PHONG NGOA

Chương 31: Tầng hầm

Trong lúc bọn họ dọn dẹp hiện trường thì sắc trời bên ngoài đã tối sầm lại, cơn mưa vẫn còn dai dẳng nhưng đã nhỏ đi rất nhiều. Alex cẩn thận thu dọn mớ kính bể trong tầng hầm mà Ross đập vỡ khi lẻn vào nhà giết người, sau đó tìm khăn lau sạch vết nước mưa trên sàn và dấu chân của bọn họ.

Làm xong cậu ngồi xổm một góc nhìn Ross đi qua đi lại kiểm tra mọi thứ đảm bảo không để lại bất cứ dấu vết khả nghi nào, ngay cả phòng vệ sinh nọ cũng bị anh cố tình khóa lại, lúc này mới dắt tay Alex đi vào phòng ngủ của hai vợ chồng kia.

Cậu vẫn chưa hiểu lắm mà hỏi: “Chúng ta còn cần làm gì nữa vậy anh?”

“Giả thiết nếu gã giết vợ rồi bỏ trốn thì chắc chắn sẽ phải mang theo hành lý, thế nên chúng ta cũng phải mang đi ‘giúp’ gã.”

Alex lập tức hiểu ra, bèn bắt tay vào tìm một chiếc vali nhỏ sau đó lục tủ quần áo lấy đi vài bộ đồ của gã đàn ông, nhét vào trong, cậu nghĩ nghĩ rồi lại nhét thêm một ít đồ dùng cá nhân khác. Phần Ross, anh đi xung quanh xem xét một chút rốt cuộc cũng tìm được một chiếc ví da trong ngăn bàn, trong ví là giấy tờ tùy thân và vài tờ tiền lẻ, thứ này anh cũng nhét vào cái vali Alex chuẩn bị, thậm chí còn cố ý lục tìm những giấy tờ quan trọng khác mà gã có thể mang theo nếu bỏ trốn.

Việc này không tốn nhiều thời gian, chỉ ít phút sau Alex đã mặc lại bộ quần áo đi mưa, trên tay còn có thêm một chiếc vali xám không to không nhỏ, đứng trong một góc khuất sau sân nhà nhìn Ross đi khóa cửa. Cậu biết chuyện tiếp theo cần làm chính là tiêu hủy những thứ này và cái túi xác. Nhưng bên ngoài vẫn còn mưa, bọn họ phải đi đâu đây?

“Alex…”

“Vâng?” Cậu ngẩng mặt nhìn người đàn ông vừa trở lại bên cạnh mình.

Hình như anh có chuyện gì đó khó nói nên vẻ mặt hơi chần chừ: “Ừm… có một nơi, gọi là nhà thì không phải nhưng anh thường đến đó để xử lý những chuyện này, nơi đó cũng… cất giấu rất nhiều thứ.”

Alex lập tức hiểu ý anh, có lẽ anh đang nói đến cái gọi là ‘hang ổ’ của mình, nó không giống nhà nhưng có thể trú ẩn.

Cậu hỏi: “Nơi ấy an toàn chứ?”

“Tuyệt đối an toàn.”

Alex thở phào, vậy thì không còn gì để lo lắng nữa rồi. Bất kỳ một con dã thú nào cũng sẽ có hang ổ của riêng nó, cất giấu những thứ nó muốn. Nhưng kỳ lạ là cậu không thấy sợ hãi gì, thậm chí còn có hơi tò mò pha lẫn chờ mong khi được xâm nhập vào ‘hang ổ’ bí mật của anh. Alex có ảo giác như thể mình quay về đoạn thời gian vừa mới thích anh, vô cùng muốn tìm hiểu mọi thứ về anh. Có một góc tối mà cậu chưa nhìn thấy bao giờ trong ‘hang ổ’ nọ, và bây giờ cậu sắp được chạm tới rồi.

Ross vốn cho rằng cậu sẽ e dè một chút nhưng chẳng ngờ cảm xúc hiện lên trên gương mặt cậu lại hoàn toàn trái ngược. Khiến anh không kìm được mà cười khẽ một tiếng, tháo găng tay ra rồi bất ngờ bế bổng cậu lên: “Anh đưa em đến đó.”

Alex giật mình kêu một tiếng, phản ứng đầu tiên là vội vàng quàng một tay quanh cổ anh, tay còn lại thì ôm chặt cái vali: “Khoan đã, còn cái túi xác thì sao?”

“Anh đưa em đến đó trước rồi quay lại đây lấy.” Nói rồi anh nhún người một cái nhảy lên mái nhà, nhanh chóng phóng đi, lần này trời đã tối, anh không cần phải cố ý lẩn tránh nên tốc độ nhanh hơn, chẳng mấy chốc đã đến ngôi nhà hoang ở khu phế liệu.

“Là nơi này sao?” Alex khi được anh thả xuống thì nhỏ giọng hỏi.

“Đúng vậy.”                                                                           

Quả thật cực ít người qua lại, là một nơi rất thích hợp để che giấu những thứ xấu xa tội lỗi.

Tiến vào căn nhà hoang, Alex phát hiện trong này đóng một lớp bụi dày, chỉ có phần sàn được trải một lớp thảm trông xấu xấu bẩn bẩn thế nên dấu chân ướt của bọn họ mới không để lại trên mặt sàn đầy bụi.

Alex ngửa đầu nhìn ngó xung quanh, phát hiện ngôi nhà hoang cũng được bài trí nhiều thứ, nhất là trong phòng bếp – nó đầy đủ đồ gia dụng, nhưng tất cả chúng đều bị bỏ mặc đến phủ bụi, ngoại trừ mớ chén đĩa và ly thủy tinh đặt trong ngăn tủ.

Ross dẫn cậu vào đến phòng bếp thì dừng lại, anh ngồi xổm xuống lật tấm thảm sau đó bắt đầu cạy lớp ván gỗ bên dưới để lộ ra cửa tầng hầm bằng đá nặng trịch. Thế mà Alex lại trông thấy anh chỉ dùng một tay đã có thể di chuyển nó, hai mắt cậu cứ khóa chặt vào mớ cơ bắp căng phồng trên cánh tay kia, bất giác nuốt nước bọt một cái. Cậu biết anh rất khỏe, nhưng không biết thì ra lại khỏe đến mức này, cánh cửa đá nọ phỏng chừng phải bốn người đàn ông trưởng thành hợp sức lại mới nâng được đấy.

Lúc cửa được đẩy ra, Alex chỉ trông thấy bên dưới là một không gian tối đen đáng sợ, nhưng không có mùi lạ nào bốc lên, cũng chẳng có mùi xác chết hôi thối nào cả. Thì ra không phải là hầm chứa xác hay gì đó tương tự như trong tưởng tượng của cậu.

Ross quay đầu nhìn, lo cậu sợ bèn nắm lấy bàn tay cậu nắn nắn mấy cái, bảo: “Không có cầu thang nên anh xuống trước, em chỉ việc nhảy xuống thôi, anh sẽ đỡ em.”

Alex gật đầu, sau đó anh thả người nhảy xuống, Alex nghiêng tai chăm chú lắng nghe nhưng lại không thể nghe thấy tiếng đáp đất của anh, thế nhưng một giây sau giọng anh đã vọng lại từ bên dưới: “Alex, nhảy xuống đi.”

Alex hơi run chân, dẫu biết đôi tay anh đang đón chờ ngay bên dưới nhưng trong mắt cậu thì đây chỉ là một cái hầm đen kịt, không thấy được gì, bất cứ ai cũng sẽ có chút chướng ngại trong lòng mà không nhảy được.

Thế nhưng Alex không chần chừ lâu, cậu ôm cái vali trong lòng, mím môi nhắm mắt nhảy bừa, cậu tin tưởng tuyệt đối vào chồng mình.

Quả nhiên ngay sau đó cậu đã rơi vào một vòng tay vô cùng vững chãi, tiếp đất an toàn.

Thế nhưng xung quanh vẫn tối đen như mực, ánh sáng lờ mờ duy nhất chính là khung cửa hầm hình tròn ngay trên đỉnh đầu.

“Chờ anh một chút.” Giọng Ross vang lên bên tai, anh vuốt vuốt sống lưng cậu sau đó buông cậu ra, để lại Alex đứng giữa khoảng không tối đen đang cứng người, căng thẳng ôm chặt cái vali.

Cậu cứ thế chôn chân tại chỗ, hai mắt mở to hết cỡ như thể làm vậy thì sẽ thấy được chút gì đó nhưng tiếc là không. Thỉnh thoảng xung quanh vang lên âm thanh đồ vật di dời, tiếng cửa đóng mở và bước chân của Ross xa dần. Sau đó nghe tách một tiếng, toàn bộ không gian sáng bừng lên.

Nơi này nói thật ra nó trông giống một căn phòng khách vô cùng bình thường, hơi nhỏ nhưng vẫn có một bộ ghế sofa đủ rộng, dùng làm giường ngủ cũng hoàn toàn không có vấn đề gì, có bàn nhỏ và ghế nhỏ, còn có cả TV, chỉ là nó không có vật trang trí gì cả, rất đơn điệu. Thứ duy nhất có hơi kỳ lạ là một cái tủ lớn được đặt ở sát vách tường bên phải. Alex vừa liếc mắt qua đã biết kia hẳn là tủ đông, trong tủ đông chứa gì không cần nghĩ cũng biết. Mà Ross lúc này đang đứng bên cạnh nó, tay vẫn còn đặt trên công tắc đèn, thấy cậu nhìn đến thì cười cười, buông tay đi lại gần cậu: “Sao vậy? Vẻ mặt của em ngạc nhiên quá, hình như em không nghĩ chỗ ẩn nấp của anh lại trông như thế này nhỉ?”

Dứt câu thì cười bằng giọng mũi khiến tim Alex rung lên, cậu liếm liếm môi, bỗng nhiên hơi lúng túng vì bị anh phát hiện suy nghĩ trong lòng: “À thì… em không ngờ nơi này cũng có phần ấm áp đó chứ.”

Ross nghe vậy thì nhướng mày, trong đôi mắt xanh hiện lên ý cười: “Ấm áp? Em chắc chứ?”

Alex khẽ gật gù: “Diện tích nhỏ nên những thứ này chiếm vừa trọn không gian, không thừa không thiếu… cũng, cũng được lắm.” Nói xong cậu hơi xấu hổ, lời khen này nghe không tự nhiên chút nào.

Nhưng Ross không để ý, anh chỉ thấy Alex của anh đáng yêu vô cùng, hiếm khi cậu có giây phút lúng túng như thế này lắm. Anh nghĩ rồi nâng cằm cậu lên trao một nụ hôn không quá sâu, nhưng vẫn đủ ướt át khiến cho cậu phải thở mạnh khi vừa buông ra.

“Em biết không, nơi này cực kỳ an toàn, chỉ cần anh đóng cửa hầm lại thì người bên ngoài chắc chắn sẽ không tìm được nếu không có chỉ dẫn, mọi âm thanh và ánh sáng bên trong sẽ không cách nào lọt ra ngoài.”

Alex ngây thơ gật gù: “Ừm ừm, vậy thì tốt rồi.” Nói xong cậu bỗng thấy anh nhìn mình với vẻ mặt đầy nghiền ngẫm và ánh mắt thâm thúy, cậu nghe thấy anh nói.

“Bởi thế nên dù anh có nhốt ai ở trong này đi chăng nữa, người đó sẽ không thoát được đâu.”

Lúc này Alex mới hiểu ra ý sâu xa trong lời anh nói. Cậu theo bản năng ngửa đầu nhìn ô cửa hầm trên đỉnh đầu, bấy giờ có ánh sáng cậu mới phát hiện nó rất cao, mà trong phòng không có thứ gì đủ cao để kê cho cậu trèo lên được cả. Thậm chí nếu có thì cậu cũng sẽ không đẩy được cánh cửa đá nặng trịch kia.

Kỳ thật, nơi tuyệt đối an toàn cũng chính là nơi nguy hiểm nhất. Alex nhận ra lúc này mình đã hoàn toàn nằm trong lòng bàn tay anh. Cậu đánh một cái rùng mình, sau đó quay đầu nhìn anh chăm chú.

Phản ứng của cậu làm anh bật cười ra tiếng, anh nhéo lấy chóp mũi cậu một cái: “Đùa em thôi, anh biết em nghĩ gì nhưng anh sẽ không bao giờ làm vậy đâu.”

Alex mím môi một lúc, thật ra ban nãy cậu rùng mình không phải là vì sợ, chính cậu cũng không miêu tả được cảm giác trong lòng, chỉ biết là cậu không sợ nếu điều đó diễn ra một chút nào. Vì vậy cậu thả vali trong lòng xuống, vươn tay kéo cổ áo anh qua hôn một hơi, nói: “Sao chỉ đùa thôi chứ? Kỳ thật nếu bị nhốt thì cho em một cái laptop là được rồi, còn không ít hợp đồng phiên dịch em chưa hoàn thành đâu.”

Câu nói của Alex làm Ross phải sững sờ. Hóa ra bạn đời của anh… lại thích bị giam cầm?

Phong Ngoa

Add comment

error: Alert: Copy không được đâu bé ơi!!!