PHONG NGOA

Chương 35: Phạt

Ngài bá tước nghe Hilda thuật lại chuyện đã xảy ra lúc mình không có ở nhà, khiến ngài nhớ đến lần trước cậu nhóc mượn một quyển tiểu thuyết từ thư viện về đọc, sau đó suốt đêm ôm mình nức nở ngay cả trong lúc ngủ, thật sự là chuyện có thể khiến tim ngài nhói lên từng trận. Tuy bộ dáng lúc mít ướt của cậu rất đáng yêu nhưng cũng thấy thương lắm.

Vì vậy ngài bước nhanh trở về phòng ngủ, với thính lực của ma cà rồng, vừa bước vào phòng đã có thể nghe thấy tiếng thút thít nho nhỏ truyền ra từ phòng tắm. Ngài bá tước thậm chí còn không màng đến việc cởi áo choàng ra mà mang theo tâm trạng lo lắng bước đến, không nói hai lời đã vội vàng mở cửa, muốn xem xem rốt cuộc vì sao cậu nhóc của mình lại trốn trong này mà khóc.

Thế nhưng ngoài dự đoán của ngài, cậu nhóc không co người trong góc, cũng không nấp trong bồn tắm, mà lõa thể quỳ bò trên sàn, bộ phận riêng tư nhất gần như đang hướng về phía ngài!

“Á!”

Chỉ nghe thấy cậu nhóc kinh hãi hét lên một tiếng, sau đó rút vội vật đang chôn trong cơ thể ra, hoảng hốt ngồi dậy, mặt mũi đỏ bừng lên vì lúng túng và xấu hổ.

Tại… tại sao chủ nhân lại về sớm thế này?

Rufus cuống quýt muốn tìm cái gì đó che chắn nhưng ban đầu vì để phòng ngừa quần áo bị nước thấm ướt nên cậu đã cởi sạch ra rồi treo ở bên cửa, cũng là ngay bên cạnh vị trí của chủ nhân lúc này.

Cậu lắp bắp: “Chủ… chủ nhân…!”

Cậu không có can đảm đi đến gần ngài để lấy quần áo. Da mặt quá mỏng khiến cậu nhóc thật sự không biết phải giải thích thế nào với người đàn ông trước mặt, trong đầu chẳng suy nghĩ được gì ngoại trừ việc căng thẳng vì bị chủ nhân bắt gặp mình làm điều đáng xấu hổ trong phòng tắm.

Có lẽ tình cảnh không thể lường trước được này đã làm cho một người điềm tĩnh như ngài bá tước cũng phải sửng sốt hồi lâu.

Không phải là ngài chưa từng nhìn thấy thân thể của cậu nhóc, nhưng mà…

Chỉ mất vài giây để ngài hồi thần, sắc mặt bỗng nhiên lạnh xuống, nghiêng đầu quan sát dụng cụ xung quanh, có lọ dung dịch bôi trơn mà lúc bình thường ngài bôi vào giữa đùi cậu để có thể dễ dàng ma sát, còn có một cây gậy nhỏ không biết cậu nhóc tìm ở đâu ra… cây gậy đó lúc nãy nó rõ ràng vẫn còn cắm trong “hang động nhỏ” của cậu…

Nghĩ đến đó, vẻ mặt ngài càng tệ hơn.

Rufus bị vẻ mặt của ngài làm cho căng thẳng, sắc đỏ trên hai gò má dần rút đi, cậu nhóc ngồi bệt trên sàn, mặc kệ cái mông còn đau, chỉ biết dùng hai tay che lấy hạ thân, nhỏ giọng kêu: “Chủ nhân…”

Làm… làm sao bây giờ? Chủ nhân giận cậu ư? Vì cậu làm ra hành động dâm đãng như vậy? Cậu chưa bao giờ thấy chủ nhân dùng vẻ mặt lạnh lùng đó với mình, trong lòng cậu ngài luôn vô cùng dịu dàng và ấm áp…

Cậu cúi gằm đầu, tựa như đứa trẻ làm sai sắp sửa bị phụ huynh la rầy, hoàn toàn không dám đối mặt với chủ nhân của mình.

Cậu chỉ nghe thấy giọng nói trầm thấp vang lên trên đỉnh đầu, mang theo sự nghiêm khắc mà ngài chưa từng dùng với cậu: “Em đang làm cái gì?”

Rufus run lên, bị dọa đến mức không suy nghĩ được gì, cũng không nói được lời lẽ nào cho ra hồn: “Em, em… chỉ muốn thử,… trong sách nói…”

Ngài bá tước lập tức để ý đến một quyển sách đã mở ra được đặt bên cạnh, nội dung bên trên là hình ảnh minh họa một người đàn ông đang tự nới rộng “cửa sau” của mình để chuẩn bị quan hệ tình dục.

Chỉ trong nháy mắt đó ngài bá tước lập tức hiểu ra cậu nhóc của mình vừa rồi đang làm gì! Cậu đang học theo cái quyển sách không biết từ đâu ra kia!

Lần đầu tiên bá tước cảm thấy tức giận với cậu nhóc của mình, sắc mặt càng tệ đến đáng sợ làm Rufus chỉ muốn rúc luôn cái đầu vào ngực mình không dám ngẩng lên, còn run run vì sợ hãi.

Ngài không để cậu nói hết đã sải chân bước dài đến, một phát ôm lấy thân thể cậu, nhấc bổng lên.

Rufus kinh hãi kêu to, vội vàng ôm chặt người trước mặt.

Ngài bá tước không nói hai lời bế cậu đi thẳng ra ngoài, lúc đi ra còn đá đổ lọ dung dịch bôi trơn nhưng ngài chẳng thèm đoái hoài đến nó lẫn quyển sách, chỉ phăm phăm đi thẳng về phía giường ngủ, đặt cậu nhóc nằm sấp lên giường rồi tách hai cánh mông cậu ra.

Tuy vẻ mặt ngài tràn đầy tức giận, môi mỏng mím chặt càng khiến sự nghiêm khắc và lạnh lùng tăng mạnh, thế nhưng động tác lại không hề lỗ mãng, ngược lại còn vô cùng cẩn thận.

Kiểm tra thấy huyệt sau của cậu nhóc không bị chảy máu, cũng không có vết thương nào thì thầm thở phào một hơi trong lòng, nhưng nhìn đến những nếp uốn rõ ràng là bị căng ra không đúng phương pháp mà hơi sưng đỏ, mày kiếm vẫn không ngừng cau chặt.

Ngài trầm giọng nói: “Không có ta, em tự ý nghịch ngợm như vậy à?”

Rufus vùi mặt vào trong gối đầu, không biết phải trả lời thế nào. Mông lập tức bị đánh một cái, đau nhức kèm theo sợ hãi vì bị chủ nhân giận làm cậu nhóc bật khóc. Cậu nghe thấy chủ nhân của mình nói: “Nếu em tự làm mình bị thương thì sao hả? Em có biết sẽ gây ra hậu quả gì không?”

Rufus khóc hu hu, vội vàng quay đầu lại muốn ôm chủ nhân nói xin lỗi. Nhưng chỉ mới nhích đến đã bị ngài bá tước kéo nằm ngang trên đùi, mông vểnh cao lại bị đánh một cái nữa: “Còn cây gậy kia kiếm ở đâu ra? Có vệ sinh sạch sẽ hay chưa mà dám để nó vào trong cơ thể em! Rufus, ta rất tức giận!”

Rufus bị chủ nhân răn dạy khóc nấc lên, vừa nắm lấy áo choàng của ngài vừa nức nở kêu: “Em sai rồi, hu hu… chủ nhân… em, em xin lỗi…”

Mông lại bị đánh một cái nữa, thịt mềm đỏ lên, ngài bá tước không nỡ đánh tiếp nữa rồi nhưng hôm nay thật sự bị cậu làm cho vừa sợ vừa giận. Chỉ nghĩ đến việc cậu nhóc có thể tự làm mình bị thương là ngài lại cảm thấy nổi nóng.

“Sai ở chỗ nào?” Ngài cúi đầu nhìn cái mông trắng bị mình đánh thành đỏ hồng của cậu nhóc, dịu dàng xoa nó nhưng lại nghiêm khắc hỏi.

Rufus nức nở một tiếng: “Hức, em… em không nên tự tiện làm như vậy…”

Thấy cậu nhóc khóc thảm, ngài bá tước đành phải ôm cậu lên, để cậu ngồi trong lòng mình.

Mặt Rufus đã ướt nước mắt, tựa như con mèo mướp nhỏ, cái mũi hồng hồng, đôi mắt lóng lánh, môi hơi bĩu ra. Ngài dùng tay áo lau mặt cho cậu: “Ta là cái gì của em?”

Rufus lúc này ngoan ngoãn vô cùng, chỉ biết túm vạt áo chủ nhân, thút thít trả lời: “Là… là bạn đời…”

Đây là câu trả lời mà ngài bá tước dạy Rufus nói kể từ sau khi cậu được dọn đến phòng ngài.

Thấy cậu ngoan như vậy, ngài cũng dịu giọng lại, một tay xoa cái mông bị đánh của cậu, một tay giữ cằm cậu để cậu phải nhìn mình không được trốn tránh: “Vậy vì sao không hỏi ta?”

Rufus không muốn chủ nhân lại giận mình thêm nữa, vì thế vô cùng thành thật và ngoan ngoãn khai báo: “Hức… mọi lần thân mật, hức, ngài đều… đều không chạm vào nơi đó… em không biết tại sao, hức, như vậy là ngài không muốn em ư? Trong, trong sách nói, đó là “sự kết hợp hoàn toàn”.”

Nói đến đây cậu nhóc bỗng dưng ôm chầm lấy chủ nhân của mình òa khóc: “Nhưng mà nơi đó nhỏ quá, hu hu, chủ nhân… em không biết cách để nó có thể chứa được vật kia của ngài, hu hu, chủ nhân đừng vì vậy mà bỏ em…”

Không thể không nói, trước đó cậu đã cố dằn nỗi bất an trong lòng xuống, lúc không biết đến cậu nhóc có thể hồn nhiên vui vẻ, nhưng sau khi xem quyển sách kia xong, biết được “bạn đời” thật sự sẽ làm đến bước nào mà tự ngẫm lại. Cậu nhóc sẽ cảm thấy mình vẫn chưa phải “bạn đời” của chủ nhân, sẽ bắt đầu bất an và lo lắng, lại thêm cái tật thích suy diễn quá nhiều thứ của cậu, lỡ như ngày nào đó xuất hiện một người có mùi máu thơm ngon hơn cậu… chỗ kia cũng có thể chứa được “tình yêu” của chủ nhân, vậy chẳng phải cậu sẽ…

“Oa!!!” Nghĩ tới đây Rufus lại càng khóc thảm, còn thảm hơn lúc bị ngài bá tước đánh mông.

Ngài bất chợt bị cậu làm cho luống cuống. Chỉ có thể ôm cậu nhóc toàn thân trơn bóng không một mảnh vải vào lòng: “Vì sao lại nghĩ như vậy?”

Rufus nức nở: “Em, em cho là bởi vì nơi đó quá nhỏ nên, nên chủ nhân mới không tiến vào… hức, em thử, thử mở rộng… nhưng mà, nó đau quá, hức…”

Nghe vậy, bàn tay đang xoa mông cậu nhóc càng thêm dịu dàng. Ngài bá tước nghiêng đầu hôn má cậu trấn an: “Không khóc. Ta không làm đến bước cuối là vì để em có thể từ từ làm quen, Rufus của ta, trong lòng ta em vẫn còn rất nhỏ, thân thể cũng nhỏ.”

Vừa nói ngài vừa chậm rãi luồn tay vào kẽ mông cậu, sờ lên cái nơi đang sưng tấy kia, nơi đó vẫn còn dịch bôi trơn mà cậu nhóc bôi vào.

Rufus rùng mình một cái vì nhiệt độ lành lạnh từ tay ngài, sau đó cậu cảm giác được ngón tay thon dài của ngài tách mở nó ra, từ từ len lỏi vào trong.

Rufus cắn môi: “Ưm…”

Tim cậu đập thật nhanh, hai mắt mang theo hơi nước đầy mờ mịt và chờ mong mà nhìn ngài.

Ngài bá tước hôn mắt cậu một cái: “Nếu em đã muốn đến vậy, ta sẽ chậm rãi thỏa mãn em.”

Nói rồi ngài từ từ đặt cậu nằm xuống giường, cậu nhóc bỗng chốc trở nên xấu hổ, có điều vẫn còn lo lắng: “Nhưng… nó, nó không vừa.”

Một cái hôn nữa rơi xuống môi cậu, ngài bá tước rút tay ra, lột bỏ áo choàng và quần áo trên người mình, đến khi chỉ còn lại một lớp áo lót thật mỏng màu trắng ngà. Ngài cúi đầu, sờ má cậu nói: “Ta sẽ khiến cho nó vừa.”

Phong Ngoa

Add comment

error: Alert: Copy không được đâu bé ơi!!!