PHONG NGOA

Chương 36: Búp bê

Ali nghe anh nói vậy thì nóng đầu, thiếu chút nữa nhảy cẫng lên, có điều cậu vẫn kiếm chế được, nhưng hai má đỏ bừng đã bán đứng cậu, rõ ràng tâm trạng kích động lắm rồi. 

Cậu ngồi thẳng dậy, hắng giọng: “Ừm được rồi, vậy thì… em bắt đầu nha.”

Hoàng Bách cong môi, nhướng mày chờ xem người yêu muốn làm gì mình. Chỉ thấy cậu giơ một cái hộp nhỏ lên đặt trên giường. Hoàng Bách mặc kệ mình còn đang khoả thân mà đi qua, muốn xem xem trong hộp có gì. Chỉ là giữa đường lại bị Ali chặn ngang, cậu dùng ngón tay câu lấy eo anh kéo ra. 

“Anh đừng nhìn, em chọn cho anh.”

“Chọn cái gì?”

“Chọn, ừm… đồ.”

Cậu có hơi thấp thỏm, không biết là vì căng thẳng hay phấn khích nữa. 

Hoàng Bách đoán, không thể nào là căng thẳng được, rõ ràng người sắp bị chơi đùa là anh mà, người nên căng thẳng phải là anh mới đúng. 

Ali giở tới giở lui đồ đạc trong chiếc hộp, sau đó lấy ra một bộ đồ vest công sở phiên bản mini nói: “Ừm… trước tiên thử cái bình thường nhất đi.”

Cái bình thường nhất? 

Hoàng Bách nhận lấy bộ vest mà Ali đưa tới, anh xem xét một trận, đường may cắt nối tinh vi ngoài tưởng tượng, vải cũng rất tốt, trên hết là trông có vẻ như rất vừa vặn. Ali nói: “Trên mạng có một người rất giỏi may đồ cho búp bê, ừm… vì thế em đặt may mấy bộ.”

Hoá ra là vậy. Anh sờ sờ chất vải, sau đó bỗng nhiên ngẩng đầu hỏi: “Không có quần lót cho anh sao?”

Ali ngây ra, sau đó lúng túng lắc đầu: “Không có, em muốn… Ừm… Cái này… À thì, em muốn tự tay mặc cho anh.”

Hoàng Bách nhướng mày: “Em muốn tự tay mặc cho anh thì liên quan gì đến việc không có quần lót chứ? Là em cố ý muốn anh thả rông có đúng không?”

Ali sống chết không thừa nhận, vội vàng đổi chủ đề, cậu kéo lấy cánh tay anh: “Để em mặc cho anh đi.”

Sau đó Ali thật sự xem anh như búp bê mà mặc đồ. Việc này hiển nhiên khác so với khi anh ở kích cỡ bình thường, lúc hành sự xong cậu vẫn thường xuyên là người tắm rửa và mặc quần áo lại cho anh, nhưng bây giờ thì là một kiểu khác. 

Hoàng Bách cũng không chọc cậu nữa, biết thừa cậu cố tình không chuẩn bị quần lót để nhìn anh mà. 

Ali căng thẳng, hoặc cũng có thể nói là hưng phấn trong lòng, cậu cầm lấy chiếc quần tây đen, sau đó ngại ngùng nhìn anh: “Ừm, tiếp theo em muốn cầm anh lên.”

Nói rồi cậu chậm rãi đưa tay đến, dùng lòng bàn tay ấm áp và to lớn của mình bao lấy phần eo anh, nhấc lên. 

Hoàng Bách bị hẫng chân, trọng lượng cơ thể lập tức dồn hết lên bàn tay nọ, anh những tưởng sẽ có cảm giác khó chịu nhưng thực chất lại hoàn toàn không, Ali rất cẩn thận giữ lấy anh, ngón tay sử dụng đúng lực vừa không làm anh bị siết đến khó chịu mà cũng vừa giữ cho anh không bị rơi xuống. 

Cậu nhìn cơ thể đang đong đưa của anh, thật có xúc động muốn đưa đến bên miệng liếm một cái, sau đó ngậm cái chân thon dài trắng trẻo kia mà chơi đùa. Có điều tiếp theo vẫn còn nhiều món khai vị hấp dẫn, không nên bỏ qua mà nhảy vào món chính nhanh như vậy. Cậu tự ổn định cơn sóng ngầm trong lòng, hơi ngửa lòng bàn tay lên. 

Hoàng Bách bị cậu giữ trong tay chẳng khác nào một con búp bê nhỏ bé mặc người chơi đùa, cậu vừa ngửa lòng bàn tay lên là cơ thể anh cũng bị lật ngửa theo, phần thân nằm dài trong lòng bàn tay cậu, quanh ngực là hai ngón tay to lớn đang giữ lấy mình, mà phần chân và mông của anh thì buông thõng xuống ở ngoài, mát lạnh lắc lư trong không trung. 

Anh vịn ngón tay cậu ngóc đầu dậy. Chỉ thấy Ali cầm chiếc quần tây nhỏ, chiếc quần đã được mở sẵn dây kéo, rất thuần thục xỏ vào chân anh, động tác cứ như đã rất quen thuộc rồi. Anh nhịn không được nhấc chân lên đá nhẹ, cười chọc: “Có phải ở nhà em lén anh mua búp bê về chơi không?”

Ali trợn mắt: “Sao chứ? Em làm gì có. Ấy anh đừng đá, tuột mất rồi.”

“Chứ sao lại trông có vẻ giỏi thế này?” Hoàng Bách lại duỗi thẳng chân, còn hơi mở ra để cậu dễ xỏ quần vào cho mình, biểu hiện của anh cứ như ung dung thong thả, tâm lí thoải mái, nhưng thật ra không ai biết tim anh đang đập rộn như thế nào, nó như muốn nhảy ra ngoài. Cái cảm giác này quá kỳ lạ, thân dưới loã lồ phơi bày thì thôi đi, mà toàn bộ còn buông thõng bên ngoài lúc lắc qua lại theo động tác của Ali, khiến anh rất ngượng. Nếu không phải phản ứng của Ali cũng là đỏ mặt hưng phấn, thậm chí còn có phần ngại ngùng làm anh muốn chọc ghẹo, thì chắc anh đã ngượng chết rồi. 

Cõ lẽ là do tính chất nghề nghiệp, vì thường phải xử lý cẩn thận những nguyên liệu thuốc từ cỡ nhỏ như một con sâu cho đến từng hạt bụi nên Ali mới luyện ra tay nghề như bây giờ, ngay cả khi người yêu trở nên bé xíu thì việc mặc quần áo cho người nọ đối với cậu cũng khá dễ dàng. Điều làm cậu lúng túng là cảm giác kích thích cứ khiến tay cậu muốn run thôi. 

Xỏ quần vào cho anh xong cậu lại đặt anh nằm xuống giường, giúp anh cài lại nút quần, sau đó là đến áo. Cậu hoàn toàn không cho anh cử động, mỗi một cái giơ tay nhấc chân, ngay cả việc ngồi dậy cậu cũng phải thò tay ra điều khiển, hệt như anh đúng là một con búp bê nhỏ. 

Hoàng Bách hết cách, bé lại thì không có bao nhiêu lực để mà cản cậu, đành mặc cậu khi thì giơ tay mình khi thì nhấc chân mình, anh hoàn toàn thả lỏng, không thèm dùng đến một chút sức nào để mà điều khiển cơ thể. 

Bị cậu lăn qua lăn lại một hồi, cuối cùng cũng mặc được bộ vest kia một cách hoàn chỉnh. Ali vỗ tay nói: “Xong rồi.”

Hoàng Bách rốt cuộc cũng có thể đứng dậy, bộ quần áo rất vừa vặn, vải vóc cũng mềm mại, cảm giác không khác gì mỗi khi đi làm cho lắm, nhưng nhìn đến người nào đó mặt mày hưng phấn ngắm nghía anh thì rõ ràng trong mắt cậu, dáng vẻ anh lúc này hẳn là rất mới lạ đi. 

Anh cố tình hỏi để xác nhận: “Trông anh có khác gì mọi lần không?”

Quả nhiên nhận được lời khẳng định của cậu: “Khác chứ, nhỏ xíu vầy nè, dễ thương lắm.” Nói rồi cậu lấy điện thoại tới: “Em muốn chụp hình.”

Hoàng Bách nhướng mày, còn có màn chụp hình này à?

Anh cong môi cười, hai tay dựng cổ áo lên đánh phạch một tiếng, cố ý bày ra vẻ mặt cool ngầu quyến rũ. Bất ngờ phối hợp làm Ali hét lên một tiếng trong lòng, chờ không kịp mà bấm chụp hình liên tục, cậu còn đặt anh lên tay để chụp rõ sự khác biệt lớn nhỏ. 

Suốt quá trình Hoàng Bách hoàn toàn phối hợp với cậu bày ra mấy tư thế chống hoặc dựa vào ngón tay cậu mà làm dáng. 

Được một nửa, bỗng nhiên Ali bỏ điện thoại xuống, túm lấy anh vào lòng bàn tay, kéo một cái tuột quần anh ra. Hoàng Bách không kịp đề phòng, thân dưới bất chợt mát lạnh thì theo bản năng muốn đưa tay che chắn một phen nhưng bị cậu cản lại. 

Ali nói: “Em mang theo rất nhiều đồ, bộ vest này chỉ để khởi động một chút thôi.”

Hoàng Bách khựng lại, trong lòng cảm thấy không ổn. Mà chuyện sau đó đã chứng minh cảm giác của anh không sai. 

Sau khi bị lột sạch, một chiếc váy đen bỗng phủ xuống đỉnh đầu, luồn qua tay chân, sau đó, thật đơn giản mà treo trên người anh. 

Hoàng Bách: “…”

Anh cúi đầu đánh giá, váy đen dài chấm đất, trên vải là kim tuyến lấp lánh rất đẹp, phần ngực hơi trễ cùng với hai dây đơn giản thường thấy. Anh nhịn không được nhấc làn váy lên, sau đó bất đắc dĩ nhìn cậu người yêu đang đần mặt ra ngắm mình: “Ali à, em nói thật đi, có phải sở thích thầm kín của em là muốn anh mặc đồ con gái không?” 

Lúc nãy bị cậu nhấc lên mặc đồ anh đã liếc thấy trong cái hộp của cậu hình như chỉ có duy nhất một bộ vest ban nãy là đồ nam mà thôi, còn lại không phải váy thì cũng là bikini của nữ. Thật sự là bikini… nếu lát nữa phải mặc, anh có thể từ chối không? Quả nhiên lời nói ban nãy của cậu có vấn đề mà, thì ra bộ vest đó đúng là cái bình thường nhất trong hộp. 

Ali bị hỏi thì hồi hồn, cậu ôm mặt xuýt xoa nhưng vẫn không quên đính chính: “Không phải, sở thích của em là anh.” 

Vừa rồi cậu mới bị vẻ đẹp của anh làm cho đơ người, vốn dĩ ngũ quan của anh khi bình thường nhìn đã rất anh tuấn, điển trai cực kỳ, tóc mái anh dài khi buông xuống thì trông có vẻ mềm mại nhưng lúc đi làm anh thường vuốt lên khiến khí chất thay đổi hẳn, toát ra vẻ lạnh lùng và nghiêm khắc, ngầu cực. Mà chỉ khi nào ở với cậu thì cái lạnh lùng ấy mới tan ra, thay bằng dịu dàng, nhưng dù là thế vẫn không khiến đường nét của anh mất đi cái gọi là “ngầu”. Bây giờ bỏ đi bộ quần áo nghiêm túc khi làm việc, thay vào đó là một chiếc váy dài vừa tao nhã lại vừa kiêu sa này, càng khiến anh trở nên quyến rũ khó cưỡng, thậm chí còn vì màu đen lấp lánh huyền ảo của chiếc váy mà khiến anh tăng thêm phần bí ẩn. Nếu không phải tóc anh ngắn, phần ngực phía trước không nhô ra, hầu kết hiện rõ ràng thì đây đã là một quý cô lạnh lùng kiêu kỳ và quyến rũ chết người rồi. 

Ừmmmm, thật ra anh như thế này trong mắt cậu dù không phải quý cô gì gì đó thì cũng là một quý ông kiêu kỳ và quyến rũ. Xem bả vai lộ ra, cơ cánh tay không quá thô to mà thon gọn khoẻ khoắn, còn có xương quai xanh tinh xảo được nhấn mạnh khi phần cổ áo hơi trễ xuống. Những đường cong mạnh mẽ phối với dây áo mỏng manh… A, càng nhìn càng mê, làm sao bây giờ?

Ali xoắn xuýt cầm điện thoại liên tục chụp hình. Hoàng Bách khi thì đứng, khi thì ngồi bắt chéo chân trên một chiếc cốc – là do Ali chuyển anh đến trên bàn để chụp hình. Cậu còn chụp được một tấm đúng lúc anh vén váy bước chân lên lòng bàn tay cậu, anh hơi nghiêng đầu, tóc mái rũ xuống, khóe mắt lơ đãng liếc nhìn vào camera, rất ra dáng một quý cô quyến rũ. Hoàng Bách cũng thật nể mình vì phối hợp với cậu mà thật sự đóng vai nữ đến là nhập tâm, thỉnh thoảng còn hỏi cậu rằng anh có đẹp không? Muốn anh ngồi kiểu nào?

Chụp một loạt xong, Ali lại lần thứ hai lột đồ anh ra, động tác nhanh như chớp.

Anh bị cậu lật qua lật lại, lúc sắp mặc xong bộ đồ thứ ba, anh nhịn không được hỏi: “Em có nghe bài Barbie Girl chưa? Anh đang nghĩ, có phải chủ ý này của em xuất phát từ bài hát đó hay không.”

Ali đang giúp anh cài cúc áo, đầu óc bây giờ đã đặc sệt toàn là hình ảnh quyến rũ của anh, nhất thời không kịp nhớ ra bài hát đó là bài hát nào. 

Hoàng Bách nhẹ giọng hát hai câu đầu, Ali lập tức nhớ ra. 

Anh Bách đoán trúng rồi, đoạn thời gian trước là cậu nghe lại bài này thì nảy sinh ý tưởng đó. 

Hoàng Bách thấy cậu đỏ mặt không phủ nhận thì biết ngay mình đã trúng. Anh nắm lấy ngón tay to của cậu, nói: “Anh nhớ trong đó có một câu hát.”

Ali tròn mắt: “Câu gì?”

Hoàng Bách cong môi, dùng giọng nói có hơi trầm khàn của mình mà hát lại: “You can touch, you can play, if you say: I’m always yours.” Vừa hát, anh vừa dùng đầu ngón tay vẽ vòng vòng trên da cậu, sau đó còn cố tình hất váy lên một cái, để lộ ra đôi chân thon dài của mình. 

Ali chỉ cảm thấy mũi nóng ran, đầu muốn nổ tung, ngây ngốc đáp lại: “Em luôn là của anh mà.”

Hoàng Bách thành công ghẹo cậu, anh bật cười: “Ngoan.” Nói rồi anh hôn vào tay cậu như khen thưởng, kỳ thật anh muốn hôn má cậu hơn, nhưng bây giờ cậu cao quá, dù có nhảy lên anh cũng không hôn tới. Mà Ali lúc này đã sắp bị máu dồn lên não làm ngất rồi. Cậu thở gấp, anh Bách chơi xấu, quyến rũ cậu như vậy thì làm sao cậu chịu nổi, phải biết còn khá nhiều thứ anh chưa có mặc đâu, nếu làm cậu không nhịn được mà đè anh ra ăn ngay lúc này thì quá uổng phí rồi. 

Không được, cậu phải bình tĩnh, ít nhất phải nhìn anh mặc thêm hai bộ nữa!

Phong Ngoa

Add comment

error: Alert: Copy không được đâu bé ơi!!!