PHONG NGOA

Chương 39: Bình yên trước cơn bão

Alex ngồi thẳng người dậy, nghiêm túc nhìn anh đáp: “Em muốn!”

Chỉ thấy ánh mắt Ross dời khỏi người cậu, hướng về bức tường phía sau lưng cậu. Alex quay đầu nhìn theo, phát hiện nơi tầm mắt anh dời đến là một cánh cửa bị khóa kín nằm sau kệ sắt. Nó sát trong góc tường, rất khó nhìn thấy nếu như không để ý kỹ, ngày hôm qua lúc dạo quanh trong này Alex đã phát hiện ra nó rồi. 

Ross biết cậu nhận ra ý anh, bèn kéo cậu đứng dậy đi về phía cánh cửa kia.

Alex thì thầm: “Cánh cửa bí mật trong một căn hầm ngầm à? Nghe rất giống trong những bộ phim kinh dị đó.”

Ross bị cậu chọc cười, anh dùng chìa khoá mở cửa rồi nhẹ nhàng đẩy vào. Hình như nơi này đã rất lâu rồi không có ai sử dụng, Alex có thể thấy được lớp bụi bám trên sàn dày hơn nhiều so với bên ngoài.

Cạch một tiếng, đèn được bật lên. 

Đây là một căn phòng nhỏ chứa vài loại thiết bị được phủ vải trắng, còn có cả “giường” cũng được phủ vải. Không khó để Alex nhận ra kia là bàn mổ, một vài vật dụng như cây treo dịch truyền cũng được đặt bên cạnh giường. 

Hẳn đây là bàn mổ mà nhiều năm trước anh phải nằm trên đó thực hiện cuộc giải phẫu phân tách Nguồn Sống.

“Những thứ mẹ anh lấy từ bệnh viện đều được anh chuyển vào đây khi chọn thành phố này làm lãnh địa. Dù sao thì không có chuyện gì cần dùng đến chúng nhưng anh cảm thấy vẫn nên giữ lại.”

Anh dắt tay cậu dẫn vào phòng nhỏ, dấu chân của bọn họ in trên mặt sàn đầy bụi. Alex cảm thấy nếu mình rảnh rỗi có thể giúp anh lau chùi sạch sẽ, quá nhiều bụi bặm thì khi cần dùng gấp sẽ gặp khó khăn đấy.

Ross không biết ý định của cậu, bấy giờ anh dẫn cậu đến bên một chiếc két sắt, ngay trước mặt cậu mà nhập mật mã.

Két sắt mở ra, một chiếc bình thủy tinh hình trụ tròn cũng hiện ra phía sau. Trong bình chứa một thứ dung dịch sềnh sệch màu xanh nhạt, mà trôi nổi giữa thứ dung dịch đó là một quả tim vẫn còn đập.

Nó không ngừng co bóp, có một sự liên kết kỳ lạ giữa nó với anh, hình như tâm trạng anh cũng đang hồi hộp khiến nó đập nhanh hơn dưới cái nhìn của cậu. Cậu nghiêng đầu ngó anh một cái, phát hiện vẻ mặt anh đúng là hơi căng thẳng khi lần đầu tiên để cậu nhìn thấy thứ này. 

Anh bỗng trở nên bối rối vì không biết cậu đang nghĩ gì mà im lặng như vậy. Kỳ thật cậu chỉ đang cảm thán sự kỳ diệu của nó mà thôi.

Ross đắn đo một lúc rồi ôm bình chứa ra, đặt vào tay cậu nói: “Em đã có được trái tim của anh rồi.”

Alex cẩn thận ôm lấy cái bình: “Tuy em không thể moi tim ra và trao anh theo nghĩa đen được nhưng mà… anh cũng có được ‘trái tim’ của em.” Nói rồi cậu cầm lấy tay anh áp lên ngực mình, để anh nghe thấy tiếng đập cũng nhanh không kém ấy.

Tiếng tim đập trong lồng ngực cậu khiến Ross cảm thấy giây phút bình yên này có thể kéo dài mãi mãi. Nhưng anh không biết, bình yên chỉ là thứ phía trước cơn bão mà thôi.

Ở một nơi khác lúc này đây, Marilyn chỉ cảm thấy mọi thứ quay cuồng và mơ hồ, ý thức của cô ta không được rõ ràng cho lắm, tầm mắt phía trước tối đen như mực chẳng thể thấy được thứ gì. Điều duy nhất mà cô ta cảm nhận được là từng cơn đau nhức ập đến như những chiếc búa đang không ngừng nện lên thịt mình.

Cảm giác đau như thế này cô ta chưa từng trải qua bao giờ, sự ưu việt về giống loài đã khiến cái đau thể xác khi bị thương và tái tạo da thịt trở nên nhẹ nhàng. Trong ý thức của cô ta, bất kỳ tổn thương nào chỉ cần không phạm đến Nguồn Sống đều không đáng để tâm. Thế mà bây giờ cô ta lại không kìm được tiếng rên rỉ đầy đáng thương của mình.

Marilyn mở mắt cố nhìn rõ xung quanh nhưng vẫn chỉ có một màu đen đặc. Điều này làm cô ta trở nên cáu kỉnh, với thị lực đặc biệt của kẻ đi săn, lẽ ra bóng tối không thể cản trở tầm nhìn của cô mới đúng.

Ý thức của Marilyn rất trì trệ, phải mất những năm phút thì bộ não như bị ngâm trong thuốc tê mới nhận ra bóng đêm này không phải do thị lực yếu đi, mà là mí mắt của cô ta vẫn chưa hề mở lên.

Dù cô ta cảm giác mình đã cố hết sức nhấc mí mắt nhưng vẫn vô ích. Điều đó khiến ý thức còn hỗn độn của cô ta nhầm tưởng rằng mình nhìn thấy màn đêm. Thực tế, cơ thể cô bấy giờ không cử động được, ngay cả chuyện đơn giản nhất là mở mắt cũng bất lực.   

Điều duy nhất cô ta cảm giác được là mình đang nằm trên một mặt phẳng lạnh băng. Có giọng nói loáng thoáng truyền vào tai, là giọng của một người phụ nữ: “Tiêm nửa liều thuốc giải đi.”

Sau đó vài giây, Marilyn cảm thấy cổ đau nhói lên, có thứ chất lỏng gì đó bơm vào trong cơ thể. Thứ chất lỏng kia chảy trong mạch máu, đi đến nơi nào thì bắp thịt nơi đó lập tức co lại như bị chuột rút, đau đến mức cô ta phải hét lên, thế nhưng bởi  vì thuốc chưa có tác dụng hẳn nên ngay cả tiếng hét cũng không cách nào truyền ra khỏi cổ họng.

Quá trình này kéo dài suốt mấy phút đồng hồ, toàn thân Marilyn đổ mồ hôi lạnh vì đau đớn, thấm ướt bộ quần áo rách rưới của cô ta.

Cuối cùng khi cơn đau biến mất cũng là lúc cô ta có thể cử động được. Marilyn mở choàng mắt, thứ đầu tiên mà cô ta trông thấy là bốn bức tường cũ mục, ánh sáng trắng từ bóng đèn cũng chẳng thể giúp căn phòng này sáng sủa hơn được. Mà phía trước cô ta có ba người đang đứng, hai nam một nữ.

Marilyn nheo mắt, cô ta nhận ra gương mặt người phụ nữ kia chẳng phải là con mồi đã chủ động tấn công mình trong hẻm sao?

Ký ức đêm mưa hôm qua quay trở lại khiến đồng tử Marilyn chợt thu nhỏ, gương mặt cũng vì thế mà phủ lên vẻ hoang dại của dã thú.

“Cô ta là đối tượng có sức kháng thuốc mạnh nhất trong số những Kẻ Ăn Người mà cô mang về đây đấy, thanh tra ạ.”

Người đàn ông trung niên mắc áo blouse bỗng nhiên cất tiếng, Marilyn ngoẹo đầu nhìn sang ông ta, có lẽ là vì chỉ được tiêm nửa liều thuốc giải thế nên động tác của cô ta vô cùng chậm chạp, chậm đến mức cảm giác như cái ngoẹo đầu ấy có thể vang lên ken két như tiếng bánh răng rỉ sét mài vào nhau.

“Xem, chỉ mới tiêm thuốc được vài phút mà cô ta đã có thể cử động rồi.”

Người đàn ông trung niên nhìn Marilyn đầy hứng thú, ông ta và người phụ nữ bên cạnh cùng bước đến gần Marilyn, dáng vẻ không có chút e sợ nào đối với một kẻ đi săn.

Người phụ nữ kia khoanh tay quan sát Marilyn, trong đôi mắt xám lạnh cũng chứa đầy vẻ tìm tòi nghiên cứu: “Có vẻ như loại có đuôi thì sẽ kháng thuốc mạnh, diện mạo và các phương diện khác cũng vượt trội hơn loại lưỡi dài.”

“Thanh tra Morgan lần này không phí công rồi.” Gã bác sĩ trung niên cười cười bật màn hình máy tính bên cạnh lên, ngồi xuống và bắt đầu theo dõi các chỉ số.

Bấy giờ chỉ còn lại Morgan là người đối mặt với Marilyn, tay trợ lý của cô vẫn đứng nguyên vị trí không hề nhúc nhích. Thế nhưng chỉ đôi mắt lạnh lẽo của Morgan cũng đủ khiến Marilyn cảm thấy có một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng mình. Cảm giác ấy giống như bị một tên đồng loại theo dõi, ánh mắt vô cùng nguy hiểm.

Marilyn không chịu nổi cảm giác này, cô ta muốn vùng dậy nhưng lúc này mới chợt nhận ra mình đang nằm trên một cái bàn sắt lạnh băng, tay và chân đã bị còng lại, dang ra như một con ếch chờ bị giải phẫu sống.

Lúc trước dù là mười cái còng sắt cũng không cách nào giam giữ được cô ta nhưng giờ phút này sức lực của cô ta thậm chí còn không bằng một phần mười khi bình thường. Thứ thuốc kỳ quái mà cô ta bị bắn vào cơ thể đêm hôm qua vẫn còn chảy trong từng mạch máu khiến cô ta không thể khống chế được cơ bắp của mình, cô ta chỉ gồng được một chút thì đã sức cùng lực kiệt nằm phịch trở lại cái bàn sắt.

Marilyn trợn trừng cặp mắt hoang dại như dã thú của mình, nghiến răng ken két.

Phản ứng của Marilyn khiến Morgan nhếch mép cười. Lần nào cũng vậy, hễ thấy những kẻ này bày ra biểu cảm tức giận khi phát hiện mình bất lực trước người mà chúng cho là con mồi yếu ớt đều khiến cô trở nên hưng phấn kỳ lạ, đồng thời cũng vô cùng đắc chí.

Morgan đi đến cạnh cái bàn sắt, không biết cô ấn vào nút điều khiển nào ở thành giường mà chiếc giường tự động dựng lên, khiến Marilyn từ tư thế nằm biến thành đứng thẳng.

Morgan đưa tay ra muốn bóp lấy cằm cô ta, định ép cô ta há miệng ra xem thử phần lưỡi có gì khác so với những kẻ lưỡi dài, liệu có trông giống như lưỡi của con người hay không?

Thế nhưng Marilyn vừa bị bàn tay cô ta đụng đến thì đã nghiêng đầu cắn phập một cái, muốn cắn đứt ngón tay đang kề gần của Morgan. Những tưởng vị máu tươi thơm ngọt sẽ chảy đầy trong khoang miệng mình, thế nhưng điều chẳng ngờ là có tiếng ma sát ken két của kim loại vang lên, vô cùng chói tai.

Morgan nheo mắt nhìn kẻ không biết điều trước mặt, ngay lúc cô ta chưa kịp hiểu ra mình đã cắn phải găng tay thép mà Morgan đang đeo thì đã thấy vẻ mặt Morgan lạnh đi, tựa như một tảng băng toả ra khói trắng. Morgan vung bàn tay đeo găng ấy lên rồi tát một cú như trời giáng vào mặt Marilyn.

Cảm giác kim loại đánh vào mặt không dễ chịu chút nào, bởi lẽ sức chịu đựng của Marilyn lúc này vô cùng thấp, thứ thuốc quái lạ khiến cô ta không chịu nổi một cú tát từ người thường. Huống chi thanh tra Morgan không phải là người thường, cô ta lăn lộn trong nghề bao nhiêu năm, lực tay so với đàn ông trưởng thành còn mạnh hơn, chưa kể đến cô ta còn đeo găng tay thép bảo hộ.

Mặt Marilyn bị đánh lệch đi, Marilyn cảm thấy tai mình nóng lên, hình như có máu đen chảy ra từ lỗ tai vì cú đánh vừa rồi. Đầu óc quay cuồng, đau đớn trên mặt là thứ mà cô ta chưa từng biết đến.

Phong Ngoa

Add comment

error: Alert: Copy không được đâu bé ơi!!!