PHONG NGOA

Chương 37: Tìm hiểu sâu hơn

Có không ít cái tên bị gạch bỏ, hiển nhiên những kẻ đó đã bị anh giết rồi, một số là người sống trong thành phố, nhưng phần lớn là người đến từ bên ngoài hoặc mới nhập cư. Điểm chung của tất cả bọn họ là đều phạm vào luật pháp, hoặc ít hoặc nhiều là những kẻ không ra gì, chẳng hạn như gã đàn ông mà anh xử lý thi thể ngày hôm qua.

Alex chậm rãi lật giở trang giấy, đọc những dòng ghi chú phạm tội của từng cái tên một, mãi cho đến trang mới nhất, cậu trông thấy tên của một gã tội phạm bị gạch bỏ.

“Đây chẳng phải là gã tội phạm trốn ngục bị truy lùng ráo riết khi chạy đến Estaban ư?”

Ross cười khẽ, tiếng cười trầm trầm như một lời thừa nhận.

Alex lầm bầm: “Em nhớ là trên bản tin nói gã bị phát hiện chết dưới chân cầu cách thị trấn Ellano vài cây số, gã đã bị cảnh sát truy đuổi sát sao trong đêm nên mới rơi xuống dưới vực.” Nói đến đây cậu ngẩng đầu nhìn anh với ánh mắt trong suốt như thể giờ đã nhìn thấu sự việc rồi. Cậu vô cùng chắc chắn mà nói: “Gã đã vào bụng anh rồi phải không? Hiện trường kia là do anh sắp xếp, vụ cháy nổ xe để che giấu phần xác không còn nguyên vẹn của gã.”

Ross không đáp mà gật đầu.

Anh chăm chú quan sát cậu, không muốn bỏ qua bất cứ vẻ mặt nào dù chỉ là những biểu cảm vụn vặt, dường như chỉ có vậy mới khiến tâm tình thấp thỏm của buổi thú nhận này giảm đi đôi chút. Dù sao không phải ai cũng dễ dàng tiếp nhận cách bạn đời săn người như thế này, ngay cả khi cậu đã chọn vẫn sẽ yêu anh thì hẳn là đâu đó trong lòng cậu vẫn còn chướng ngại, anh nghĩ vậy.

Thế nhưng anh sẽ không bao giờ ngờ được trong lòng Alex lại là một suy nghĩ khác. Bấy giờ cậu mới hiểu ra lý do vì sao thành phố này lại được nằm trong top những nơi ít xảy ra tệ nạn và có “trị an” cao như vậy. Kỳ thật “trị an” ở đây chính là người đàn ông trước mặt cậu, một cảm giác tự hào rất đỗi lạ thường dâng lên trong lòng cậu.

Có điều nửa phút trầm mặc của cậu khiến Ross hiểu sai, anh đột nhiên cảm thấy căng thẳng và thấp thỏm không yên. Anh tự hỏi vì sao cậu lại không nói gì?

“Alex, em… đang nghĩ gì thế?” Anh nhẹ nhàng ôm lấy cậu, nhỏ giọng hỏi.

Alex nghiêng đầu nhìn anh, gương mặt anh kề sát bên má khiến cậu muốn hôn lên vài cái, mà cậu cũng đã làm như vậy, cậu tặng cho anh vài cái hôn nhẹ rồi cười bảo: “Hóa ra Ross của em là người hùng thầm lặng.”

Lời này không chỉ khiến anh an tâm mà còn nói lên cái suy nghĩ có phần sai lệch của cậu. Dù cậu biết rõ bất kỳ kẻ nào cũng không có quyền định đoạt sinh mạng người khác kể cả khi người đó là một tên tội phạm đáng lên án. Thế nhưng nếu là Ross, quan niệm đúng sai phải trái trước giờ của cậu sẽ phải sắp đặt lại lần nữa, bởi lẽ giữa những kẻ xa lạ và anh, cậu chọn anh không chút do dự.

Có một sự thật không thể chối cãi, “trị an” thành phố này không thuộc về cảnh sát, mà thuộc về anh.

“Em nghĩ bởi vì có anh, Estaban mới yên bình như vậy.”

Ross ngây ra, hình như đây là lần thứ hai có người nói anh là người hùng. Lần đầu tiên là người đàn ông trong con hẻm nhỏ được anh cứu khi mang tiền đến bệnh viện để chạy chữa cho vợ.

Tuy cái danh này dùng để nói về anh thì rất báng bổ công lý nhưng nếu người nói là Alex thì… nó khiến anh có thêm lòng kiên định mãnh liệt vào sự lựa chọn của mình.

Từ những giây phút ban đầu anh đã phải đưa ra rất nhiều lựa chọn, giữa việc săn kẻ phạm pháp và người vô tội, giữa thịt sống và thức ăn chín,… Anh chưa bao giờ cảm thấy dễ dàng trong việc chọn đi ngược lại với bản năng của mình như lúc này đây, chỉ bởi vì câu nói của cậu.

Vòng tay Ross siết lấy cậu chặt hơn, vùi mặt vào gáy cậu, ngay cả chiếc đuôi đen nhánh cũng trở nên quấn quýt. Anh thì thầm vào tai cậu: “Anh thật may mắn vì gặp được em.”

Alex để cho anh ôm mình, hình như áp lực vì e sợ cậu xa lánh anh những ngày trước kia không hề nhỏ. Cho đến bây giờ cậu mới ý thức được sự chấp nhận của mình quan trọng với anh nhường nào. 

Để anh ôm một lúc, cuối cùng cậu vẫn phải vỗ vỗ tay anh mà nói: “Anh à, em chưa ăn xong. Nếu anh cứ ôm vậy thì làm sao em ăn đây?”

Ross ngẩng mặt lên, vừa cười vừa buông tay bảo: “Được rồi.”

Sau đó bọn họ một người vừa ăn vừa hỏi, một người trả lời. Chẳng mấy chốc sau bữa ăn, Alex đã hiểu tám chín phần về anh, hay nói chính xác hơn là về giống loài của anh. 

Lúc rửa chén xong, cả hai lại tiếp tục ngồi trên sofa ôn tồn. 

“Vậy ra, Nguồn Sống của ả kia nằm ở đốt sống lưng?” Alex nằm dựa trong lòng anh, vừa mân mê ngón tay của anh vừa hỏi.

“Đúng vậy.”

“Thế…. Nguồn Sống của anh thì sao? Nằm ở đâu vậy?”

Đây là điều mà Alex vô cùng tò mò khi nghe anh giải thích về điểm yếu của bọn anh, thứ gọi là Nguồn Sống ấy.

Lồng ngực rộng đang kề sát sau lưng cậu rung rung như thể anh đang cười. Anh nói: “Em đoán thử xem.”

Alex xoay người lại, lập tức đối diện với đôi mắt xanh đang đầy ắp ý cười của anh, khoé miệng anh hơi cong lên chờ đợi phản ứng của cậu. 

Alex nhướng mày, sau đó bày ra vẻ mặt hoài nghi, vừa nheo mắt vừa sờ lên ngực anh, cách một lớp áo thun ôm sát mà xoa nắn cơ bắp săn chắc dưới tay, miệng hỏi: “Phổi?”

“Không phải.” Ross cười phủ nhận. 

Vì thế Alex lướt tay theo rãnh cơ ngực của anh xuống đến vùng bụng, sáu múi cơ nổi rõ bởi tư thế nằm khiến Alex lưu luyến vuốt ve từng tấc, thế nhưng vẻ mặt lại đầy nghiêm túc mà đoán từng bộ phận: “Cột sống chắc chắn không phải, vậy thì… ruột? Dạ dày? Gan? Lá thận?”

Ross nén cười nhìn cậu, khẽ lắc đầu. Vì thế Alex trầm ngâm, ra vẻ nghiêm túc suy nghĩ mà chuyển tay lên trên ôm lấy mặt anh: “Vậy thì là phần đầu? Não?”

Ross bị hai tay cậu ép cho đôi môi hơi chu ra, anh buồn cười nói: “Cũng không phải.”

Alex nhìn môi anh mấp máy, giả vờ như rất buồn bực mà chậc một tiếng. Thế nhưng hai tay lại lần nữa dời xuống cổ anh, cậu vuốt rất nhẹ, chúng đi xuống xương quai xanh, đích đến cuối cùng vẫn là cơ ngực. Lần này cậu nói với giọng điệu vô cùng chắc chắn: “Thế thì chỉ còn lại trái tim thôi. Em nói có đúng không?”

Nói đoạn, bàn tay hư hỏng nào đó còn cố ý xoa hai cái. Lập tức bị anh bắt lấy giữ chặt không cho cậu sờ bậy, anh ghì cậu xuống cắn vào má cậu một cái: “Em cố ý chừa lại trái tim đoán sau cùng là để sờ soạng cơ thể anh có phải không?”

Alex cười tủm tỉm thừa nhận, nhưng cậu vẫn rất tò mò đáp án cuối cùng: “Là trái tim đúng không anh?”

Ross nhếch môi, cười như thể anh là người thắng cuộc: “Em suy tính nhiều đến thế nhưng rất tiếc… em chỉ đúng được một nửa mà thôi.”

“Một nửa á?” Alex kinh ngạc, cậu đã nghe anh giải thích về Nguồn Sống, thông thường ở lớp có đuôi là các nội tạng hoặc xương trong cơ thể, lớp lưỡi dài sẽ là những bộ phận ngoài. Tất nhiên là sẽ có trường hợp ngoại lệ nhưng Alex không cho rằng điểm yếu của anh sẽ nằm lộ liễu bên ngoài bởi nó quá nguy hiểm đối với một kẻ đi săn có lãnh địa. Cậu đoán anh đã từng giao chiến với không ít kẻ tìm đến thành phố này vậy nên điểm yếu của anh chắc chắn không phải là bộ phận ngoài dễ dàng chạm đến. 

Nếu trái tim chỉ mới là một nửa Nguồn Sống của anh, thế thì nửa còn lại là gì? Cậu đã đoán gần đủ các cơ quan quan trọng trong cơ thể rồi. 

Ross thấy cậu ngơ ngác như vậy thì cười khẽ, bèn kéo lấy tay cậu áp lên phần ngực trái của mình, đoạn nói: “Em thử cảm nhận kỹ hơn xem.”

Lập tức, bàn tay hư hỏng lại bóp ngực anh, Alex bị anh nhéo mặt: “Không phải là cảm nhận cơ ngực, là trái tim.”

Alex lè lưỡi, nghiêm túc trở lại mà cảm nhận nhịp tim đập dưới lòng bàn tay mình. Càng chăm chú lắng nghe, Alex càng nhận ra điều khác thường, nhịp tim dưới tay rất nhỏ và chậm, đến mức nếu căn phòng không hoàn toàn yên lặng và cậu không tập trung cảm nhận thì có lẽ đã chẳng nghe thấy gì. Cứ như thể trái tim bên trong lồng ngực này quá bé nhỏ và dấu hiệu sự sống của nó thật khó để truyền ra ngoài.

Hàng lông mày chậm rãi cau lại, Alex nhìn anh rồi lại nhìn lồng ngực anh, có hơi khó tin mà rút tay về, thay vào đó là áp tai lên. Với tư thế gần gũi không chút kẽ hở này cậu đã có thể cảm nhận rõ hơn, đồng thời còn so sánh được với tiếng tim đập trong lồng ngực mình. Nó chênh lệch rất nhiều.

Cậu nhấc đầu lên, cau mày hỏi: “Vì sao tim anh lại đập chậm như vậy?”

Đủ loại suy đoán kéo đến trong đầu cậu, chẳng lẽ quá khứ anh từng bị thương Nguồn Sống khiến nó chỉ còn lại một nửa? Như vậy vẫn có thể sống sót ư? Hay là nguyên do khác mà cậu không thể nghĩ đến.

Đúng là sự thật sau đó cậu sẽ không cách nào nghĩ đến được nếu anh không nói thẳng.

Ross vươn tay nắm lấy cằm cậu, lắc nhẹ hai cái như thể đang cưng nựng cậu, giọng nói vẫn rất dịu dàng và bình tĩnh mà bảo: “Chuyện anh sắp nói cho em biết là bí mật quan trọng thứ hai của anh. Nó thậm chí còn lớn hơn cả việc anh là quái vật ăn thịt người nữa. Bởi vì bí mật thứ hai này liên quan đến tính mạng của anh.”

Ngữ điệu của anh rất nhẹ nhàng thế nhưng Alex lại không khống chế được tâm trạng của mình mà trở nên căng thẳng, còn có phần lo lắng cứ như thể sợ phải nghe thấy đoạn quá khứ khó khăn nào đó mà anh đã từng trải qua.

Ross bỗng ngồi dậy: “Đi theo anh.”

Nói rồi anh dẫn cậu vào nhà kho, đồ đạc lỉnh kỉnh trong này Alex đã xem qua nhưng tất nhiên là vẫn chưa xem hết, chắc chắn vẫn còn một vài thứ cậu không để ý đến.

Phong Ngoa

Add comment

error: Alert: Copy không được đâu bé ơi!!!