PHONG NGOA

Chương 57: Vấn đề mấu chốt

Lần này như biết trước sẽ không còn đau đớn và tra tấn nào chờ đợi mình vào ngày mai, Alex ngủ sâu hơn rất nhiều, khi cậu tỉnh lại xung quanh vẫn là bốn bức tường quen thuộc không thể phân biệt ngày đêm, cũng chẳng có tiếng động nào vọng vào từ bên ngoài.

Việc đầu tiên mà Alex làm chính là nhìn về phía Ross, đây gần như đã thành thói quen của cậu. Bất ngờ là Ross cũng đã tỉnh lại từ khi nào, đây là chuyện khá hiếm hoi bởi vì ý thức của anh vẫn luôn hỗn loạn suốt khoảng thời gian bị truyền thuốc. 

Alex chống tay ngồi dậy, mặc cho các vết thương trên cơ thể kêu gào đau đớn, cậu khẽ hỏi anh bằng giọng nói khàn đặc của mình: “Ross, anh thế nào rồi?”

Nhưng Ross không đáp lại, anh yên lặng nhìn cậu chằm chằm, trong ánh mắt kia không có chút cảm xúc nào, cứ như thể anh không nhận ra người trước mặt mình là ai. 

Alex cau mày, chứng rối loạn ý thức có vẻ như càng thêm nghiêm trọng hơn, chỉ sợ nếu còn bị truyền thuốc quá lâu thì nó sẽ khiến anh hoàn toàn quên mất cậu. 

Alex vẫn còn nhớ lần trước lúc anh xé thịt tên lính canh đến đổi thuốc cho mình, phản ứng của anh cũng tương tự thế này. Nhìn chằm chằm vào cậu như thể cậu là con mồi của anh vậy.

Chỉ có một cách để giúp anh thoát khỏi tình trạng này mà thôi.

Alex mím môi nhìn về phía cửa phòng giam, có lẽ đã đến thời cơ rồi. 

Cậu lần mò trên sàn nhà, men theo phần viền gạch tìm đến bên một cái lỗ hổng nhỏ. Nơi đó khuất ở góc tường, ánh sáng ít ỏi luồn qua khe cửa không đủ để chiếu rọi đến đó hình thành nên bóng tối lý tưởng cho cậu che đậy bí mật của mình. 

Một cái lọ nhỏ được lấy ra.

Alex run rẩy cầm trong tay, lọ axit này đối với cậu mà nói là vô cùng quý giá.

Cậu vuốt trên sợi xích chân tìm xem mắt xích nào là nhỏ nhất, yếu nhất, sau đó căng ra và đặt ở nơi dễ thấy. Tiếp đến cậu nằm rạp xuống sàn, cố gắng nhìn thật rõ trong bóng tối rồi cẩn thận mở nắp lọ, bắt đầu đổ dung dịch bên trong lên mắt xích một cách chậm rãi. Cậu muốn đảm bảo mỗi một giọt nhỏ xuống phải được tận dụng triệt để.

Trong phòng giam yên ắng vô cùng, chỉ còn lại tiếng thở nhẹ của hai người và âm thanh xèo xèo vang lên thật nhỏ trên dây xích. Âm thanh này có hơi ám ảnh Alex, các vết loét trên chân bị nó gây ra vào lần tra tấn đó vẫn còn đau đớn. 

Axit cậu lấy được không quá nhiều, chẳng mấy chốc sau đã dùng hết, nhưng mắt xích trên sàn cũng đã bị ăn mòn được không ít. Bây giờ chỉ cần có một chút lực tác động lên nó là có thể bẻ gãy được. 

Trong phòng giam vang lên tiếng kim loại va đập liên tiếp, cuối cùng là một tiếng keng giòn giã. Hành lang bên ngoài phòng giam không có ai, đám lính canh đứng gác ở cửa ra vào hành lang cũng chẳng bận tâm đến âm thanh này vì Alex đã có quá nhiều lần phát điên và nổi loạn. 

Chúng không biết rằng đây chính là tác dụng mà cậu muốn, chính vì để chuẩn bị cho cơ hội ngày hôm nay.

Alex thở phì phò buông dây xích trong tay, nó đã đứt làm hai, tuy phần còng vẫn còn dính trên cổ chân cậu nhưng đã không thể trói buộc cậu được nữa. 

Cậu đứng dậy, bước đi khó khăn về phía Ross, vừa đi vừa nhỏ giọng gọi anh: “Ross, Ross à…”

“Anh có nghe thấy em nói gì không?”

Lần đầu tiên bọn họ có thể ở gần nhau trong căn phòng này, lúc bước đến gần cậu mới phát hiện dưới chân anh là một vũng máu loãng, hoá ra máu vẫn luôn nhỏ giọt và chảy ra từ vết mổ trên bụng anh. Có lẽ lúc trước vì cách xa và không đủ ánh sáng nên Alex hoàn toàn không phát hiện điều này, đến bây giờ cậu mới lúng túng tay chân vì không biết nên làm gì tiếp theo.

Ban đầu cậu nghĩ mình có thể tháo ống truyền thuốc trước rồi giúp anh tỉnh táo lại sau. Nhưng đến gần mới phát hiện nan đề, ống truyền có hai cái, một cái trong đó với đường kính lớn được cố định vào lưng anh bằng bốn cây đinh, nếu dùng bạo lực rút ra sẽ coi như hoàn toàn xé bỏ một phần thịt sau lưng. Mà cơ thể anh lúc này còn thê thảm hơn cả cậu, cậu sợ rằng mình chỉ cần hơi mạnh tay một chút cũng có thể khiến vết mổ ở bụng anh rách ra và nội tạng bên trong đổ xuống.

Đây không phải nói quá bởi vì trước đó từng có một lần tên lính canh giật ống truyền và đinh cố định trên người anh quá mạnh khiến các vết thương vỡ ra, ruột cứ thế mà đổ xuống như một mớ dây thừng xoắn bện vào nhau. 

Khi ấy cậu quá sốc và kinh hãi mà liên tục hét lên bảo hắn dừng tay lại. Nhưng hắn ta chỉ cười khẩy một tiếng và nói rằng chồng mày sẽ không chết đâu, đừng có lo xa quá. 

Hiện giờ mới phát hiện vấn đề nan giải, nhưng nếu không rút ống truyền thuốc thì sẽ không thể thực hiện bước tiếp theo. 

Cậu lê bước đi quanh anh kiểm tra nhưng không tìm được điểm đột phá nào, chỉ còn một cách bạo lực mà thôi.

Alex vòng ra phía trước, dùng hai tay không còn lành lặn của mình ôm lấy mặt anh: “Ross, chuyện tiếp theo sẽ nhanh thôi, em sẽ cố gắng cẩn thận hết mức có thể để cơ thể anh không phải hao tốn thêm năng lượng tự chữa lành nữa. Được chứ?”

Ross không có phản ứng, hai mắt anh dù vẫn luôn nhìn cậu chằm chằm nhưng lại không thể hiện bất kỳ cảm xúc nào. 

“Ross, anh có tin em không?”

Đáp lại cậu là sự yên lặng như đã chết. 

Alex thở hắt ra một hơi, thầm hạ quyết tâm, bởi vì nếu không nhanh lên cậu sợ anh sẽ thực sự không còn nhận ra mình nữa. Nếu anh không tỉnh lại, vậy thì một mình cậu không cách nào đưa cả hai ra khỏi đây được. 

Alex đi vòng ra sau lưng anh, cậu bắt đầu với cái ống nhỏ nối trên cổ anh trước. Đầu tiên là vặn mở các chốt để kéo kim tiêm dài ra khỏi cổ anh. Bởi vì ống nhỏ nên chỉ có một mũi kim mà thôi, rất đơn giản, tuy nhiên sau khi tháo ra vẫn để lại một lỗ máu to tướng ở sau gáy anh, thuốc ức chế màu xanh hơi rỉ ra từ lỗ máu ấy. 

Ross vẫn không có phản ứng gì ngoại trừ đầu anh hơi nghiêng nghiêng như muốn nhìn ra sau vì Alex rời khỏi tầm mắt của anh. Cử động này khiến máu đỏ chảy ra cùng với thuốc ức chế màu xanh ở cái lỗ sau gáy. Alex thấy vậy thì vội vàng giữ đầu anh lại: “Đừng cử động, bây giờ em mở ống tiếp theo, ống này rất to, có thể sẽ làm anh đau.”

Cậu đã kiểm tra, nó được gắn vào lưng anh bởi bốn cây đinh hình thù kỳ lạ, không có dụng cụ chuyên môn thì chỉ có thể dùng bạo lực rút chúng ra mà thôi. 

Alex hít sâu một hơi, trước hết vẫn là mở chốt để rút kim tiêm ở giữa, phần này không có trở ngại quá lớn. Sau đó cậu ôm lấy anh từ phía sau, một tay vòng đến trước bụng anh để chặn lấy vết mổ nơi đó, tay còn lại thì nắm lấy cái ống sau lưng. 

Trong lòng nhẩm đếm… 

Một… Hai… Ba!

Alex dùng lực kéo cái ống ra, cậu không dám kéo quá mạnh bởi vì máu theo đó mà ứa ra không ngừng, còn có tiếng hừ nhỏ của anh nữa. Tất csr sư s lực đều dồn vào cái tay phía sau, còn tay phía trước Alex chỉ che hờ ở bụng Ross mà thôi.

Cảnh tượng khi kéo cái oonvs khiến da thịt rách ra khiến Alex phải thở dốc, nhưng cậu không dám dừng lại vì sợ gây thêm đau đớn cho anh. 

Chờ đến khi cái ống hoàn toàn tách khỏi thì thịt ở nơi đó đã nát tươm và bê bết máu. 

Alex không nói hai lời vứt mạnh cái ống xuống sàn rồi vội vàng vòng ra phía trước kiểm tra. Vết mổ lớn ở bụng đã được cậu bảo vệ, dù quá trình phải nhiều lần ra sức giật mạnh phía sau cũng không khiến vết mổ rách toạc như tên lính canh lần trước làm. 

“Alex…” Một tiếng gọi nhỏ bỗng vang lên. 

Alex mừng rỡ ôm lấy mặt anh: “Ross, anh nhận ra em rồi?!”

Mày anh cau chặt, mất một lúc mới phản ứng lại, anh đưa mắt nhìn quanh, hơi cử động như muốn cảm nhận thân thể mình: “Ch-chuyện gì vậy? Alex, em đã làm gì thế?”

Ross không nhớ lắm, anh chỉ biết trong ký ức mơ hồ không mấy tỉnh táo của mình ban nãy có trông thấy cậu dùng thứ gì đó đổ lên dây xích, hình như cũng nhờ vậy mà cậu không bị xích lại nữa. 

Alex chậm rãi giải thích: “Em vừa rút ống truyền thuốc của anh ra, có lẽ nhờ vậy mà anh tỉnh táo lại rồi. Bây giờ anh cảm thấy thế nào?”

Ross cau mày, ngoại trừ đau đớn từ đủ loại vết thương ra thì không còn gì nữa, các chi nặng trịch, năng lượng trong cơ thể không còn, Nguồn Sống cũng chỉ có chức năng duy trì sự sống mà thôi.

Alex như đã biết trước chuyện này: “Anh cần thức ăn để khôi phục lại.”

Trước hết phải để các vết thương của anh lành lại, tay phải bị cắt đứt của anh cũng phải mọc lại, và quan trọng nhất là khả năng di chuyển. Hiện giờ toàn thân anh đều tê liệt vì tác dụng thuốc.

Ross nhìn cậu, tuy đa số thời gian anh không giữ được tỉnh táo nhưng cũng biết rõ từ sau lần bọn họ trốn ngục trước đó, khi không cần tra tấn bọn họ thì lũ người kia cũng không tiến vào phòng giam, thuốc cũng thay thành ống dẫn dài, xem như đã hoàn toàn cách ly bọn họ. 

“Anh có thể lấy thức ăn ở đâu chứ? Dù em có cố gây chú ý đến mấy bọn chúng cũng sẽ làm lơ mà thôi.” Ross khó khăn nói, giọng anh khản đặc. 

Bây giờ anh vẫn chưa hiểu lắm ý định và kế hoạch của cậu. Đến khi thấy cậu không nói gì mà chỉ nhìn mình bằng ánh mắt dịu dàng, bộ não hoạt động chậm như mớ bánh răng gỉ sét của anh mới từ từ nhận ra vấn đề mấu chốt. 

Trên cơ bản chỉ cần có thịt người là được, đâu cần phân biệt là thịt của ai. Bởi vì yêu cậu nên từ sớm Ross đã loại trừ Alex ra khỏi khẩu phần của mình, cho đến bây giờ điều ấy đã trở thành bản năng. Anh sẽ không bao giờ xem cậu là thức ăn, thế nên vừa rồi anh mới không kịp hiểu ra. Nếu không có người tiến vào căn phòng này, vậy thì thứ thịt mà Alex sắp xếp trong kế hoạch của cậu để anh hồi phục… là thịt của chính cậu! 

Phong Ngoa

Add comment

error: Alert: Copy không được đâu bé ơi!!!