PHONG NGOA

Chương 37: Chuyện cũ

“Rốt cuộc anh là ai vậy?”

Khải Liên nhìn bạch tuộc, rồi lại nhìn Nam Trà, anh thở ra một hơi, lấy lại dáng vẻ bình ổn ngày thường mà ngồi xuống ghế sofa, đáp: “Bạn cũ của Nam Ngọc.”

Nam Trà: Nam Ngọc???

Oái! Đó chẳng phải là… tên của ông nội sao?

Cậu trợn tròn mắt, lắp ba lắp bắp: “Anh, anh nói giỡn đúng không?”

Sao mà là bạn cũ được? Ha ha. Cậu cảm thấy cái thời ông còn sống anh Liên còn chưa có sinh ra đâu. Anh nói anh là bạn cũ của ba mẹ cậu thì cậu còn tin.

Hồi còn nhỏ, cậu vẫn chưa hiểu chuyện lắm, thường xuyên hỏi anh Liên tại sao ba mẹ không chịu ở với cậu. Anh Liên nói sở dĩ họ không thể ở với cậu là vì họ có nỗi khổ riêng, phải đi thật xa nên không thể chăm sóc cậu. 

Đến khi cậu lớn hơn một chút mới hiểu ra ý nghĩa sâu xa trong lời nói của anh, cả nơi anh hay đưa cậu đến thăm lúc tết nữa.

Hóa ra ba mẹ cậu đã vì tai nạn mà qua đời, vậy nên mới không thể ở cùng cậu, anh thường xuyên dẫn cậu đi thăm mộ của họ.

Cảm giác khi biết sự thật đó bây giờ Nam Trà không còn nhớ rõ lắm, dù sao cũng cách đây quá lâu rồi, chỉ nghe anh Liên kể lại cậu có chút bàng hoàng, có đau thương buồn bã, cứ ôm anh khóc rấm rứt một trận, nhưng rất nhanh đã tiếp thu được sự thật này. 

Nhớ lại đến đó, Nam Trà nhíu mày, chợt phát hiện một vấn đề thiệt bự!

Anh Liên khi ấy so với bây giờ… hình như không có chút thay đổi nào!!! Không hề già đi!!!

Đúng vậy, lúc trước anh cũng từng nói mình là bạn của ba mẹ cậu nên mới nhận nuôi cậu, bây giờ lại lòi ra thêm một chuyện ảnh cũng là bạn của ông nội cậu luôn!!! 

Nam Trà đã sốc tới đơ người.

Mà bạch tuộc lúc này thì nghi hoặc không thôi, bỗng dưng nó nghĩ tới cái gì đó, mớ xúc tu bị tràn ra khỏi lớp ngụy trang hơi rục rịch, một cái đánh bạo thò qua bên kia bàn trà, dính bẹp lên cánh tay Khải Liên.

Nam Trà hết hồn, quay đầu trợn to mắt: “…” Rau Câu Nhỏ làm gì đó?

Anh Liên: “…” Cầm dao gọt trái cây làm bộ muốn cắt cái vòi bạch tuộc dám dính vào mình này!

Bạch tuộc vừa đụng vào Khải Liên xong lập tức rụt vòi lại, cặp mắt vàng to bị lớp mỡ bao thành mắt hí lúc này trừng lớn, ngay cả Nam Trà cũng hơi ngạc nhiên khi nó có thể trừng lớn đến vậy. Bạch tuộc chỉ xúc tu vào anh Liên, la lớn: “Anh là!!!”

“Nhận ra rồi? Bảo mẫu của nhóc đấy!”

Nam Trà: “…”

Anh Liên nuôi mình bấy lâu bỗng chốc trở thành bạn cũ của ông nội, vài giây sau lại trở thành bảo mẫu của ông chồng ngoài hành tinh. Cậu cảm thấy… thế giới này không còn chuyện gì có thể khiến cậu sốc hơn nữa rồi.

Anh Liên nhìn Nam Trà như vậy, trong lòng cũng không nỡ, có điều… 

Anh xoa đầu cậu: “Được rồi, cũng đã đến lúc giải thích cho em một số thứ.”

Nam Trà nhíu mày bóp bóp hai bên thái dương: “Từ từ, để em tắt bếp, nếu không thức ăn sẽ khét mất.”

Có lẽ vì bên cạnh sớm sớm chiều chiều luôn có một con bạch tuộc ngoài hành tinh bám dính nên Nam Trà đã làm quen được với những việc khó tiếp thu này, lúc đi ra trông cậu còn thật bình tĩnh, hay chí ít là vẻ mặt thật bình tĩnh.

Cậu ngồi xuống bên cạnh bạch tuộc, mớ xúc tu bị trào ra ngoài lập tức ôm lấy cậu, bạch tuộc nói: “Ta bỏ ngụy trang ra nhé… dù gì ở đây cũng không có người ngoài.”

Nam Trà không nói lời nào, chỉ trầm mặc nhìn bạch tuộc lột lớp ngụy trang hình người ra. Lớp ngụy trang giống như được làm bằng cao su loại cực kỳ xịn, mấy cái vòi bạch tuộc to đùng nhồi nhét bên trong cũng không khiến nó rách toạc. Trông thì giống cao su nhưng Nam Trà biết sờ lên cảm giác y như da người vậy, thế mới nói là cao su loại xịn.

Bạch tuộc vừa bò ra khỏi lớp ngụy trang, ông chú mũm mĩm béo bụng lúc này đã xẹp thành một quả bóng xì hơi, nhăn như tấm da mèo bị vứt qua một bên.

Anh Liên thấy Nam Trà thất thần nhìn một màn “lột da” đáng sợ thì có buồn cười, mở miệng nói: “Nam Trà, hơn hai mươi năm nuôi em mà em vẫn chưa nhận ra anh khác với người bình thường hả?”

Nam Trà nghe vậy thì ỉu xìu: “Dạ… giờ em mới nhận ra, anh hầu như chẳng già đi chút nào.”

Khải Liên bật cười: “Tinh linh sẽ không già đi, nên sẽ không chết vì già.”

Nam Trà kinh ngạc nhìn anh: “Anh là… tinh linh?”

“Phải.” Khải Liên mỉm cười.

“Vậy ra mấy câu chuyện kể về tinh linh trước giờ đi ngủ của anh hồi đó đều là thật hết.”

Khải Liên cười ha ha nhìn đứa em ngây thơ của mình.

Nam Trà bỗng nhớ tới một chuyện, lo lắng nhìn anh: “Nhưng tinh linh có cánh mà…”

“Anh cũng có, nhưng chỉ còn một nên không thể bay được.” Nói rồi anh bỗng phủi tay: “Tại sao mất một cánh thì là chuyện cũ rồi, anh cũng không nhớ lắm, chỉ nhớ là cái hồi đánh nhau ở thế giới bên kia, bị thương nên về quê ở ẩn, đi đây đi đó ngao du, cũng không có người thân gì nên đi chán rồi thì chuyển sang sống ở thế giới con người. Sau đó quen biết một vài người đặc biệt, chẳng hạn như ông nội em và thủ lĩnh tiền nhiệm dưới đáy ao kia.”

Nam Trà đi sang ngồi xuống bên cạnh anh Liên, trong lòng có chút buồn thương. Với cậu mà nói, từ nhỏ chỉ có một mình anh Liên là người thân thôi. Bây giờ biết được chuyện ngày trước, cảm giác khó tả cứ không ngừng dâng lên trong lòng, thì ra người anh cậu kính mến lại có một bí mật như vậy.

Cậu ôm lấy anh: “Anh đừng buồn, còn có em trai của anh mà.”

Khải Liên lại bật cười, gõ đầu cậu một cái: “Gì hả? Em trai anh sắp bỏ anh đi theo con bạch tuộc nào đó rồi!”

Nam Trà sụt sịt: “Em sẽ thường xuyên dắt Rau Câu Nhỏ về chơi mà.”

Khải Liên sờ sờ cằm suy tư: “Khỏi, có khi anh cũng dọn về quê ở gần mấy đứa, lâu lâu xuống cái ao đó thăm hỏi người quen.”

Nam Trà chớp mắt nhìn anh, phải ha, ảnh còn từng chăm Rau Câu Nhỏ mà, chắc hẳn rất quen thuộc với nơi đó. Cậu bỗng nghĩ tới cái gì đó, nhích nhích mông lại gần, dè dặt gọi: “Anh Liên nè…”

“Làm sao?”

“Cho em xem cánh của anh được không?”

“… Muốn xem à?”

Nam Trà gật đầu: “Dạ dạ.”

Khải Liên nhìn cậu một lúc, sau đó nhếch môi: “Không cho!”

“Hả? Tại sao?”

“Cánh của anh chỉ để cho…”

“Để cho ai?” Nam Trà ngạc nhiên: “Này, để cho ai xem? Anh có người thương hả? Tại sao em không biết, mấy chục năm rồi không hề nghe anh nhắc đến!” 

Nam Trà vừa nói vừa nhảy dựng: “Anh giấu em quá nhiều thứ rồi! Anh có xem em là em trai anh không? Em giận!”

“Rồi rồi, cái thằng nhóc này, lại giãy đành đạch lên, em hóng chuyện thì nói thẳng ra đi đừng có bày đặt giận.”

Nam Trà lập tức cười tươi như hoa, chỉ có anh Liên là hiểu cậu, cậu sáp vào năn nỉ: “Kể em nghe với, đi mà ~~”

Bạch tuộc nào đó nãy giờ bị bỏ mặc ngồi một mình ở cái ghế sofa bên kia bàn trà cũng mon men bò qua, lặng lẽ ôm lấy người trong lòng, tròn mắt nhìn anh Liên giống như đang nói: Ta cũng muốn nghe nữa.

Khải Liên: “…” Cái bản mặt hóng hớt y chang nhau này là sao? Tướng phu thê à?

“Được rồi, anh kể ngắn gọn vậy. Lúc mới đến thế giới này anh từng gặp một người, nhưng mà em biết đó, tuổi thọ của con người không dài, trăm năm rồi cũng hết, với anh con số đó ngắn quá. Có điều, cho tới bây giờ anh sống được với người đó cũng tầm ba trăm năm rồi. Người đó luân hồi được ba kiếp, anh đang chờ kiếp tiếp theo để đi tìm, hiện tại vẫn chưa tìm được.” Khải Liên nói một tràng không ngừng nghỉ với vẻ mặt vô cảm và giọng điệu một tone mà tường thuật lại chuyện tình của mình.

Nói xong anh nhéo mũi Nam Trà: “Cánh của anh không phải muốn xem là xem nhé, chỉ có người anh yêu mới được xem.”

Nam Trà thổn thức một lúc vì chuyện của anh Liên nhà mình, sau đó tủi thân nói: “Anh không yêu em hả?”

“Không, thương em thôi, để con bạch tuộc kia yêu đi!”

Lúc này Nam Trà mới chợt nhận ra cậu đã ngồi lọt thỏm trong lòng bạch tuộc lúc nào không hay, vành tai còn đang bị một nốt giác hút mút mát.

Hai má lập tức đỏ bừng, ngại ngùng đẩy đẩy bạch tuộc: “Rau Câu Nhỏ đừng nghịch.”

Bạch tuộc ôm cậu lắc lư, giống như đang dỗ: “Ngoan, có ta vừa yêu vừa thương em mà.”

Lời tác giả: Cp của anh Liên sẽ được làm rõ trong bộ Gia Tộc Sullivan 2: Bác sĩ của tôi. Trong bộ này anh Liên cuối cùng cũng tìm được người yêu chuyển thế của mình.

Phong Ngoa

Add comment

error: Alert: Copy không được đâu bé ơi!!!