Ha!” ‘Joel’ cười to: “Tao không phải là cha em ấy đâu.”

Nói rồi bỗng nhiên lớp da của anh nứt toạc, anh đưa tay lột xuống từng mảng từng mảng để máu ứa ra, thịt đỏ lồi lên, biến thành một hình người lột da mà cười khằng khặc với Kent: “Tao là bạn trai em ấy.”

Cảnh tượng này khiến Kent sợ đến mức ngã bệch xuống đất, nó liên tục lùi lại vì bước chân đến gần của anh, mãi cho tới khi đúng trúng ván cửa. Nó không hét lên được, cũng không nói được gì, chỉ biết run rẩy mà tiểu ra quần.

Silas phì cười, cậu đi đến ôm lấy eo hình người lột da kia mà nói: “Anh doạ nó sợ rồi kìa.”

“Biết sợ là tốt đấy.” Nói rồi hình người lột da lại khoác lên một tấm da mới, nhưng lần này không phải diện mạo của ‘Joel’, mà là…

“Freddy của em, chúng ta về thôi, em muốn đi ăn thịt bò nướng.”

“Được rồi.”

Anh cười cười, nhận lại cái áo khoác vest của mình từ tay Silas sau đó khom người xuống trước mặt Kent, dịu dàng dặn dò: “Lần sau đừng trêu em ấy về việc có bạn trai nữa nhé. Nếu không…”

Cái đầu lột da với tròng mắt lồi lại hiện ra lần nữa, dí sát vào mặt Kent mà cười gằn: “Tao sẽ giết mày đấy.”

Chớp mắt một cái, đầu người lột da đã biến trở lại thành gương mặt của một người đàn ông tóc vàng điển trai. Người nọ nắm tay Silas rời khỏi phòng vệ sinh trường học, hoàn toàn không quan tâm đến bất kỳ kẻ nào khác nữa.

– END –

Hình ảnh phiên bản ngọt ngào hường phấn của hai nhân vật chính

Phong Ngoa

7 comments

error: Alert: Copy không được đâu bé ơi!!!