PHONG NGOA

Chương 47: Giam giữ

Lần tiếp theo Alex tỉnh dậy, cậu chỉ cảm thấy đầu óc trống rỗng, có lẽ là vì tác dụng phụ của thuốc mê liều cao làm bộ não cậu trì trệ, cơ thể không có quá nhiều sức lực. Phải mất kha khá thời gian Alex mới tỉnh táo hơn, cậu nhận ra mình đang nằm trên mặt đất lạnh băng, không khí xung quanh có hơi ẩm ướt, lẫn trong đó là mùi ẩm mốc như thể nơi này đã rất lâu rồi không được ánh mặt trời chiếu đến. 

Alex khẽ đảo mắt nhìn quanh, ánh sáng ở đây đến từ một khe cửa nhỏ hẹp, hình như ánh sáng ấy là đèn điện bên ngoài. Cậu cử động, phát hiện tay chân mình không bị trói như trước thì thở phào một hơi. Cố gắng ngồi dậy nhưng cậu lại cảm thấy đầu óc mình quay cuồng, trời đất chao đảo. Tác dụng của thứ thuốc kia đúng là không thể xem thường, Alex hiện giờ giống như người thiếu máu, thân thể cậu mềm oặt ngã trở lại mặt đất lạnh băng. 

Lần này Alex không cố ngồi dậy nữa, cậu nằm im hồi lâu không nhúc nhích, chẳng biết qua bao nhiêu tiếng đồng hồ cho đến khi thật sự tỉnh táo, cậu mới bắt đầu ngẫm lại xem mình đã trải qua những chuyện gì.

Ngày hôm đó sau khi rời khỏi cục cảnh sát cậu đã cố ý đến tầng hầm ngầm ở bãi phế liệu để giấu một thứ, sau khi xong chuyện mới trở về nhà. Thật không ngờ trong nhà lại có kẻ đột nhập, nhớ đến lúc mình bị hai gã đàn ông lạ mặt tấn công trong phòng bếp, tâm tình Alex trầm xuống. Khi ấy cậu không thấy rõ mặt mũi bọn gã, chỉ biết thân thể hai gã rất cường tráng, cao lớn hơn cậu nhiều. Cậu nhớ mình đã cố gắng kháng cự nhưng vẫn bị chúng chụp thuốc mê, và bây giờ cậu tỉnh lại ở nơi này.

Alex có hơi tự trách mình, cậu quá ngu ngốc nên không nghĩ đến việc những kẻ đó có thể cho người đột nhập vào nhà và bắt cóc cậu. Lẽ ra cậu không nên về nhà, lẽ ra cậu…

Alex tạm dừng suy nghĩ của mình, hiện giờ bất cứ sự hối hận nào cũng không cứu vãn được, không có cái gọi là “lẽ ra” ở đây. Điều quan trọng bây giờ là làm rõ tình hình của mình và cố gắng thoát khỏi nơi này.

Alex chống tay ngồi dậy, cậu bắt đầu đánh giá hoàn cảnh xung quanh. Nhờ một ít ánh sáng hắt vào từ ô cửa sắt nhỏ cậu có thể trông thấy bốn bức tường xám xịt và cũ kỹ, nơi này giống như một gian nhà tù vậy. Trong phòng chẳng có thứ gì cả ngoại trừ một cái bồn rửa mặt và vòi nước trên tường. Mùi ẩm mốc rất nồng, sàn nhà có chỗ ướt nước bám rong rêu, cũng may là cậu đang nằm ở vị trí khô ráo, trên thân là bộ quần áo ở nhà mà cậu vừa thay lúc tắm xong, nó chỉ hơi nhăn nhúm và dính vài vết bẩn, còn lại thì vẫn ổn. Thứ cuối cùng có trong căn phòng này ngoại trừ cậu và cái bồn rửa mặt thì là một cánh cửa sắt, trông nó rất dày nặng, mặt ngoài còn hơi rỉ sét. 

Rốt cuộc kẻ đứng sau là ai? Cảnh sát? Thanh tra morgan?

Cậu nghĩ sớm thôi rồi mình cũng sẽ được gặp kẻ đó và biết mục đích của chúng. 

Cậu đứng dậy, đầu vẫn còn hơi choáng nhưng đã có thể bước đi, cậu đến cạnh cánh cửa muốn tìm chốt khóa nhưng không tìm được gì cả. Hiển nhiên nó đã bị khóa từ bên ngoài, người ở bên trong ngay cả lỗ khóa trông như thế nào cũng không biết được. 

Alex nhón chân lên, cố gắng nhìn ra ngoài qua cái khe nhỏ hẹp trên cánh cửa, nhưng nó quá nhỏ, cậu chỉ có thể nhìn thấy hành lang bên ngoài cũng là một màu xám xịt kéo dài, không có bất kỳ ai canh gác. 

Alex thử đá vào cánh cửa một cái, âm thanh vang lên rõ ràng cho thấy độ dày nặng của nó, nếu không được mở khóa từ bên ngoài thì sẽ không cách nào rời khỏi đây.

Trong đầu Alex bỗng hiện lên một suy đoán, nếu Ross cũng rơi vào trong âm mưu của họ, rất có thể anh cũng đang bị giam giữ ở nơi này. Chỉ là hiện giờ Alex không có cách nào xác nhận, điều duy nhất mà cậu làm được ngoại trừ chờ đợi ra thì chẳng còn gì khác.

Không như quá trình chờ đợi trước khi thẩm vấn ở cục cảnh sát, tâm tình cậu lúc này vô cùng nôn nóng và bất ổn, lo sợ chuyện không mấy tốt đẹp sẽ ập đến trước khi cậu tìm thấy Ross, hoặc tệ hơn nữa, cậu sẽ vĩnh viễn không biết được Ross bị chúng đưa đi đâu. 

Alex cảm thấy những cơn lo lắng bất an này của mình có thể gặm nhấm lí trí, cậu phải nhanh chóng bình tĩnh lại.

“Một… hai… ba… bốn…” Alex bắt đầu lẩm nhẩm đếm số, đây là phương pháp hữu hiệu có thể giúp cậu bớt căng thẳng, đồng thời cũng có thể đoán chừng thời gian. 

Lâu sau đó, khi Alex đếm đến giây thứ mười bốn ngàn thì dừng lại, âm thanh rì rầm đếm số im bặt, cậu ngẩng đầu lên, hai mắt nhìn chằm chằm về phía cửa sắt.

Có âm thanh phát ra từ bên ngoài, như là tiếng đế giày nện trên sàn nhà, không phải chỉ có một người. 

Alex khẽ liếm đôi môi khô khốc của mình. Mười bốn ngàn tức là gần bốn tiếng đồng hồ, đầu óc Alex lúc này tỉnh táo hơn bao giờ hết. Bọn chúng đến rồi.

Quả nhiên ngay sau đó có tiếng lạch cạch của chìa khóa tra vào ổ, sau đó là một tiếng vang giòn giã của chốt khóa được kéo bật ra, cánh cửa nặng trịch ấy bị đẩy vào.

Lúc vừa trông thấy người đứng ngoài cửa với vẻ mặt lạnh lùng thì Alex đã thầm nghĩ: Quả nhiên là cô ta.

Có lẽ Ross đã nhận ra khi cô ta xuất hiện vào sáng ngày hôm đó, Alex đoán có thể là mùi của cô ta vẫn còn vương vấn một ít trong con hẻm nơi mà anh mất dấu Marilyn, chỉ có điều lúc ấy trước khi anh kịp nói rõ thì đã bị áp giải lên xe cảnh sát.

Ánh mắt Morgan nhìn người thanh niên đang ngồi trong góc phòng không có chút cảm xúc, cô ta phất tay cho người từ phía sau mình tiến vào.

Đó là ba gã đàn ông cường tráng, Alex nhìn thấy trong số ba tên đó có một kẻ mặt mũi đầy những vết xước vẫn còn máu đỏ rỉ ra, có vết thương lớn trên trán gã đã được khâu lại vài mũi. Alex nheo mắt nhìn, gã chính là kẻ đã bị cậu đập cốc thủy tinh vào đầu, có lẽ mảnh thủy tinh đã tạo nên những vết thương hỗn độn ấy trên mặt gã.

Quả nhiên gã nhìn cậu với ánh mặt không có chút thiện ý nào, vừa bước vào đã là người đầu tiên xông đến nắm lấy tóc cậu lôi dậy.

Alex kêu đau một tiếng, vung tay muốn đánh trả thế nhưng bị chặn lại tức thì, gã đá vào đầu gối cậu khiến cậu khuỵu xuống. Lập tức, cậu bị ép ngồi lên một chiếc ghế gỗ mà bọn chúng vừa mang vào, dây thừng cũng nhanh chóng trói chặt hai tay cậu trên thành ghế, hai chân cũng bị cố định vào chân ghế. 

Không kể đến việc cơ thể cậu lúc này không có quá nhiều sức lực, cho dù là vào lúc cậu khỏe mạnh nhất thì cũng không đọ lại được với những gã đàn ông cao lớn này. 

Alex vừa nhìn bọn gã chuyển thứ dụng cụ kỳ quái và cồng kềnh trông như cái máy bơm nước vào đây, vừa cố rút tay ra khỏi sự trói buộc của dây thừng nhưng nút thắt chết khiến cậu không rút tay ra được mà còn bị dây thừng mài rát da.

Bấy giờ Morgan mới chậm rãi đi đến trước mặt cậu nói: “Đừng cố gắng vô ích nữa.”

Tay Alex dừng lại, đoạn giương mắt nhìn người phụ nữ trước mặt, cậu hỏi: “Ross đâu?”

Cậu không hỏi cô ta có bắt Ross hay không, đây chẳng phải là điều quá rõ ràng sao? 

Nghe thấy câu hỏi của cậu, Morgan không trả lời mà chỉ cười cười đầy ẩn ý.

Alex liếc nhìn cô ta: “Tôi thật sự tò mò, cục cảnh sát cứ để các người bắt chúng tôi và giam giữ ở đây như thế sao?”

Cho dù đám cảnh sát ấy có bị đoạn bằng chứng giả kia lừa gạt thì cũng sẽ không đời nào để mặc chuyện này. 

Morgan nghe thấy cậu hỏi của cậu thì cười khẩy một tiếng: “Cục cảnh sát ấy à, bọn họ bây giờ chỉ nghĩ rằng vụ án giết người hàng loạt này đã bị chuyển cho tổng cục ở thủ đô xử lý mà thôi.”

Trên thực tế, không có vụ chuyển giao nào ở đây cả. Bằng cách nào đó mà cục cảnh sát ở Estaban chỉ là con rối giúp cô ta bắt được kẻ mà cô ta muốn. 

“Rốt cuộc thì cô muốn gì ở chúng tôi hả Morgan?” Alex hỏi.

Morgan nhướng mày lên nhìn cậu: “Cậu là người thông minh mà Alex, nếu đã biết tôi bắt chồng cậu thì hẳn cũng đoán ra vài điều khác rồi chứ nhỉ.”

Đúng vậy, từ lúc nhìn thấy Morgan bước vào cửa cậu cũng biết cô ta chính là người đã bắt Marilyn, bí mật về giống loài của Marilyn và Ross không thể giấu được. Vậy nên mục đích của cô ta cậu cũng đã đoán ra, chỉ là không dám thừa nhận, trong lòng vẫn còn ôm hy vọng khác mà thôi. 

Morgan chắp hai tay sau lưng, ung dung đi qua đi lại trước mặt cậu, hơi cười như đang cảm thán nói: “So với cái ả… hừm… tôi bỗng quên mất tên ả ta, là gì nhỉ… à Marilyn, chồng cậu thật sự là một kẻ cứng đầu đấy. Thứ mà tôi muốn làm có không ít, nên chúng ta cứ từ từ mà tiến.”

Nói tới đây Morgan hơi dừng lại suy nghĩ, sau đó đứng trước mặt cậu bày tỏ: “Hẳn là cậu đã biết không ít thứ về anh ta và giống loài của anh ta. Thú thật tôi đã có hơi ngạc nhiên khi thấy cậu vẫn chịu ở cùng với anh ta sau khi biết anh ta là một con quái vật ăn thịt người.”

Alex nheo mắt nhìn cô ta, vẻ mặt lạnh lùng, dù Ross cũng tự nói bản thân mình như thế nhưng Alex cảm thấy cụm từ này phát ra từ miệng cô ta trở nên khó nghe hơn bao giờ hết. Cậu hơi siết chặt nắm tay, vẻ giận dữ thoáng hiện lên trên mặt nhưng bị cậu đè xuống. 

Morgan nói tiếp: “Tôi không muốn tốn nhiều thời gian nên sẽ hỏi thẳng vậy, điểm yếu của anh ta nằm ở đâu?”

“Điểm yếu?” Alex hỏi ngược lại.

Morgan đổi một cách nói khác mà cô ta thu thập được từ Marilyn, có vẻ đây là cách gọi chính xác hơn vì nó được đa số những Kẻ Ăn Người sử dụng: “Nguồn Sống mới đúng nhỉ, là cội nguồn tạo nên những khả năng vượt trội của giống loài này.”

Nói tới đây, Morgan ngồi xổm xuống để đối mặt với cậu, lặp lại câu hỏi: “Nguồn Sống của anh ta nằm ở đâu?”

Alex nhìn cô ta chằm chằm một lúc, sau đó phá ra cười thành tiếng: “Cô cho rằng tôi sẽ nói ra điều khiến tính mạng anh ấy gặp nguy hiểm ư?”

Nói rồi Alex nhổ một ngụm nước bọt, nhếch miệng chửi thề: “Tự đoán đi ả khốn kiếp!”

Vẻ mặt Morgan vẫn không chút thay đổi, cô ta chợt hỏi: “Cậu không cho rằng việc thẩm vấn lấy thông tin hữu dụng ở chỗ tôi sẽ giống như đám cảnh sát trong cục đó chứ?”

 

Phong Ngoa

Add comment

error: Alert: Copy không được đâu bé ơi!!!