PHONG NGOA

Chương 41: Buổi đi săn

Lễ hội chỉ có hai ngày, ngày thứ nhất là những cuộc so đấu nhỏ đã kết thúc, ngày thứ hai là đi săn tự do.

Rufus vận lên bộ trang phục đi săn được đặt may riêng cho cậu, rất vừa vặn và cực kỳ dễ vận động, quan trọng hơn hết là nó cùng một màu đen và hoa văn với chủ nhân của cậu, mặc vào sẽ không ai không biết hai người bọn cậu đi cùng nhau, Rufus rất lấy làm vui vẻ vì điều này, thường xuyên cười khúc khích như một đứa trẻ.

Lúc này đây, David dẫn đến ba con ngựa, đều là những con đã được chăm sóc cẩn thận trong bầy ngựa của bá tước.

Rufus nhận dây cương của một con ngựa trắng, nhóc con này trên thân còn có đốm đen, trông khá nổi bật. Con ngựa hơi lúc lắc cái đầu, mũi phì phì hai tiếng rồi dụi vào bàn tay nhỏ của cậu, dáng vẻ vô cùng thân quen.

Đúng vậy, Rufus đã sớm được làm quen với nó, đây cũng là ngựa của cậu. Vì để chuẩn bị cho buổi đi săn tự do hôm nay, nhiều ngày trước Rufus đã được chủ nhân đích thân dạy cho cách cưỡi ngựa, con ngựa này cũng là mới trưởng thành, rất nghe lời và dễ bảo.

Khu vực đi săn được chia thành nhiều vùng, nơi nào có động vật nhỏ, nơi nào có thú ăn thịt loại lớn đều đã được thống kê đầy đủ. Hoạt động săn bắn lần này thường chỉ có những quý ông và các thanh niên dồi dào năng lượng là thật sự muốn so tài với nhau, còn lại vẫn mang tiêu chí vui chơi là chính, các quý cô và tiểu thư sẽ dẫn theo người hầu của mình bắt các động vật nhỏ như gà rừng hoặc thỏ, sau đó làm thành một bữa dã ngoại.

Rufus sờ sờ mũi con ngựa của mình, thân thiết vuốt ve vài cái rồi đi đến bên cạnh chủ nhân và David, nhìn hai người họ chuẩn bị súng săn.

Dự định của bọn họ là đi dọc theo bìa rừng một đoạn sau đó tiến vào bên trong rừng, nhưng sẽ không vào quá sâu, săn một vài con thú rồi dùng bữa dã ngoại ngay tại đó.

Mọi khi tham gia hoạt động này, ngài bá tước có thể nói là rất “lười, ngay cả ngày đi săn tự do cũng ở yên trong trại, nếu không phải bởi vì có thư mời của nữ hoàng thì ngài đã không ở đây rồi, về cơ bản mà nói, hằng năm có mặt ở nơi này chỉ là để ngài điểm danh cho đủ số mà thôi. Nhưng lần này dẫn theo cậu nhóc của mình, ngài bá tước không ngại cho cậu có một trải nghiệm, cũng hoàn toàn không ngại việc hưởng thụ chuyến “đi chơi” của hai người.

Chuẩn bị xong, ngài phất áo choàng, xoay người leo lên ngựa, tư thế vô cùng oai phong, chói mù mắt cậu nhóc nào đó đang ở bên cạnh.

Rufus thiếu chút nữa đã oa lên một tiếng, mặt mũi đỏ hồng, dùng ánh mắt đầy sùng bái và mê muội mà nhìn chủ nhân của mình.

Thấy cậu nhóc như vậy, ngài bá tước cười khẽ, thúc ngựa đi đến gần và xoa xoa tóc cậu.

“Lên ngựa của em đi.”

Kỳ thật ban đầu ngài dự định để cậu ngồi chung một con ngựa với mình nhưng nghĩ lại lại cảm thấy như vậy không tiện cho cậu nhóc vui chơi, cũng nên để cậu tự lập một chút.

Rufus dạ một tiếng rồi ngoan ngoãn trèo lên lưng ngựa, động tác tuy không đẹp mắt bằng ai đó nhưng vẫn rất thuần thục.

David cũng cầm khẩu súng của mình, thúc ngựa nối bước theo phía sau hai vị chủ tớ nào đó chỉ lo âu yếm nhau mà quên mất xung quanh.

Ở bìa rừng cây cối không quá rậm rạp, đa số là những bụi cây lớn, cây thân cao thì thưa thớt, cũng là nơi mà những động vật ăn cỏ thường xuyên lui tới.

Đi chẳng mấy chốc bọn họ đã gặp được một con hươu ở phía xa, với súng săn trong tay, ngài bá tước vô cùng thuần thục và chính xác mà hạ gục nó chỉ với một lần bắn.

Rufus rất hào hứng chạy đi nhặt con mồi cho chủ nhân của mình, giành hết cả việc của David.

Cả quá trình, Rufus còn hái được một ít nấm trong lúc nghỉ ngơi, sau đó bọn họ lại săn thêm được một con hươu nữa và một con thỏ.

Đối với một bữa dã ngoại thì ba con mồi này đã là quá nhiều rồi, vì vậy kế hoạch tiếp theo là dùng con thỏ kia và hai cái đùi hươu để làm bữa trưa, số còn lại sẽ mang về. Đây cũng là điều mà hầu hết người tham dự đều làm, khi đi săn sẽ không tránh khỏi việc bắt được nhiều động vật, chỉ cần không vượt quá quy định về số lượng là được. 

Hoạt động đi săn chỉ diễn ra hai năm một lần, các quý tộc đều hiếm khi được trải nghiệm cảm giác tựa “thường dân” như việc tự đi săn tìm kiếm thức ăn này – dù kỳ thật đa số vẫn là người hầu của bọn họ làm. Không bàn đến việc đó, bản thân Rufus cũng rất thích thú khi thành công bắt được con thỏ xám kia, cậu nhóc hào hứng nói với chủ nhân của mình: “Hôm nay không có đầu bếp, em sẽ làm món thỏ nướng mật ong cho chủ nhân ăn!” 

Bọn họ mang theo con mồi tìm được một chỗ không người, cây ở nơi này vừa đủ để phủ bóng toàn bộ mặt đất, vô cùng râm mát, gần đó còn có một khe suối nhỏ, rất thích hợp để dừng chân nghỉ ngơi. 

Rufus đầu tiên là chạy ra khe suối để lấy nước mát đến cho chủ nhân rửa mặt, sau đó năng nổ chạy theo sau David học cách xử lý con mồi. Cậu nhóc còn chạy ra khe suối bắt được hai con cá, không to lắm nhưng cũng đủ làm phong phú bữa trưa hôm nay của bọn họ. Có lẽ Rufus chưa bao giờ được đi chơi như vậy, trong lúc nhất thời cậu nhóc quên mất một chuyện mà ngày hôm qua mình và chủ nhân trao đổi với nhau. 

Mãi đến khi lửa được nhóm lên, con thỏ và cái chân hươu đã được làm sạch, cũng được ướp gia vị nằm chễm chệ trên đống lửa, cậu mới nhạy cảm phát hiện ra có người đang nhìn mình chằm chằm. 

Cậu quay đầu nhìn, ba con ngựa của bọn họ được cột bên cạnh khe suối – nơi cỏ dại mọc tươi tốt nhất, chúng đều đã nằm yên nghỉ ngơi, có con thì đang uống nước. Cậu lại quay đầu nhìn, trông thấy chủ nhân ngồi dưới tán cây, áo choàng của ngài đã cởi ra từ khi nào. Ngài cũng đưa mắt nhìn cậu, cái nhìn ôn hòa và chứa ý cười nhàn nhạt. 

Tầm mắt chạm nhau, ngài bá tước lập tức ngoắc tay gọi cậu đến gần. 

Rufus ngoan ngoãn đi qua, trong lòng thầm biết ánh mắt dịu dàng của chủ nhân sẽ không khiến cậu cảm thấy gai người như vậy. Rõ ràng nhất là vị trí của nó không xuất phát từ chỗ chủ nhân của cậu. 

Rufus ngồi xuống bên cạnh ngài bá tước, tay nhỏ lập tức bị nắm lấy.

“Có mệt không?” Ngài cúi đầu nhìn cậu, hỏi. 

Rufus lắc đầu: “Dạ không ạ, lúc nãy giữa chừng chúng ta có dừng lại nghỉ ngơi một lần nên em không sao đâu.”

Nói rồi cậu dựa sát vào chủ nhân của mình, đôi mắt đen đảo qua đảo lại, còn nhỏ giọng thì thà thì thầm ra chiều lén lút lắm: “Chủ nhân, có người bám theo chúng ta phải không?”

Ngài bá tước không ngạc nhiên khi cậu nhóc của mình nhạy bén như vậy. Ngài vuốt một lọn tóc của cậu vén ra sau tai, nhẹ nhàng ừ một tiếng. 

Rufus từng trải qua một quãng thời gian khó khăn trước khi gặp ngài, việc bị giam giữ và bị người quan sát đối với cậu nhóc mà nói vô cùng nhạy cảm, vì thế cậu mới phát hiện ra ánh mắt bất thiện của những kẻ đang trốn ở một góc khuất nào đó nhanh như vậy.

Ngày hôm qua Rufus cũng cảm nhận được loại ánh mắt đó, ban đầu vẫn khá nhạt nhòa và khó cảm nhận nhưng càng lúc chúng càng trắng trợn và rõ ràng, nửa cuối buổi cậu khó chịu đến mức nép sát vào bên cạnh ngài bá tước giống như trốn tránh cái gì đó nhưng vô ích. Ngài bá tước nhận ra sự khác thường của cậu thì lập tức đưa cậu về. 

Vừa lên giường nằm cậu nhóc lập tức chui tọt vào trong lòng ngài tìm cảm giác an toàn. 

“Làm sao vậy? Khó chịu chỗ nào?” Ngài hỏi. 

Rufus ôm chặt eo ngài, kể lại cảm giác của mình, cậu vừa kể vừa thấp thỏm sợ chủ nhân cho rằng mình ảo tưởng ra, đôi mắt đen to tròn nhìn ngài đầy vẻ đáng thương. 

Ngài bá tước nhìn cậu một lúc rồi sờ sờ đầu cậu, cũng chậm rãi nói cho cậu nghe về việc đã tìm ra những kẻ buôn người ngày xưa, bọn chúng cũng có mặt ở khán đài vào sáng hôm ấy.

Trong suy nghĩ của ngài, chuyện này không thể giấu, vì sự an toàn của cậu nhóc, cậu cũng được quyền biết rõ chuyện gì đã và đang diễn ra, để khi ngài không đặt tầm mắt lên cậu cậu vẫn có thể tự mình cảnh giác. Nếu chỉ vì lo cậu sợ hãi mà giấu giếm, vậy tới khi chuyện bất trắc xảy đến sẽ không kịp trở tay.  

Rufus thấy chủ nhân lập tức tin mình, còn nói cho mình nghe chuyện lớn như vậy thì kinh hãi, nhưng sau khi nghe ngài nói rằng ngài cũng đã lần theo dấu vết chúng từ lâu thì cậu đỏ mắt, cảm động không thôi. 

“Chủ nhân vì em mà lo lắng nhiều thứ như vậy.” Hóa ra suốt cả mùa đông ngài bận rộn chỉ vì mình. 

Rufus cũng giúp ngài không ít lần đọc thư báo cáo cho ngài nghe, khi đó cậu còn cái hiểu cái không, bây giờ nghe ngài nói vậy thì đã rõ rốt cuộc những bức thư kia có hàm ý gì. 

Thấy cậu cảm động như vậy, ngài bá tước nhéo cái mũi đỏ của cậu: “Ta đương nhiên lo lắng cho em.”

Rufus nhịn không nổi nữa mà chu môi lên tặng cho ngài thật nhiều cái hôn lấy lòng, sau đó lo lắng hỏi: “Bọn chúng… phát hiện ra em ư?”

Cậu cũng biết mái tóc đỏ của cậu vô cùng nổi bật, ngày hôm qua cậu nghe thấy có không ít người ngồi gần xì xầm bàn tán về màu tóc của cậu. Có thể nói, giữa một đám quý cô và tiểu thư với đủ loại trang sức lấp lánh đính lên tóc thì sắc đỏ này vẫn nổi bật hơn hẳn, rước lấy không ít ánh mắt – cho dù là họ đã biết đến vào cái đêm yến tiệc trước đó. 

Cậu nói xong thì túm túm mái tóc của mình, nhăn mặt nói: “Lẽ ra em nên đội mũ trùm.”

Ngài bá tước lập tức kéo lấy tay cậu, không cho cậu bứt tóc: “Không có việc gì phải lo lắng, trực giác của em không lầm, bọn chúng đúng là nhận ra em, cũng mang theo ý định xấu xa nào đó mà để ý đến em. Nhưng đã có ta ở đây rồi, em không cần phải sợ.”

“Chủ nhân, bọn chúng không sợ sẽ bị bắt ư? Sao lại xuất hiện ở nơi này, ngay cả nữ hoàng và đội cận vệ hoàng gia cũng có ở đó mà.”

Ngài bá tước không ngại giảng cho cậu hiểu lý do vì sao một tên tội phạm lại có thể lộng hành như vậy, sở dĩ chính là có chỗ dựa, mà chỗ dựa đó tất nhiên cũng là một tên quý tộc. 

“Ta sẽ nhanh chóng khiến chúng trả giá.”

Ngài bá tước hôn trán cậu một cái, kéo chăn lên cao bao lấy toàn thân cậu: “Được rồi, ngủ đi.”

Rufus nằm trong lòng ngài, nhắm mắt không được bao lâu thì lại nhổm dậy. 

“Chủ nhân, em có thể phối hợp làm mồi nhử để chủ nhân có thể tóm gọn hết.”

Phong Ngoa

Add comment

error: Alert: Copy không được đâu bé ơi!!!