PHONG NGOA

Chương 39: To

Sau đó Nam Trà kéo kéo xúc tu của bạch tuộc.

“Cho em hỏi một điều.”

“Hửm?”

Cậu nghiêng đầu thắc mắc: “Thủ lĩnh tiền nhiệm… là nữ sao ạ?”

Bạch tuộc và Khải Liên: “…”

Họ quên mất một vấn đề quan trọng, một vài chủng tộc phi nhân loại đều có cách sinh sản riêng bất chấp cả giới tính.

Sau khi tốn một mớ nước bọt, cuối cùng một người một bạch tuộc đã giải thích được cho Nam Trà hiểu ra, hai giống đực cũng có thể sinh sản, thế là cậu rơi vào trầm tư. Một lúc lâu sau lại hỏi: “Vậy em với Rau Câu Nhỏ có…”

Bạch tuộc vui mừng đến mức mấy xúc tu ngoe nguẩy như con giun: “Có thể chứ, nếu như em đồng ý.”

Nam Trà: “…Nếu… nếu vậy thì em sẽ sinh ra bạch tuộc hay người? Sinh ra trứng hay con?”

Bạch tuộc dùng xúc tu gãi gãi đầu, hơi mất tự nhiên nhưng vẫn rất vui vẻ khi bất ngờ nhận được tin vợ yêu đồng ý sinh con cho mình: “Thật ra chuyện đó không phụ thuộc vào chúng ta.”

Nói rồi lại ôm chầm Nam Trà mà cọ cọ: “Em thật sự nguyện ý sinh con cho ta sao?”

Nam Trà bị cọ cho đỏ mặt.

Anh Liên đang yên đang lành lại bị nhét bánh chó: “…” Hai đứa bớt ân ái, bớt bàn chuyện kế hoạch sinh con trước mặt anh, bây giờ người yêu anh ở đâu anh còn chưa tìm được đây.

Có điều, Nam Trà đáp: “Thôi em không sinh con đâu, sợ sinh ra một thằng nhóc nửa trên là người nửa dưới là vòi bạch tuộc. Giữa thế giới này nó chắc chắn sẽ bị kỳ thị.”

Bạch tuộc: “…”

Anh Liên: “Ha ha ha!”

Bạch tuộc hờn dỗi trừng anh một cái, cặp mắt vàng to trợn tròn, sau đó ỉu xìu hẳn đi: “Nam Trà, em nói như vậy là không đúng rồi. Thủ lĩnh tiền nhiệm có hình dạng là một con cá chình mà, nhưng đâu có sinh ra ba em nửa người nửa cá chình.”

Anh Liên cũng cười nói: “Vài năm đầu thì là như vậy, nhưng sau khi lớn lên, con lai sẽ được lựa chọn theo một chủng loài, vẻ ngoài cơ thể sẽ tự động biến hóa. Đó là điểm đặc biệt nhất ở các loài có khả năng sinh sản bất chấp giới tính, bất chấp chủng tộc.”

Bữa trưa hôm ấy đã biến thành buổi phổ cập kiến thức sinh học mới mẻ cho Nam Trà, sau khi ăn xong mà trong đầu cậu vẫn còn loạn cào cào cái gì mà sinh con với đẻ trứng.

Vì cậu nấu bữa trưa nên bây giờ nhiệm vụ dọn dẹp và rửa chén giao cho bạch tuộc, còn cậu thì vừa gọt trái cây vừa tiếp tục hấp thu mớ kiến thức kỳ lạ kia. Cho đến khi anh Liên mang một cái thùng to tướng từ trong kho ra, giao cho cậu.

“Cái gì vậy ạ?”

“Cho con bạch tuộc kia.”

Nắp thùng vẫn còn dán băng keo chưa mở, Nam Trà đang cầm dao gọt trái cây tiện tay rạch một đường mở ra xem.

Bên trong là một hộp thủy tinh lớn. thùng xốp bên ngoài rõ ràng là để chống va đập. Mà trong hộp thủy tinh là một thứ chất lỏng đặc sệt màu da người, có hơi trong suốt, lắc lắc hai cái, chất lỏng bên trong cũng sóng sánh qua lại, trông dẻo như thạch rau câu.

Nam Trà lập tức nghĩ ra đây là cái gì: “Dùng để nặn lớp ngụy trang ạ?”

“Ừ. Cái cũ xấu quá, bị anh rạch một đường rồi, không dùng được nữa, đền lại cho nó cái khác.”

Bạch tuộc đang rửa chén trong bếp cũng nghe thấy, nó thò đầu ra, đầu to mềm mềm lúc lắc hai cái: “Cám ơn anh Liên.”

Được anh vợ đền cho lớp ngụy trang mới, buổi chiều Nam Trà có hẹn ra ngoài gặp người bên nhà xuất bản, bạch tuộc ở nhà bèn lấy đất sét ra tập nặn.

Có điều, nặn bằng đất sét khác với nặn bằng “hàng” thật. Đất sét thì bất cứ khi nào cũng có thể chỉnh sửa và thay đổi hình dạng, còn “hàng” thật lại khó lòng mà chỉnh sửa, vừa lấy khỏi hộp là nó đông lại rất nhanh, thế nên đòi hỏi người nặn phải nhanh tay, kỹ thuật cũng phải chuẩn, mà bạch tuộc còn phải vừa chui vào “túi da người” vừa chỉnh sửa hình dáng, rất khó nặn đẹp.

Thế nên lúc tối Nam Trà trở về nhà, cảnh tượng đầu tiên thấy được trong phòng khách chính là một người đàn ông da dẻ nhăn nheo không đồng đều đang bị anh Liên mắng xối xả.

Nam Trà: “…” Vừa nhìn đã biết bạch tuộc nhà mình lại thực hành thất bại rồi.

Xem cái dáng vẻ ảo não cúi đầu nghe lời thuyết giảng mà cứ như đang mắng của anh Liên, tội nghiệp không gì bằng. 

Nam Trà đứng bên ngoài, ẩn trong bóng tối mà đánh giá một phen, da hơi nhăn chút nhưng trông có tiến bộ hơn. Bụng ông địa cũng thấy có hình dạng sáu múi cơ bản rồi, mặt mũi nếu không bị nhăn hẳn là rất đẹp trai. 

Nhìn tiếp xuống dưới…

Nam Trà: “!!!” 

To thế!

Bị cậu ghẹo “ấy ấy” nhỏ một lần nên đầu tư tập trung vào nặn cái này hả ta? Vừa to vừa dài, hình dáng cũng… khụ khụ, Nam Trà cảm thấy miệng lưỡi đột nhiên trở nên khô khốc, không thể không khen rằng cái đó nhìn đẹp lắm, gợi tình muốn chết.

Cậu đỏ mặt bụm mũi, chỉ sợ máu mũi tràn ra.

Được rồi, ghi nhận cố gắng của ông chồng rau câu nhà mình.

Dường như nhận ra có ai đó đang nhìn, bạch tuộc hơi liếc mắt đã trông thấy vợ yêu đang đứng ngoài cửa, hai mắt vàng lập tức sáng lên, nếu mớ xúc tu của nó mà thòi ra ngoài thì chắc lúc này chúng đã vẫy loạn xạ. 

Dáng vẻ ảo não nghe dạy dỗ lập tức biến mất, một thân trần truồng nhào qua ôm chầm lấy Nam Trà còn đang cố gắng dẹp yên tâm tư đen tối của bản thân. 

“Nam Trà, em về rồi!”

Cọ cọ cọ.

Dương vật hoành tráng lắc lư không ngừng cọ vào đùi Nam Trà. Thậm chí thỉnh thoảng nó còn sượt qua đũng quần cậu nữa.

Anh Liên đen mặt nhìn gã đàn ông nhăn nheo để mông trần chạy qua ôm em trai làm nũng, tại sao mấy chỗ kia thì nhăn nhưng cái mông lại trơn bóng thế kia, tên này tập trung nặn cái gì vậy???

Anh Liên bước qua tóm gáy bạch tuộc, kéo sang một bên, hỏi: “Em ăn tối chưa?”

Nam Trà được cơ hội thở vội trả lời: “Dạ rồi, bình thường toàn làm việc qua mail, hôm nay hẹn gặp được một bữa nên đi ăn với ban biên tập luôn ạ.”

Vừa trả lời xong, tên nào đó lại sáp vào, thứ thô to kia tiếp tục cọ lên đùi Nam Trà.

Nam Trà đã xấu hổ tới mức hai má và vành tai đỏ ửng, cậu vội vàng tháo giày, chào anh Liên một cái sau đó bỏ chạy lên phòng, mà phía sau vẫn là ai đó trần như nhộng đuổi theo, thật sự bám dính lấy cậu như keo.

Anh Liên tiếp tục đen mặt nhìn theo em trai mình vừa cố gỡ “miếng keo” ra vừa xấu hổ đỏ mặt chạy lên lầu.

Đóng cửa phòng lại. 

Bấy giờ Nam Trà chịu hết nổi, thở hổn hển nói: “Rau Câu Nhỏ! Anh bỏ em ra!”

Bạch tuộc lúc này mới để ý đến hai gò má đỏ như cà chua của cậu, còn tưởng cậu khó chịu ở đâu, vội vàng xoa lưng cho cậu: “Nam Trà, làm sao vậy? Sao mặt em đỏ quá, bị sốt ư?”

Bạch tuộc hồn nhiên không biết ai đó vẫn cứ không nhịn được mà liếc mắt nhìn chỗ kia kia của mình, chỉ nghe cậu lắp bắp nói: “Không, không có, thả em ra… để em đi tắm.”

“Tắm chung đi.”

“Không được.”

Có điều, lời từ chối của Nam Trà không được chấp thuận, bạch tuộc vẫn cố tình chen vào trong phòng tắm, bởi vì từ cái hôm “gạo nấu thành cơm”, ngày nào cả hai cũng tắm chung cả.

Trước khi cởi ngụy trang ra, nó mới nhớ tới một chuyện, bèn gọi Nam Trà đang đứng tắm nước lạnh để hạ hỏa.

Cậu vốn tưởng nó đã cởi lớp ngụy trang ra rồi, không chút cảnh giác mà quay đầu, vừa quay lại thì cứng ngắc cả người.

Chỉ thấy Rau Câu Nhỏ của cậu chỉ vào dương vật hoành tráng của mình: “Ta cố ý chăm chút nơi này đó. Em xem, như vậy có được chưa? Nếu chưa được, lần sau ta sẽ làm to hơn nữa…”

Còn chưa nói hết thì đã bị Nam Trà quăng bông tắm vào mặt: “Anh mau cởi lớp ngụy trang đó ra, nếu không thì đi ra ngoài cho em!”

Còn có thể mang cái vẻ mặt ngây thơ đó mà hỏi cậu có ưng hay không sao? 

Hic, khó khăn lắm mới hạ hỏa, bây giờ lại muốn nữa rồi T^T

Vật nhỏ dưới thân lại có dấu hiệu ngóc đầu dậy, Nam Trà xấu hổ muốn chết.

Bấy giờ bạch tuộc đã nhận ra điều lạ ở cậu. Thấy cậu đưa tay che che chắn chắn nơi đó thì hiểu ra.

Tiếng cười trầm thấp vang lên, Nam Trà chỉ hận không thể nhảy vào bồn tắm rồi tự dìm mình trong đó. 

Thế nhưng chưa kịp làm gì thì từ phía sau đã có một thân thể dán tới, vật to lớn đầy gợi tình mà cậu cố né tránh kia áp lên khe mông cậu, cọ qua cọ lại.

“Phản ứng thế này tức là em thích nó đúng không?”

Nam Trà mím môi không đáp.

Vành tai đỏ bừng bị người ngậm lấy, có tiếng nói khe khẽ áp sát bên tai: “Muốn sờ thử không? Ta cho em sờ.”

Nói rồi không đợi cậu đáp đã tự cầm tay cậu, đặt lên nơi đại diện cho phái mạnh của mình, để cậu nắm lấy: “To không? Ta phải tham khảo trên phim mới làm được đó.”

… Rau Câu Nhỏ coi phim sex để nặn dương vật, cũng thật vất vả mà.

Nam Trà dù xấu hổ nhưng quả thật không thể dối lòng nói là không thích được.

Cậu hơi siết tay, bóp bóp thứ trong tay một chút. Nhìn đã thấy to, cầm vào còn thấy to hơn nữa. Có điều…

Bạch tuộc lại nói: “Nhưng kích cỡ vẫn không được bằng lúc bình thường của ta, lúc bình thường đảm bảo to hơn mấy gã trên phim.”

Bùm…

Nam Trà cảm thấy mặt mình muốn xuất huyết luôn rồi.

Nhưng dường như quá xấu hổ sẽ tạo ra phản ứng trái ngược, cậu bất chấp mà quay người lại, hôn lên đôi môi kia một cái coi như lấy can đảm.

Cậu mím môi, quyết định vòng tay ôm lấy Rau Câu Nhỏ của mình, thì thầm: “Em muốn.”

Dường như bạch tuộc cũng chỉ đợi câu này của cậu, cậu vừa dứt câu thì nó đã ngậm lấy môi cậu hôn nồng nhiệt. Thân dưới bắt đầu thoát khỏi lớp ngụy trang, đợi khi hôn đủ, rời khỏi môi cậu, thân trên cũng thoát ra ngoài. Lớp ngụy trang biến thành một “quả bóng xì hơi”, xẹp lép trên sàn nhà, người trước mặt bị thay bởi một con bạch tuộc đỏ hồng, nó đè cậu lên tường, xúc tu không ngừng mút mát làn da mềm mịn của cậu.

Mà trong tay cậu lúc này không phải dương vật của người nữa, mà là của bạch tuộc, tím đỏ, còn to hơn ban nãy, đường gân nổi trên đó dường như đang lòe sáng.

Phong Ngoa

Add comment

error: Alert: Copy không được đâu bé ơi!!!