PHONG NGOA

Chương 34: Hỏi, không hỏi…

Rufus coi đến đấy thì gấp quyển sách lại, nghĩ nghĩ một hồi nhét nó xuống dưới cùng giỏ sách của mình, sau đó như là chột dạ mà ngó dáo dác, xác nhận nãy giờ không có ai phát hiện mình rúc trong góc xem sách này thì mới thở phào nhẹ nhõm.

Cậu cắn cắn môi, thấp thỏm đi tìm thủ thư: “Em muốn mượn mấy quyển này ạ.”

Người thủ thư tuy quản lý thư viện nhưng không phải quyển sách nào cũng đọc qua, dù có đọc rồi chưa chắc sẽ nhớ rõ nội dung trong từng quyển là gì. Vì vậy cô chỉ nhìn qua tựa sách được in ở gáy, sau đó ghi chú vào trong sổ chứ không hề giở ra xem.

Rufus thở phào nhẹ nhõm, hai gò má hơi hồng lên vì xấu hổ, cậu nhỏ giọng nói cảm ơn rồi vội vàng ôm chồng sách rời đi. David đứng bên ngoài chờ trông thấy cậu nhóc thì như mọi lần, nhanh chóng đi đến muốn mang sách giúp cậu. Nhưng chẳng ngờ hôm nay cậu nhóc lại tránh đi, cậu ấp úng nói: “Hôm nay… em mượn không nhiều, có thể tự cầm được ạ, chỉ có bốn cuốn thôi…”

Cậu nhóc rõ ràng chột dạ, lo sợ bí mật nhỏ của mình bị phát hiện nên nhất quyết không chịu để David giúp đỡ, tự thân ôm bốn cuốn sách dày cộp lững thững đi ra xe.

David thấy lạ nhưng cũng không nghĩ nhiều, vì vậy không “cướp” sách từ tay cậu mà nhanh chóng mở cửa cho cậu nhóc lên xe rồi đóng lại.

Rufus ngồi trên xe mà cái mông không yên, trong lòng có chuyện nên suốt đường về cứ nhích tới nhích lui, vừa tò mò muốn xem tiếp đoạn sau của quyển sách kia có cái gì, vừa không dám mở ra vì sợ anh David thấy.

Cậu buồn bực vò vạt áo, trong lòng cứ nghĩ mãi về mớ hình ảnh mà ban nãy mình xem được ở trong sách, lại hồi tưởng đến kích cỡ của chủ nhân, cậu nhóc nhíu mông lại… nơi đó nhỏ như vậy, thật sự có thể chứa được ư?

Lúc bình thường, bước thân mật nhất giữa hai người là cậu kẹp chặt chân để cho ngài ra vào giữa hai bắp đùi… một ý nghĩ lóe qua trong đầu Rufus.

Chẳng lẽ chủ nhân không muốn xâm nhập vào trong cơ thể cậu là vì cho rằng nơi đó của cậu quá nhỏ, không thể chứa được kích cỡ to như vậy?

Đủ loại suy nghĩ trào lên trong đầu cậu nhóc khiến cậu bất an rục rịch cả buổi trên xe. David phát giác ra, nhịn không được mà hỏi: “Rufus, sao thế, khó chịu chỗ nào ư?”

Anh để ý từ nãy đến giờ cậu nhóc không có một phút ngồi yên, biểu hiện vô cùng kỳ lạ.

Rufus nghe hỏi đến thì giống như con cừu nhỏ bị dọa cho giật nảy mình, sợ đến mức tóc gáy dựng đứng, cậu vội vàng lắc đầu như cái trống bỏi: “Không có ạ!”

David hơi cau mày, không tin là vậy, theo anh thấy cậu nhóc đang giấu giếm điều gì đó, nhưng có vẻ nó không phải vấn đề về sức khỏe, vậy nên anh cũng không quá lo lắng, bèn khuyên nhủ một câu: “Nếu là chuyện học hành, em không hiểu cái gì có thể hỏi chủ nhân, đừng giấu trong lòng tự suy nghĩ, đôi khi không có người hướng dẫn em sẽ rất khó để hiểu ra đấy.”

David chỉ nói như vậy, anh đơn thuần cho rằng chắc là cậu nhóc gặp phải một nan đề khó hiểu nào đó trong sách nên mới bứt rứt mà thôi.

Nhưng chỉ một câu như vậy lại chọc cho Rufus đỏ mặt.

Hỏi chủ nhân á? Mang vấn đề đó đi hỏi chủ nhân có phải là quá xấu hổ rồi không?

Vì vậy suốt cả đường về Rufus ngồi bấm ngón tay: Hỏi chủ nhân, không hỏi chủ nhân, hỏi chủ nhân, không hỏi chủ nhân…

Đợi khi đặt chân trở lại phòng, cậu nhóc vẫn chưa thể quyết định được.

Hôm nay chủ nhân không có ở nhà, ngài đến các tửu trang khác xử lý công việc rồi, phỏng chừng phải gần tối mới trở lại.

Rufus chợt phát hiện mình có không ít thời gian để tự nghiên cứu vấn đề xấu hổ này, nếu như vẫn mãi không rõ thì sẽ mang đến hỏi ngài sau.

Cậu ôm gương mặt đỏ hồng của mình, tự trấn tĩnh lại một lúc mới run rẩy kéo quyển sách kia ra, ngồi trên giường mà đọc.

Cậu lật thẳng đến vị trí mình đang xem dở lúc còn ở trong thư viện, dù tim đập bình bịch nhưng vẫn cố nhẫn nhịn xem thật kỹ.

Trên sách vẽ “cửa sau” có thể thật sự ngậm lấy gậy thịt của người kia, càng về sau càng có rất nhiều tư thế mới lạ mà cậu nhóc chưa được trải nghiệm bao giờ, những tư thế này cũng chỉ khi thực hành đến bước “gắn kết cuối cùng” mới thực hiện được. Mà nét mặt của hai nhân vật trên sách cũng rất sống động, bọn họ rõ ràng vô cùng vui thích trong việc này.

Rufus cắn ngón tay, nghĩ: Chẳng lẽ bước “gắn kết cuối cùng” còn thoải mái hơn những gì mình và chủ nhân từng làm trước đó.

Suốt một buổi sáng, cậu nhóc nào đó cắm mặt vào trong sách xem tới xem lui những tư thế mới lạ, sau đó rạo rực trong người mà mang quyển sách theo cùng chui vào phòng tắm, cởi đồ ra.

Cậu xấu hổ ngồi quỳ trên sàn, muốn thử xem nơi đó của cậu có thể chứa được vật gì hay không. Nếu… nếu được, vậy cậu có thể cho chủ nhân một bất ngờ rồi, ngài ấy sẽ không phải lo lắng hay nhẫn nhịn vì thân thể của cậu nữa.

Rufus nghiêm túc lật sách quay về những trang đầu phần quan hệ của hai người nam. Cậu thấy ở đây ghi rõ nếu muốn dùng cửa sau quan hệ thì trước hết phải rửa sạch. Về phần rửa sạch như thế nào, Rufus càng đọc càng lo lắng, nhưng mà cậu cảm thấy phải thử một lần xem.

Gần đến giờ ăn, Hilda đi tìm Rufus mới phát hiện cậu nhóc biến đi đâu mất, gọi mãi không thấy cậu đáp lại, lúc vào phòng ngủ của chủ nhân tìm mới phát hiện cậu nhóc đang ở trong phòng tắm. 

Hilda đứng bên ngoài gọi: “Rufus, đến giờ ăn rồi.”

Bên trong bỗng vang lên tiếng lộp cộp như có vật thể gì đó rơi trên sàn nhà. 

Hilda khó hiểu: “Rufus, em không sao chứ?”

Tiếng cậu nhóc vội vàng đáp lại: “Dạ, em… em không sao… em ra ngay ạ!”

“Ừ.” Hilda dặn cậu: “Đừng ăn trễ quá nhé!”

“Vâng.” Tiếng Rufus mang theo run rẩy thật nhỏ truyền ra.

Cậu đã nhốt mình trong phòng tắm không biết bao lâu. Toàn thân ướt nhẹp, vì nước mà cũng vì mồ hôi, mặt mũi tái xanh. Cậu nhóc thở phì phò tựa như vừa trải qua một trận vật lộn kịch liệt, hai bắp chân mềm nhũn thỉnh thoảng còn hơi run lên, có thể thấy quá trình tự tìm hiểu kia không thuận lợi chút nào. 

Lúc nghe thấy Hilda gọi cậu đã giật mình đến độ tự làm đau mình, nước mắt ứa ra trông vô cùng đáng thương. Tim đập như nổi trống, một phần vì đau mà cũng một phần vì sợ bị quản gia Hilda phát hiện. 

Cậu vội vàng đứng dậy muốn dọn dẹp phòng tắm nhưng vì cơn khó chịu phía sau và tay chân bủn rủn mà làm rơi đồ đạc xuống sàn, còn đụng ngã mấy cái lọ xà phòng trên giá. 

Cậu nhóc muốn khóc rồi, quá trình vệ sinh không dễ chút nào, thường xuyên bị đau đến mặt mày trắng bệch, phải chật vật lắm cậu mới làm xong được. Sau đó trong sách lại hướng dẫn cách mở rộng, Rufus cũng to gan làm theo, nhưng…

Hu hu, vì sao hướng dẫn trong sách rõ ràng trông dễ dàng và đơn giản như thế, hơn nữa hình minh họa cái người nam kia khi bị tiến vào rõ ràng rất thoải mái mà… Tại… tại sao cậu làm lại bị đau như vậy hu hu…

Rufus đỏ con mắt, giơ tay ra sau mông sờ sờ hậu huyệt đáng thương của mình vì bị “thực hành” không đúng cách mà có hơi sưng lên. 

Làm sao đây? Chỗ này của cậu quá nhỏ, vô dụng như thế hèn gì chủ nhân không muốn sử dụng nó!

Bỗng nhiên cảm giác khổ sở và buồn tủi không hiểu từ đâu dâng lên, cậu nhóc mím môi, vừa chảy nước mắt vừa dọn dẹp phòng tắm. Dọn xong, cậu cũng tắm lại một lần rồi mới dám ra khỏi phòng. 

Quản gia Hilda đang chờ cậu ở nhà ăn, vừa thấy cậu nhóc mang cái mũi đỏ ửng đi xuống phòng ăn thì rất ngạc nhiên. Cô vốn định hỏi cậu làm sao thế nhưng Rufus lại né tránh, có vẻ ngượng ngùng và bất an mà co người lại trên ghế, nhìn như thể rất sợ cô sẽ hỏi cậu đã xảy ra chuyện gì.

Hilda thầm nghĩ chắc chắn là đã xảy ra chuyện gì đó nhưng cậu nhóc không muốn nói. Cô mang thức ăn lên, kín đáo quan sát cậu. 

Ừm khẩu vị ăn vẫn tốt, vẫn nghe lời chủ nhân ăn nhiều như mọi hôm để tự bồi bổ bản thân, chỉ có sắc mặt hơi trắng, chóp mũi và hốc mắt đỏ hồng như thể vừa mới khóc, còn có cái mông thường xuyên nhích tới nhích lui trên ghế. 

Hilda sờ cằm, tình trạng khá bất thường này có lẽ đến từ cảm xúc của cậu nhóc. Là do đọc sách truyện đến tình tiết cảm động nên mới như vậy ư?

Sở dĩ Hilda suy đoán như thế là vì từng có lần Rufus đến thư viện mượn sách, mượn được một cuốn tiểu thuyết tình cảm sướt mướt, nam chính trong đó còn là một quý tộc có phần giống với chủ nhân, cuối truyện lại hy sinh bỏ mạng. Thế là cậu nhóc khóc đỏ cả con mắt, chủ nhân phải dỗ dành yêu thương cậu cả một đêm. Có thể nói là một cậu nhóc đa sầu đa cảm. 

Hilda cảm thấy, tốt nhất vẫn là báo lại với chủ nhân để ngài ấy quan tâm cậu.

Rufus ngồi ăn hoàn toàn không biết mình giấu đầu hở đuôi, cũng hoàn toàn không biết chỉ ít giờ sau chuyện mình “lén lút khóc nhè” sẽ truyền đến tai chủ nhân. 

Rufus cứ ngỡ rằng chủ nhân của mình sẽ như mọi lần, ra ngoài đến gần tối mới xong việc rồi trở về dinh thự. Nhưng hôm nay lại khác, không có cậu nhóc của mình ở bên cạnh, ngài bá tước chỉ muốn nhanh chóng xử lý xong mọi chuyện rồi trở về, hại người lái xe hôm nay không có lấy một phút nghỉ ngơi, phải luôn theo chân chủ nhân làm việc. Đến ba giờ chiều cũng coi như kết thúc, ngài lạnh mặt hạ lệnh: “Về dinh thự!” 

Người lái xe mới thở phào một hơi, thầm than trong lòng: Chẳng lẽ mỗi ngày David chở ngài bá tước ra ngoài đều phải cực nhọc như vậy sao? Làm sao anh ta có thể chịu đựng được chứ? Trời ạ! 

Bởi vì hôm nay Rufus đến thư viện, ngài bá tước không yên tâm những người khác nên để David đưa cậu đi, còn mình thì dùng người lái xe khác. Chỉ là do anh ta xui xẻo mà thôi, mọi khi có Rufus đi cùng David phải nói là vô cùng thảnh thơi, ngay cả việc vặt cũng là do cậu nhóc ôm đồm làm cho chủ nhân của mình, không để anh nhúng tay vào lấy một phân. Có thể nói Rufus chính là một người chăm sóc tận tụy. 

Cực khổ một ngày, vừa đưa bá tước về đến dinh thự, người lái xe kia nhận được lệnh cho lui mà mừng rớm nước mắt, trong lòng cũng vô cùng khâm phục năng lực làm việc của David có thể chịu nổi ngài bá tước. 

Bóng dáng cao lớn khoác áo choàng đen, vừa chống cây ba-toong bước vào sảnh chính, nữ quản gia Hilda đã sớm đứng chờ ở đây gập người cúi chào: “Chủ nhân đã trở lại.”

Ngài bá tước lạnh lùng hỏi: “Ừm, Rufus đâu?” 

“Cậu bé đang ở trên phòng thưa chủ nhân.”

Quản gia Hilda đúng lệ mà nói, vừa đi theo sau bá tước, vừa nhẹ giọng báo cáo lại biểu hiện kỳ lạ của cậu nhóc hôm nay.

Ngài bá tước dừng chân, cau mày: “Em ấy khóc?”

Hilda phỏng đoán: “Có lẽ cậu nhóc lại đọc phải cuốn truyện buồn thương nào đó rồi.”

Ngài bá tước vẫn cau mày như cũ, nhưng ngài đáp: “Được rồi, ta đã biết.”

Sau đó bước chân nhanh hơn đi về phòng ngủ của cả hai ở phía tây. 

Mà lúc này Rufus đang làm gì lại không đi đón chủ nhân của mình? 

Cậu nhóc vẫn chưa chịu từ bỏ, ôm sách chui vào phòng tắm muốn thử lại lần nữa. 

Có điều lần này cậu không kiên trì được bao lâu, vẫn đau quá! 

Cậu nhóc xụi lơ quỳ bò ra sàn, vô cùng ảo não mà thút thít: Làm sao mới được đây? Cớ gì lại khó như vậy?

Đúng lúc này, “cạch” một tiếng cửa phòng tắm mở ra, một bóng người cao lớn mặc áo choàng đen xuất hiện sau cánh cửa.

Rufus giật thót mình, kinh hãi quay đầu lại…

Phong Ngoa

Add comment

error: Alert: Copy không được đâu bé ơi!!!