PHONG NGOA

Chương 43: Tên bắt cóc

Làm gì tiếp theo ư?

Tất nhiên là…

Chờ khi tên bắt cóc tỉnh lại, không phải tự tỉnh mà là bị David giội nước cho tỉnh, hắn phát hiện mình đang bị trói gô trước mặt ba người, một trong số đó là đối tượng nhiệm vụ của hắn, một người thì cầm xô nước, người còn lại là kẻ đã “tay không bắt gấu” mà hắn thấy giờ lại hoàn toàn lành lặn không một chút sứt mẻ gì mà lạnh mặt nhìn mình.

David trông thấy hắn còn hơi lờ đờ thì buông xô nước, ngồi xổm xuống vả vả mặt hắn: “Tỉnh, tỉnh.”

Tên bắt cóc bị vả tỉnh, lúc này hắn mới nhìn thấy rõ ngoại trừ ba người kia ra thì vây xung quanh còn có vài người khác mặc đồng phục như cảnh sát, hắn hoảng hốt kêu: “Các người!!”

Có một người đàn ông trung niên cao lớn từ xa bước đến gần, đưa tay bóp lấy cằm tên bắt cóc khiến hắn không thể thốt ra từ gì rõ ràng. Ông nắm cằm hắn lật qua lật lại xem xét một chút: “Hừmmm.”

Tên bắt cóc lúc này đã sợ đến mức hai mắt trố ra, bởi vì người trước mặt này không phải ai khác chính là cảnh sát trưởng hoàng gia, không một tên tội phạm nào có thể không biết đến ông, cách xử lý tội phạm của ông ta có thể nói là không một chút nhân nhượng. 

Một tay ông vẫn bóp lấy cằm tên cướp, tay còn lại luồn vào trong vạt áo lôi ra một tấm vải được cuộn tròn. Ông giũ một cái, tấm vải bung ra, có thể thấy rõ sáu bức chân dung được phác họa trên tấm vải và một trong số đó chính là của một kẻ xấu số đang ở nơi này. Bởi vì là chân dung được vẽ theo lời miêu tả của người dân trong các cuộc điều tra về trẻ em mất tích trước kia thế nên nó vẫn có đôi chỗ khang khác, nhưng vẫn đủ để nhận ra những đường nét giống nhau của tên bắt cóc và bức chân dung.

Cảnh sát trưởng hừ lạnh một tiếng buông cằm hắn ra rồi chuyển sang nhìn tên bắt cóc còn lại vẫn chưa tỉnh, không có bức chân dung nào giống tên này. Cảnh sát trưởng thầm nghĩ, chỉ có hai trường hợp, nếu không phải là chân dung vẽ sai thì kẻ này có lẽ là người mới mà băng nhóm bọn chúng vừa nhận vào. 

Ông đứng dậy đi đến bên cạnh bá tước nói: “Lần này phải cảm ơn ngài bá tước đã giúp chúng tôi và nữ hoàng giải quyết một mối bận tâm. Chỉ là không rõ ngài có ý định thế nào để bắt gọn chúng, giải quyết tận gốc?”

Ngài bá tước vẫn còn đang bận ôm người trong lòng, nghe vậy thì đáp: “Hỏi ra địa điểm mà hắn định mang Rufus của ta đến là được.”

Cảnh sát trưởng lập tức hiểu ra ý ngài, muốn tóm gọn một ổ thì cần phải “tương kế tựu kế”, bước trở lại bên cạnh tên bắt cóc ép hỏi một trận, thế nhưng hắn nhất quyết không chịu khai dù bị ông ra tay đánh cho mặt sưng vù.

Nghĩ lại cũng phải, nếu tay chân của tên cò mồi đó dễ dàng khai ra kế hoạch và kẻ đứng sau cũng như khách hàng của bọn chúng thì đã không khó truy lùng đến vậy. 

Cảnh sát trưởng chỉ hừ lạnh một tiếng, cho người lôi tên đó đi thật xa để khuất mắt, sau đó lại lấy một thùng nước lạnh đến giội tỉnh tên còn lại. 

“Có biết tôi là ai không?” Cảnh sát trưởng hỏi như vậy. 

Tên bắt cóc mơ màng một lúc, lấy được tiêu cự thì quả nhiên co rúm người lại. Có ai mà chưa từng nghe danh ông ta chứ. 

Cảnh sát trưởng rất hài lòng trước phản ứng này của hắn ta, ông chậm rãi mở miệng: “Trông cậu còn chưa tới mười tám tuổi. Đúng chứ?”

Hắn ta không trả lời, cúi gằm đầu thầm nghĩ mình đã bị bắt, chết chắc rồi. Vẻ mặt hắn tuyệt vọng đến độ tái mét, hắn thầm khóc trong lòng, quả nhiên là không nên làm chuyện ác, cho dù có vì hoàn cảnh khó khăn cũng không được. Thời gian trước vì chạy tiền thuốc thang cho mẹ khiến hắn làm trái lương tâm mà giúp những kẻ kia đưa một “lô hàng” đến điểm hẹn, chỉ lỡ dại một lần sau đó bị ép gia nhập, bị kéo lên con thuyền giặc mà không thể phản kháng. Giờ thì hay rồi, rơi vào tay cảnh sát trưởng chắc chắn sẽ phải trả một cái giá đắt. 

Hắn run lên bần bật, sợ hãi nhìn người đàn ông trước mặt, gương mặt người này vô cùng nghiêm nghị, nhớ lại lời kể của mấy tên bắt cóc về người này, ông đã tra tấn để bức cung các tội phạm hình sự như thế nào. 

Khi thấy ông nhếch môi cười thì hắn càng thêm kinh hãi, lập tức nhào tới ôm chân ông gào khóc, không ngừng giải thích về việc vì sao mình lại tham gia vào chuyện xấu xa này. 

Cảnh sát trưởng cau mày, rút chân ra rồi đẩy hắn một cái, quát: “Câm miệng!” 

Hắn ta vội vàng câm miệng, im thin thít mà trợn mắt nhìn.

Cảnh sát trưởng chưa từng thấy tên nào biết điều như vậy, còn khá nghe lời, bảo im là im. Ông ngồi xổm xuống, đối mặt với hắn ta mà nói: “Tham gia việc xấu thì chính là có tội, cậu bớt bao biện lại.”

Tên bắt cóc rụt người: “Xin đừng đánh tôi.”

“Muốn tôi không đánh?” Cảnh sát trưởng nhếch mép: “Tôi sẽ không đánh kẻ nào biết điều. Bây giờ tôi cho cậu một cơ hội, thành thật phối hợp thì sẽ được khoan hồng.”

Trước giờ ông luôn rất thích những kẻ biết điều, vì vậy ông cố tình nói: “Thành thật nói cho tôi biết địa điểm hẹn của các cậu và dẫn đường đến đó là được.”

Ai ngờ hắn ta nghe vậy thì kinh hãi, sau đó lắp bắp kêu: “Không, không được đâu, chúng sẽ giết tôi mất, còn có mẹ tôi nữa. Hu hu.”

Lại không biết điều, cảnh sát trưởng sầm mặt: “Có biết vì sao tên đồng bọn của cậu không có ở đây không?”

“Vì sao?” Tên bắt cóc mờ mịt hỏi. 

“Vì hắn ta cũng cứng đầu như cậu vậy, cho nên tôi…”

Nói tới đây cảnh sát trưởng đưa tay lên, giả vờ làm động tác cắt ngang cổ mình một cái, mặt mũi hầm hầm, đe dọa: “Cậu muốn ‘noi gương’ hắn à?”

Tên bắt cóc tái mặt, nhưng nghĩ lại mẹ già của mình, thế là thà chết chứ không dám khai.

Cảnh sát trưởng tức lên, nhấc tay định cho hắn ta một đấm thật nhưng bỗng nhiên có một giọng nói mềm nhẹ cất lên: “Anh sợ mẹ anh bị liên lụy hả?” Ban nãy Rufus đứng bên kia nghe thấy hắn ta khóc lóc kể lể, bấy giờ không khỏi hỏi một câu. 

Hắn ta gật đầu lia lịa: “Xin, xin lỗi cậu nhưng mà chúng biết nhà tôi, có thể giết mẹ tôi bất cứ lúc nào.”

Rufus cũng ngồi xổm xuống bên cạnh cảnh sát trưởng: “Nhưng mà anh khai ra thì ngài cảnh sát sẽ tóm hết bọn chúng, bọn chúng sẽ không tới tìm được mẹ anh. Vậy vì sao lại sợ?”

“Vì tên quý tộc đó, hắn cũng… A!” Phát hiện ra mình nói hớ, tên bắt cóc vội bịt miệng mình lại. 

Lúc này ngài bá tước đi đến, vứt ra tấm vải vẽ chân dung của gã tử tước đó, lạnh giọng hỏi: “Quen chứ?”

Tên bắt cóc trợn mắt, ú ớ một hồi mới thốt ra được: “Qu…quen.”

Cảnh sát trưởng bỗng nhiên bật cười vì phản ứng của hắn: “Thế thì cậu có thể an tâm khai báo rồi, tên này…” Vừa nói ông vừa chỉ vào bức vẽ mà ngài bá tước quăng ra: “Cũng sẽ bị nữ hoàng tước bỏ chức tước và bị tôi tống vào tù thôi. Nào… cho cậu một cơ hội cuối, làm hay là không làm?”

Tên bắt cóc ngây người ra nhìn cảnh sát trưởng, không biết bị gì mà lại xoạch xoạch chảy nước mắt.

Cảnh sát trưởng: “???” Gì vậy? Hiếm khi ông ta cười thế mà lại dọa con nít khóc ư? Tâm lý yếu kém như vậy mà cũng đi buôn người à?

Sau đó chỉ nghe thấy tên bắt cóc nói: “Tôi… tôi nói. Chỉ cần tôi làm theo là sẽ được tha phải không?”

“Được giảm án.” Cảnh sát trưởng đáp chắc nịch.

Sau đó hắn thật sự khai báo, có lẽ ban nãy khóc là vì chợt nhận ra mình vừa tìm được đường lui, nhóm cảnh sát đã biết về gã tử tước, nếu hắn cùng hỗ trợ bọn họ lấy được bằng chứng, vậy là mẹ già của hắn an toàn, phần hắn thì ở tù nhưng vẫn được giảm án, vậy chẳng phải là quá tốt rồi sao? Hắn cũng thoát khỏi bọn buôn người, không phải làm loại chuyện xấu xa trái lương tâm này nữa.

Vì vậy sau khi thành thật nói ra, cảnh sát trưởng nổi tiếng đáng sợ thế mà lại cười với hắn lần nữa: “Như vậy có phải tốt hơn không?”

Tên bắt cóc lại lần nữa ngây người, không hiểu sao mất tự nhiên mà quay đầu đi, vành tai hồng hồng.

Hắn bỗng sực nhớ ra một chuyện, vội vàng nói: “Bây giờ là mấy giờ rồi?”

“Mới qua giữa trưa một chút.”

“Mọi người phải nhanh lên, nếu không tới điểm hẹn kịp lúc chỉ sợ bọn họ sẽ nghi ngờ.”

Vì thế Rufus lại được thêm một lần diễn kịch, cậu nhóc tự làm tóc tai mình bù xù, sau đó lại chui vào bao bố để chủ nhân bế lên ngựa rồi để tên bắt cóc kia đưa cậu đến điểm hẹn, nhóm cảnh sát và cả ngài bá tước thì đi phía sau.

Chẳng mấy chốc bọn họ đã tiến sâu vào rừng, theo đường đi của tên bắt cóc. Thật tài tình là bọn họ không hề đụng phải bất cứ tay quý tộc nào đi săn trong rừng, rõ ràng là bọn chúng đã nghiên cứu kỹ những khu vực không có người lui tới.

Khi đến một gốc cây cao lớn, từ phía xa đã thấy gã đàn ông tên Osen đang đứng đợi, xung quanh gã là một toán lâu la dưới trướng chuyên vì gã thực hiện những vụ bắt cóc và mua bán người, trong tay chúng đều có vũ khí, mà gã thì có vẻ mất kiên nhẫn vì chờ đợi và lo lắng sự không thành. Lúc trông thấy tên bắt cóc chở theo cái bao bố trên lưng ngựa thì thở ra một hơi, sau đó bỗng nhiên nghi ngờ: “Tên Ryan kia đâu rồi? Tại sao chỉ có một mình mày?”

“Anh ta… anh ta lo chuyện dẫn dụ mấy con gấu, có một con chạy nhầm hướng nên bọn tôi tách ra, anh ta ở lại lùa con gấu để kéo chân tên bá tước đó.” Hắn nói dối không chớp mắt, thầm biết mấy người của cảnh sát trưởng đang âm thầm bao vây nơi này. Hắn đánh bạo hỏi: “Khách hàng đã đến chưa?”

Vừa nhắc thì người đã tới, từ phía bên kia có một bóng người cưỡi ngựa đến gần, không ai khác chính là cái gã tử tước đó.

Tay cò mồi Osen lấy đồng hồ quả quýt trong túi ra, thấy cả hai bên đều vừa đến kịp lúc thì yên tâm. Hắn ngoắc tay ra hiệu tên bắt cóc nhanh chóng “dỡ hàng”, còn mình thì đón tiếp tên tử tước.

“Nhanh chóng nhận hàng, giao tiền. Tôi không muốn ở đây lâu, bên ngoài cánh rừng còn có vệ binh hoàng gia theo sát nữ hoàng.” Osen nói như vậy với gã tử tước.

Gã tử tước cười khà khà nhảy xuống ngựa: “Lo cái gì, nữ hoàng không tiến vào rừng săn bắn, đám vệ binh ấy cũng không có đi theo.”

Osen không nói gì, chìa tay ra ngụ ý đòi tiền. Thế nhưng gã tử tước không đưa mà nói: “Ta muốn xem hàng.”

Osen ngại giằng co lề mề nên ra hiệu cho tên bắt cóc đưa “hàng” đến.

Gã tử tước lập tức kéo cái bao ra muốn nhìn mặt. Khi thấy bên trong quả thật là cậu bé tóc đỏ mà mình ngắm cả buổi hôm qua, bây giờ nhìn gần lại càng xinh xắn hơn, mặc dù tóc rối bù nhưng vẫn không che được vẻ đáng yêu của cậu.

Rufus lúc này nhắm nghiền hai mắt giả chết, dáng vẻ ngây thơ vô hại của cậu làm cơn ngứa ngáy trong lòng gã bắt đầu trào dâng, lan ra tay chân như một căn bệnh, gã hưng phấn khó nhịn, đã lâu rồi mới tìm được “hàng” tốt như vậy để tận hưởng, quả nhiên mạo hiểm một chuyến này ngay dưới con mắt của nữ hoàng và đám vệ binh hoàng gia là đáng đồng tiền bát gạo mà.

Gã cười khà khà, vô cùng hài lòng mà nâng tay quăng cái hộp đựng tiền thù lao cho Osen.

Osen mở ra nhìn qua nhưng không thèm đếm, gã tử tước là khách quen của hắn, sẽ không chơi trò ăn bớt tiền.

Osen liếc mắt ý bảo tên bắt cóc giao hàng được rồi.

Gã tử tước xoa xoa tay, không kịp chờ đợi mà xông lên cướp người. Có điều ngay lúc Rufus ngã lên người gã thì một cơn gió thổi qua, có một bóng đen ập xuống.

“A!!!!” Gã tử tước hét thảm một tiếng, thân hình cao lớn của gã bất chợt bị đánh bay qua một bên.

Mọi thứ diễn ra chớp nhoáng và vô cùng bất ngờ, tay cò mồi là kẻ phản ứng nhanh nhất, gã quay đầu trông thấy ngài bá tước chẳng biết từ đâu xuất hiện mà một tay ôm cậu bé tóc đỏ, gã tử tước lại té rạp ở gần đó, mặt đổ máu vì bị đất đá cứa phải.

Osen kinh hãi, trong đầu thầm hô một tiếng: Không xong, có bẫy!

Nhác thấy có bóng người mặc quân phục phía xa, gã hét về phía tên bắt cóc: “Tên khốn mày dẫn cảnh sát đến!” Nói rồi gã vội vàng xách theo tiền thù lao của mình phóng lên ngựa, vội vàng muốn chạy ra khỏi rừng cây, thế nhưng động tác của gã không thể nhanh hơn một phát súng.

Cảnh sát trưởng cầm súng săn trong tay, từ xa bắn thẳng vào cái chân vừa đặt lên bàn đạp yên ngựa. Osen bị bắn cho suýt ngã nhưng vẫn gắng gượng nhảy lên ngựa.

Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, lúc này, đám tay chân của gã mới kịp phản ứng lại, đồng loạt chĩa súng về kẻ duy nhất lộ mặt lúc này và tên phản đồ.

Tên bắt cóc sợ xanh mặt, thầm biết mình chết chắc rồi, hắn co người lại ngồi thụp xuống thế nhưng bốp một tiếng, cái mông hắn đau như bị đánh mạnh, toàn thân bay đi, ngã chổng vó vào trong một lùm cây.

“Đoàng đoàng đoàng.”

Tiếng súng của bọn buôn người cùng lúc vang lên, tên bắt cóc đã bị ngài bá tước dùng một chân đá bay vào lùm cây tránh hết những phát đạn, bản thân ngài thì bế Rufus lên, cậu nhóc không giả chết nữa mà ôm chặt lấy cổ ngài, hoảng sợ kêu: “Chủ nhân!”

Cậu có thể nghe thấy tiếng đạn ghim vào da thịt của chủ nhân, ngài dùng thân chắn cho cậu không hở lấy một chút nào. Điều này khiến cậu sợ đến xanh mét cả mặt, thế nhưng ngài bá tước lại bớt thời gian mà sờ sờ đầu cậu, an ủi: “Không sao, không phải đạn bạc.”

Phong Ngoa

Add comment

error: Alert: Copy không được đâu bé ơi!!!