PHONG NGOA

Chương 45: Bằng chứng giả (Hết quyển 2)

Cái bóng thật sự rất mờ bởi vì đối tượng di chuyển quá nhanh, hoàn toàn không rõ nét, tất cả những gì Alex thấy là một gương mặt có phần giống với Ross.

Cậu cau mày, thế nhưng chưa nói gì thì Jean đã đưa máy tính bảng đến cho cậu xem: “Đây là đoạn video gốc được trích từ camera ở rạp phim.”

Đoạn video rất ngắn, trên hành lang vắng người đột nhiên có một cái bóng đen xẹt qua, khi bóng đen quay mặt lại đã vô tình rơi vào tầm quay của camera, sau đó người nọ lại bước vào điểm mù, không quay thêm được gì nữa. 

Đoạn video bị Jean bấm dừng ngay khoảnh khắc bắt được gương mặt của đối phương, cô ta lại ném một xấp hồ sơ khác cho cậu, bên trên chính là bản đối chiếu sinh trắc học của hình ảnh trong camera và chân dung của Ross.

Alex nhìn đến bảng đối chiếu ấy thì vẻ mặt càng thêm lạnh đi, chính cậu biết rõ ngày hôm ấy anh đã làm những gì, anh đã ngồi cạnh và nắm tay cậu suốt buổi xem phim cho đến lúc cậu rời khỏi chỗ ngồi. Kể cả khi cậu không biết việc Marilyn giết nhân viên của rạp chiếu thì vẫn tin chắc rằng kẻ xuất hiện trong đoạn băng trên hoàn toàn không phải anh. Nó quá vô lý!

Jean cầm trong tay bản lời khai cũ của cậu vào đêm hôm đó, cụp mắt đọc sơ rồi hỏi một câu vô cùng hoài nghi: “Cậu từng bảo mình nắm tay anh ta lúc xem phim nhưng liệu có thật sự chắc rằng anh ta không hề rời khỏi đó lần nào hay không?”

Câu hỏi này thoạt nghe ngớ ngẩn nhưng nó lại thể hiện một ý khác. Alex ngước lên, nhìn thẳng vào cô ta: “Cô cho rằng tôi đã nói dối?”

Jean nhún vai: “Có thể cậu thật sự không nhớ rõ anh ta đã rời khỏi rạp một lần.”

Alex thiếu điều bật cười ra tiếng, cô ta chỉ đang muốn cậu thừa nhận điều đó. Mọi chuyện lẽ ra không phải như vậy, nếu bọn họ không tra ra được Marilyn thì mũi dùi cũng không thể chĩa vào Ross, cậu phải là người bị hiềm nghi nhất mới đúng, bởi một trong hai người phát hiện cái xác là cậu, không phải anh.

Cảnh sát đang ôm âm mưu gì vậy?

“Tôi không nói dối, tôi không biết vì sao các người lại có đoạn băng này nhưng rõ ràng nó là giả, đoạn băng đã được chỉnh sửa cắt ghép. Anh ấy không hề rời khỏi phòng chiếu, cũng không liên quan đến cái chết của cậu nhân viên kia!”

Ai đã cố ý ghép mặt Ross vào trong đoạn ghi hình? Mục đích của hắn là gì?

Tầm mắt cậu liếc nhìn về phía tập hồ sơ của Ross, bỗng nhiên bắt được một dòng chữ ngược. 

Đánh giá sức khoẻ chung: Tốt, không có vết thương trên cơ thể.

Không đúng! Alex nhớ lại vài ngày trước có hai viên cảnh sát đến nhà bọn họ để hỏi han về vụ án xảy ra trong khu vực mà bọn họ ở. Giữa chừng Ross trở về nhà và trong lúc tiếp chuyện đã để bọn họ trông thấy vết thương trên cổ chân anh. 

Thời gian ngắn như vậy thì vết thương không thể lành hoàn toàn, bọn họ không cảm thấy bất thường ư? 

Hoặc là thông tin trên hồ sơ đánh giá có vấn đề, hoặc vấn đề nằm ở chính bọn họ, bọn họ đã biết được gì đó mới có thể cho rằng việc ấy là bình thường mà không có bất cứ lời gặng hỏi nào.

Jean ngồi trước mặt cậu bày ra vẻ mặt vô cùng không hài lòng với câu nói kia: “Bằng chứng ở ngay đó, cậu không có cơ sở nào để bác bỏ, chúng tôi hy vọng cậu phối hợp để điều tra rõ ràng.”

Nói rồi cô ta dẹp toàn bộ ảnh trên bàn, thay vào đó là trải một mớ ảnh chụp thi thể các nạn nhân, tất cả bọn họ đều có tử trạng kinh khủng. 

Alex cau chặt mày, tâm lý có hơi bài xích hình ảnh quá mức máu me ấy. 

“Hẳn là cậu biết những chuyện xảy ra trong thành phố dạo gần đây.” Nữ cảnh sát vừa nói vừa chỉ tay vào từng tấm ảnh, thuật lại lý lịch của từng nạn nhân, tất cả đều là thanh niên trẻ tuổi vô tội. “Cậu có thấy dấu vết để lại trên thi thể bọn họ không? Đó là dấu răng người, từ một kẻ biến thái bệnh hoạn có sở thích ăn thịt người. Cách thức hắn ra tay vô cùng độc ác, thi thể mà hắn để lại không còn nguyên vẹn được quá 40%. Sẽ ra sao nếu chúng tôi không bắt được hắn? Không biết sẽ lại có thêm bao nhiêu cô gái và chàng trai khác rơi vào tầm ngắm.”

Alex cụp mắt quan sát những bức ảnh, nhưng tuyệt nhiên không hé lấy một lời. 

Nữ cảnh sát lại tiếp tục nói chuyện, cô ta liên tục nhấn mạnh tội ác này và thương cảm cho các nạn nhân giống như muốn đánh thức cái gọi là lương tâm trong lòng kẻ bao che. 

Nhưng cô ta đã nhầm rồi, Ross không giết bọn họ. 

Giống như quá trình tẩy não, cuộc thẩm vấn kéo dài, giữa chừng có thêm gã cảnh sát hơi béo đến đưa hồ sơ gia nhập. Gã ta thấy việc thuyết phục không hiệu quả thì đổi sang đe doạ, thỉnh thoảng Jean lại đóng vai người tốt như thể sẵn sàng nghe cậu tâm sự và hiểu được vì sao cậu chọn việc bảo vệ Ross. 

Chỉ có điều, kể từ khi nhận ra vấn đề thì không có câu nào lọt vào tai Alex nữa. Cậu hơi nghiêng đầu nhìn về phía mặt gương lớn bên tay phải, từ nãy đến giờ cậu cảm giác được có một ánh mắt cứ nhìn mình chằm chằm từ phía bên đó, ánh mắt đó khiến cậu gai người. 

Alex không cho rằng mình tưởng tượng ra, sau khi trải qua nhiều chuyện cho đến bây giờ, cậu biết trực giác của mình luôn đúng. 

Bên ngoài phòng thẩm vấn, Morgan đang đứng khoanh tay, mặt lạnh nhìn Alex qua một lớp kính. Cậu cũng đang nhìn về phía này nhưng chỉ dựa vào cảm giác thì không thể bắt đoán được vị trí chính xác của người đứng, vì thế mà tầm mắt cậu dù sắc bén nhưng vẫn có hơi vô định.

Đúng lúc này trợ lý của cô ta bước vào từ phía cửa, hắn đi thẳng đến bên chỗ cô ta rồi kề vào tai cô ta thì thầm: “Người của chúng ta đã kiểm soát được phía bên kia. Rosalio sẽ bị đưa đi trong hai giờ tới.”

“Vậy còn bên này thì sao?”

Tay trợ lý nói: “Bên này vẫn còn do cảnh sát trưởng quản lý.”

Morgan hừm một tiếng, giọng hơi kéo dài không rõ là đang trầm ngâm hay đang bất mãn. 

Tay trợ lý thấy vậy bèn nói: “Dù sao chúng ta cũng không cần đến Alex, không nhất thiết phải khống chế cậu ta.”

“Chưa chắc.”

Một bên mày của tay trợ lý hơi nhếch lên, hiếm khi gương mặt hắn ta thể hiện cảm xúc: “Thanh tra cho rằng tên ăn thịt người kia thật sự yêu thức ăn của mình à?”

Nói rồi hắn ta cười cợt: “Tôi không cách nào tưởng tượng được việc mình sẽ đi yêu một con cừu đấy, dù thịt cừu rất ngon.”

Tuy nói vậy nhưng hắn ta không đến mức ngu xuẩn không hiểu ý của Morgan. Nếu Kẻ Ăn Người kia thật sự yêu con mồi của mình, thế thì dùng cậu ta để đe doạ hắn là một ý tưởng không tồi.

Morgan im lặng một lúc lâu như suy tính điều gì đó, cuối cùng cô ta nói: “Không có bằng chứng nào tố cáo Alex, vì vậy rất có thể cậu ta chỉ bị giữ ở đây thẩm vấn hai ngày, cũng có thể sẽ được thả ra sớm hơn. Nếu trong thời gian đó người của chúng ta không thay thế được đám lính của cảnh sát trưởng, vậy thì phiếu yêu cầu luật sư của cậu ta và những giấy tờ liên quan khác đều thủ tiêu đi, tránh cho việc cậu ta làm lớn chuyện, nhiều người biết sẽ rất phiền phức.”

“Hiểu rồi.”

“Đồng thời cho vài tên đến nhà cậu ta chờ sẵn, tìm cơ hội bắt cậu ta.” 

“Được.”

Trong phòng thẩm vấn, Alex bị hỏi đủ chuyện, các vấn đề luôn xoay quanh Ross, bọn họ thậm chí còn cho rằng Ross có đồng phạm thế nên bắt đầu hỏi về các mối quan hệ xung quanh anh. Nhưng Alex từ chối trả lời, cậu vẫn luôn giữ một câu khẳng định rằng Ross không giết bọn họ và yêu cầu luật sư cho anh. Cuộc thẩm vấn kết thúc trong sự không vui của cả đôi bên. Alex bị giữ ở cục cảnh sát đến gần trưa hôm sau mới được thả về, khi cậu bước ra khỏi cục cảnh sát thì mặt trời đã lên cao.

Alex không gọi taxi mà chọn đi xe buýt, hiện giờ chỉ có những phương tiện và địa điểm đông người cậu mới an tâm một chút, ít nhất thì cũng sẽ khiến những kẻ có ý đồ xấu muốn làm gì cậu sẽ gặp phải phiền phức. 

Đúng vậy, từ những gì mà cậu suy đoán, cậu không cho rằng kẻ đứng sau chuyện này sẽ bỏ qua cho cậu. Kẻ đó muốn bắt Ross, nhưng Ross không phải người bình thường, muốn khống chế anh thì trừ phi nắm được điểm yếu của anh. Cậu dám chắc rằng không sớm thì muộn bọn chúng cũng sẽ tìm đến cậu. Cậu đoán có lẽ chúng không thật sự là người của cục cảnh sát, nếu không thì cậu đã chẳng được thả ra dễ dàng thế này.

Dù đã mệt mỏi vì một ngày qua nhưng Alex không có ý định về nhà, bởi vì cậu có dự tính khác. 

Alex đếm đếm số tiền có trên người mình hiện tại, cũng may sáng hôm qua trước khi Ross đưa cậu về cậu có cầm theo một ít tiền mặt. Đề phòng việc bị theo dõi từ cục cảnh sát, Alex vào một khu thương mại sầm uất, chọn một bộ đồ đơn giản rẻ tiền để thay đổi, sau đó rời khỏi bằng đường khác. Bấy giờ Alex mới ghé vào cửa hàng vật dụng nhỏ trên đường đi mua một cây búa tạ, một cái xà beng và một cái xẻng.

Sau đó lại bắt một chuyến xe buýt khác, giữa chừng cậu đổi bốn chuyến xe để đến nơi mình muốn đến. Rườm rà như vậy, Alex rốt cuộc cũng an tâm không có người nào bám theo sau mình. Giữa chừng ánh mặt trời bắt đầu mất dạng sau những cụm mây đen, sấm chớp kéo đến, dường như sắp có một cơn mưa lớn quấy nhiễu thành phố.

Chuyến xe buýt cuối cùng đưa cậu đến nơi vắng vẻ mà cậu chỉ vừa mới rời khỏi ngày hôm qua. Alex nhìn quanh quất, đảm bảo thật sự không có người mới bắt đầu dợm bước về phía bãi phế liệu.

Quay trở lại “hang ổ” của bọn họ, muốn xuống tầng hầm mà không có Ross thì chỉ có thể dùng đến cây búa tạ này mà thôi!

Alex gấp rút bước vào trong căn nhà hoang, quen đường quen nẻo đi vào phòng bếp lật giở tấm thảm phủ bụi lên, sau đó dùng xà beng cạy lớp gỗ lót ra để lộ cánh cửa đá nặng trịch được giấu kín. 

Thứ này vốn dĩ dùng sức nặng của nó để cản trở người dò la, có lẽ Ross cũng không nghĩ đến có một ngày anh sẽ lập gia đình và bạn đời của anh là con người, cũng không nghĩ đến việc bạn đời sẽ chấp nhận anh, thế nên nơi này vẫn chưa được chuẩn bị tốt để tiện nghi cho cậu.

Alex thở hắt ra: “Không sao cả, chỉ là tốn hơi nhiều sức lực mà thôi.” Cậu thầm nói với bản thân rồi vác cây búa tạ lên, dùng hết sức đánh xuống.

Ầm một tiếng. Tiếng sấm cùng lúc vang rền bên ngoài, gió thổi mạnh, mưa ào ào trút xuống át đi tiếng búa đang nện mạnh.

Phong Ngoa

Add comment

error: Alert: Copy không được đâu bé ơi!!!