PHONG NGOA

Chương 26: Camera

Hơn một giờ sáng, toàn bộ chung cư không có ánh đèn nào, cũng chẳng có bóng người, Sam vừa ra chạy đến tòa nhà lô F đã có thể nhanh chóng tìm được phòng giám sát. Nó nằm ở giữa hành lang tầng một với cánh cửa sắt gỉ sét, nơi này khác với những tòa nhà khác, dường như nó không được tu sửa gì trong mấy năm qua, tường và sàn gạch bên trong tòa nhà đầy dấu nứt vỡ.

Trong không gian yên ắng và u tối, Sam căng thẳng tra chìa khóa vào cánh cửa, hành động rón rén không dám tạo nên âm thanh nào. Cậu không biết hiện tại trong tòa nhà này có ai đó lảng vảng trên hành lang tối om hay không, bản năng cậu mách bảo tốt nhất là đừng để người nào phát hiện ra mình. Dù sao thì cậu cũng không có quyền đi vào căn phòng này kể cả khi có chìa khóa trong tay. 

Cạch một tiếng thật nhỏ, cánh cửa cũ kỹ bị mở ra, may mắn là bản lề không quá gỉ sét nên nó không phát ra âm thanh chói tai nào. 

Trong phòng không mở đèn, ánh sáng duy nhất đến từ mười cái màn hình giám sát, mỗi màn hình chia làm sáu khung, có khá nhiều khung hình tối đen, Sam đoán có lẽ camera ở những vị trí đó không hoạt động do quá cũ hoặc bị hư hỏng. Máy tính trong căn phòng này cũng là loại cũ được sản xuất khá lâu, hiện giờ chẳng mấy ai còn sử dụng, toàn bộ mười cái màn hình đều bị nhiễu hạt nặng. Điều này cũng không có gì quá bất ngờ khi cả tòa nhà này cũ nát và không được tu sửa như những tòa nhà khác, nếu phòng giám sát được trang bị dàn máy tính hiện đại thì đó mới là bất thường.

Sam đứng trước mười màn hình cẩn thận quan sát, nhìn vào mới biết hóa ra không phải tất cả mọi người đều say ngủ trong căn hộ của mình, trên một ít khung hình có thể trông thấy vài người đang đi qua đi lại trên hành lang không rõ là ở tòa nhà lô nào, động tác chậm chạp cũng hệt như những lần mà cậu trông thấy ở khuôn viên chung cư. 

Sam cau mày, trong lòng cảm thấy vô cùng quái dị nhưng cậu không quên mục đích chính của mình khi đến đây. Cậu cẩn thận tìm kiếm, rốt cuộc cũng tìm ra số camera ở tòa nhà lô D mà mình sống. Sở dĩ cậu nhận ra là vì vệt máu đen trên tường mà cậu thấy lúc ở tầng năm trùng khớp với những gì hiện ra trên màn hình. Tuy nhiên số lượng khung hình không nhiều lắm, có thể thấy ở lô D đã bị hư một vài camera rồi.

Sam nhìn quanh mặt bàn bám bụi, tìm được một con chuột khá bẩn, bắt đầu di chuột click mở tệp thư mục trong máy tính. Bởi vì thứ mà cậu muốn tìm chỉ mới diễn ra ngày hôm qua nên rất nhanh đã tìm thấy.

Sam click mở, lập tức, mớ màn hình nhấp nháy một chút rồi phát lại video của đoạn thời gian đó. 

Cậu tua video cho đến khi thấy chiếc taxi quen mắt chạy vào trong phạm vi camera ở cổng chung cư, sau đó nó đỗ phịch lại và rồi cậu mở cửa bước xuống xe. Khi ấy cậu vừa mới cúp điện thoại của anh, bởi vì trời mưa lất phất nên vội vàng nhét điện thoại vào trong túi xách để tránh bị ướt nước. Cậu trong camera nhanh chóng thanh toán tiền cho gã tài xế, cũng chính là lúc này, cánh tay cậu đột nhiên bị gã chụp lấy, hệt như những gì cậu vẫn còn nhớ. 

“Gã tài xế ấy muốn cướp tiền, trong camera ở cổng chung cư có quay được gã ta tóm lấy em, nhưng sau đó bị em đánh cho bầm tím một bên mắt nên gã chạy đi rồi.”

Đó là lời anh nói khi cậu hỏi về chuyện gì đã xảy ra. Nhưng trong camera, mọi thứ không hề đơn giản như vậy, dù hình ảnh chất lượng thấp, bị hạt nhiễu làm mờ và không có âm thanh nhưng Sam vẫn có thể nhìn thấy gã tài xế với gương mặt gầy gò quái dị há to miệng. Tiếng kêu the thé mà gã phát ra khi đó như vọng về, cậu trong camera hoảng hốt nhìn về phía sau rồi vội vàng giật tay ra khỏi tay gã nhưng không thành, còn khiến gã chồm người ra khỏi cửa sổ xe.

Sam run rẩy nhìn chằm chằm gương mặt gã tài xế trên đoạn ghi hình, nó biến đổi rồi, hệt như trong trí nhớ của cậu, mắt gã lồi ra và khóe miệng gã kéo dài đến giữa gò má như một con ếch. 

Sam trừng mắt nhìn vào màn hình, cảnh tượng khi ấy hiện lại dưới một góc nhìn khác, cậu trong camera sau khi thoát khỏi gã tài xế thì hốt hoảng bỏ chạy. Bởi vì góc độ máy quay nên Sam không thể nhìn thấy những kẻ du đãng trong khuôn viên khu chung cư, rất nhanh sau đó bóng dáng cậu biến mất trong khung hình, Sam vội vàng chuyển tầm mắt tìm kiếm sang những khung hình khác. Nhưng có vẻ như đa số camera bên ngoài khuôn viên chung cư đều đã bị hỏng hết, chỉ có duy nhất một cái ở cổng còn hoạt động. 

Cậu vội vàng tua đoạn ghi hình đi ít phút cho tới khi thấy được chính mình đang vừa ôm bụng vừa lao như điên lên cầu thang bộ. Khi bóng cậu vút qua, phía sau là một bầy người điên rầm rập đuổi theo, bọn họ há to miệng rít gào, chen chúc nhau lao lên tầng lầu.

Trong băng ghi hình, mặt mũi và tay chân bọn họ lều khều, thậm chí còn có kẻ mọc ra thứ gì đó trên lưng trông giống cánh nhưng không bay lên nổi, thoạt nhìn bọn họ không khác nào một đàn muỗi vằn bị bỏ đói chỉ còn da bọc xương.

Sam bắt đầu run lên lẩy bẩy, da gà nổi khắp tay chân, quá rõ ràng, chuyện hôm qua không phải ảo giác! Nó là thật!

Tốc độ chạy của Sam càng lúc càng chậm lại, hai tay cậu vẫn luôn ôm chặt lấy bụng, thỉnh thoảng vẻ mặt đau đớn của cậu bị camera thu được. Sau cùng, cậu không gượng nổi nữa, cứ thế ngất đi trên hành lang tầng bảy trong khi bầy người điên đang ùa lên từ tầng sáu.

Sam siết chặt nắm tay, rốt cuộc thì bằng cách nào mà cậu có thể thoát khỏi cái chết? Ngay lúc này cậu có thể tưởng tượng được nếu rơi vào tay lũ người đó, bọn họ nhất định sẽ xẻ thịt cậu ra và ăn sống tại chỗ! Không khó để cậu biết được kết cục của mình khi nhìn thấy cặp mắt hoang dại của từng người trong bọn họ.

Nhưng điều tiếp theo xảy ra khiến Sam không thể tin được vào mắt mình, khi lũ người điên dị dạng vừa rít gào vừa lao đến, cửa kính ở hành lang tầng bảy đột nhiên vỡ tung, một người đàn ông cao lớn xông vào. Có thứ gì đó vụt về phía hai kẻ gần cậu nhất, vì tốc độ của thứ đó quá nhanh nên chỉ thấy được tàn ảnh màu đen xẹt qua trong không khí và đầu của hai kẻ nọ rơi xuống, thân mình ngã lăn trên sàn, liên tục co giật.  

Sam bị cảnh tượng chặt đầu trong đoạn ghi hình làm cho run bắn, cậu vội ôm chặt lấy miệng để kìm lại tiếng kêu thất thanh suýt thì bật ra của mình, trong lòng đầy kinh hãi.

Chỉ thấy người đàn ông nọ đưa lưng về phía camera, dùng toàn bộ thân hình cao lớn che chắn cho cậu đang bất tỉnh trên sàn nhà. Mà thứ người nọ vừa dùng để cắt đầu người cũng hiện rõ, đó là hai cái càng lớn mọc ra từ mạn sườn, nó lại vung lên lần nữa, chém đứt toàn bộ những kẻ liều mạng muốn động vào cậu. 

Một số kẻ bắt đầu bỏ qua cậu và dời lực chú ý đến người đàn ông nọ, chúng biến đôi tay mình thành mũi nhọn, giống như một cây kim khổng lồ có thể đâm nứt cả vách tường, điên cuồng tấn công nhưng chúng vẫn nhanh chóng chết dưới tay người nọ.

Một cuộc tàn sát diễn ra, bầy người điên bị phân thây thành từng mảnh, máu bắn lên tường và sàn nhà. Đến lúc này thì Sam đã hoàn toàn khẳng định lũ người điên và cả người đàn ông cứu cậu đều không phải nhân loại!

Trong lúc cuộc giết chóc diễn ra, khi gương mặt của người đàn ông nọ bị camera bắt được, Sam run lên, trừng to hai mắt.

Gương mặt đó dù đã thay đổi hoàn toàn, biến thành cái dạng nửa người nửa côn trùng đáng sợ nhưng cậu vẫn có thể nhận ra ấy là người đã cùng chung chăn gối với mình thời gian qua.

Anh Vỹ… anh ấy không phải người!

Anh không chút nương tay xé nát từng kẻ một cho đến khi trên cầu thang từ tầng bảy trở xuống ngập đầy xác chết.

Cảnh tượng vô cùng bạo lực, nhưng Sam không thể nói rõ cảm giác trong lòng mình lúc này là gì nữa. Sợ hãi, kinh hoàng, đồng thời còn có chút gì đó ấm áp khi mà bóng dáng anh quay trở lại hành lang tầng bảy, nhẹ nhàng khom người ôm cậu vào lòng. Hai chiếc càng khổng lồ chỉ mới phút trước hoạt động không khác gì lưỡi cưa chém đứt người lại chẳng mảy may làm cậu tổn thương.

Giờ thì Sam đã hiểu vì sao anh cố ý khoá cửa không để cậu ra ngoài, cậu đoán có lẽ đêm nay anh không ở bên cạnh cậu chính là vì bận xử lý hiện trường đáng sợ trên hành lang.

Đúng lúc này, có tiếng bước chân vọng vào, Sam giật mình nhìn ra cửa, vừa căng thẳng vừa tập trung nghe ngóng. Bên ngoài hành lang vẫn tối đen không có lấy chút ánh sáng nào, nhưng âm thanh xềnh xệch khi to khi nhỏ kia rõ ràng cho thấy có kẻ đi bên ngoài hành lang và nó đang hướng về phía phòng giám sát, thậm chí còn không phải chỉ có một người.

Sam rùng mình nghĩ đến bầy người điên… không đúng, hiện giờ phải nói là bầy quái vật đã đuổi theo mình trong camera. Phản ứng đầu tiên của cậu chính là nghĩ cách trốn đi trước khi kẻ bên ngoài đến đây.

Sam vội vàng nhìn quanh, phát hiện trong góc phòng giám sát có một cái tủ sắt, hơi thấp nhưng không có khóa, cậu lập tức chui vào đó, mùi bụi xộc vào mũi khiến cậu muốn ho nhưng phải cố kìm lại. Ít giây sau, ba cái bóng đen lù lù xuất hiện ở cửa phòng, một giọng nói khàn đặc vang lên.

“Có kẻ vào phòng giám sát.”

Sam rúc trong tủ, cố gắng thu nhỏ bản thân nhất có thể, ngay cả thở mạnh cũng không dám. Nhờ có ánh sáng hắt ra từ màn hình máy tính và khe hở nhỏ trên cửa tủ, cậu có thể trông thấy lờ mờ kẻ đến cũng mang dáng dấp và gương mặt dị dạng hệt như côn trùng lai với người. Nhưng ba kẻ này vẫn có điểm khác so với bầy người điên hôm qua, bọn chúng không có cánh, ngược lại, ở mạn sườn có hai chiếc càng bén nhọn to bằng cánh tay, mặt bẹt ra, tóc tai bóng bẩy dính bết trên da đầu giống như cái vỏ trơn nhẵn của loài bọ cánh cứng.

Bọn chúng lần lượt hít ngửi xung quanh, ồm ồm trò chuyện với nhau: “Thơm quá, mày có ngửi thấy gì không?”

“Có, chính là thứ mùi đó. Nó làm tao muốn phát điên nhiều ngày nay!”

Phong Ngoa

Add comment

error: Alert: Copy không được đâu bé ơi!!!