PHONG NGOA

Chương 32: Một mặt khác của anh

Vào giây phút biết được sự thật khi xem đoạn ghi hình từ camera, Sam quả thật có sợ hãi, nhưng rồi một cảm giác khác chiếm lấy phần lớn tâm tư cậu. 

Sam không cần anh hỏi thẳng đã chủ động bày tỏ, xoa dịu lo lắng trong lòng anh. 

“Em không ghét anh, cũng không hối hận.” Cậu nhìn vào mắt anh nói: “Vì anh đã bảo vệ em, chẳng phải sao?”

Anh sửng sốt nhìn cậu, trước đó trong đầu anh đã nghĩ đến rất nhiều phản ứng có thể xảy ra nếu như cậu biết được sự thật, chẳng hạn như sẽ e sợ và kết thúc mối quan hệ này. Hoặc tệ hơn là cậu tự làm tổn thương bản thân vì muốn lấy “thứ” trong bụng mình ra, sẽ khóc và tránh xa anh. Thế nhưng đêm hôm đó điều đầu tiên mà cậu sợ lại là việc bị anh nhìn thấy vết loét nghiêm trọng trên mặt, thậm chí cậu còn theo bản năng mà bảo vệ bụng mình. Cho đến bây giờ anh vẫn nhớ rõ cậu mang gương mặt đẫm nước mắt, yếu ớt hỏi anh rằng có phải con của chúng ta sắp chết không?

Dường như cậu không quan tâm anh là gì, thậm chí còn chẳng trách anh, nhưng càng là như vậy thì lòng anh càng nặng nề. 

Có lẽ em vẫn chưa suy nghĩ kỹ.

Anh thở dài vuốt tóc cậu hỏi: “Em có nghĩ đến vì sao tình trạng sức khỏe của em thời gian gần đây gặp nhiều vấn đề không? Mệt mỏi, buồn ngủ, buồn nôn, thậm chí gặp cả ác mộng và ảo giác.”

Sam hơi ngẩn ra, tay anh bỗng đặt lên bụng cậu, cách một lớp chăn mà vuốt nhẹ: “Là do quá trình mang thai dẫn đến thay đổi hoóc-môn, bào thai sẽ hút lấy dinh dưỡng trong cơ thể em một cách nhanh chóng. Nếu không cẩn thận, vào giai đoạn hình thành ấu trùng nó có thể hút cạn sinh lực và hủy hoại thân thể em.”

Nói đến đây anh ngừng lại, đoạn hỏi: “Em vẫn không sợ ư?”

Lúc này Sam mới nhớ đến hình ảnh hai đối tượng ấp trứng bị ấu trùng đục thủng bụng rồi chui ra từ bên trong, nội tạng của bọn họ gần như đã bị chúng ăn sạch. Cậu không khỏi rùng mình, toàn thân lạnh toát, không kiềm được mà nuốt nước bọt một cái sau đó ngửa đầu nhìn anh, dè dặt hỏi: “Anh… sẽ không để em chết, có phải không?”

“Tôi sẽ không để em chết!” Anh nói một cách chắc chắn.

Sam khẽ gật đầu: “Thế là được rồi, em đoán nó sẽ đau đớn, dù thấy sợ nhưng… điều đó không có nghĩa là em muốn rời khỏi anh.”

Có lẽ người khác sẽ cảm thấy suy nghĩ của cậu là bất thường khi chấp nhận việc mang thai cho một “con côn trùng”, nhưng những gì mà cậu quan tâm đó là người đàn ông bên cạnh sẽ bảo vệ cậu, làm điểm tựa cho cậu, và yêu cậu giống như cậu yêu anh. 

Như vậy là đủ rồi. 

Cậu lại đột nhiên hỏi: “Có phải vào lần đầu tiên anh nhìn thấy em trong khu chung cư… anh đã không hy vọng em đến đây. Đúng không?”

Một chi tiết nhỏ tưởng chừng như vụn vặt nhưng giờ phút này Sam lại có thể xâu chuỗi được.

Anh ừm khẽ sau đó cúi đầu, vùi mặt vào tóc cậu hít thở một lúc rồi thú nhận: “Tôi đã… thích em từ lâu. Chỉ có điều tôi không thể kéo em vào nơi này, con người không thể đến hang ổ của côn trùng lai.”

“Vì sao?”

“Bởi vì mỗi khi đêm xuống nơi này sẽ xuất hiện một màn sương mù, nó len lỏi trong mọi ngóc ngách của mỗi tòa nhà. Màn sương đó được tạo ra bởi chất thải, xác lột vỏ phân hủy, dịch tiết, ấu trùng đã chết,… của loài trùng lai, là độc đối với con người. Chỉ cần ở một đêm tại nơi này, cơ thể con người sẽ hấp thu thứ chất độc đó, nếu rời khỏi đây, em sẽ nhanh chóng bị suy nhược và biến thành một cái xác khô chỉ trong vài ngày.”

Nghe như thể một loại chất độc gây “nghiện”, nhiễm phải sẽ không chết nhưng loại bỏ mới chết. 

Trong nháy mắt Sam hiểu ra nhiều điều, vì thích cậu, cho nên mới không muốn hại cậu, mới không tiếp cận. Hóa ra đó là lý do vì sao cậu vừa đến nơi này thì anh lại thay đổi thái độ, bắt đầu đối xử tốt với cậu, chậm rãi kéo cậu vào vòng tay. Cậu nghĩ vậy và cũng hỏi thẳng như vậy, anh nói: “Đúng thế, mỗi đêm tôi đều đến bên cạnh em để trông chừng.”

Như một người canh giấc ngủ.

Vì cậu đã không thể rời khỏi nơi này nữa, không rời đi được thì chỉ có thể cẩn thận bảo vệ.

Sam có hơi ngạc nhiên trước lời thú nhận này, cậu đoán nếu không phải có anh, có lẽ vào ngày thứ hai khi dọn đến đây cậu đã bị lũ côn trùng lai xâu xé không còn một mảnh.

Đột nhiên cậu ra lên một ý nghĩ, hai mắt đảo quanh, chần chừ muốn nói mà không dám nói khiến anh không khỏi cười khẽ. Anh sờ sờ phần gò má lành lặn của cậu: “Muốn hỏi gì nữa nào?”

“Ừm… cũng không phải là câu hỏi.” Sam cắn cắn môi sau đó nhìn anh nói: “Em có thể thấy “dạng kia” của anh không?” 

Mọi thứ diễn ra trong đêm hôm ấy bị một màn nước mắt che mất, cậu chỉ biết hình dáng kia của anh rất cao lớn, có lẽ cũng sẽ rất đáng sợ nhưng sau những chuyện đã xảy ra cậu cảm thấy mình càng muốn hiểu và biết về anh nhiều hơn nữa, không chỉ biết về phần người mà còn cả phần côn trùng.

Bàn tay vuốt ve bụng cậu của anh hơi khựng lại, anh nghiêm túc nhìn cậu thật lâu như muốn xác định cậu có đang đùa hay không. Thấy cậu cũng tròn mắt nhìn mình với vẻ chờ mong, anh không khỏi cau mày: “Nó rất…”

“Đáng sợ?” Cậu hỏi.

Anh mím môi không nói, dùng im lặng để thừa nhận.

Sam gắng sức vươn cánh tay của mình ra khỏi chăn, nắm lấy vạt áo anh kéo nhẹ, cố ý mang theo điệu đáng thương trong giọng nói mà hỏi: “Không được ư?” 

Đối mặt với dáng vẻ làm nũng bất chợt này của người yêu, anh bất đắc dĩ xoa tóc cậu rồi xuống giường, chậm rãi cởi sạch quần áo trên thân sau đó bắt đầu biến đổi.

Một đôi cánh mỏng trong suốt như cánh ve vươn ra từ sau lưng anh, tiếp đến là hai sợi râu mỏng trên đỉnh đầu thoạt nhìn có phần đáng yêu nếu như không để ý đến một đôi càng lớn đâm ra khỏi thịt ở hai bên mạn sườn. Hai mắt anh cũng bị hàng nghìn thấu kính nhỏ bao phủ, toàn bộ biến thành màu đen sâu hun hút.

Sam nhìn anh chăm chú, đây là hình dạng mà cậu thấy trong camera khi anh xử lý bầy người điên. 

“Nó không đáng sợ chút nào.” Cậu nói.

Anh cười cười, chất giọng cũng đã thay đổi, nó khàn hơn khi anh ở trong hình hài này: “Em chắc chứ?”

Nói đoạn, anh lần nữa biến đổi, lần này các cơ và lớp da nứt ra như thể chúng không cách nào chứa được thứ to lớn bên trong, bị nhồi nhét đến mức rách toạc. Cơ thể anh nhanh chóng phình lên, cao lớn hơn rất nhiều. Một lớp xác màu đen cứng như cẩm thạch bọc lấy toàn thân, gai độc mọc rải rác trên các chi, thân bụng và lưng. Đến cả gương mặt điển trai cũng hoàn toàn biến đổi thành dạng côn trùng, rất dữ tợn, ở miệng có thêm một đôi càng khỏe có thể dùng để cắn xé con mồi.

Đây mới là dáng vẻ thật sự của anh.

Anh chậm rãi di chuyển, bò lên giường, dùng cơ thể to lớn của mình bao trùm lấy cậu từ phía trên, mặt đối mặt.

Sam nhất thời ngơ ngẩn không nói năng được gì, tim đập bang bang trong lồng ngực, cảm giác bị áp đảo chưa từng có ập đến đột ngột khiến cậu căng thẳng đến mức chỉ muốn vùi mình vào sâu trong đệm giường. 

Sam chợt nhận ra có lẽ vì côn trùng quá bé nhỏ nên chẳng mấy ai hiểu rõ sự nguy hiểm của chúng, chúng cũng là loài ăn thịt. Nếu kích thước đủ lớn, chúng vẫn có thể đứng ở vị trí cao trong chuỗi thức ăn. 

Trong một giây phút nào đó khi đối mặt với anh ở khoảng cách gần như thế này, cảm giác bị áp chế mãnh liệt khiến toàn thân Sam căng cứng, sợ hãi dấy lên như một bản năng.

Đột nhiên, bàn tay cậu bị anh giữ lấy, giọng nói khàn đặc của anh vang lên: “Đừng làm đau bản thân.”

Lúc này Sam mới bừng tỉnh phát hiện mình đang siết chặt nắm tay khiến mấy đầu ngón tay bị thương truyền đến cảm giác đau đớn dữ dội. 

“Thả lỏng nào.” Anh nói.

Sam thở ra một hơi, lần đầu tiên đối mặt với hình dáng này của anh khiến cậu có hơi mất kiểm soát, nhưng cậu biết anh sẽ không làm hại mình.

Trong chốc lát đã bình tĩnh lại, cậu chợt phát hiện anh đang nhìn chăm chú gương mặt mình. Sam hơi ngẩn ra, sau đó trở nên lúng túng, cậu vẫn chưa quên trên mặt mình có hai vết loét rất ghê sợ: “A! Đừng nhìn!”

Sam muốn kéo chăn che đi nhưng bị anh ngăn cản. Chỉ thấy anh cúi thấp đầu, miệng hơi hé, một chiếc lưỡi dài vươn ra ngoài nhẹ nhàng liếm lên vết thương của cậu.

Cảm giác mát lạnh của nước bọt nhanh chóng xoa dịu đau rát khiến Sam thoải mái thở hắt ra một hơi, nhưng rồi hai má vẫn đỏ lên, lắp bắp nói: “E-em… em xấu rồi.”

“Không xấu.” Hai chiếc râu trên đầu anh rũ xuống, khẽ cọ lên phần má lành lặn của cậu: “Nó sẽ chậm rãi tốt lên thôi.”

Hành động dịu dàng đến mức làm trái tim cậu lại nhảy loạn xạ, hai sợi sâu rất mềm mại, bên trên có lông tơ, cảm giác chạm vào giống như bị một chiếc đuôi mèo quấn quýt. Sam chợt phát hiện hình hài này của anh không phải chỉ có mỗi đáng sợ và dữ tợn, kỳ thật còn có một mặt đáng yêu – ít nhất thì đó là trong cảm nghĩ của cậu. 

Bị anh liếm một chốc, rốt cuộc cậu cũng cười lên. Khi hai sợi râu rời đi, cậu có hơi lưu luyến mà nâng tay quấn lấy chúng. Hành động của cậu làm anh cười khẽ, không chút keo kiệt để cậu chạm vào nơi mẫn cảm của mình, thì thào: “Sam của tôi, tôi sẽ chăm sóc em vượt qua thời kỳ mang thai vất vả này.”

Phong Ngoa

1 comment

error: Alert: Copy không được đâu bé ơi!!!