PHONG NGOA

Chương 48: Bất ngờ khi trở về nhà

Trong lòng Lý Hà đang suy tính kế hoạch dự phòng, nếu không cưa đổ được chủ tịch thì liệu có thể sử dụng biện pháp mạnh không nhỉ? Trong một phút dại dột hắn bỗng nảy ra ý này nên bèn đi hỏi cậu phù thủy. 

Lý Hà nghe Ali giải thích xong, cảm thấy cũng đúng, nhưng vẫn chột dạ phẩy tay: “Tôi chỉ hỏi cậu có điều chế được không thôi chứ không có ý định đặt mua đâu.” 

Khúc nhạc đệm nho nhỏ hôm nay chính là như vậy, Lý Hà cũng không còn chuyện gì khác nên bị Ali đuổi khéo. 

Dù sao thì hôm nay bọn họ cũng đã quyết định làm ổ trong khách sạn, cả ngày cũng không thể chỉ ghép các mảnh gỗ vụn. Sau khi ngủ một đêm, những cảm giác tiêu cực hôm qua đã biến mất, Ali thật muốn cùng anh Bách nhà mình chơi đùa vài trò vui vẻ trước khi tác dụng thuốc thu nhỏ biến mất.

Ngoại trừ tai nạn ngày hôm đó, những ngày còn lại trong chuyến du lịch của cả hai đều êm đềm.

Ngày trở về, Hoàng Bách nghiêng đầu nhìn cậu người yêu nhỏ đang tựa trên vai mình nhắm mắt, có vẻ như thuốc chống say đã có tác dụng. Anh đưa tay vuốt mấy sợi tóc xoăn của cậu, không biết nghĩ gì trong đầu mà nói: “Ali, nếu em cũng thu nhỏ lại thì sẽ đáng yêu đến mức nào nhỉ?”

Ali mở mắt, ngạc nhiên nhìn anh, sau đó lắp bắp: “Anh… anh muốn em thu nhỏ hả?”

“Dễ thương mà, không phải sao?”

“Chỉ có anh mới dễ thương, em làm sao dễ thương bằng.” Ali lắc đầu nguầy nguậy.

“Sao lại không?” Hoàng Bách cảm thấy nếu cậu không dễ thương thì trên đời này sẽ không còn ai dễ thương nữa rồi. Cũng là đàn ông, anh chỉ cần tưởng tượng đến cảnh có một cậu người yêu be bé trong lòng bàn tay, mặc anh chọc ghẹo, là có thể hứng lên bất cứ lúc nào.

Bỗng nhiên Ali nhổm người dậy, kề sát mặt vào anh hỏi: “Anh thực sự muốn em thu nhỏ?”

Hoàng Bách cụp mắt, cầm lấy tay cậu, nắn nắn mấy đầu ngón tay vốn bị thương giờ đã lành của cậu, không thể không công nhận thuốc mà cậu điều chế rất hữu hiệu, không để lại một vết sẹo. Trong đầu lại tiếp tục nghĩ đến cảnh tượng cho cậu vào túi áo rồi mang đi làm, nhìn cậu chạy qua chạy lại trên bàn làm việc của mình, Hoàng Bách thật sự cảm thấy thiệt thòi khi chỉ có Ali là được trải nghiệm cảm giác bỏ người yêu vào túi áo. Vì vậy anh gật đầu khẳng định: “Muốn.”

Chỉ thấy Ali nhìn anh hồi lâu, cặp mắt xanh lục như muốn hút linh hồn anh vào trong đó, bỗng cậu nhoẻn miệng cười vui vẻ, đồng ý: “Được. Chờ trở về nhà em sẽ cho anh bất ngờ.”

Đúng là bất ngờ hệt như lời cậu nói, mọi chuyện hoàn toàn không như Hoàng Bách tưởng tượng.

Ngày hôm đó sau khi từ công ty trở về, có một cậu nhóc tầm tám tuổi, tay nhỏ chân nhỏ, mái tóc màu đồng xoăn xoăn, đôi mắt xanh màu lá non quen thuộc, miệng cười tủm tỉm, mặc một bộ quần áo không vừa người, vừa chạy vừa vấp té ra đón anh trở về.

“Mừng anh về nhà.”

Hoàng Bách trong một giây phút nào đó chỉ cảm thấy choáng váng, có thứ gì đâm thẳng vào tim, vẻ mặt dù có trải qua bao nhiêu điều lạ lẫm hay thậm chí là quái gở kể từ sau khi làm người yêu của một cậu phù thủy vẫn luôn dùng sự ung dung và bình tĩnh để tiếp nhận giờ lại đơ ra vài giây rồi chẳng mấy chốc vỡ vụn. 

Mắt phượng mở to, môi mỏng hơi hé, bởi vì ngạc nhiên cực độ mà cặp công văn trên tay rơi bộp xuống đất. 

Còn ai có thể ở trong nhà mình đây?

Anh hé miệng, có hơi run rẩy gọi: “A…Ali?”

“Dạ!” Cậu nhóc kia lập tức dạ một tiếng giòn vang.

Hoàng Bách cảm thấy có một tia chớp vừa xẹt qua đầu mình. Không chút đề phòng nào mà bị sự đáng yêu này đánh cho đờ người.

Chỉ thấy Ali kéo kéo ống quần dài quá khổ, vất vả đi về phía anh, cười tủm tỉm hỏi: “Anh có thích không?”

Hoàng Bách: … Có thích không à?

Anh cúi đầu nhìn, điều này thậm chí còn dễ thương hơn cả việc cậu biến thành dạng tí hon. Mẹ nó, phiên bản Ali thuở tám tuổi này khiến anh chỉ muốn bế cậu lên hôn tới tấp.

Anh nghĩ như vậy và cũng làm như vậy. 

Ali bỗng dưng bị anh chồm tới dọa hết hồn, sau đó cả thân hình nhỏ bị bế lên cao, hai chân giãy giãy, chưa kịp kêu la gì đã bị Hoàng Bách hôn cái chóc bên má, tiếp đó là má kia, sau là trán, mũi, cằm, chỉ chừa môi ra mà lặp lại vô số nụ hôn tương tự. 

Mặt Ali đỏ bừng bừng, dùng hai cái tay nhỏ cố sức kéo mặt Hoàng Bách ra, thở hồng hộc: “Anh, bình tĩnh!”

Hoàng Bách chưa đã ghiền mà hôn ráng vài ba ngụm nữa mới thôi, bế cậu trên cánh tay, cặp mắt phượng đầy ý cười không ngừng đánh giá dáng vẻ của cậu.

Ừm, tay nhỏ ôm cổ anh, chân nhỏ giãy giãy đạp trúng bụng anh nhưng lực rất nhẹ, như gãi ngứa vậy, còn có cặp má hồng, cái mũi bị hôn đỏ, đôi mắt ánh nước. 

“Hóa ra khi em tám tuổi trông như vậy.”

Ali bị chà đạp một trận, phải dùng tay áo lau nước bọt trên mặt, cười hỏi anh: “Em có khiến anh Bách bất ngờ không?”

“Có.” Hoàng Bách đáp rồi nghiền ngẫm một lúc, bỗng nhiên cất tiếng: “Gọi daddy đi.”

Ali mới đầu chưa kịp phản ứng, nhưng sau khi chợt nhận ra cách gọi này còn mang hàm nghĩa gì thì khuôn mặt nhỏ cứng lại, sau đó giãn ra, ngoan ngoãn kêu một tiếng: “Daddy.”

Kèm theo còn là nụ cười ngọt ngào đủ để dìm chết ai đó. 

Nhưng Hoàng Bách thậm chí còn chưa kịp phát hiện mình sắp bị “dìm chết”, cũng chưa kịp cảm nhận rõ cái cảm giác kỳ lạ mà cách gọi mới này mang lại thì Ali đã kề sát đến, dùng hai tay ôm lấy mặt anh, nhanh chóng ngậm lấy cánh môi dưới của anh mà mút mát. 

“Ưm…”

Hoàng Bách mở to hai mắt, có chút không thể tin được, còn có chút quái dị khi mà người trong lòng mang hình hài bé nhỏ như thế này lại dùng một chiếc lưỡi mềm ấm nóng tách môi anh ra, sau đó luồn vào bên trong, nhẹ nhàng đùa giỡn.

Cái cách mà lưỡi cậu quấn quýt, cái cách mà cậu liếm láp khắp khoang miệng anh đều quen thuộc, cùng với hương quế đặc trưng tràn ngập khoang mũi làm anh chẳng mấy chốc đã muốn nhũn người. Chân anh run lên, đứng không vững mà khụy xuống, nửa quỳ trên sàn nhà, có điều tay anh vẫn giữ chặt lấy cậu không buông, tận tình hôn nhau. 

“Ưm… Hưm…”

Giữa tiếng rên rỉ nhỏ nhặt và tiếng nước bọt, Hoàng Bách thầm đánh giá trong lòng. Ừm, đến cả chiếc lưỡi cũng nhỏ, nhưng vẫn có thể khiến mình nhũn chân, vẫn rất tuyệt. Nhưng không rõ liệu có phải bởi vì nó nhỏ hơn mà trở nên linh hoạt hơn hay không, vốn dĩ đã có thể điên đảo anh bây giờ lại càng thêm khiến anh khó lòng khống chế. Anh nghiêng đầu, nhiệt tình đáp lại. 

Chờ đến khi cả hai tách ra thì đã thở dồn dập, kéo theo một sợi chỉ bạc giữa bốn cánh môi, bởi vì khoảng cách của hai người mà đứt đoạn giữa chừng. 

Hoàng Bách liếm môi, vừa thở dốc vừa cười: “Gọi lại anh nghe.”

Ali mổ lên môi anh một cái: “Daddy bị em hôn đến đứng không vững sao?” 

Vừa nói cậu vừa thuận thế đè anh xuống, gặm lấy cổ anh mút mát, tay nhỏ mò mẫn kéo vạt áo sơ mi của anh ra khỏi quần rồi luồn vào trong ve vuốt. 

Hoàng Bách đỏ mặt, vội buông cậu ra, hắng giọng, ngăn cản cái tay nhỏ nào đó đang được nước làm tới: “Khụ, ừm, Ali, chuyện này có hơi… không được tự nhiên lắm.”

Ali nhịn cười: “Sao vậy ạ? Làm anh thấy mình như phạm tội sao?”

Cậu giả vờ cắn cắn môi đầy dụ dỗ mà vuốt ve lồng ngực đang phập phồng của anh: “Không sao đâu mà, ở đây chỉ có chúng ta, sẽ chẳng ai biết mà báo cảnh sát đâu. Nào, daddy muốn ăn cơm trước, hay là ăn em?”

Hoàng Bách chỉ cảm thấy mặt mình nóng đến lạ, bối rối ôm lấy eo cậu nhóc đang đè trên người mình, đặt sang một bên.

“Ăn cơm trước.”

Ali dùng kế quyến rũ thất bại: “…”

Được rồi, dù sao thì tối nay anh cũng sẽ không chạy thoát khỏi em đâu. 

Hoàng Bách tắm rửa, thay đồ và ăn cơm trong thấp thỏm hồi hộp.

Chỉ vì một câu trêu ghẹo yêu cầu cậu người yêu gọi mình là daddy mà bây giờ hối hận không kịp. 

Thử tưởng tượng người yêu vốn cao to, bắp thịt săn chắc, một ngày bỗng biến trở thành trẻ nhỏ, vừa cười dụ dỗ quyến rũ vừa ngồi trên đùi mình gắp thức ăn cho mình, gọi: “Daddy ăn món này, ngon lắm đó.”

Thề là anh ăn mà không rõ mùi vị nếm trên đầu lưỡi nó như thế nào. Chỉ biết sau khi xong xuôi, cả hai trở về phòng, vừa ngồi lên giường thì hình hài bé nhỏ kia lại lần nữa sà vào lòng, nhưng có điều lần này không nhẹ nhàng tình cảm chút nào. Hoàng Bách rất lấy làm khó hiểu vì sao vóc dáng của cậu nhỏ như vậy mà sức mạnh vẫn cứ như cũ. 

Lúc anh không kịp đề phòng cậu đã nhẹ nhàng đè anh xuống, giữ chặt, sau đó cong môi cười hiền: “Thuốc thu nhỏ lần này em cải biên một chút, vừa thu nhỏ về mặt hình thể theo chiều hướng tuổi tác, một dạng của cãi lão hoàn đồng nhưng chỉ duy trì được một ngày. Ngoài ra còn có một điểm đặc biệt nữa…”

Nói rồi cậu cúi người hôn môi anh, một lúc lâu sau mới tách ra, nhìn anh người yêu nhà mình thở dốc mà thỏa mãn liếm môi: “Mọi chỗ trên người em đều nhỏ, chỉ trừ… chỗ này.”

Cậu kéo lấy tay anh chạm vào đũng quần đã hơi phồng lên của mình.

Hoàng Bách trợn mắt, dáng vẻ cứng họng làm Ali bật cười khúc khích: “Chỗ này vẫn to như mọi hôm vậy đó.”

Hoàng Bách: “…” Anh nên vui hay buồn đây?

“Vậy nên, anh không phải lo bị cảnh sát bắt đâu, làm gì có đứa con nít tám tuổi nào sở hữu cây gậy thịt bự thế này? Phải không anh?”

Hoàng Bách chính thức cạn lời: “…”

Phong Ngoa

Add comment

error: Alert: Copy không được đâu bé ơi!!!