PHONG NGOA

Quyển 3 – chương 46: Bóng tối là bạn?

Đây là cơn mưa lớn nhất trong mùa, mây đen dày đặc như thể không bao giờ tan đi, nó kéo dài từ giữa trưa cho đến tận tối vẫn còn lác đác chưa chấm dứt. Alex bấy giờ đã mệt đến mức ngồi gục trên đất, mặc kệ nước mưa rơi tí tách trên người. Cậu cố gắng ổn định lại nhịp thở của mình, khẽ cử động bàn tay đang buông thõng, các khớp ngón tay lập tức truyền đến cơn tê buốt và nhức nhối. Đây là hậu quả khi dùng quá nhiều sức lực để nắm chặt lấy thứ gì đó trong một thời gian dài.

Alex thở hắt ra một hơi, không sao, dù gì chuyện cậu muốn làm cũng đã làm xong. Alex cứ thế ngồi bệt dưới mưa một lúc lâu, mặc cho bùn đất xung quanh đã bắn lên khắp người mình, cậu chậm rãi xoa nắn các khớp ngón tay để dễ chịu một chút. Thế nhưng vừa chạm vào cậu mới phát hiện lòng bàn tay mình đã tróc một lớp da, có máu rướm ra lúc nào không hay, đau rát như bị xát muối. 

Alex cau mày, cảm thấy cơ thể mình có hơi vô dụng, không vận động thường xuyên khiến thể lực không đủ đã đành, bây giờ cậu còn phát hiện da tay lại mỏng đến mức này. Sau chuyện này có lẽ cậu phải sắp xếp việc rèn luyện bản thân… chỉ hy vọng mọi chuyện sẽ ổn.

Alex ngửa đầu nhìn trời, trời đã tối từ lâu, cậu cũng nên trở về và tính toán chuyện tiếp theo phải làm.

Alex đứng dậy, dùng chân dẫm dẫm mặt đất tơi xốp mà mình vừa lấp lại, đoạn cúi người cầm lấy cây xẻng bên cạnh không ngờ cánh tay cậu run lên, cây xẻng rơi bịch xuống đất trở lại.

Alex thất thần, tay cậu thật sự không nhấc nổi thứ gì nữa. Vì vậy cậu đổi sang dùng chân đá cái xẻng, lùa nó vào một nơi kín đáo rồi dùng những thứ rác rưởi xung quanh che lại, cây búa và xà beng thì ban nãy cậu đã để dưới tầng hầm rồi. 

Giấu đồ xong, Alex yên tâm trở về, lần này cậu vẫn đi xe buýt, nhưng với cơ thể ướt sũng thì cậu chỉ đành đứng mà thôi, bụng cũng đói cồn cào, Alex vừa xuống khỏi xe là mua ngay một phần thức ăn nhanh, vừa đi bộ vừa ăn, trạm xe buýt cách nhà vài phút đi bộ, chờ khi đến nơi thì cậu cũng đã ăn xong. 

Alex tra chìa khóa mở cửa, cánh cửa vang lên tiếng ma sát khe khẽ quen thuộc thế nhưng bầu không khí trong nhà lại chẳng hề quen thuộc. Không có ánh đèn, không có bóng người, không có Ross.

Alex vươn tay bật đèn, đồng hồ treo tường hiển thị bây giờ đã là chín giờ tối, lẽ ra hôm nay sẽ là một ngày bình thường, chín giờ Ross đã rửa chén xong và cùng cậu nằm trên sofa xem tivi một lúc, có thể là cậu nằm trong lòng anh để anh ôm, hoặc cũng có thể là cậu gối đầu lên đùi anh, còn anh thì luồn tay vào tóc cậu mà vuốt ve. Dù là thế nào thì cũng không nên là dáng vẻ ướt sũng lấm bùn của cậu bây giờ, ngơ ngác đứng ở cửa nghĩ về anh. 

“Ross…” Cậu khẽ thì thầm, nhớ lại cuộc thẩm vấn ngày hôm qua của mình mà siết chặt nắm tay. Cậu đã nhiều lần yêu cầu được gặp Ross nhưng đều bị hai viên cảnh sát kia bác bỏ.

Cậu không biết tiếp theo mình nên làm gì, thuê luật sư riêng để kháng cáo? Làm rõ đoạn băng kia là giả? Nhưng cậu không cho rằng Ross chỉ đơn thuần bị tạm giam để chờ xét xử. Cậu có linh cảm đã xảy ra chuyện còn tồi tệ hơn rất nhiều và luật sư cũng chẳng thể giúp ích được gì.

Alex day day trán, mệt mỏi cởi bỏ áo khoác, việc đầu tiên bây giờ cần làm chính là đi tắm, vật lộn với cánh cửa đá khiến cậu đuối sức rồi, sau đó còn phải đào đất một lúc lâu nữa, nếu cậu không nhanh chóng lấy lại tinh thần và thể lực thì sẽ không đương đầu nổi với bất kỳ điều gì.

Sau khi tắm Alex chỉ mặc một bộ quần áo rộng rãi ở nhà, có lẽ bởi vì tâm trạng nặng nề thế nên Alex vô thức để bản thân chìm vào bóng tối yên lặng như một cách xoa dịu tâm tình của mình. Ngoại trừ đèn ở cầu thang, cậu không bật thêm cái đèn nào khác kể cả trong phòng. 

Có điều cậu không biết, đôi khi bóng tối có thể hóa thân thành người bạn an ủi mình nhưng bản chất của nó vẫn chứa đầy nguy hiểm, và cậu sẽ không bao giờ biết được trong bóng tối còn có những gì. 

Alex đi chân trần xuống lầu, vào phòng bếp, cậu lấy cốc thủy tinh hứng nước từ vòi ở bồn rửa, đôi mắt có phần đăm chiêu nhìn ra ngoài cửa sổ trước mặt, không biết nghĩ gì trong lòng mà quên cả việc tắt nước. Mãi đến khi nước tràn ra khỏi ly chảy đầy tay cậu và bồn rửa thì mới giật mình vội tắt.

Ngửa đầu uống ừng ực, Alex vẫn nhìn đăm đăm vào lớp cửa kính trước mặt, ngoại trừ khoảng không gian tối đen và bãi cỏ ở sân sau thì còn có hình ảnh phản chiếu của chính cậu trên mặt kính nữa. 

Bỗng nhiên đúng lúc này Alex nhìn thấy có một cái bóng đen xẹt qua, cậu giật mình buông ly nước xuống muốn nhìn kỹ, nhưng ngoài sân chẳng có thứ gì kỳ lạ…

Khoan đã! Alex mở to mắt, cái bóng đen ấy lại xuất hiện, nó cử động, dáng vẻ giống như người… thế nhưng có gì đó không đúng lắm. 

Đó là một người đàn ông nhưng cậu không nhìn rõ được mặt mũi bởi bóng đêm bên ngoài và lớp kính cản trở.

Alex nheo mắt nhìn kỹ hơn, cái bóng đen đó đang giơ tay lên. Hắn định làm gì? Đập bể cửa kính và xông vào đây ư?

Cậu hốt hoảng lùi lại nhưng rồi chợt nhận ra sai lầm của mình, gã đàn ông đó không phải đang đứng ngoài sân, mà là đứng ngay sau lưng cậu! Thứ cậu thấy là hình ảnh phản chiếu trên lớp kính!

Gần như ngay tức thì Alex nhận ra có kẻ lạ mặt đột nhập vào nhà mình thì cánh tay hắn ta đã vươn đến, chụp lên mũi và miệng cậu, một cánh tay khác của hắn chế ngự lấy cơ thể cậu.

“Ưm!” Alex kinh hoàng mở to mắt, trên tay hắn ta có kẹp một miếng khăn ướt, ngay khi nó chụp lên miệng và mũi cậu thì một thứ mùi lạ cũng xộc vào buồng phổi. Alex vội vàng nín thở rồi dùng khuỷu tay thúc mạnh về phía sau.

Cú thúc của Alex không nhẹ, kẻ phía sau bị thúc vào bụng phát ra tiếng hừ nhưng hắn ta vẫn không buông ra, cánh tay kia của hắn kẹp chặt bụng Alex từ phía sau rồi nhấc toàn thân cậu lên. Sức lực cực kỳ mạnh khiến bụng cậu đau quặn, cậu vô thức hít vào một hơi. 

Nhận ra mình lại vừa ngửi thứ thuốc tẩm trong chiếc khăn ướt kia, Alex vội vàng nín thở trở lại rồi ra sức vùng vẫy, cậu vươn tay về phía trước cố tìm kiếm thứ gì đó trong tầm với của mình để phản công. Nhưng thứ duy nhất cậu lấy được lúc này chỉ có chiếc cốc thủy tinh vừa rồi, Alex không chút ngần ngại gì mà phang thẳng nó vào đầu hắn ta. 

Xoảng một tiếng chiếc cốc vỡ vụn, mảnh thủy tinh đâm vào mặt hắn ta đến tứa máu, tay hắn vì thế mà nới lỏng một chút. Alex nhân lúc này lại thúc vào bụng hắn một cú rồi thoát khỏi cánh tay như gọng kìm của hắn. 

Vừa thoát khỏi, tầm mắt cậu cũng hoa lên, Alex biết mình đã hít phải thuốc mê rồi, hắn ta tẩm thuốc trong cái khăn ướt vừa rồi. 

Cậu lảo đảo vịn vào vách tường muốn tìm đến đầu bên kia kệ bếp để lấy dao tự vệ. Thế nhưng ban nãy cậu không bật đèn trong phòng bếp nên bây giờ bóng tối đã trở thành vật cản đối với cậu. 

Cơn choáng từ khí gây mê kéo đến, Alex lắc lắc đầu muốn giữa tỉnh táo thế nhưng tầm mắt chỉ có thể lờ mờ nhìn thấy hai ba lớp bóng chồng lên nhau, cậu không xác định được cái nào mới là giá vắt dao thật.

Cậu vươn tay chộp lấy nhưng bắt hụt vào khoảng không, cậu bắt nhầm bóng chồng ảo giác rồi. 

Lúc này, từ phía cửa phòng bếp có thêm một gã đàn ông khác xuất hiện, sức lực gã ta cũng mạnh không kém, gã lao đến đẩy Alex một cú khiến cậu ngã nhào ra đất. Cậu buộc miệng rên lên một tiếng vì đau sau cú ngã, tư thế ngã khiến cậu không thể chống cự được vì bị gã ta dùng đầu gối đè sấp trên mặt đất. 

Mọi chuyện kể thì chậm nhưng thật chất chỉ diễn ra trong chớp nhoáng, vài giây này đủ cho tên đàn ông với cái mặt đầy máu vẫn còn ghim mảnh thủy tinh kia bình tĩnh lại, gã cũng bước đến dùng cái khăn tẩm thuốc ấy lần nữa chụp lên miệng và mũi Alex.

Alex bị đè chặt, cậu không cách nào nín thở mãi, chưa kể đến việc ban nãy cũng đã hít phải một ít, dần dần tay chân cậu bủn rủn, toàn thân mềm nhũn ra, oxi trong phổi cạn dần và phản ứng của cơ thể khiến cậu không khống chế được mà hít thở. Mùi lạ từ cái khăn ướt như xộc lên đến não, chỉ ít giây sau Alex đã lịm đi, hôn mê bất tỉnh.

Không biết qua bao lâu, Alex chập chờn tỉnh lại, cậu cảm giác được cơ thể mình xóc nảy liên tục như thể đang ở trên xe, ngoài ra còn có cảm giác ngộp thở. Alex cố nhấc mí mắt nặng trĩu của mình lên nhưng không gian vẫn tối đen, cậu ý thức được có lẽ đầu mình đang bị thứ gì đó trùm kín, có thể là bao bố, hoặc cũng có thể là một miếng vải đen che mắt.

Trạng thái của Alex rất chậm chạp bởi thuốc mê vẫn chưa hoàn toàn hết tác dụng, phải mất ít lâu sau Alex mới khống chế được cơ thể mình, vừa thử cử động mới phát hiện ra tay đã bị còng lại, hai chân cũng bị trói chặt.

Hình như tiếng va chạm của chiếc còng tay đã đánh động đến những kẻ bắt cóc cậu. Hai gã đàn ông ngồi ở ghế lái và phụ lái quay đầu nhìn ra hàng ghế sau, một tên trong đó mặt mũi dính đầy máu và vết thương vì mảnh thủy tinh đâm, hắn vẫn ổn định vô lăng trong tay, chỉ quay đầu liếc nhìn Alex một cái rồi lại nhìn thẳng con đường phía trước, miệng nói với tên còn lại: “Nó tỉnh rồi.”

“Chờ đó.” Tên còn lại đáp một tiếng, sau đó lục lọi gì đấy trong ngăn kéo nhỏ của xe lấy ra một ống tiêm rồi chen thân hình to lớn của mình ra hàng ghế sau. Hắn giữ chặt lấy Alex đang ngọ nguậy mà đâm ống tiêm kia vào cơ thể cậu, đoạn nói: “Thứ này sẽ khiến nó ngủ thẳng đến khi chúng ta tới nơi.”

Alex biết chúng vừa tiêm thêm thuốc mê cho mình, cậu nâng đầu mình lên, mặc kệ tất cả mà cố đập mạnh xuống sàn xe chỉ để chống lại cơn mê man đang kéo đến, nhưng nỗ lực ngây thơ này hiển nhiên không thành công. 

Alex lại lần nữa chìm vào bóng tối.

Phong Ngoa

Add comment

error: Alert: Copy không được đâu bé ơi!!!