PHONG NGOA

Chương 30: Thu hoạch phân tử đom đóm

Nghe anh bảo mình đeo đai cho anh, Ali sầu khổ, thế này còn leo núi cái gì, hay là ở khách sạn làm tình đi, vào phòng tắm làm một trận, ra bể bơi lộ thiên bên ngoài làm một trận, sinh nhật không cần đi leo núi đâu. 

Dường như nhận ra Ali nghĩ chuyện xấu xa gì trong đầu, Hoàng Bách nhéo mũi cậu: “Tối nay chúng ta cắm trại trên núi đi.”

Ali chưa kịp đáp thì anh đã nhón chân đến bên tai cậu thì thầm: “Chúng ta thử kiểu hoang dã một chút.”

Ali bùm một cái chín mặt, nhưng hai mắt lại tỏa sáng, trong lòng có con nai chạy loạn, rạo rực tới nỗi run tay cài mãi không được cái đai ngực cho anh. 

Được rồi, cậu sẽ ráng nhịn tới khi đó vậy. 

Xong xuôi, Hoàng Bách chia bớt đồ từ một chiếc balo sang chiếc còn lại rồi cả hai cùng đeo lên lưng. Bên trong có lều bạt, chăn nệm, thuốc chống muỗi và mấy thứ xx mà trẻ con không nên biết, còn có một ít bông băng oxy già để phòng ngừa bất trắc, bên hông balo thì vắt gậy leo núi, có thể nói là chuẩn bị vô cùng kỹ càng. 

Cả hai cùng nhau rời khỏi khách sạn, theo như kế hoạch, trước hết bọn họ dạo quanh ở khu phố bên cạnh, ăn lặt vặt vài món đặc sản, uống nước ép, mua mấy cái móc khoá đôi nho nhỏ treo lên balo, còn chụp không ít hình kỷ niệm. 

Lúc đi ngang một nhà hàng chuyên chế biến các món về dê, Ali bảo thèm lẩu dê, đề nghị ngày mai ăn. Hoàng Bách đồng ý. 

Lúc này đã bốn giờ chiều, cả hai cùng ghé ngang một cửa tiệm, mua theo ít thức ăn tiếp năng lượng và để chuẩn bị cho bữa tối cắm trại. Balo của hai người lại nặng thêm một chút. 

Bây giờ cũng đã đến lúc đi leo núi. 

Ngọn núi gần đồi hoa đang nở không cao lắm, cũng không quá dốc, vì vậy không có gì nguy hiểm cả, cũng chẳng cần đến kỹ thuật leo núi đặc biệt gì, trên cơ bản chỉ cần thể lực tốt là có thể leo lên đến đỉnh. Có điều các du khách không phải ai cũng có thể chịu mệt. 

Hoàng Bách hằng ngày đều có tập thể hình để duy trì vóc dáng nên không quá khổ. Dù cường độ tập của anh không cao, nhưng đáng lý phải khỏe hơn Ali chứ, nhưng người nào đó dù đã đi một chặng dài cũng không thấy thở dốc. Có chăng là mồ hôi hơi thấm ra ngoài, nhịp thở hơi nhanh nhưng toàn thân vẫn trông nhẹ nhàng khoan khoái lắm. Hoàng Bách vỗ vỗ lưng cậu: “Tuổi trẻ khoẻ mạnh quá nhỉ.”

Thật không biết là do thể chất của phù thủy vốn tốt hơn người bình thường, hay do điều chế thuốc nên hít thuốc nhiều quá mà tăng cơ như vậy, rõ ràng cậu tập thể hình còn ít hơn anh nữa mà.

Ali cười ha ha: “Chia bớt đồ trong balo qua đây em cõng phụ anh.” 

Hoàng Bách định từ chối vì dù anh có thở dốc thì thể lực vẫn còn, chưa phải là sức cùng lực kiệt hay gì. Nhưng Ali không nói nhiều đã chủ động mở balo sau lưng anh ra, ôm lấy cái túi lều được xếp gọn trong đó cùng với một bao bánh mì và mấy chai nước khoáng nhét vào balo của mình. 

Hoàng Bách lập tức thấy nhẹ hơn hẳn. Anh ngẫm lại, để cậu cõng bớt cũng tốt, đỡ cho tối nay lên đến đỉnh núi rồi anh thì mệt bở hơi tai mà cậu vẫn còn dư thừa sức lực đè anh ra lăn lộn ba bốn lần thì thảm. Dù anh là người chủ động nói muốn ‘hành sự’ kích thích một chút nhưng nghĩ đến việc phải leo núi cả buổi, mệt gần chết còn bị hút khô ba bốn lần, sáng mai anh chắc chắn sẽ chết luôn trên núi. Có điều Hoàng Bách không lường được, dù là để Ali cõng thêm đồ thì đêm hôm đó cậu vẫn dư thừa sức lực, lăn lộn anh thê thảm. 

Hoàng Bách đã nghĩ, được rồi, chết dưới thân cậu quá sướng đi, anh cam nguyện. 

Quay trở lại lúc leo núi. Bởi vì không muốn có người làm bóng đèn nên Hoàng Bách không thuê hướng dẫn viên, mà cũng chẳng cần thiết lắm bởi vì đường leo ở ngọn núi này rất dễ, anh và Ali hoàn toàn có thể xử lý. 

Trên đường đi bọn họ thể hiện tình cảm rất thắm thiết, có khi là anh lau mồ hôi cho cậu, có khi là cậu vặn nắp chai nước cho anh. Hoặc là nắm tay, liếc mắt đưa tình, ngay cả bất ngờ hôn lén cũng có. 

Người hôn lén là Ali, cậu cũng không chê mồ hôi chảy ra trên trán anh mà hôn hai ba phát, lần nào cũng tập kích chính xác. Có lần gặp phải một nhóm du lịch, đúng lúc Ali đang đè anh lên vách đá cuồng hôn một trận, làm anh ngượng tới mặt đỏ tía tai, mím môi đi thẳng một mạch.

Nửa đoạn đường ban đầu bị che phủ bởi rừng cây thưa mọc trên núi, tầm nhìn rất chán. Nhưng chỉ cần vượt qua thì sẽ thấy được đồi hoa bên dưới, mênh mông bát ngát một vùng trời tím ngọt ngào. 

Hai người lên đến đây đúng vào lúc nắng chiều dịu nhẹ, chỉ chừng mười lăm phút nữa thôi là mặt trời bắt đầu hạ xuống, bọn họ sẽ được ngắm hoàng hôn. 

Nhìn vùng hoa tím rộng lớn trải dài kia, mỗi khi có cơn gió thổi qua dường như còn mang theo mùi cây cỏ tươi mát. 

Hoàng Bách thả lỏng cơ thể, buông một tiếng thở dài. 

Đẹp quá. Chẳng trách người ta sẵn sàng khổ cực leo một quãng đường dốc chỉ để ngắm khung cảnh này. Dường như con người ta có thể chìm đắm trong sự yên bình và đẹp đẽ của đồi hoa và không bao giờ tỉnh giấc vậy. 

Yên bình sao? Anh nghĩ nếu không phải bên cạnh có một người cực kỳ quan trọng cùng chiêm ngưỡng với anh, có lẽ cảm giác sẽ không thỏa mãn và yên bình đến vậy. 

Anh dời mắt khỏi khoảng trời hoa trải rộng kia, nhìn đến người yêu của mình. Dù chỉ là góc nghiêng nhưng đôi mắt xanh sáng ngời của cậu vẫn thật đẹp, so sánh mà nói, nó thậm chỉ còn quyến rũ hơn vùng hoa sặc sỡ bên dưới.

 Chủ nhân đôi mắt nhận ra cái nhìn chăm chú của anh, trong giây phút cậu quay lại, khoảnh khắc như đoạn phim chiếu chậm. Đôi mắt xanh lục mang theo ý cười đối diện với anh, Hoàng Bách có cảm giác như mình vừa đi qua đồi hoa tím, lạc bước vào một khu rừng yên tĩnh, rợp trời là bóng cây xanh mát rượi. Khu rừng như mang một sức mạnh khó cưỡng, có thể giam giữ linh hồn anh trong đó, người đã tiến vào sâu thì khó lòng trở ra. 

Bỗng nhiên Ali nắm lấy tay anh, chỉ về một phía của những đồi sim: “Anh nhìn kìa.”

Hoàng Bách nhìn theo ngón tay cậu, nơi cậu chỉ là đồi hoa cao nhất, cũng là đồi hoa nở rộ nhất. 

“Anh có thấy không? Trong gió mang theo chúng.”

Mang theo cái gì? 

Một cơn gió thổi mạnh qua, hất tung mái tóc ngắn của anh. Tiếng lào xào của cây cỏ, gió đi qua ngọn núi anh đang đứng, chạy dài đến ngọn đồi xa tắp đằng kia. Lấp lánh ánh vàng. 

A! 

Hoàng Bách sửng sốt. Giữa biển hoa tím mênh mông, có một cơn gió mang theo bụi vàng lấp lánh lướt qua, thật khó để mà nhìn kỹ nếu không có tâm cảm nhận. Bên tai lại vang lên tiếng của Ali. 

“Đó là phân tử đom đóm. Nó đến rồi.”

Ali kéo tay anh, chạy một mạch rời khỏi khu đứng đầy khách du lịch, tìm đến một vách núi hoang vắng mà đứng lại. Cậu cởi balo xuống, nhanh chóng nói: “Anh Bách, chúng ta thu hoạch phân tử đom đóm thôi.”

Chỗ vách núi này sở dĩ không có khách du lịch là vì đồi hoa ở vùng tầm nhìn bên đây không nhiều, không nở rộ bằng, còn nằm xa hơn phía bên kia, hơn nữa vách đá cũng khá cheo leo, không phải là lối để leo lên nên gần như mọi người đều tập trung ở gần bên kia, vừa lúc tiện cho Ali làm việc. 

Cậu lấy từ trong balo ra một cuộn chỉ trắng nhỏ, trông giống như sợi cước. Hoàng Bách tò mò đi đến ngồi xổm bên cạnh cậu nhìn, hỏi: “Sợi cước?”

Ali lắc đầu: “Tơ nhện đó anh.”

Hoàng Bách ngạc nhiên: “Nhện nào lại cho ra sợi tơ như vậy?”

Anh sờ thử, thật cứng và chắc. Ali kéo đầu sợi tơ nhện ra: “Tơ của nhện chàm đen, em mua ở chợ phù thủy đó.”

Hoàng Bách ồ một tiếng: “Anh xem có vẻ như nó được em cải biến hoặc là yểm phép gì đó rồi nhỉ?”

Ali từng giải thích với anh hiếm có nguyên liệu nào là được giữ nguyên trong việc điều chế của phù thủy cả. Nhìn xem sự đặc biệt của tơ nhện này không khác gì một sợi cước chắc khoẻ nhưng lại mỏng hơn, hiển nhiên nó đã được biến đổi rồi. 

Quả nhiên Ali gật đầu: “Vâng, đây là thứ cần thiết và duy nhất có thể giữ được phân tử đom đóm trong gió. Những thứ có công dụng độc nhất luôn là thứ tốt và hiếm.”

“Giữ như thế nào? Đan lại thành lưới sao?” Anh hỏi. 

Ali cười với anh: “Sẽ cho anh xem cảnh đẹp mắt.”

Nói rồi cậu lại lấy thêm từ trong balo ra cái lọ nhỏ, lọ nhỏ chứa một loại chất lỏng trong suốt, nhìn qua không khác gì nước bình thường. Ali thấy Hoàng Bách tò mò nhìn thì lại cười: “Để ngụy trang khi lên máy bay, em yểm chút phép biến nó trông như nước lọc.”

Nói rồi cậu lắc nhẹ chiếc lọ, miệng đọc nhanh một câu chú ngắn, chất lỏng trong suốt bên trong sóng sánh sau đó dần dần sệt lại, chuyển sang màu xanh nhạt. Cậu mở nắp lọ, đổ thẳng lên cuộn tơ nhện trong lòng bàn tay, còn xoa xoa mấy cái cho đều. Sau đó cậu tháo huy hiệu chổi bay mà mình gắn trên áo xuống, nhìn quanh quất. 

Hoàng Bách cũng nhìn quanh quất theo, khi đảm bảo không có một du khách nào xung quanh Ali mới thảy huy hiệu ra ngoài vách núi. Đáng lý nó phải rơi xuống khỏi núi nhưng ngay khi vừa được tung ra, vụt một tiếng chiếc huy hiệu biến thành một cây chổi lớn. Chổi xể xoay một vòng trên không trung sau đó ngoan ngoãn bay về bên chủ nhân của mình. 

Ali tháo đầu sợi tơ ra, cuộn lên cán chổi rồi buộc chặt, sau đó kéo tơ thật dài, cắt đứt rồi tiếp tục cột thêm một sợi tơ nữa vào cán chổi, cũng cùng vị trí, hai nút thắt gắn liền với nhau, cũng có độ dài tương tự. Cậu chỉ tay ra ngoài vách núi: “Ớt Nhỏ, bay ra xa một chút.” 

Chổi bay của cậu tên Ớt Nhỏ, bình thường đừng thấy nó chỉ là một đồ vật nhưng thật ra nó có ý thức, dù không nhiều nhưng nhờ mối liên kết với chủ nhân của mình, nó hoàn toàn có thể hiểu được ý muốn của chủ nhân nó, vì thế mà Ali điều khiển rất dễ dàng ngay cả khi không ngồi trên nó.

Chổi bay vù một cái mang theo sợi tơ được cột trên mình bay ra ngoài cho đến khi sợi tơ căng lên, đón gió mà lắc lư, khoảng cách ước chừng mười mét. 

Ali một tay cầm đầu sợi tơ bên này, một tay chỉ về hướng xa: “Đợt gió mới sắp đến rồi.”

Hoàng Bách nhìn theo tay cậu, từ phía xa anh như thấy được một cơn gió vô hình cuộn theo thứ bụi lấp lánh xinh đẹp, chúng nó cứ như những đứa trẻ tinh nghịch đang đùa giỡn trên không trung, không ngừng cuộn lên thành những con sóng tí hon, thoáng ẩn thoáng hiện. Anh thì thào: “Nó sắp đến gần rồi.”

Phong Ngoa

Add comment

error: Alert: Copy không được đâu bé ơi!!!