PHONG NGOA

Chương 29: Lựa chọn của Alex

Sau khi cùng Alex ra ngoài, Ross không nói gì nữa mà tự tay dùng khăn bọc cậu lại, lau khô người rồi mặc quần áo. Chính anh cũng tròng lên một bộ quần áo khác sạch sẽ sau đó mới ngồi xuống bên giường, cầm tuýp thuốc mỡ bắt đầu giúp cậu bôi thuốc.

Alex mấy lần muốn tự bôi nhưng đều bị anh tránh đi, cằm còn bị anh giữ yên, anh trách cứ nói: “Em ngoan nào.”

Alex đành phải ngồi im thin thít, hai tay đặt trên đùi thật quy củ, ngoan ngoãn ngẩng cổ lên cho anh bôi thuốc.

Một lúc sau, Ross cuối cùng cũng lo cho cậu xong, khi nhìn lại chỉ thấy dáng vẻ ngoan ngoãn như trẻ em của cậu, anh không kìm được mà bật cười, đặt tuýp thuốc mỡ qua một bên, ngồi xuống bên cạnh cậu hỏi: “Được rồi. Bây giờ em muốn biết gì nào?”

Alex chớp chớp mắt nhìn anh, hỏi lại chuyện ban nãy: “Những đêm trước kia anh ra ngoài là để đi săn ư?” Cậu đắn đo một lúc rồi lại bổ sung: “Giống như trưa nay.”

Ross nhìn cậu giải thích: “Không phải, là vì ả đồng loại, anh phải thường xuyên tuần tra lãnh địa của mình.” Nói rồi anh cầm lấy tay Alex, ủ nó trong lòng bàn tay mình, cụp mắt kể lại tất cả chuyện đã xảy ra vào những đêm đó. Anh bắt gặp ả gặm cắn người trong con hẻm nhỏ, ả theo dõi bọn họ sau khi trở về từ rạp chiếu phim và cả cuộc đối đầu vào đêm hôm ấy. 

Đoạn nghe đến khúc Marilyn khiến anh bị thương, còn từng cắt mất đuôi của anh thì cậu cau chặt mày. Sự khó chịu bao trùm toàn thân, cảm giác ghét cay ghét đắng đối với kẻ sát nhân kia cũng càng thêm rõ ràng. 

“Bởi vì không có thịt người, đêm qua anh chỉ dùng một ít thịt bò sống để cầm máu tạm thời. Trưa nay mới coi như hoàn toàn lành hẳn.”

Alex nhớ lại chuyện đêm qua khi cậu phát hiện anh đứng trong phòng bếp, tư thế vục mặt vào vòi nước súc miệng, rõ ràng là vừa lén ăn thịt xong. Cơn xót xa không biết từ đâu kéo đến, Alex bỗng nhiên ôm chầm lấy anh, cổ họng nghèn nghẹn vì không biết phải nói cái gì. 

Ross có hơi bất ngờ khi bị cậu ôm chầm, một lúc sau mới nghe thấy một tiếng thì thầm nho nhỏ truyền ra: “Em xin lỗi.”

Từ lúc biết mình không thể giấu giếm được nữa, Ross đã cố chuẩn bị tinh thần sẽ bị người thương sợ hãi, xua đuổi, thậm chí là muốn làm ra chuyện gì đó tổn thương đến anh như một kiểu bản năng tự vệ. Anh thậm chí còn chưa nghĩ đến trường hợp tốt nhất có thể xảy ra, bởi lẽ cách biệt giữa bọn họ không chỉ là giống loài. Ấy vậy mà dưới cơn mưa kia cậu lại chấp nhận anh nhanh đến thế, mặc cho anh là con quái vật, hiện giờ lại còn ôm anh nói xin lỗi. Vì điều gì?

Alex chôn mặt vào ngực anh thì thầm: “Anh bị thương ở nơi em không biết, một mình chịu đựng, một mình che giấu, em lại còn giận anh đủ điều…”

Sau cùng thì, so với mạng những kẻ cậu không quen biết, người mà cậu quan tâm nhất vẫn chỉ có anh. Alex không biết từ khi nào mình đã trở nên ích kỷ và độc ác như vậy, nhưng cậu biết mình chọn lựa điều gì, dù nó vi phạm vào đạo đức và pháp luật xã hội. 

Cậu cảm giác được anh vuốt tóc mình: “Đừng xin lỗi, em có lỗi gì đâu.”

Hai người cứ thế ôm nhau thật lâu, hình như Alex có khóc một chút nhưng nước thấm vào áo chưa bao nhiêu đã khô đi rồi. Lúc ngẩng mặt lên, cậu hỏi: “Có phải khi em giận dỗi chạy ra khỏi nhà, anh đã đi săn không?”

Ross gật đầu: “Ừ.”

“Vậy lúc em gọi cho anh, anh chạy vội đến… có kịp ‘dọn dẹp’ không?”

Alex cảm thấy mình đã chọn phe xong, bây giờ chỉ một lòng muốn giúp anh chút gì đó. 

Ross sửng sốt một lúc sau đó hiểu ra ý cậu là ‘dọn dẹp’ hiện trường, anh bèn lắc đầu bảo chưa. 

Nói rồi anh buông cậu ra, mắt nhìn về phía cửa sổ, bên ngoài vẫn mưa và thời gian đã gần đến chiều tà thế nên bầu trời âm u như sắp tối, mà phỏng chừng nó cũng sẽ sập tối rất nhanh. Lúc này anh mới lấy lại tinh thần: “Anh cần phải đi. Em ở nhà đợi, tối anh sẽ trở lại.”

Nói rồi anh lại muốn rời khỏi nhà, thế nhưng chưa đi được mấy bước thì vạt áo đã bị kéo lấy. Alex đứng phía sau nhìn anh, dường như đã hạ một quyết định nào đó, cậu nhấp môi nói: “Dẫn em theo.”

Ross khựng lại, có chút không nói nên lời mà nhìn cậu, sau đó không biết đã đọc ra được cảm xúc gì trong lòng cậu mà thở dài. Yêu thương sờ lên gò má cậu nói: “Em không cần phải ép mình như vậy.”

Ngày hôm nay có lẽ đã quá sức với em rồi, không cần phải ép mình chấp nhận quá nhiều thứ ở anh như vậy. Bản thân anh chỉ cần em vẫn còn muốn chung sống với anh như một đôi bạn đời là đã đủ rồi. 

Anh dời mắt nhìn đến đôi môi nhạt màu của cậu, nói: “Bây giờ ngay cả hôn em mà anh cũng không dám.”

Alex lập tức biết anh băn khoăn cái gì, bữa ăn thịt người buổi trưa đã ‘ngăn cản’ bọn họ hôn nhau. Nhưng Alex lại không chần chừ gì nhiều, cậu nhón chân câu lấy cổ anh, hôn nhanh lên khóe miệng anh rồi lùi lại: “Anh có thể hôn lướt như vầy nè.”

Hành động của cậu chính là để cho anh hiểu được cậu không phải đang ‘ép mình’. 

Hôn xong, cậu áp sát vào chỉnh sửa giúp anh phần cổ áo hơi lệch, đoạn ngẩng đầu nhìn anh, trong mắt là sự kiên định vốn có từ bản tính của cậu: “Dẫn em theo đi. Em là bạn đời của anh, em sẽ không để anh gánh vác một mình nữa.”

Nói xong cậu sợ chưa đủ thuyết phục, lại ra vẻ đáng thương mà bổ sung: “Anh bỏ em một mình ở nhà, nhỡ đâu Marilyn lại đến thì sao?”

Ross định nói ả ta bị anh làm tổn thương Nguồn Sống, chắc chắn đêm nay sẽ không đi gây chuyện, còn những việc như ‘dọn dẹp’ hiện trường quá máu tanh, anh sợ cậu sẽ không chịu nổi. Thế nhưng chẳng biết vì sao anh há miệng rồi lại ngậm miệng, cuối cùng thế mà gật đầu. 

“Được rồi.”

Bởi vì bên ngoài còn đang mưa, Ross bắt Alex mặc một bộ áo đi mưa, bản thân anh cũng bị cậu tròng cho một bộ. Sau đó anh mở cửa sổ phòng, khom lưng cúi người: “Lên đi, anh cõng em. Chúng ta không thể đi xe đến đó được, quá phiền lụy.”

Alex kéo kỹ mũ áo mưa, cổ tay áo cũng được Ross kéo kín dây rút không để nước mưa có thể chảy vào đụng đến vết thương của cậu, cậu ngoan ngoãn trèo lên lưng anh, nhỏ giọng hỏi: “Mỗi lần anh ra ngoài đều di chuyển như vậy sao?”

Băng băng trên những tòa nhà cao tầng, thoạt nghe không tệ chút nào, nếu thời tiết tốt còn có thể ngắm thành phố về đêm, yên tĩnh và lộng gió.

Anh gật đầu nói: “Ừ.” Nói xong thì vươn tay kéo đầu cậu xuống, để cậu vùi mặt vào gáy anh: “Tốc độ sẽ hơi nhanh đó, em cẩn thận đừng để nước mưa tạt đau.”

“Vâng.”

Thấy cậu đã chuẩn bị xong, Ross nhảy lên bệ cửa sổ, nhẹ tay khép cánh cửa lại rồi mới phóng lên mái nhà.

Quá trình di chuyển Alex có cảm giác như được ngồi trên một chiếc tàu lượn, khi cao khi thấp, kích thích và hồi hộp đến mức tim cậu đập rộn không ngừng. Hai tay cậu bám chặt lấy anh, hai chân cũng quắp chặt trên hông anh, thỉnh thoảng sẽ thò mặt ra đón nhận một ít kích thích. Nhưng đúng như anh nói, nước mưa vì tốc độ di chuyển mà quất vào da đau rát, chẳng được bao lâu cậu lại phải vùi mặt vào gáy anh né tránh. Có một điều mà cậu phải thừa nhận, rằng trải nghiệm này đúng là mới lạ và thú vị. Nếu biết đến sớm hơn, có khi mỗi đêm cậu đều bảo anh cõng mình chạy ra ngoài hóng gió.

Thời gian di chuyển không lâu lắm đã đến một ngôi nhà nếu nhìn sơ qua thì có vẻ thật bình thường, nhưng khi Ross vừa đáp vào sân sau ngôi nhà, Alex đã nhận ra khác lạ. Nơi này hẳn là vừa có một chiếc hố to được lấp lại cách đây không lâu, lớp đất tơi xốp lạ thường, ngấm mưa vào càng khiến nó trũng xuống, bấp bênh không bằng phẳng.

Ross nắm lấy tay Alex dẫn cậu đi vòng qua hố đất bị che giấu một cách cẩu thả của gã đàn ông, đến bên một cánh cửa lật đã bị đập vỡ kính. Anh dẫn đầu chui vào trong, sau đó từ bên trong chìa tay ra đỡ Alex tiến vào.

Trong này tối om, nhưng nhờ chút ánh sáng từ chỗ cửa kính lật Alex có thể đoán ra được đây hẳn là tầng hầm của ngôi nhà, là một cái kho nho nhỏ chứa đầy đồ vật lỉnh kỉnh.

“Được rồi, cởi áo mưa ra.”

Alex làm theo lời anh, vừa làm vừa không nhịn được hỏi: “Người nọ… là người như thế nào vậy anh?”

Người nọ ý chỉ kẻ xấu số đã mất mạng kia.

“Là một gã đàn ông tệ hại, mới đêm trước gã đánh vợ mình đến chết.” Khái quát là thế.

Alex mím môi, thì ra là một tên cặn bã.

Chờ khi cậu cởi bỏ đồ đi mưa xong thì được anh đưa cho một đôi găng tay và một cái khẩu trang: “Cái này tránh để lại dấu vết.”

Alex gật đầu, sau đó lững thững đi theo sau anh ra khỏi căn hầm nhỏ. Dọc đường đi hoàn toàn không có gì bất thường, có chăng là một vệt nước mưa kéo dài trên sàn nhà, cậu nghĩ hẳn là trước đó anh đến đây đã để lại. Dù thế nhưng biết rõ trong ngôi nhà này phải có đến hai thi thể, Alex vẫn cảm thấy tay mình run rẩy, tim đập nhanh, bước chân như đang đi trên mây, còn có hơi buồn nôn – đây là triệu chứng cứ mỗi khi cậu căng thẳng quá mức sẽ gặp phải.

“Alex.”

Ross đang đi phía trước bỗng nhiên dừng lại khiến Alex đâm sầm vào lưng anh, sau đó cậu bị anh ôm lấy: “Trong phòng vệ sinh tạm thời em đừng vào, em đến gara chuyển cho anh mấy cái can trắng được không?”

Alex mặt hiện dấu chấm hỏi, sau đó hơi nghiêng đầu nhìn về phía cửa phòng vệ sinh cách đó không xa, thấy trên cửa có máu bắn lên, lập tức hiểu ra hai bộ thi thể có lẽ nằm ngay bên trong.

Cậu rùng mình một cái, quyết định nghe lời anh bắt đầu từ chuyện nhẹ nhàng nhất để không phải bị sốc tâm lý.

 

Thấy cậu gật đầu, Ross bèn buông cậu ra, cho cậu một cái hôn lướt để an ủi dù biết nó không có mấy tác dụng, sau đó chỉ đường cho cậu đi đến gara, còn anh thì bước vào căn phòng kia.

Phong Ngoa

Add comment

error: Alert: Copy không được đâu bé ơi!!!