PHONG NGOA

Chương 8: Tấn công

Ethan chạy đi thật nhanh, phía trước cậu là nhóm người may mắn sống sót được cũng đang vắt hết sức mà chạy. Cậu thở hồng hộc, bên tai chỉ có tiếng tim đập như trống cùng với tiếng rít gào đang đuổi sát sau lưng. Da dẻ cậu bị lá cây cắt ngang để lại nhiều vệt máu nhưng sự sợ hãi và cái chết gần kề đã khiến cậu mặc kệ tất cả, không dám dừng lại dù chỉ một giây. Cậu chỉ biết hoặc là chạy đi, hoặc là chết!

Mới vài phút trước đó, bọn họ bị những sinh vật quái dị tấn công, Jackson bị chúng giết rồi, tiếng hét của hắn ta đã khiến con quái vật bị kinh động, nó dùng móng tay và hàm răng bén nhọn của mình xé rách vải lều một cách dễ dàng rồi lao vào trong. Bị Jackson thu hút, nó đã bỏ qua mọi người và cả Ethan đang gần sát nó nhất mà cắn phập lấy đầu Jackson rồi nhai ngấu nghiến.

Trong tiếng la hét hoảng loạn của mọi người, Ethan chỉ kịp vơ lấy con dao đi rừng của mình rồi vội chui ra khỏi lều, thứ đầu tiên mà cậu nhìn thấy chính là thi thể không còn nguyên vẹn của đội trưởng. Hôm nay anh ta là một trong số những người gác đêm, chẳng biết chết từ khi nào. Một phần thi thể của anh ta bị lũ quái vật vứt rải rác, có cánh tay còn rơi vào trong đống lửa biến thành một khúc thịt khét bốc khói đen.

Con quái vật ở chỗ lều cậu tấn công trước như một cú phát động khiến lũ bao vây xung quanh cũng nhào đến. Tiếng la hét truyền ra từ khu lều khiến người ta phải cảm thấy đinh tai nhức óc, lẫn trong đó là từng đợt rít gào the thé của lũ quái vật, chúng dùng thứ ngôn ngữ cổ mà chỉ một mình Ethan nghe hiểu. 

“Thịt…”

“Ăn thịt…”

“Kẻ ngoại lai… Ăn…”

Mọi chuyện xảy đến quá nhanh, lũ quái vật cao lớn hơn người bình thường rất nhiều, súng đạn dùng để đối phó với thú rừng không thể gây ra thương tổn nào cho chúng. Người vừa chạy ra khỏi lều đã bị chúng tóm được rồi ăn sống, trong chớp mắt cả khu trại rơi vào hỗn loạn, chỉ một ít người may mắn là có thể thoát khỏi, bỏ chạy tứ tán vào trong rừng. 

Thế nhưng trời tối, trong rừng rậm u có quá nhiều thứ cản đường bọn họ, những ụ đất nhô cao hay rễ cây trồi lên đều là thứ có thể hại chết bọn họ. Không ít người chạy cùng hướng với Ethan vì vấp phải chúng mà bị lũ quái vật đuổi theo phía sau tóm được, xé xác ngay tại chỗ.

Ethan chỉ biết cố điều khiển cho guồng chân của mình chạy nhanh hơn nữa, nhưng tiếng rít the thé của chúng vẫn bám sát sau lưng, lần lượt những người phía sau cậu bị chúng bắt hết cả rồi.

Nhanh hơn, hoặc là chết!

Bỗng nhiên cậu đạp trúng một cái hố đất mềm nhũn, toàn bùn là bùn, thân thể đang đà lao nhanh lập tức mất thăng bằng ngã nhào về phía trước, rễ cây trồi lên trên mặt đất cấn vào bụng cậu đau nhói, con dao đi rừng trong tay cũng bị văng ra xa. Ethan kinh hãi, mặc kệ phần bụng đau đớn mà vội vàng bò dậy, thế nhưng chân phải cậu dính đầy bùn đặc khiến cậu lần nữa trượt ngã. Chỉ ít giây chậm trễ đó mà tiếng rít the thé phía sau đã vang lên gần sát bên tai.

“T H Ị T!”

Không kịp rồi!

Một cơn gió mang theo mùi tanh ập đến, Ethan cho rằng mình sẽ chết, lần này có lẽ là chết thật, sẽ không có ai cứu cậu như nửa năm trước nữa.

Cậu không cam lòng mà siết chặt nắm tay, cậu vẫn chưa được gặp lại Người…

Con quái vật với cơ thể đen nhầy nhụa nhảy xổ đến trước mặt cậu, nó há hàm răng nhọn hoắt của mình muốn cắn lấy cậu. Ethan trừng to mắt chờ đợi cái chết đau đớn ập tới, nhưng cũng đúng lúc này, sợi dây leo đang quấn trên cổ tay cậu bắn ra như một con rắn, đầu nhọn của nó đâm thẳng vào cặp mắt lồi vô hồn của con quái vật.

Con quái vật lập tức rít lớn một tiếng, nó ôm lấy mắt mình, quằn quại giãy giụa như cá mắc cạn, không ngừng lùi ra sau tránh xa khỏi cậu. Ethan vừa sợ vừa kinh ngạc không thôi, đây là lần đầu tiên cậu thấy nó tỏ vẻ đau đớn như vậy. Lúc bị bao vây giữa trại, mọi người đã từng lấy súng và dao đánh lại nhưng chúng chẳng mảy may tổn thương, thế mà lại bị sợi dây leo trên tay cậu làm cho đau đớn.

Ethan thấy nó lùi ra xa mình, tiếng rít của những con phía sau cũng đã tới gần, dường như chúng phát hiện đồng loại bị thương nên phát điên, ngôn ngữ mà chúng phun ra đều mang nghĩa máu tanh kinh tởm.

Ethan vội vàng bò dậy, nhặt con dao của mình lên rồi chạy một mạch về hướng mà nhóm giáo sư chạy phía trước, nhanh chóng đuổi kịp bọn họ. Chẳng mấy chốc tiếng la hét quằn quại của con quái vật đã bị bỏ lại một khoảng xa.

Có lẽ nhóm người giáo sư phía trước đã cạn kiệt thể lực, bọn họ không nghe thấy tiếng rít gào của lũ quái vật nữa thì dừng lại thở dốc. Khi Ethan bắt kịp mới phát hiện ra chẳng biết từ khi nào bọn họ đã chạy thẳng vào khu tàn tích, xung quanh đầy những tòa nhà đổ nát.

Nhóm người bắt đầu náo loạn, có vài tên sinh viên không ngừng ôm đầu gào rống hỏi người bên cạnh mình rằng lũ quái vật kia rốt cuộc là thứ gì, nhóm Vicky chỉ còn ba cô gái sống sót, họ sợ đến run bần bật, không ngừng hỏi nên trốn ở đâu bây giờ.

Có lẽ bởi vì vị trí lều mà những người chạy theo hướng này đều trong nhóm sinh viên, chỉ có một hai người là thuộc đội khảo cổ, giáo sư cũng may mắn thoát chết nhưng ông đã gần như dùng hết sức lực của mình, bây giờ chỉ biết ngồi bẹp thở dốc, mặt mày ai nấy đều xám xanh, tràn đầy vẻ hoảng loạn.

Ethan chống đầu gối vừa thở vừa nhìn xung quanh, cố gắng bỏ ngoài tai tiếng náo loạn của nhóm người. Rốt cuộc lũ quái vật ấy từ đâu chui ra? Chúng là thứ gì?

Đúng lúc này Vicky bỗng nhiên nảy ra ý định gì đó, cô ta đứng bật dậy, chỉ tay vào mấy ngôi nhà cổ đổ nát xung quanh: “Chúng ta có thể trốn vào đó, tìm ngôi nhà nào không có góc sụp rồi trốn vào, trong rừng cũng chỉ có nơi này là có thể trốn!”

Nói rồi không đợi mọi người phản ứng cô ta đã vội vàng chạy đi tìm một ngôi nhà nguyên vẹn.

Ethan cả kinh, chợt nhớ đến những đôi mắt kỳ lạ đã thầm theo dõi cậu lúc sáng, cậu cảm giác được nguy hiểm tiềm ẩn bên trong những ngôi nhà đó.

Chẳng lẽ…

Ethan mở to mắt. Lũ quái vật đến từ khu tàn tích!

Cậu vội hét lên: “Đừng, đừng vào trong đó!”

Thế nhưng đã muộn, Vicky đã bước chân vào cửa một ngôi nhà, ngay lập tức có một bàn tay đen gầy rộc và dài ngoằng thò ra từ sau cửa, bóp lấy đầu Vicky rồi kéo mạnh vào trong.

Sự việc diễn ra quá nhanh, mọi người còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì đã nghe thấy tiếng la hét thảm thiết của Vicky truyền ra từ trong ngôi nhà cổ, nhưng chỉ vài giây sau thì tắt lịm.

Cái chết của Vicky như bật lên công tắc nào đó, tiếng xì xào quái dị lập tức vang khắp bốn phía, chúng phát ra từ trong những ngôi nhà xung quanh, chỉ có mình Ethan hiểu được.

“Thịt, thịt…”

“Đói… Ăn thịt…”

Tất cả mọi người sợ hãi tụ lại, có người khóc thành tiếng: “Chúng ta phải làm sao bây giờ?” 

Bọn họ không có nơi nào ẩn nấp được.

Trong đầu Ethan bỗng lóe lên một suy nghĩ: “Căn hầm. Căn hầm ở thần điện, mau chạy đến đó!”

Hiện giờ trong khu rừng này có lẽ chỉ còn mỗi nơi đó là nơi an toàn, vì nó gần với Người, bằng chứng là sợi dây leo có thể đả thương con quái vật, nếu bọn họ đứng ở nơi có dây leo thì lũ quái vật hẳn sẽ không dám đến gần.

Bọn quái vật bắt đầu ùa ra, giờ phút này, xung quanh bọn họ không đâu là không có quái vật, tiếng la hét vì sợ hãi của cả bọn càng kích thích chúng. 

“Chạy mau!” Giáo sư kêu to rồi cố lê thân già của mình chạy về phía thần điện. Bọn họ không kịp nghĩ xem lời Ethan nói có khả thi hay không, liệu trong thần điện còn có lũ quái vật khác hay không. Với tình huống trước mắt, bọn họ cũng chỉ có thể chạy đi. 

Bỗng nhiên phía sau vang lên một tiếng kêu hoảng hốt, có người vì cuống cuồng mà té ngã trên mặt đất. Là William, hắn ta biết nếu tụt lại phía sau thì chắc chắn sẽ toi đời. Mắt thấy Ethan là người đứng gần hắn ta nhất sắp sửa chạy đi thì vội vàng tóm lấy cổ chân cậu, gào lên: “Cứu tôi với, cứu tôi với!”

Ethan bị hắn kéo ngã khi con quái vật bên cạnh đã nhào đến. Trong một khoảnh khắc nào đó cậu đã nổi lên ý định vung con dao đi rừng chặt đứt bàn tay đang nắm lấy chân mình của hắn ta. 

Con quái vật nhào đến quá nhanh, Ethan không kịp đứng dậy đã bị Will kéo thêm một cái rồi đẩy mạnh về phía con quái vật như thể cậu là tấm chắn vậy. Hắn dùng cậu để đổi lấy thời gian cho mình lảo đảo đứng dậy rồi chạy theo đám người giáo sư.

Ethan kêu đau một tiếng, bả vai cậu bị con quái vật cắn trúng, xé mất một miếng thịt, máu tươi đầm đìa. Cậu nghiến răng vung con dao trong tay chém vào nó nhưng lại giống như chém vào một đống bụi, bụi tan ra rồi dần tụ trở về, không tạo được chút tổn thương nào cho nó. 

Nhưng ít ra thì điều đó cũng khiến nó khựng lại vài giây, Ethan nén cơn đau trên bả vai mà cố gắng bò dậy, dùng hết sức chạy đi.

Sợi dây leo đã cứu cậu một lần, lần này cậu phải tự mình sống sót.

Máu của cậu rải dọc đường, thấm vào mặt đất, vương trên lá cây, khiến lũ quái vật phát điên mà bám theo.

May mắn là bọn họ cách thần điện không quá xa, con người khi bị dồn vào đường cùng luôn có thể phát huy sức lực vượt xa bình thường. Với vết thương to trên bả vai, Ethan lại có thể chạy đến được thần điện. Khu vực thần điện không có nhiều cây cao, chút ánh trăng còn sót lại khi nguyệt thực đang diễn ra giúp cậu có thể nhìn thấy nhóm giáo sư đang cố gắng mở nắp hầm rồi chui vào trong. 

Khi bọn họ phát hiện phía sau vẫn còn hai người đang chạy thục mạng thì không ngừng hò hét thúc giục: “Nhanh lên, Will, Ethan! Nhanh lên!”

Tên William kia vừa thở hồng hộc vừa chạy đến cửa hầm rồi nhảy vào trong, mặt mày hắn xám xanh, nét kinh hoàng hiện rõ, lằn ranh sinh tử ban nãy vẫn còn dọa hắn sợ chết khiếp. Hắn chẳng cần biết Ethan có đến kịp hay không đã vội gào to: “Mấy người còn đứng đó làm gì! Mau đóng cửa hầm lại! Đóng lại đi!”

“Nhưng còn Ethan!” Một người trong đội khảo cổ kêu lên. 

Tất cả mọi người đứng trong hầm đều thấy rõ lũ quái vật đã bám sát cậu đến mức nào. Chỉ sợ nếu đợi cho Ethan chạy đến thì e là sẽ không kịp kéo cửa hầm lại mất. 

Will vẫn còn hét to: “Mau đóng cửa lại, đóng lại!”

Thế nhưng vài người đang giữ nắp cửa không thể trơ mắt nhốt một cậu sinh viên rõ ràng đã bị thương nặng như vậy bên ngoài. Will lập tức xông lên đẩy bọn họ ra rồi kéo cửa hầm. Thế nhưng cánh cửa đá rất nặng, một mình hắn chẳng xê dịch được bao nhiêu. Trong khi đó Ethan đã tăng tốc, kịp thời chạy đến, cậu nhảy thẳng vào trong, đạp lên mặt Will rồi ngã ra đất. 

Mọi người lúc này mới ùa tới hợp lực kéo lại cửa hầm. 

Đùng một tiếng, cửa đá rung lên rồi rơi đầy vụn đất. Con quái vật bên ngoài húc vào cánh cửa khiến mọi người kinh hãi, vội vàng lùi ra xa. Thế nhưng nó chỉ húc vào vài lần rồi không còn động tĩnh gì nữa. Chờ một lát mọi người mới thở phào, có người nói: “Chúng không vào đây được.”

Bấy giờ bọn họ mới ngồi phịch xuống đất, thở hồng hộc, chân họ đều đã rã rời cả rồi. 

Ethan ôm bả vai đầy máu của mình, mồ hôi chảy đầy trên trán, cậu nhanh chóng xé vạt áo để bịt lại miệng vết thương tránh cho bụi đất dính vào. Cậu lạnh lùng nhìn Will, làm sao có thể quên được mặt mũi hắn khi chính hắn là kẻ nửa năm trước đã đẩy cậu xuống vách đá. Giờ thì cậu đã hiểu, có vẻ như việc hắn giỏi làm nhất chính là đẩy người ta vào chỗ chết. 

Chuyện nửa năm trước cậu có thể không thèm chấp nhặt vì cũng nhờ trò đùa dai của hắn mà cậu mới được gặp lại Shirira, dù rằng cậu không nhớ lắm quá trình ấy. Nhưng bây giờ chỉ cần nghĩ đến việc có kẻ muốn hại cho cậu chết đi, khiến cậu lại bỏ lỡ một cơ hội được ở bên Người thì cậu vô cùng giận dữ. 

Ethan chậm rãi đứng dậy, đau đớn trên vai không ngăn được việc cậu phát tiết cơn giận của mình. Dưới cái trừng mắt không thể tin được của Will, cậu dùng chuôi dao đánh vào mặt hắn một cú thật mạnh. 

Hắn rú lên đầy đau đớn, máu mũi phun ra, tất cả mọi người đang nghỉ mệt đều há hốc mồm vì sự tình không lường trước được này. 

Will không ngờ tên chết nhát thường ngày chẳng hé nửa lời mỗi khi bị nhóm bọn hắn trêu ghẹo vậy mà ngày hôm nay lại đánh hắn. Hắn nghe mũi nong nóng, sờ lên thấy máu thì lập tức nổi đóa: “Mẹ kiếp, mày điên à Ethan?” 

Hắn giơ nắm đấm muốn lao lên đánh cậu thì bị Ethan kề dao vào cổ. Đây có thể nói là lần đầu tiên cậu bày ra một mặt khác của mình: “Thứ này không làm gì được lũ quái vật nhưng có thể giết mày đó Will.”

Trong số bọn họ ở đây ngoại trừ hai người của đội khảo cổ thì không một tên sinh viên nào kịp lấy theo hành trang cần thiết của mình, con dao đi rừng cũng chẳng kịp lấy, vậy nên ở đây chỉ có ba người cầm theo vũ khí, trong đó chắc chắn không có William. 

Mọi người nghe thấy lời đe dọa của cậu thì vội vàng can ngăn. Giáo sư cũng trách cậu không nên gây chia rẽ lúc này. Ethan bình thản nhìn ông ta một cái, hỏi ngược lại: “Nếu người mà hắn kéo chân là giáo sư, nếu người mà hắn đẩy ra làm lá chắn cho lũ quái vật là giáo sư thì thầy có nhẹ nhàng bỏ qua không?”

Giáo sư cứng họng không đáp lại được. Mà William nghe thấy cậu nói như vậy thì mặt hiện vẻ chột dạ nhưng hắn vội vàng chối bay biến: “Mày đừng có nói láo, rõ ràng là mày tự trượt ngã!”

Nghe xem có giống như những lời mà nửa năm trước hắn nói không? Rằng cậu cũng tự ngã xuống ở vách đá.

Ethan nheo mắt nhìn hắn, sau đó không nói một lời mà vung dao. 

Tất cả mọi người đều kinh hãi, vội vàng cản lại, đám sinh viên hoàn toàn không biết hóa ra cậu lại có một mặt bạo lực và dễ kích động như vậy. Mọi ngày cậu đều yên tĩnh, ít nói, lầm lầm lì lì chỉ biết ở một mình. Thường xuyên bị soi mói, trêu ghẹo nhưng cũng chỉ im lặng, sau vụ tai nạn hoàn toàn không có phản ứng gì quá lớn đối với bọn họ, khiến họ cho rằng cậu “chết nhát”. Nào ngờ…

Ethan bị cản lại, động trúng vết thương trên vai khiến cậu đau đớn thở hắt ra. Cậu lạnh mặt liếc tên kia một cái rồi quay đầu đi, trong lòng thầm nghĩ, nếu hắn còn dám đến gần cậu thì đừng mong cậu sẽ nương tay. 

 

Đúng lúc này, giáo sư bỗng nhiên hô một tiếng: “Ôi trời, sao nơi này trống rỗng vậy? Rõ ràng buổi chiều nó chằng chịt dây leo!”

Phong Ngoa

Add comment

error: Alert: Copy không được đâu bé ơi!!!