PHONG NGOA

Chương 46: Cứu hộ

Con thằn lằn đã ngủ, Ali không quan tâm tới nó nữa, cậu im lặng nhìn Hoàng Bách, anh vẫn còn ngồi trong lòng bàn tay cậu, có chút nhũn người mà dựa vào ngón tay cậu. Bây giờ nghĩ lại vừa rồi nếu không phải cậu đỡ được anh, thật không dám tưởng tượng hậu quả gì sẽ xảy ra. 

Cậu mím môi, nhẹ nắm lấy bàn tay nhỏ của anh, nhấc lên nhìn nhìn. 

Hoàng Bách: ??? 

Sau đó tiếp đến là chân, ngay cả vạt áo sau lưng cũng bị cậu xoay người lại để giở lên xem. 

“Ali, em làm gì vậy?”

“Kiểm tra xem anh có bị thương ở đâu không.”

Hoàng Bách lại bị cậu lật trở lại, giở vạt áo phía trước lên nhìn bụng, không khỏi bật cười: “Anh không sao thật mà.” Chỉ là vẫn còn hơi đau đầu, có lẽ do lúc rơi xuống bị chấn động không nhẹ, nhưng tính ra nó cũng chẳng hề hấn gì. 

Nói rồi anh ôm lấy cái tay đang kéo áo mình, nhẹ giọng bảo: “Người bị thương là em đấy, Ali.”

Mấy đầu ngón tay bị mài rách da của cậu vẫn còn rướm máu, dính phải bụi đất, nhìn rất xót. Đầu ngón tay là nơi tập trung nhiều dây thần kinh phản hồi cảm giác, vậy nên dù chỉ là vết thương nhỏ thì so với những bộ phận khác nó sẽ đau hơn nhiều, huống chi lúc này nó không chỉ đơn giản là một vết cắt, mà gần như bị mài cho rách nát. 

Hoàng Bách không dám đụng vào chỗ vết thương của cậu, sợ cậu đau, chỉ ôm lấy cổ tay cậu để cậu đừng lộn xộn nữa. Ali cũng biết anh để ý mấy ngón tay của mình, bèn giấu nó ra sau lưng, dù gì thì cũng đã xác định được anh không bị thương ở đâu cả. 

Hoàng Bách biết cậu đang đánh trống lảng, còn muốn nói gì đó nhưng bỗng nhiên tầm mắt bắt gặp một chuyển động phía sau lưng cậu, anh sửng sốt, sau đó kinh hãi chỉ tay ra sau: “Ali, em mau nhìn. Nó vẫn chưa ngủ sao?”

Con thằn lằn phía sau đang không ngừng cựa quậy, cơ thịt còn phập phồng. Trong lòng anh căng thẳng, nó lại sắp sửa quấy phá ư?

Ali cũng quay sang nhìn, nhưng cậu lắc đầu: “Không đâu. nó đang biến trở về kích thước ban đầu đó.” Nói rồi cậu nhìn lên trần hang: “Anh có để ý không? Kích cỡ nó vừa nhỏ lại một ít đấy, ban nãy nó to gần như chèn kín cái hang này, nếu cựa quậy như vậy chắc chắn đã khiến động đất xảy ra.”

Hoàng Bách bấy giờ mới nhận ra dường như nó đã nhỏ lại một chút, rất chậm, khiến người ta không cảm giác được sự khác biệt gì nhiều. Nếu thế thì yên tâm rồi.

Ali lại bỏ anh vào túi áo, muốn trở về lối đi ban đầu, thế nhưng lúc cậu vừa trèo lên thân con thằn lằn thì bỗng nhiên tốc độ thu nhỏ của nó trở nên nhanh như chớp, gần như là bụp một cái liền biến mất. Ali vừa mới đặt một chân lên người nó lập tức bước hụt, ngã chỏng vó. Lý Hà đang chờ ở bên trên cũng giật mình, thò mặt ra tìm kiếm: “Nó đâu rồi?”

Ali bò dậy, sờ sờ túi áo đảm bảo Hoàng Bách không bị sao mới ngó dáo dác, phát hiện con vật đã thu nhỏ về đúng kích thước của một con thằn lằn bình thường, thu mình vào trong góc nhỏ, cuộn tròn ngủ say. Cậu bước qua, ngồi xổm xuống nhìn nó, Hoàng Bách cũng nhìn, anh phát hiện vảy con thằn lằn này dường như nhiều gai nhọn hơn con mà Ali nuôi, xù xì thô ráp, nghĩ lại lúc nó ở kích cỡ khổng lồ vừa rồi, khi nó mở mắt nhìn anh làm anh có cảm tưởng nó như một con rồng sống vậy. Anh chép miệng, bỗng nhiên nghĩ đến một chuyện: “Hay là mang về cho nó kết bạn với con ở nhà mình, vừa khéo thành một cặp trong mùa giao phối.” 

Ali nghe vậy thì hai mắt sáng lên, nhẹ tay cầm lấy con thằn lằn, nó vẫn ngủ khò, cái đuôi cuộn lại một chút, chân hơi đạp đạp, sau đó nằm yên không cử động nữa. Cậu cảm thấy quả thật nên mang nó đi, nếu để lại đây, qua vài ba ngày nữa hết thuốc, nó sẽ lại thay đổi kích thước, e rằng ngọn núi này sẽ bị nó làm cho sụp mất thôi. Hư hại quang cảnh không nói mà sẽ gây nguy hiểm cho khách du lịch, thử nghĩ nếu ngày hôm nay người gặp sự cố này không phải ba người bọn cậu thì có lẽ đã bỏ mạng dưới đống đá ngoài kia rồi. 

Ali cầm con thằn lằn quay trở về đường cũ, bởi vì con thằn lằn thu nhỏ lại khiến cho không gian trong hang động trở nên rộng lớn. Lối vào ban đầu mà Lý Hà đang chờ ở đó như khảm trên vách đá, Ali phải nhờ hắn kéo một tay mới trèo lên được. 

Mối nguy hiểm về việc núi đá có thể sập xuống bất kỳ lúc nào đã được giải quyết, cũng không phải lo sợ trong hang không đủ oxy, bởi vì con thằn lằn trong thời kỳ này thích nhai đá nên đục rất nhiều lỗ nhỏ thông ra ngoài. Cả ba tạm thời có thể yên tâm chờ đội cứu hộ đến đào mình ra, chỉ hy vọng bọn họ có thể nhanh một chút, đừng để ba người các cậu chết khát trong này. 

Chờ tầm nửa tiếng, có lẽ đá bên ngoài đã được dời đi rất nhiều nên tiếng ồn ào và tiếng người loáng thoáng truyền vào trong. Chờ thêm ít phút nữa, tảng đá cuối cùng cũng được dời đi. Bụi bặm tứ tán, người đầu tiên xông vào trong là người đàn ông trung niên mà cả ba đều quen thuộc. 

“Chú Hiển.” Ali kêu một tiếng. Vân Hiển vội đi qua, theo sau là nhóm người trong đội cứu hộ, nhìn qua ai cũng mặt mày nghiêm trọng. 

Vân Hiển bước đến hỏi: “Có làm sao không?”

Lúc đá rơi xuống ông thấy rõ ràng phía sau hai người không có lối thoát, tuy không rõ vì sao bây giờ đột nhiên xuất hiện một cái hang động như thế này nhưng ông chỉ cảm thấy may mắn, vì có nó, hai người bọn họ mới không bị chôn vùi. 

Ali lắc đầu đứng dậy: “Con không sao, chỉ hơi trầy xước một chút…”

Mới nói đến đây cậu đã cảm giác người trong túi áo nhéo mình một cái, bèn ngoan ngoãn sửa lời: “Chỉ là mấy đầu ngón tay bị thương một chút do con cố dời đá…” Nói rồi cậu xòe tay ra.

Vân Hiển lập tức để mấy người trong đội cứu hộ qua xem xét và đưa cậu ra ngoài.

Ali còn muốn nói thêm cái gì đó: “Còn anh Hà thì…” Thế nhưng cậu chưa nói hết thì Vân Hiển đã vội bỏ cậu lại mà bước đến chỗ Lý Hà.

Hắn vốn đang ngồi thu lu một góc, khi người vừa tiến vào được thì chật vật muốn đứng dậy, nhưng cái chân què quặt của hắn làm hắn đứng cũng không xong. Khi trông thấy Vân Hiển chỉ nói vài câu với cậu phù thủy kia rồi vội đi về phía mình thì mặt hắn ngơ ra mấy giây, sau đó không giấu được vẻ vui mừng. 

Có lẽ niềm hân hoan trên mặt hắn quá rõ ràng và nhiệt tình, khiến Vân Hiển đang đi nhanh đến cũng phải hơi khựng lại, nhưng ngay sau đó bước chân vẫn trở nên gấp gáp, ông muốn kiểm tra tình hình của hắn. 

“Cậu có sao không? Không bị gì chứ?”

Lý Hà vịn tay lên tường đứng dậy, đầu lắc hai cái, nhưng chưa lắc xong đã kêu một tiếng rồi ngã nhào lên người Vân Hiển. Vân Hiển vội đỡ lấy hắn, mặt trầm xuống: “Như vậy mà còn lắc đầu.”

Lý Hà suýt thì choáng váng vì bị vây trong lồng ngực săn chắc của ông, như một chỗ dựa an toàn đáng tin cậy, còn có mùi hương nam tính nữa, hắn bỗng nhiên xấu hổ, tuy chân đau gần chết nhưng miệng vẫn chối đây đẩy, thành công diễn tròn vai thanh niên kiên cường chịu khổ: “Không phải, em chỉ bị trật chân thôi.”

Vân Hiển không nói nhiều, chỉ nhìn hắn một cái rồi dứt khoát luồn tay xuống dưới đầu gối hắn, nhấc bổng lên. 

Lý Hà trợn tròn mắt, kinh ngạc hô một tiếng, miệng không ngừng kêu: “Em không sao mà, thả em xuống, chỉ là trật chân mà thôi.” Nhưng tay thì cứ ôm khít lấy cổ Vân Hiển, một chút ý định buông ra cũng không có. 

Lý Hà vui vẻ trong lòng, hắn sẽ không thừa nhận là hồi nãy mình cố ý dùng cái chân bị đau bước đi để đúng lý hợp tình té vào lòng ngài chủ tịch đâu. 

Đội cứu hộ ở bên ngoài, Ali đã được đưa ra ngoài xử lý vết thương trên ba đầu ngón tay, còn có mấy cục u vì lúc đá rơi không tránh khỏi vài khối to to rơi vào đầu, bây giờ qua hồi lâu nó mới bắt đầu sưng lên, nhức ê ẩm. Cậu rất muốn đưa Hoàng Bách ra để bọn họ cũng khám cho anh nhưng tình hình bây giờ không cho phép, ít nhất phải đợi đến khi trở về khách sạn, tự cậu sẽ chăm sóc và kiểm tra cho anh. 

Mà Vân Hiển thì bế Lý Hà đi thẳng đến chỗ xe cứu thương, đặt hắn ngồi phía sau xe để nhân viên cứu hộ kiểm tra sơ bộ tại chỗ, sợ hắn bị gãy xương ở đâu đó mà giấu. Kết quả đúng là ngoại trừ mặt mũi và cánh tay xây sát một chút thì chỉ bị trật chân nhưng đã sớm được nắn lại, về nhà bôi thuốc xoa bóp dăm bữa nửa tháng là ổn, trong lúc đó hạn chế sử dụng phần khớp cổ chân này là được. 

Lý Hà nghe dặn dò xong thì gật đầu, chờ khi nhân viên y tế rời đi mới nâng mắt nhìn người đàn ông vẫn còn khoanh tay đứng bên cạnh mình: “Cảm ơn chủ tịch.”

Vân Hiển nhìn hắn một cái, không biết nghĩ gì trong đầu mà bỗng dưng hỏi: “Có biết cách xoa thuốc không?”

Lý Hà hơi ngây ra, nhìn hủ thuốc trong tay, hắn chưa bị trật khớp chân bao giờ nên không rõ lắm xoa thuốc này thì có gì đặc biệt mà biết với chả không biết? Vì vậy hắn nói: “Thì… cứ xoa lên thôi?”

Vân Hiển chậc một tiếng, đẩy hắn ngồi dịch sang một bên, sau đó cũng ngồi đến bên cạnh hắn, một tay cầm lấy cổ chân đang sưng tấy của hắn, gỡ túi chườm lạnh ra, xoè tay. 

Lý Hà hơi trố mắt, không hiểu gì hết. Vân Hiển lại chìa tay tới trước mặt hắn: “Đưa thuốc đây, tôi chỉ cho cậu một lần.”

“A! Dạ.”

Hắn vội vàng đặt hủ thuốc vào tay ông, sau đó nghe thấy ông nói: “Nhìn kỹ để tối về khách sạn còn biết cách tự làm.”

“Dạ.”

Chỉ thấy ông đổ thuốc ra tay, xoa đều lên hai lòng bàn tay và cả cổ chân sưng tấy của hắn rồi bắt đầu xoa bóp. 

A! Đau! 

Lý Hà nhăn mặt, lực tay của ông dù khá nhẹ nhưng đối với tổn thương vùng khớp này thì không được nhẹ cho lắm, nó khiến hắn đau đến mức run rẩy, không ngừng hít hà, nhưng trong lòng lại cực kỳ sung sướng. 

Có điều ngoài mặt hắn vẫn tỏ vẻ đáng thương, vừa siết chặt nắm tay chịu đựng vừa mím môi, đôi mắt hoa đào chẳng mấy chốc đã ướt nhẹp hơi nước vì chỗ đau cứ không ngừng bị xoa ấn. 

Vân Hiển nhìn hắn một cái, tay chưa hề dừng lại mà nói: “Nhớ chú ý không thể quá nhẹ tay sẽ khó làm tan máu bầm, như vầy mới khỏi nhanh. Nhưng cũng không được mạnh tay quá, sẽ làm chỗ này sưng to hơn đấy.”

Lý Hà gật đầu, nhưng vẫn đáng thương mà chớp mắt, thành công khiến Vân Hiển khựng lại, tay bất giác nhẹ đi một chút, nhưng vẫn đảm bảo đủ lực để tác động đến vùng có máu bầm. Ông nói: “Cố chịu một chút.”

Lý Hà lại ngoan ngoãn gật đầu. 

Qua hồi lâu, khi thuốc trên tay và cổ chân đều đã khô, Vân Hiển mới dừng lại, nói thêm với hắn: “Xoa chừng năm đến mười phút là được.”

Lý Hà hít mũi một cái, nhìn theo đôi tay to lớn của ông, dù cổ chân tê tái nhưng vẫn luyến tiếc muốn được xoa thêm. Có điều hắn còn chưa kịp nghĩ nhiều thì nhân viên y tế đã trở lại, người nọ vừa nhìn thấy túi chườm lạnh bị vứt qua một bên, trong xe lại trần ngập mùi thuốc, liền lấy làm ngạc nhiên: “Anh tự xoa thuốc rồi?”

Vốn dĩ người nọ định để Lý Hà chườm lạnh một chút rồi sẽ trở lại hướng dẫn cậu cách xoa thuốc, nhưng ai ngờ người ta lại làm trước rồi.

Lý Hà nhìn qua Vân Hiển: “Là ngài ấy giúp tôi.”

Vân Hiển đang dùng khăn ướt lau tay, nghe vậy thì gật đầu: “Tôi chỉ cậu ấy cách xoa thuốc rồi. Có điều gì cần lưu ý nữa không?”

Nhân viên y tế tự dưng bị cướp việc làm: “…”

Có điều sau đó vẫn kiểm tra cổ chân sưng tấy của Lý Hà, sau đó dặn dò hắn dù đã bôi thuốc nhưng vẫn phải chườm lạnh, bốn đến tám lần một ngày, làm trong hai ngày để giảm sưng và giảm đau, ngoài ra thì không còn lưu ý nào khác. 

Bấy giờ trời đã sập tối nhưng đoàn người vẫn chưa rời đi, vài cây đèn được dựng tạm lên để chiếu sáng, bọn họ còn phải kiểm tra khu vực này, cũng có một ít khách du lịch thấy có xe cứu thương thì tò mò đến hỏi xem xảy ra chuyện gì, một số khác là người trong đoàn ekip, không ngừng đến hỏi thăm Lý Hà có làm sao không. 

Ngay cả Vân Hiển cũng nhịn không được mà hỏi hắn về cái hang động bỗng dưng xuất hiện, Lý Hà chỉ có thể giải thích là nhờ có Ali nhanh tay kéo hắn mới kịp chui vào cái hang kia, còn về việc cái hang đó ở đâu ra, hắn cũng chỉ nói đơn giản rằng lúc đó quá hoảng loạn nên không để ý lắm, có lẽ cái hang vốn đã có sẵn đi. Mọi chuyện còn lại đành phải để Ali bịa rồi. 

Vân Hiển không nói gì, coi như tin hắn.

Mà Ali lúc này sau khi được xử lý vết thương xong thì loay hoay ở cửa hang nhặt mấy mảnh gỗ vụn bị gãy nát của chổi bay, chờ khi nhặt không sót cái nào mới theo xe của ekip quay quảng cáo mà trở về khách sạn. 

Lúc chuẩn bị trở về, Vân Hiển thấy Lý Hà có chút chật vật đứng lên, bèn bước lại đỡ lấy tay hắn. 

Lý Hà có hơi ngại ngùng, nhưng vẫn nhỏ giọng cảm ơn, trong lòng mừng thầm, vừa cà nhắc vừa vịn tay Vân Hiển đi về phía xe đưa đón. Được nửa đường, Vân Hiển bỗng nhiên dừng bước chân làm hắn khó hiểu quay đầu nhìn. 

Ông ngó hắn một cái, dáng vẻ hắn lúc này nào có đẹp đến mức kinh diễm như khi quay chụp nữa đâu, toàn thân dính đầy bụi đá đen đen dơ dơ, mặt mũi cũng lấm lem, nhưng hai mắt lại sáng long lanh, chẳng hiểu vì sao lại đột nhiên nói: “Để tôi đưa cậu về khách sạn đi.”

Sau đó không đợi hắn trả lời mà chuyển đường, đỡ hắn đi về phía xe riêng của mình. 

Lý Hà bị cái bánh nhân thịt thơm phức không biết từ đâu ra rơi trúng đầu, ngây ra mấy giây mới rộn ràng. Hôm nay thời tới cản không kịp, không những được ngã vào lòng chủ tịch, được chủ tích bế công chúa, được chủ tịch xoa thuốc, dìu tay, giờ còn được ngồi xe riêng với chủ tịch nữa!!! Nếu có thể, chuyển phòng cho em ở chung với ngài luôn được không? A a a ~

Hậu trường:

Chủ tịch: Đừng hiểu lầm, tôi chỉ cảm thấy để cậu ta ngồi xe đưa đón chung hơi bất tiện cho cái chân của cậu ta, lên xe xuống xe không ai lo, nhỡ lại ngã ra đấy, què luôn thì sao?

MC: Ngài cho rằng nhân viên trong đoàn là hình nộm hả? Chẳng lẽ không ai giúp cậu ta?

Chủ tịch: …

MC: Trong khi con rể của ngài chỉ được ngài hỏi thăm hai câu rồi bị quăng hết cho nhân viên y tế và cứu hộ, còn phải tự thân nhặt mót xác của Ớt Nhỏ. Xem, thằng bé tủi thân thế nào.

Ali đang tới giờ làm nũng vì cái tay đau, mặt mũi lem luốc dụi anh Bách tí hon của mình để được an ủi, không hiểu sao lại bị chỉ mặt gọi tên, nước mắt tung bay quay qua nhìn vị trưởng bối nhà vợ: ~

Chủ tịch: …

MC: Đấy, ngài thấy có bất công chưa?

Phong Ngoa

Add comment

error: Alert: Copy không được đâu bé ơi!!!