PHONG NGOA

Chương 36: Anh Liên

Trong phòng khách rộng rãi có máy điều hòa, khí mát không ngừng thổi phà phà xuống hai dáng người đang ngồi nghiêm chỉnh bên bàn trà. Nói là nghiêm chỉnh nhưng thực ra chỉ có một người, người còn lại thì rất ung dung thong thả, tư thái hoàn toàn thả lỏng, nhìn qua là biết ai khách ai chủ.

Bạch tuộc hơi lo lắng, thi thoảng lại liếc mắt nhìn vào trong bếp mong ngóng Nam Trà mau mau trở lại bên mình, anh Liên của cậu tuy có vẻ rất dịu dàng hiếu khách nhưng không hiểu sao cứ làm nó thấy ớn lạnh.

Khải Liên chăm chú pha trà, động tác vô cùng tao nhã, pha xong thì nhẹ nhàng rót ra tách cho bạch tuộc, mỉm cười: “Trong nhà đúng lúc vừa hết cà phê, chỉ còn mỗi trà thôi, cậu uống trà nhé. Thật là, thằng nhóc Nam Trà kia dẫn bạn trai về mà không báo trước một tiếng làm anh không kịp chuẩn bị đầy đủ.”

Bạch tuộc cong môi cười cười, vươn tay nhận chén trà. Động tác đã bớt trúc trắc hơn hồi sáng khi vừa mới mang lớp ngụy trang. Có điều đang lúc ngụy trang, ăn uống không thoải mái nên trừ phi cần thiết nó sẽ không tự đày đọa mình. 

Cầm lấy tách trà, bày đặt để trước mũi ngửi ngửi sau đó gật gù như thể khen trà thơm, cuối cùng lại nhấp một miếng chỉ vừa đủ để ướt môi chứ chả có giọt nào vào miệng. Xem ra bạch tuộc cũng biết cách giả làm người lắm đấy chứ, còn là cái hình tượng phúc hậu nho nhã không kém gì anh Liên. 

Thấy người đối diện chỉ nhấp một chút xíu rồi lại đặt xuống, anh Liên cười cười, bắt chéo chân, cầm ly trà lên thổi: “Sao vậy? Có hợp khẩu vị cậu không?”

Bạch tuộc căng thẳng cười cười, gật đầu tỏ vẻ hợp khẩu vị.

Dù anh vợ ngồi đối diện luôn treo nụ cười bên môi nhưng chẳng hiểu sao bạch tuộc cứ thấy căng thẳng trong lòng. Bởi vì ánh mắt của người anh vợ quá này mức soi xét, làm mớ xúc tu giấu trong lớp ngụy trang của nó ngứa ngáy hết cả.

Nam Trà ơi, em mau trở lại! Đừng bỏ ta một mình.

Có điều Nam Trà đang bận đứng bếp, không có chuyện gì thì sẽ không trở ra.

Thật ra cậu cũng có hơi lo lắng, nên động tác thái rau xào nấu đều rất nhanh chóng, muốn mau mau trở lại phòng hờ người anh nào đó trông thì dịu dàng nhưng thực chất lại rất đáng sợ, sẽ dọa ông chồng Rau Câu của cậu.

Bầu không khí lại lâm vào trầm mặc lần thứ ba. Phải! Là lần thứ ba kể từ lúc Nam Trà để anh trai và bạn trai ngồi với nhau.

Bạch tuộc yên lặng nhìn tách trà, Khải Liên thì yên lặng nhìn bạch tuộc, vừa nhìn vừa nhấp từng ngụm trà nhỏ. 

Bạch tuộc rất hoài nghi, liệu Khải Liên có nhìn ra được cái gì đó rồi không? Nó có vô tình để lộ ra cái xúc tu nào không? Không thể nào! Trước khi đi nó đã kiểm tra lại một lượt xem lớp ngụy trang của mình có bị rách ở đâu hay không, kiểm rất kỹ, hoàn toàn không có gì đáng ngại.

Bạch tuộc khó khăn quay đầu nhìn về phía phòng bếp thỉnh thoảng vang lên tiếng xoong chảo của người nấu ăn, nó mím môi. Hay là trên người mình có mùi lạ, mùi bạch tuộc? Làm anh vợ nghi ngờ?

Chẳng thể trách bạch tuộc nghĩ như vậy được, bởi vì có tật giật mình mà, nghĩ nhiều là điều không thể tránh khỏi.

Bạch tuộc lại thầm phủ định, trên người mình không có mùi bạch tuộc! Nam Trà em ấy cũng từng nói vậy mà! Khác xa đám bạch tuộc em ấy mua về chiên.

Có điều, bạch tuộc vẫn là không yên tâm, nó hơi nghiêng đầu, nhíu mũi ngửi ngửi vai mình. Bạch tuộc thở phào một hơi, không có mùi bạch tuộc ngoài chợ, trên vai còn vương mùi sữa tắm mà Nam Trà tắm buổi sáng, suốt đường đi cậu luôn dựa vào vai nó nên để lại mùi, hết sức thơm tho.

Nó tự cho là làm rất bí mật, đảm bảo không ai thấy, thế nhưng lại rõ rành rành trong mắt Khải Liên.

Khải Liên nhướng mày nhìn nó.

Bạch tuộc ớn lạnh. Mắt vàng đảo một vòng như ăn trộm sau đó ngồi thẳng trở lại.

Ngay khi bạch tuộc đang có tật giật mình mà tưởng tượng đủ thứ về việc ông anh vợ thích ăn bạch tuộc, muốn bắt nó vào bếp mần thịt thì ngoài dự đoán là Khải Liên lại cất tiếng phá vỡ bầu không khí ngột ngạt khó chịu này. Có điều, lời nói ra lại làm bạch tuộc sợ chết điếng, thân mình rau câu trốn trong lớp ngụy trang tái mét cả rồi.

Khải Liên nói: “Magnificus.”

“!!!”

Cắp mắt hí vì bị mỡ che lập tức trợn to.

Khải Liên thấy vậy thì buồn cười, nhìn cái tên mũm mĩm trước mặt đầy vẻ hứng thú: “Tại sao nhóc lại biến thành cái dáng vẻ này vậy?”

“!!!!!!!” 

Bạch tuộc đã sợ tới mức thân rau câu giấu trong lớp ngụy trang chính thức chuyển sang màu trắng bệt. Tại sao anh vợ lại biết tên nó?!!!

Làm gì đây? Làm sao bây giờ? Là Nam Trà nói cho anh ấy biết ư? Không thể nào! Nam Trà thậm chí còn không nói với anh Liên là hôm nay dắt “bạn trai” về nữa kia mà.

Nó còn biết thực ra Nam Trà vẫn luôn lo lắng anh cậu sẽ không chấp nhận, ngay cả khi nó mang hình người đi gặp cậu đã lo rồi thì huống hồ gì tiết lộ chuyện nó là bạch tuộc chứ.

Mà em ấy có tiết lộ hay không không quan trọng, quan trọng là, nó có cảm giác anh Liên có thể nhìn xuyên qua cả lớp ngụy trang của nó, anh Liên này là thứ gì vậy a a a a a!!!!

Đương lúc một đống thứ không ngừng chạy qua trong đầu bạch tuộc. Khải Liên đã buông tách trà xuống, nghiêng người chồm về phía nó rút gần khoảng cách. Anh giơ tay búng cái bụp vào trán nó, giả vờ tức giận: “Nói chuyện coi, bớt giả ngu với anh.”

Bạch tuộc cứng đờ, mắt vàng càng trợn to hơn nữa. 

Kết quả, lại ăn một nhát búng vào trán: “Tên nhóc này, hồi mới phá trứng chui ra anh là người chăm nhóc đấy!”

“!!!!!!!!!!”

Tuy cái mặt mũm mĩm của bạch tuộc đầy vẻ khiếp sợ nhưng lại không còn phản ứng nào nữa, có điều trong lòng nó đã như núi lửa phun trào.

Nó sốc tới nổi toàn thân căng cứng, ai đến nói cho nó biết, vị bảo mẫu hồi trước chăm sóc nó tại sao giờ lại biến thành anh vợ rồi?

Khải Liên nhìn bản mặt chuyển từ khiếp sợ sang dại ra của bạch tuộc mà buồn cười, anh ngồi thẳng lại, chân tiếp tục bắt chéo: “Morax và Nam Ngọc thế nào rồi? Anh vốn tưởng nhóc sống cùng họ.”

Biết cả vị thủ lĩnh tiền nhiệm lẫn bạn đời của người ta. Ông anh vợ này rõ ràng còn thần bí hơn cả nó!

Thấy bạch tuộc lại im lặng với mình – thật ra bạch tuộc chỉ là quá sốc, tới mức á khẩu không biết phải nói cái gì. Khải Liên cáu rồi đấy: “Giả ngu tới cùng đúng không?”

Xem ra không ép thì không chịu thừa nhận mà, tên nhóc này hư rồi!

Khải Liên không nói hai lời, chẳng cho bạch tuộc cơ hội phản ứng đã chụp lấy con dao gọt trái cây bên cạnh, phóng qua bàn trà tóm lấy tay bạch tuộc.

Xoẹt một phát cứa đứt một đường.

Tốc độ kia rõ ràng không phải người thường có thể làm được, nhanh tới mức bạch tuộc còn chẳng kịp làm gì nữa mà. 

Kết quả là, lớp ngụy trang bị cắt rách một đường, xúc tu nhồi nhét bên trong lập tức trào ra ngoài, rớt bình bịch lên bàn, còn hất đổ cả tách trà nữa.

Nam Trà đang đứng trong bếp, vừa nghe tiếng “choang” thật lớn ở phòng khách thì giật bắn người, trong đầu hiện lên cái cảnh ông chồng Rau Câu của mình bị mang đi nhúng lẩu. Cậu sợ hãi không thôi, hốt hoảng quăng đũa nhào ra.

Lúc này, cảnh tượng bên ngoài quả thật khó mà tưởng tượng được.

Anh Liên của cậu đang “hả hê” đứng khoanh tay nhìn Rau Câu Nhỏ vẻ mặt hoảng sợ: “Còn muốn giả đò tới bao giờ? Hử?”

Mà một cánh tay của Rau Câu Nhỏ nhà cậu lúc này đã bị một đám xúc tu thay thế, nửa cánh tay dưới giống như vỏ áo gối xẹp xuống, không ngừng đong đưa vì một miếng da vẫn còn dính lại. Trông chẳng khác nào phim người ngoài hành tinh, nhân vật chính bị sinh vật kỳ dị ký sinh lên cánh tay vậy.

Nam Trà lúc này đã sợ mất mật, thân còn mặc tạp dề vội vã nhào tới kéo anh Liên ra: “Anh Liên, anh bình tĩnh, em sẽ từ từ giải thích mà, anh đừng hại Rau Câu Nhỏ của em!”

Bạch tuộc thấy Nam Trà như thấy cứu tinh, mếu cả mặt, hu hu nói: “Anh Liên của em biết ta là ai!”

Anh Liên trừng mắt: “Cái tên này! Tất nhiên anh biết nhóc là ai!”

Bấy giờ, cả Nam Trà lẫn bạch tuộc đều sửng sốt, cùng nhau quay đầu nhìn anh, đồng thanh hỏi: “Anh nghe thấy lời ta/Rau Câu Nhỏ nói?”

Sao có thể? 

Chẳng phải người bình thường không cách nào nghe thấy tiếng của Rau Câu Nhỏ nhà cậu sao?

Bạch tuộc vẫn còn chưa tin lắm, dù sao hồi nó mới chui ra khỏi trứng đã cách đây quá lâu, lúc đó nó cũng chưa nhận thức được gì, không nhớ nổi người chăm sóc mình là ai, chỉ biết khi đó có một “người” gọi là bảo mẫu thôi.

Nó cất tiếng hỏi: “Rốt cuộc anh là ai vậy?”

Phong Ngoa

Add comment

error: Alert: Copy không được đâu bé ơi!!!