PHONG NGOA

Chương 52: Khu thực nghiệm

Chương 52: Khu thực nghiệm

Cảnh tượng trong phòng giam lấy mẫu bấy giờ đầy bạo lực và ngập mùi tanh của máu. Gã đàn ông bị Ross giữ chặt, hai mắt trợn trắng, cổ gã nhanh chóng bị anh nhai nát chỉ trong vài giây, máu của gã đã dính đầy nửa mặt dưới của anh, chúng chảy xuống thấm ướt toàn bộ ngực áo. 

Gã đã chết.

Hai mắt Ross lúc này không giống bình thường, đồng tử dựng thẳng và phát sáng như dã thú trong đêm, anh ngấu nghiến những miếng thịt trong miệng mình rồi vội vàng nuốt xuống, hấp thụ năng lượng của nó để chữa trị cho bản thân. Chẳng mấy chốc, nửa thân trên của gã đàn ông đã bị anh gặm cắn gần hết, nếu lúc này Alex không đứng đối diện anh mà đứng ở phía sau thì cậu có thể trông thấy quả tim của gã kia lộ ra dưới lồng ngực chỉ còn lại xương. 

Nhưng dù đứng phía đối diện thì khi Ross thọc bàn tay vào ngực gã rồi moi tim ra ăn sống, Alex vẫn có thể trông thấy rõ ràng, máu từ quả tim đỏ thẫm ấy cứ nhỏ xuống mặt sàn ướt đẫm.

Anh ăn rất nhanh, chỉ cắn hai ba cái đã xử xong quả tim người, cuối cùng, cái xác mềm oặt trong tay anh cũng rơi xuống, nằm bất động với phần ngực rỗng tuếch.

Alex bây giờ cứng đờ như tượng, toàn thân lạnh toát, tay chân mềm nhũn cả ra. Dù cậu đã chuẩn bị sẵn sàng nhưng khi tận mắt nhìn thấy cảnh tượng Ross “đánh chén” thì vẫn sợ đến mức đờ đẫn. Anh như biến thành một kẻ khác, thành kẻ mà anh luôn tự gọi mình: Quái vật!

Ross đã buông cái xác xuống, sau đó cứ nhìn Alex chằm chằm, vẻ mặt anh khiến Alex phải cau mày, xa lạ tựa như anh không hề quen biết cậu vậy. Không hiểu sao trong lòng nảy lên một dự cảm bất thường, Alex nuốt nước bọt một cái, cố tìm lại giọng nói của mình: “Ross… anh cảm thấy thế nào rồi?”

Nhưng anh không phản ứng, vẫn cứ chôn chân tại chỗ mà nhìn cậu chằm chằm, đôi mắt anh như dã thú, không khác nào Marilyn ngày đó truy sát sau lưng cậu.

Alex căng thẳng gọi anh một tiếng nữa: “R-Ross à… anh sao rồi?”

Đột nhiên cơ thể anh run lên, sau đó đồng tử giãn ra, bắt đầu giống mắt người trở lại. Anh lắc đầu nguầy nguậy, khàn giọng nói: “Anh ổn, không sao rồi.”

Nói xong anh ngẩng đầu nhìn cậu, lúc này trong mắt đã là vẻ dịu dàng quen thuộc, nó áp chế bớt một phần đáng sợ bởi bộ dáng máu me của anh lúc này: “Thứ thuốc kia khiến ý thức của anh có hơi hỗn loạn, xin lỗi, đã khiến em sợ rồi.”

Alex nuốt nước bọt một cái, cậu có hơi căng thẳng nhưng vẫn không nén nổi việc muốn đến gần anh, vì vậy cậu cất bước, nhưng đi được hai bước đã bị dây xích giật lại. Tiếng dây xích kêu lên khiến Ross chú ý, anh đưa tay ra sau gáy mình nắm lấy dây truyền thuốc giật mạnh ra. 

Alex có thể trông thấy ở đầu dây là một mũi kim dính đầy máu, rõ ràng việc rút dây không cẩn thận sẽ để lại vết thương nhưng Ross không quan tâm mấy, anh chỉ cúi người tháo nốt còng sắt ở chân mình rồi bước nhanh về phía cậu, cái đuôi đen nhánh cũng lộ ra sau lưng anh. 

Alex giật thót tim, có lẽ là vì toàn thân anh đẫm máu, lại đi phăm phăm về phía mình khiến cậu có ảo giác như bị sát nhân truy đuổi, trong một thoáng tim cứ nảy lên thình thịch trong lồng ngực. 

Cậu cắn môi giữ nguyên thân thể không để mình theo phản xạ mà trốn đi. 

Ross vừa bước đến chỗ cậu thì ngồi xổm xuống, vươn tay ra sờ lên cổ chân đầy vết thương của cậu, các ngón tay với móng đã dài ra từ lúc nào của anh cẩn thận len vào giữa cổ chân và cái còng sắt, sau đó siết lấy cái còng rồi bẻ gãy vô cùng dễ dàng. Quá trình này còn chưa đến một giây, khi anh đứng lên thì Alex hãycòn đang ngơ ngác. 

Tốn vài giây cậu mới hồi thần lại, thở hắt ra mà nhìn anh, đắn đo một hồi, cậu ngập ngừng dùng tay giúp anh lau bớt máu trên mặt. Vừa lau vừa tự chùi máu bẩn lên quần áo mình, cuối cùng quần áo cậu cũng lấm lem toàn máu là máu không khác gì anh.

Ross đứng yên để mặc cho cậu xoa mặt mình, chờ khi cậu giúp mình lau xong mới nắm lấy tay cậu kéo về phía cánh cửa: “Chúng ta đi thôi.”

Ngược về trước đó một khoảng thời gian, Morgan theo chân gã bác sĩ trung niên rời đi, đến khu thực nghiệm chính. Ở nơi đó có các lồng sắt lớn, đa phần có nhốt người bên trong. Tất cả những người bị nhốt hoặc là đang mê man nằm trên đất, hoặc là đang ngồi co rúc trong một góc lồng, cũng có người không ngừng run lên như bị động kinh, giãy giụa kêu la rằng mình đói quá, đau quá. Nhưng chẳng một nhân viên nghiên cứu nào đi qua để ý đến họ, cứ như thể biểu hiện của bọn họ vốn chẳng có gì là bất thường. Chỉ có hai chiếc lồng duy nhất là được đám nghiên cứu viên theo dõi gắt gao. Đó chính là hai người thí nghiệm được đưa vào giai đoạn tiếp theo thành công nhất từ trước đến giờ, so với các đối tượng thất bại xung quanh, hai người họ đương nhiên là được chú ý nhất.

Tên bác sĩ trung niên đưa cho Morgan xem các chỉ số đo lường được của hai đối tượng.

“Những Kẻ Ăn Người thuộc lớp có đuôi có phần trăm tương thích cao với con người, thế nên giai đoạn cải tạo lần hai rất thành công, vượt xa mong đợi của chúng ta.” Tên bác sĩ chỉ tay vào một người mặc chiếc áo xám của bệnh nhân có in chữ A rất lớn ở trước ngực, nói: “Sau giai đoạn một, hắn được cấy Nguồn Sống của Marilyn.”

Sau đó lại chỉ vào một người khác mặc áo in chữ B ở lồng bên cạnh: “Còn hắn thì vừa có một phần Nguồn Sống của Marilyn, vừa có một phần từ nửa quả tim của Kẻ Ăn Người mà cô mới bắt về gần đây.”

Trong các chỉ số đo lường được rõ ràng cho thấy sức sống, giác quan, tốc độ, thể lực và sức mạnh đều tăng lên rõ rệt, vô cùng ổn định, không gây ra các tình trạng khác thường như mê man, đau đớn, động kinh, hay thậm chí đáng sợ hơn là biến chứng đào thải khiến các cơ quan nội tạng hư thối nhanh.

Morgan đọc bảng báo cáo, càng đọc càng hưng phấn, lời tên bác sĩ lại vang lên bên tai cô ta: “Xem ra công sức và tiền của mà cô dùng để truy lùng không đổ sông đổ biển, tôi nghĩ nếu có được nửa Nguồn Sống còn lại của cái tên kia thì mọi thứ sẽ càng thêm hoàn hảo.”

Morgan nhếch miệng nói: “Sắp rồi, người của tôi đang đến địa điểm lấy.” Cô ta ngẩng đầu nhìn hai đối tượng trong lồng sắt, hỏi: “Bây giờ bọn họ đã sẵn sàng chưa?”

Sẵn sàng cho việc gì? Tên bác sĩ thừa biết: “Đã sẵn sàng rồi.”

“Tốt, bắt đầu đi.”

Cô ta muốn xem xem hai kẻ được cấy ghép khác nhau sẽ hơn nhau những gì? Cái mà cô ta muốn thấy là thực tế chứ không chỉ có số liệu đo đạc trong bản báo cáo.

Theo ý của Morgan, rất nhanh đã có nghiên cứu viên đứng ở cửa lồng bắn thuốc ức chế vào cơ thể hai đối tượng A và B, sau đó dời bọn họ đến một cái lồng to hơn.

Hai đối tượng này đều là những người vô gia cư mà bọn họ bắt cóc, đúng hơn là tất cả các đối tượng thực nghiệm ở đây đều là người vô gia cư. Chỉ có sự mất tích của những người đó mới không mang loại phiền toái gì cho Morgan.

Hai người này đã trải qua giai đoạn một thành công, lần đó bọn họ cũng bị ném vào lồng lớn cùng với một số người khác để “thử sức”. Thế nên khi nhận ra mình lại một lần nữa đứng trong cái lồng ấy, bọn họ đều sợ hãi vì biết chuyện tiếp theo chính là dùng hết khả năng của mình mà đánh nhau cho đến khi một trong hai người chết, hoặc ít nhất có thể kéo dài đến khi người đứng bên ngoài lồng quan sát đủ rồi và cho phép bọn họ dừng lại.

Người mặc áo chữ B đứng rụt vào trong một góc, bất an đưa mắt nhìn người ngoài lồng sắt, run bần bật không ngừng lẩm nhẩm: “Tôi không muốn, tôi không muốn đánh.”

Lập tức, một luồng điện từ máy móc bao xung quanh cái lồng bắn về phía hắn ta khiến hắn ré lên, đau đớn ngã quỵ xuống đất. 

Tuy vết thương của các đối tượng thực nghiệm đều có thể lành lại nhanh chóng nhưng những người này đều sợ đau, bọn họ không thể chết nhưng cũng sẽ không cách nào chịu đau được, thế nên chẳng mấy chốc sau đã phải cắn răng lao về phía nhau. Mỗi khi có người ôm ý định dừng lại đều sẽ bị máy phóng điện giật cho kêu gào thảm thiết. Hai người bọn họ đều không có lựa chọn nào ngoài việc tuân theo ý muốn của những kẻ bên ngoài.

Tựa như động vật, bọn họ chỉ có răng và móng làm vũ khí, lồng sắt bị bọn họ làm cho rung lên mỗi khi thân thể va chạm mạnh vào thanh sắt, máu cũng đã đổ xuống sàn. Có vẻ như người mặc áo chữ B với hai loại Nguồn Sống của Marilyn và Ross dần yếu thế.

Morgan nghiêng đầu hỏi bác sĩ: “Hai người bọn họ trước khi thí nghiệm có chênh lệch gì nhiều không?”

Bác sĩ gật đầu: “Hắn ta rất nhút nhát, gầy hơn tên kia, cũng thấp hơn, so về hình thể và sức khỏe hoàn toàn không sánh bằng. Nhưng thanh tra cứ yên tâm, hắn chắc chắn có điểm đột phá.”

Quả nhiên chỉ ít phút sau, khi hắn ta bị dồn đến đường cùng thì một cái đuôi đen nhánh, sắc lẹm đột ngột chọc xuyên da thịt mà mọc ra, chỉ trong nháy mắt đã đâm phập vào bụng rồi xuyên thẳng ra sau lưng của đối thủ. Cú đâm mạnh đến mức làm một phần đốt sống lưng của hắn đứt đoạn, lòi ra ngoài.

Morgan hưng phấn đứng bật dậy, nhìn chằm chằm cái đuôi kia, so với Marilyn đã bị mổ xẻ nghiên cứu, kích thước đuôi hắn ta nhỏ và ngắn hơn nhưng phần phiến lá ở chóp đuôi không khác gì một con dao sắc bén, là một bản copy khá hoàn hảo.

Người đàn ông vô gia cư kia dường như cũng không ngờ trên cơ thể mình lại mọc ra thêm một bộ phận, dù nó đã cứu hắn nhưng hắn ta lại không nén được cơn kinh hoàng, vội vàng đẩy cái xác của đối tượng A đã bị mình đâm trúng điểm yếu mà chết ngay lập tức ra. Vùng vẫy tự kéo lấy đuôi của mình muốn giật nó xuống khỏi cơ thể.

Morgan lúc này đã vô cùng hài lòng: “Không ngờ quả tim dị tật của Rosalio lại có tác dụng đến thế, thử nghĩ xem nếu lấy được quả tim còn lại sẽ còn đạt kết quả như thế nào nữa?”

Phong Ngoa

Add comment

error: Alert: Copy không được đâu bé ơi!!!