PHONG NGOA

Chương 35: Bước ngoặt

Tiếng nổ súng vang to trong màn mưa, bóng người đang lảo đảo kia khựng lại một chút, không rõ có bị bắn trúng hay không nhưng Morgan rất có tự tin vào khả năng thiện xạ của mình, cô chắc chắn rằng phát đạn ấy đã bắn trúng mục tiêu.

Quả nhiên chỉ sau vài giây Morgan có thể thấy rõ bóng người nọ chậm rãi cúi đầu nhìn xuống con hẻm giữa hai toà nhà cao tầng, cách một màn mưa mà cô vẫn có thể cảm nhận được cái nhìn rét lạnh thấu xương của kẻ săn mồi.

Cô nhếch môi, kéo được sự chú ý của nó cũng tức là đã thành công một nửa.

Marilyn lúc này vô cùng tức giận, khi cô ta đang ôm vết thương chạy trốn không ngờ lại bỗng dưng đụng mặt một nhân loại đần độn muốn đối đầu với mình. Cô ta không biết kẻ đó là ai nhưng phát đạn bắn ngược từ bên dưới đã ghim vào cánh tay cô ta. Thử nghĩ xem điều gì sẽ xảy ra nếu lúc đó cô ta không kịp thời né tránh, có lẽ thứ chào đón cô ta chính là một lỗ thủng ngay giữa lồng ngực, e rằng với đường bắn xéo đó nó có thể sẽ đâm trúng Nguồn Sống của cô ta.

Marilyn nghiến răng nghiến lợi nhìn vết đạn trên cánh tay mình, có lẽ bởi vì cái đuôi đã bị Ross cắt đứt trong lúc đánh nhau nên các giác quan và khả năng xác định phương hướng của cô ta giảm đi thế nên mới có thể bị thương chỉ vì viên đạn tầm thường này.

Cô ta cúi đầu nhìn trừng trừng vào kẻ bên dưới, tức điên khi thấy rõ cái nhếch mép khiêu khích của Morgan.

Từ khi nào thì lũ thức ăn tươi sống lại có thái độ này với những kẻ đi săn? Lẽ ra chúng phải mang vẻ mặt khiếp sợ và kinh hãi tột cùng mới đúng!

Marilyn từ trước đến giờ không phải là kẻ có lãnh địa riêng thế nên cô ta không biết định nghĩa của từ ‘kiềm chế’ là gì, cũng không nắm rõ những kẻ mà mình không nên dây vào trong xã hội loài người. Cô ta không ngờ đến rằng dù là giống loài với năng lực siêu phàm thì cũng sẽ có lúc thất thủ mà thôi.

Marilyn bấy giờ cảm thấy máu nóng xộc lên đỉnh đầu vì bị khiêu khích, cô ta còn đang ôm trong lòng cơn giận không có chỗ xả sau khi bị Ross đả thương. Vì thế cô ta không thèm suy nghĩ nhiều mà lập tức lao xuống khỏi tầng thượng toà nhà, trong đầu chỉ có một suy nghĩ đây sẽ là con mồi mà cô ta dùng để bổ sung cho Nguồn Sống bị tổn thương của mình.

Đoàng đoàng đoàng.

Cái bóng đen vừa lao xuống thì Morgan đã nổ ba phát súng liên tiếp nhắm thẳng vào ả thế nhưng dường như ả đã rút được kinh nghiệm mà lách mình né tránh. Morgan chỉ kịp nhìn thấy một vệt chất lỏng đen đặc văng ra từ trên cơ thể của ả.

Đó là máu khi một viên đạn sượt qua gò má ả.

Marilyn trừng đôi mắt tựa như dã thú của mình, móng vuốt bén nhọn trên tay xoè ra, vồ đến từ trên cao.

Morgan bật người lộn nhào né tránh. Có tiếng ầm vang lên từ sau lưng, xoay đầu nhìn lại chỉ thấy cái bóng đen nọ đã vồ hụt vào bức tường gạch khiến nó hằn sâu năm vệt móng tay cào.

Có thể thấy được nếu Morgan không kịp né cú vồ vừa rồi thì đầu cô đã nát vụn, sẽ còn thê thảm hơn cả bức tường kia.

Marilyn phát hiện mình vồ hụt thì phát ra những tiếng hừ lạnh, chầm chậm quay đầu lại, tư thế như một con quái thú đang khom lưng chuẩn bị lấy đà cho đợt tấn công tiếp theo.

Khi ả quay đầu lại, Morgan mới có thể trông thấy rõ Kẻ Ăn Người này có diện mạo như thế nào. Thật bất ngờ khi đó là một người phụ nữ vô cùng xinh đẹp, khác xa so với những kẻ xấu xí trước đây cô từng gặp, khác biệt nhất chính là chiếc đuôi đang vung vẫy sau lưng cô ả. Morgan nheo mắt nhìn kỹ, hình như chiếc đuôi nọ bị ai đó cắt đứt một khúc thế nên phần chóp đuôi vẫn còn rỉ máu đen không ngừng.

Nói thì chậm nhưng mọi chuyện diễn ra rất nhanh, những quan sát đó của Morgan chỉ gói gọn trong vòng hai giây đồng hồ trước khi cú vồ tiếp theo của Marilyn ập đến, cô ả bật người nhảy lên không rồi lao về phía Morgan thật nhanh.

Đoàng một tiếng.

Lần này viên đạn bắn ra ở khoảng cách gần đã có thể ghim chính xác vào giữa trán Marilyn, thế nhưng nó chỉ khiến tốc độ cô ta trì hoãn vài giây bởi vì nơi đấy chẳng phải điểm yếu của cô ta. Cái đầu của cô ta vì lực va chạm với viên đạn mà hơi ngửa ra sau, lỗ thủng giữa trán chảy ra một dòng máu đen, cô ta nhếch môi, giọng nói the thé: “Lũ con người tầm thường chúng mày sẽ không thể làm gì được đâu!!”

Nói rồi cô ta lao đến, vung cao bộ móng vuốt của mình, đúng lúc này có tiếng lạch cạch như tiếng đạn tra vào súng rất khó phát hiện vang lên từ chiếc xe đen phía sau.

“Ngài thanh tra xin hãy né sang trái!” Giọng nam của tay trợ lý cất lên, kèm theo đó là một phát súng không có tiếng động.

Thịch!

Đạn ghim vào thịt, ngay trên lưng Marilyn khi cô ta chỉ cách Morgan vài centimet nữa là có thể xé nát mặt nữ thanh tra. Viên đạn vừa bắn trúng lập tức khiến cô ta cảm nhận được có thứ gì đó kỳ quái tan ra từ viên đạn, thấm dần vào những thớ thịt khiến nó co rút lại.

Marilyn rú lên một tiếng đầy đau đớn, sức lực toàn thân bị rút đi, cô ta ngã phịch xuống mặt đất đọng đầy nước mưa, cơ thể co quắp lại run lên lẩy bẩy, đôi mắt như dã thú lần đầu tiên hiện vẻ sợ hãi trước mặt một con người. Cơ hàm của cô ta cứng lại vì thứ đang lan ra trong cơ thể mình, không cách nào hé miệng, chẳng mấy chốc sau cô ta không còn ý thức nữa.

Morgan bấy giờ mới cất súng vào lại trong túi áo, dùng mũi giày da đá đá Marilyn đã nằm im lìm như chết, thấy cô ta không động đậy nữa mới nhìn về phía trợ lý của mình đang đứng cạnh xe, trên tay gã ta còn có một khẩu súng đặc chế kỳ lạ.

“Anh bắn chậm quá đấy, trễ hơn một chút nữa thì tôi đã bị thương rồi.”

Gã trợ lý buông tay cầm súng, nói: “Ngài thanh tra cũng biết tôi bắn súng tệ hơn ngài mà, nếu không nhắm kỹ thì sẽ gây rắc rối mất.”

Ngụ ý gã ta không dám làm bừa khi mà cô và Kẻ Ăn Người đang cách nhau gần đến thế, bởi lẽ thứ đạn rỗng ruột chứa thuốc đặc chế này ngoại trừ khả năng khống chế Kẻ Ăn Người trong một khoảng thời gian thì cũng là thứ trí mạng đối với con người.

Thanh tra Morgan không bình luận gì thêm, cô quay đầu nhìn kẻ đang nằm co rúm trên mặt đất, máu đen đã chảy loang một vũng lớn: “Đưa cô ta về phòng thí nghiệm.”

“Vâng.”

Đêm mưa ấy đã có một bước ngoặt lớn, sự thay đổi trong dự án thí nghiệm của Morgan và cả… cuộc hôn nhân của Ross nữa.

….

Ngày hôm sau sau khi Alex tỉnh lại thì phát hiện đã là buổi trưa, cậu đang nằm lọt thỏm trong một vòm ngực rộng lớn. Có cánh tay săn chắc đang quấn chặt lấy eo cậu khiến nửa thân dưới của cậu gần như kề sát vào người bên cạnh, vật thể nam tính của cả hai áp lên nhau chỉ cách một lớp vải.

Tư thế thân mật như thế này thường diễn ra nhưng không biết vì sao hôm nay lại làm Alex thấy hạnh phúc đến lạ. Cậu còn chưa tỉnh hẳn mà đã dụi mặt vào ngực anh cọ sát, chân phải cũng quắp lấy hông anh, biến thành một con bạch tuộc dính người.

Ross đã dậy từ lâu, bàn tay anh đang mải vuốt ve thắt lưng mềm nhũn của cậu, thấy cậu vừa tỉnh đã làm ra những hành động đáng yêu như vậy thì không khỏi bật cười, thăm hỏi: “Dậy rồi à?”

“Ưmm ~” Alex đáp khẽ như mèo kêu, mùi hương trên người anh làm cậu không nỡ rời mặt ra, phải cọ một lúc lâu cậu mới chịu ngẩng lên, bắt đầu vươn vai. Thế nhưng vừa cử động mạnh thì nơi nào đó bị sử dụng quá độ ngày hôm qua lập tức phát tín hiệu bất ổn khiến Alex cứng người lại, mặt đờ ra.

Ross thấy thế thì biết được ngay vì sao, anh dời tay xuống xoa nắn gò mông của cậu nhè nhẹ, ánh mắt dịu dàng nhìn cậu hỏi: “Có khó chịu lắm không? Anh bôi thêm thuốc cho em nhé?”

Thú thật, đêm tân hôn của bọn họ còn không điên cuồng như ngày hôm qua, vì thế mà Ross thật sự lo lắng cho cơ thể của cậu. Dù trước khi ngủ anh đã kiểm tra cho cậu kỹ lưỡng để xác định không bị rách hay bị thương chỗ nào, cũng đã bôi thuốc cho cậu hai lần trong lúc ngủ, nhưng anh biết nó vẫn sẽ vô cùng khó chịu khi cậu tỉnh dậy.

Lúc này đây cơ thể Alex ngoại trừ những đau nhức khó nói thì nó còn trải đầy dấu hôn hồng hồng đỏ đỏ, thậm chí còn có dấu răng và vết hằn đỏ như thể từng bị thứ gì đó trói chặt.

Alex vẫn chưa phát giác ra cơ thể mình đã phủ đầy dấu ấn của anh như thế nào, cậu còn đang định mạnh miệng tỏ vẻ mình vẫn ổn nhưng vừa ngồi dậy thì mông đau nhói một cái đành phải ngã trở lại lồng ngực anh, ỉu xìu mà nói: “Chỗ đó rát quá đi, anh bôi thêm giúp em với.”

Ross sờ sờ đầu cậu, nhẹ nhàng dời thân thể cậu ra khỏi vòng tay mình rồi mới ngồi dậy tìm tuýp thuốc bôi cho cậu.

Những cuộc vui quá trớn luôn để lại hậu quả khó lường, anh có hơi hối hận vì đêm qua không kiềm chế, cứ chiều theo ý cậu thì chỉ làm khổ cậu thôi.

“Lẽ ra đêm qua anh không nên…”

“Đừng!” Ross định nói câu gì Alex vừa nghe đã biết ngay, cậu lập tức giơ ngón tay chặn môi anh lại: “Anh không được phép hối hận bởi vì em sẽ không hối hận. Anh không biết đêm qua em đã… đã sướng đến mức nào đâu.”

Cậu hơi bĩu môi, nhỏ giọng lầm bà lầm bầm nhưng vẫn đủ để Ross nghe thấy: “Bây giờ chịu đau một chút cũng không sao cả.”

Ross dở khóc dở cười: “Em thật là…”

Anh hiểu tính cậu, dù sao thì cả hai đều là đàn ông, nhu cầu tình dục cao như nhau nên việc được giải phóng bản thân có thể khiến cả hai lạc trong khoái cảm. Chính anh cũng đã lạc lối vào đêm qua, cảm giác ấy… thỏa mãn đến lạ.

Anh khẽ khàng hôn khoé môi cậu nói: “Vậy thì thỉnh thoảng chúng ta mãnh liệt như thế nhé.”

Alex lại bĩu môi: “Chỉ thỉnh thoảng thôi ư?”

Ross vỗ nhẹ gò mông mẩy trắng ngần vẫn còn in dấu răng của mình ngày hôm qua, cười nói: “Nhiều quá không tốt cho sức khoẻ của em.”

Xét về mặt biết kiềm chế bản thân, có lẽ Alex thua xa anh. 

Phong Ngoa

2 comments

error: Alert: Copy không được đâu bé ơi!!!