PHONG NGOA

Chương 48: Nước

Morgan không đợi Alex nghĩ nhiều đã ra hiệu cho ba gã đàn ông phía sau mình. Ba gã đó nhanh chóng tiến lên, bắt đầu lắp ráp những thứ dụng cụ kỳ quái cùng với đám máy móc trông như máy bơm nước mà bọn gã mang theo, nối nó với vòi nước trên tường chỗ bồn rửa. Sau đó gã có vết thương trên mặt bước đến chỗ cậu, không nói một lời mà đạp ngã ghế Alex khiến cậu ngã ra trong tư thế bị trói ngồi.

Cú ngã làm cơ thể cậu va chạm với thành ghế, cậu đau đớn cau mày, một linh cảm chẳng lành dâng lên trong lòng: “Các người muốn làm gì?”

Cậu giật tay, vùng vẫy muốn thoát khỏi trói buộc nhưng dây thừng siết rất chặt, mọi cố gắng của cậu đều vô ích. Sau đó ngay cả đầu cậu cũng bị một gã giữ lại, đè trên mặt đất thể cử động.

Hơi thở cậu trở nên dồn dập, tim đập nhanh vì biết chuyện sắp sửa xảy ra với mình sẽ không dễ chịu chút nào. 

Giọng của Morgan truyền đến bên cạnh: “Nguồn Sống của anh ta, cậu chỉ cần nói ra thì sẽ không phải trải nghiệm những thứ này.”

Bởi vì đầu bị giữ chặt nên Alex chỉ có thể liếc mắt nhìn về phía Morgan, cậu mím môi không nói, hai mắt nhìn thẳng lên trần, vẻ mặt hiện rõ sự cương quyết. 

“Bắt đầu đi.” Cậu chỉ nghe thấy Mogran ra lệnh như vậy. 

Sau đó một tấm nilon lập tức bịt lấy miệng cậu, cái vòi nước trong tay bọn chúng cũng chĩa vào mặt cậu. Giây tiếp theo khi Morgan gật đầu với chúng, vòi nước bị mở ra, một luồng nước mạnh bắn thẳng vào mắt và mũi cậu. 

Alex nhắm chặt hai mắt, dù cậu có cố gắng nín thở cách mấy thì nước vẫn tràn vào mũi, đau rát, cũng không thể hít thở. Bản năng khiến cậu muốn nghiêng đầu tránh đi vòi nước nhưng bất lực, không khí trong buồng phổi ngày càng ít bởi màng nilon chặn ở miệng chỉ cho phép cậu thở ra mà không thể hít vào.

Alex bắt đầu giãy giụa, muốn dùng toàn bộ cơ thể để thoát khỏi màn tra tấn dù biết rõ mình sẽ không cách nào giãy ra được, và điều đó chỉ khiến dây trói cứa rách da thịt. 

Nỗi sợ vốn đã đầy nghẹt trong tâm trí cậu giờ lại càng đầy hơn khi cậu như mắc kẹt giữa lằn ranh, một bên có thể sống sót còn một bên thì lại như người sắp chết đuối. Điều đáng sợ nhất ở đây là ý thức của cậu vẫn luôn tỉnh táo cho đến phút cuối cùng trước khi thật sự bị ngạt chết. Alex cảm nhận được rõ ràng thứ mà Morgan muốn, là nỗi đau thể xác khi dây trói không ngừng cứa lên da thịt làm máu tươm ra mỗi khi cậu cố gắng giãy giụa và cơn đau trong khoang mũi vì bị nước tràn vào, nhưng điều kinh khủng nhất là nỗi sợ cùng cực khi bị ép trải nghiệm cảm giác cái chết đang kéo đến. 

Chẳng mấy chốc sau Alex đã bắt đầu sặc nước, cơ thể cậu co giật liên hồi. 

Gã giữ vòi nước đưa mắt nhìn Morgan như đang thầm hỏi, Morgan nhìn đồng hồ trên cổ tay mình một lúc, chờ đến khi phản ứng của Alex đã trở nên nghiêm trọng mới khẽ ra hiệu. 

Lập tức, gã đàn ông kia vặn tắt van nước, màng nilon cũng được lấy ra khỏi miệng, không khí tràn vào mũi khiến Alex thở hồng hộc, cậu nghiêng đầu qua một bên không ngừng dùng sức thở mạnh bằng mũi như muốn đẩy nước bên trong ra, hai mắt đã đỏ lừ, cơ thể run lên lẩy bẩy.

Chờ tầm mười mấy giây khi Alex đã thở đủ, ba gã đàn ông lại lần nữa tiếp tục màn tra tấn, lần này màng nilon bị chuyển lên bịt ở mũi, vòi nước vẫn bắn thẳng vào mặt cậu nhưng tập trung ở miệng nhiều hơn khiến cậu uống phải không ít. 

Alex một lần nữa chìm vào cảm giác chết đuối nhưng lại chẳng thể chết được. Cho đến khi cậu sắp không chịu đựng nổi thì mới được thả ra.

Alex lập tức nghiêng đầu, vừa ho vừa nôn ra rất nhiều nước, bụng căng tức, phổi cũng đau, có lẽ nước đã chảy vào phổi từ ban nãy rồi.

Lần này, ghế của cậu được dựng lên, toàn thân sũng nước, cậu gục đầu thở hồng hộc. Morgan đứng cạnh lặp lại câu hỏi: “Nguồn Sống của anh ta nằm ở đâu?”

Alex chầm chậm ngẩng đầu, đôi mắt cậu đã đỏ ngầu, tơ máu giăng đầy trong mắt, môi cậu run lên như sắp thốt ra điều gì. 

Morgan kiên nhẫn chờ đợi, sau đí nghe thấy cậu thì thào đứt quãng: “Cô bắt được Ross… nhưng lại không tìm ra được điểm yếu của anh ấy… đúng là… cái đồ đàn bà vô dụng.”

Nói rồi Alex ngửa đầu lên cười ra tiếng, dù tiếng cười chẳng có bao nhiêu sức lực nhưng Alex cũng không rõ vì sao thời khắc này mình lại có thể khiêu khích cô ta như vậy. 

Morgan nhìn cậu, vẻ mặt không thay đổi nhưng đúng lúc này cô ta bất ngờ vung tay đấm vào bụng cậu một cú mạnh. Alex kêu lên thành tiếng sau đó nôn ra nước, là nước vừa rồi vì bị tra tấn mà nuốt vào. 

Sau đó chỉ thấy Morgan liếc mắt ra hiệu cho ba gã đàn ông kia, chiếc ghế trói Alex lần nữa bị đạp ngã xuống sàn nhà đầy nước, màng nilon kia lại lần nữa bịt lấy miệng cậu. Alex trừng hai mắt về phía Morgan như muốn nói rằng có chết cậu cũng sẽ không hé một lời. 

Màn tra tấn cứ thể lặp đi lặp lại, Alex không cách nào đếm được số lần. Cứ mỗi khi nước đã vào đến buồng phổi thì sẽ có một gã đè mạnh lên ngực cậu khiến nước tràn ngược trở ra mũi và miệng. Nhiều lần như vậy, dường như đây không còn là màn trấn nước thông thường nữa, cái bọn chúng muốn có lẽ là ép nước chảy vào các cơ quan nội tạng gây nên tổn thương bên trong. 

Alex tự hỏi mình còn có thể chịu được đến khi nào? Liệu mình có còn được gặp anh không? 

Cậu không thể tưởng tượng được, đối với người bình thường mà chúng có thể thẳng tay tra tấn đến mức này vậy thì với đặc điểm sinh học gần như bất tử của anh, chúng còn có thể làm ra những chuyện gì nữa… vì cơ bản là chúng không phải lo anh sẽ chết giữa chừng. 

Thể lực Alex bị rút cạn, không biết có phải bởi vì cậu đang bước qua ngưỡng cửa mà đi dần về phía cái chết hay không, Alex bắt đầu nhìn thấy ảo ảnh giữa màn nước đang xối xuống mặt mình. Cậu nhìn thấy mình đi băng qua một hành lang dài đủ các loại ánh sáng, cậu nghe thấy giọng nói của cha mẹ mà đã lâu lắm rồi kể từ khi họ qua đời cậu không thể nghe được nữa, họ đang trò chuyện với cậu trong phòng khách. Alex nhận ra đây là hồi ức cũ của mình, rất nhiều hình ảnh và âm thanh tua qua trên đoạn hành lang ấy, có những ký ức vui vẻ, nhưng cũng có những thứ cậu muốn chôn sâu, cho đến khi cậu nhìn thấy anh xuất hiện trong cuộc đời mình thì bỗng nhiên giật mình tỉnh lại, giọng nói của một trong ba gã đàn ông vang lên bên tai, ồm ồm khó nghe: “Nếu còn tiếp tục tôi nghĩ cậu ta sẽ chết đấy.”

Ý thức trở lại, cậu phát hiện vừa rồi hình như đã vượt quá cực hạn mà cậu có thể chịu được nên ngất đi, hoặc cũng có thể cậu đã chết trong vòng vài giây. Alex nhớ mình từng đọc ở đâu đó nói về việc trải nghiệm cảm giác chết hụt như vậy.

Alex lờ mờ nhìn thấy Morgan ngồi xổm xuống trước mặt mình, túm lấy mái tóc rũ rượi của mình rồi kéo lên. Cô ta thấy cậu vẫn chưa chết thì cười cười nói: “Cậu biết không, cả cậu lẫn anh ta đều cứng đầu như nhau đấy.”

Alex nhếch môi, dù hơi thở đã có phần thoi thóp nhưng vẫn lúc lắc cơ thể, đứt quãng nói: “Cảm ơn vì lời khen… có chết… tôi cũng… không nói…”

Morgan nhìn cậu một lúc thì hơi nghiêng đầu, ra vẻ suy tư mà bảo: “Gợi ý hay đấy, cậu không nói nhưng tôi chắc hẳn chồng cậu sẽ không trơ mắt nhìn cậu chết đâu.” Nói rồi cô ta buông tay, thả đầu Alex xuống rồi đứng dậy ra lệnh cho ba kẻ trong phòng: “Đưa cậu ta đến phòng lấy mẫu số một.”

Alex mất vài giây trì trệ mới hiểu ra ý định của cô ta lúc này, mặt cậu biến sắc, mặc kệ móng tay và cổ tay đầy vết thương vì lúc nãy bấu vào thành ghế và bị dây thừng cọ xát cho nát tươm, cậu vung tay muốn đánh kẻ gần mình nhất, dùng chút sức cuối cùng nỗ lực thoát khỏi sự kìm kẹp của bọn họ. Nhưng hai gã đàn ông ấy khỏe hơn cậu nhiều, lập tức tóm lấy cổ tay cậu bẻ ngược ra sau khiến cậu không làm gì được.

Bọn gã nhanh chóng kéo cậu lên khỏi sàn nhà ướt nước, sau đó lôi cậu ra khỏi phòng.

Alex gào lên, nhưng chỉ mới mắng chửi Morgan được hai câu thì đã ho liên tục, ngực cậu đau quặn vì màn tra tấn ban nãy, cơn khó thở kéo đến, một ít nước vẫn còn sót trong phổi bị cơn ho vừa rồi ép cho trào ra. Cậu thở hồng hộc, mắt đỏ ửng, nhìn chằm chằm vào bóng lưng người phụ nữ đi phía trước. 

Cậu bình tĩnh lại, cố gắng thở đều, bây giờ có làm loạn cũng không được tích sự gì, chi bằng nhân cơ hội thăm dò hoàn cảnh của mình. Vì thế Alex bắt đầu quan sát xung quanh. 

Căn phòng nhốt cậu nằm trong một hành lang ngắn u tối, vừa bước ra khỏi hành lang thì bọn họ rẽ trái, đây quả nhiên không giống với nhà tù mà càng giống phòng thí nghiệm ngầm hơn. 

Alex bất an nhìn ngó, bọn họ đi qua khá nhiều hành lang mới đến được khu lấy mẫu, trên đường đi chạm mặt với ba tay lính gác, tất cả đều cao lớn và được vũ trang. 

Khi vừa bước vào hành lang khu lấy mẫu Alex đã ngửi thấy mùi máu tanh, chúng bốc ra từ những căn phòng mà cậu đi ngang qua, dù khi nhìn vào trong cậu chẳng thấy một bóng người nào hay bất cứ thứ gì ngoại trừ các bàn mổ bằng kim loại và mặt sàn đầy máu. 

Alex chỉ cảm thấy cơn khó thở của mình nặng thêm, cậu thấy rõ những bãi máu ấy có phần lớn đã khô nhưng chúng vẫn bốc lên thứ mùi tanh tưởi giống như máu của Marilyn vào cái lúc Ross cắt đứt đuôi ả ta trong con hẻm nhỏ. Tanh hơn cả máu người bình thường. 

Cho đến khi bị áp giải tới gần cuối hành lang, Alex nhìn vào một căn phòng có đề số 02, cậu vốn cho rằng bên trong cũng chẳng có gì thế nhưng lại trông thấy một người bị trói úp ngực vào bàn mổ dựng đứng. Hai tay hai chân người nọ dang ra bốn phía thành hình chữ X, hai mắt người nọ nhắm nghiền không rõ sống hay chết nhưng chỉ góc nghiêng Alex cũng có thể nhận ra đó là Marilyn. 

Phần lưng cô ta hướng ra ngoài, da lưng và thịt bị mở banh, tựa như một cánh bướm đỏ lòm với vân cánh là máu đen dính trên mỗi thớ thịt. Chúng bị ghim cố định sang hai bên để lộ phần xương sống đã bị cưa đứt một đoạn.

Toàn thân Alex rét lạnh, chỉ vài giây khi bị kéo ngang qua căn phòng đó, Alex gần như đã có thể tưởng tượng được điều gì sẽ xảy ra khi trái tim thứ hai của Ross rơi vào tay bọn họ, tựa như đoạn xương sống đã không còn nguyên vẹn của Marilyn.

Phong Ngoa

Add comment

error: Alert: Copy không được đâu bé ơi!!!