PHONG NGOA

Chương 25: Thầm mến

Từ sau khi nhận đơn thuốc mà mình đặt về, Lý Hà không sử dụng ngay, bởi vì hắn còn một số việc chưa thể sắp xếp được, nếu như đột nhiên biến mất, chỉ sợ sẽ doạ cho trợ lý của hắn phát khóc. Chưa kể đến, hắn vừa ký hợp đồng nhận làm gương mặt đại diện cho một nhãn hiệu nước hoa nam, hai ngày tiếp theo sẽ phải quay một ít quảng cáo, chụp ảnh,… thứ bảy tuần này – chính là hai ngày sau, nhãn hiệu ấy còn tổ chức một buổi tiệc ra mắt nhỏ, hắn không thể không đi. Nói chính xác hơn là, hắn muốn đi, nhất định phải đi, bởi vì ông chủ của nhãn hiệu này cũng đến, hắn đã sắp không chờ được nữa mà muốn gặp ngay. 

Thật ra, nhãn hiệu nước hoa này không phải là nhãn hiệu nổi tiếng, nó chỉ vừa mới xuất hiện cách đây không lâu. Về cơ bản, một minh tinh hàng đầu như hắn đã không cần nhận quay quảng cáo nữa, nếu có thì phải nhận của những thương hiệu có danh có tầm. Vậy lý do gì khiến hắn đồng ý ký hợp đồng năm năm với nhãn hiệu vừa ra mắt này? 

Kỳ thực mọi chuyện có liên quan đến một chút tình cảm cá nhân, chỉ một chút thôi, hắn thề đấy. 

Ông chủ của nhãn hiệu này… hắn đã thích thầm rất lâu rồi. 

Ngày xửa ngày xưa, khi mà hắn chỉ mới chân ướt chân ráo dấn thân vào con đường nghệ sĩ này đã gặp rất nhiều khó khăn. Có một ngày nọ hắn bị người ta chuốc thuốc, muốn dẫn mối hắn cho một tay đạo diễn. Chỉ nhớ khi đó hắn phản kháng rất kịch liệt, đấm cho lão đạo diễn toét cả mỏ, còn xô xát với trợ lý của lão, sau đó ôm cái đầu choáng lao ra khỏi căn phòng kia thì đâm sầm vào ngực một người đàn ông. 

Là người nọ giúp hắn thoát khỏi lão đạo diễn, nếu không thì với tình trạng trúng thuốc nặng của hắn lúc đó chắc đã phải thất thân rồi. 

Dù là trong cơn mơ màng hắn cũng nhớ rõ người giúp hắn là một người đàn ông có vóc dáng cao lớn, gương mặt ôn hoà nhã nhặn, thấy hắn loạng chà loạng choạng đâm sầm vào thì đỡ lấy hắn, trên mặt hiện vẻ lo lắng mà hỏi hắn có làm sao không? 

Lúc đó đầu óc hắn không nhanh nhạy nên chẳng thể trả lời, cũng không biết phải trả lời như thế nào. Nhưng người nọ vừa thấy lão đạo diễn ôm cái mỏ đầy máu đuổi theo phía sau hắn, đi kèm theo đó còn là tiếng mắng chửi nhục mạ, dường như người nọ đã hiểu điều gì đang diễn ra. 

Đến lúc này hắn không nhớ gì nhiều bởi vì tác dụng của thuốc đã bắt đầu thấm dần vào trong mỗi một sợi thần kinh của hắn. Chỉ nhớ người nọ nói gì đó với lão đạo diễn, lão ta hung hăng quát lại, còn muốn lôi hắn về phòng nhưng chưa kịp đụng vào thì đã bị người nọ gạt đi, sau đó ôm lấy vai hắn kéo vào trong lòng. 

Đến bây giờ, mùi hương nam tính ấm nồng mà hắn ngửi được từ lồng ngực người nọ mãi vẫn chưa quên. Người nọ không nhiều lời với lão đạo diễn, chỉ để lại một câu cho người thanh niên đi theo sau lưng mình: “Hoàng Bách, cậu giúp tôi xử lý.”

Sau đó, không có sau đó, hắn quên mất gần hết chuyện diễn ra tiếp theo, chỉ biết người nọ dìu hắn vào trong một chiếc xe đen, có tiếng xe khởi động, còn hắn thì toàn thân nóng ran, gục đầu bên cổ người nọ mà ngọ nguậy không ngừng. Thời điểm đó ý thức của hắn đã rất mơ hồ rồi, hoàn toàn không biết mình không chỉ đơn giản là ngọ nguậy, mà còn cọ lung tung lên thân người ta, xốc cả áo sơ mi của người ta lên muốn sờ bậy bạ. 

Người nọ đã phải tốn không ít công sức mới giữ chặt được hắn, sau đó bảo tài xế nhanh chóng chạy đến bệnh viện gần nhất, hình như hắn trúng phải loại thuốc kích dục rất mạnh, lúc đến bệnh viện thì toàn thân nóng hừng hực như phát sốt, cũng không còn sức cọ loạn nữa, chỉ có thể nằm mê man chờ thuốc giải. 

Đến khi tỉnh lại thì hắn chỉ còn một mình trong bệnh viện với giấy nhắc mà người nọ để lại, bảo rằng lần sau hắn phải cẩn thận hơn. 

Hắn thậm chí còn không có cơ hội hỏi tên người nọ, cảm ơn người nọ nữa. 

Sau lần đó hắn đắc tội với lão đạo diễn, bị chèn ép nhưng nhờ vào thực lực và một chút vận may, hắn cũng chiếm cho mình một vị thế nhỏ, từ đó bắt đầu toả sáng, dần dần đi tới thành công. 

Suốt quãng thời gian ấy hắn vẫn luôn tìm kiếm xem người giúp đỡ mình khi đó là ai, cho đến ba năm sau chợt thấy ảnh chụp của người nọ trên một tạp chí doanh nhân mới biết đó là chủ tịch của một tập đoàn lớn, trong tay có rất nhiều công ty hoạt động trong các lĩnh vực đa dạng, nhưng tiếc là lại không hoạt động trong giới showbiz hoặc truyền thông. Nếu không, hắn đã sớm vác thân đến đầu quân cho người nọ rồi. 

Kỳ thật vào lần nhìn thấy ảnh chụp của người nọ, trong lòng hắn đã nảy sinh một cảm giác kỳ lạ, cảm giác đó ngày càng lớn mạnh, khiến hắn nhịn không được mà dõi theo người nọ, dần dà biến thành yêu lúc nào không hay. Điều cay đắng là người nọ ở xa tầm với của hắn quá, có lẽ ngay cả hắn là ai người nọ cũng không còn nhớ nữa rồi. 

Có điều, sau nhiều năm thầm mến, rốt cuộc hắn cũng có cơ hội gặp người nọ, tiếp cận người nọ rồi. 

Việc làm gương mặt đại diện cho nhãn hiệu mới ra mắt của công ty người nọ, không bàn đến việc tiền nong nhận được cũng khá cao thì cho dù không trả thù lao hắn cũng tình nguyện đâm đầu vào. 

Có điều, người khác không nghĩ như vậy, nhất là mấy người trong ban quản lý của công ty nghệ sĩ, với danh tiếng của hắn bây giờ mà làm đại diện cho một nhãn hiệu mới ra mắt không chút tiếng tăm quả thật quá phung phí, họ nói trắng ra là cái nhãn hiệu đó không xứng với hắn. 

Hừ. Xứng hay không xứng do hắn quyết định, đừng ai hòng ngăn cản. Hắn muốn ký là ký. 

Tuy đã có được hợp đồng nhưng muốn gặp người nọ vẫn khó quá, trong suốt mấy ngày bàn hợp đồng, quay quảng cáo và chụp ảnh, người nọ chưa từng đến một lần nào. Nghe nói trong buổi tiệc ra mắt vào thứ bảy tuần này, người nọ sẽ xuất hiện, hắn lập tức lên kế hoạch tiếp cận người nọ… 

Thuốc tàng hình, khi vị phù thủy kia lơ đãng hỏi đến việc vì sao một người bình thường lại muốn sử dụng loại thuốc này, hắn bâng quơ trả lời rằng muốn tìm cái cảm giác không bị ai chú mục, lặng lẽ và yên tĩnh. 

Ừ. Hắn chỉ có thể nói vậy, chẳng lẽ lại muốn hắn nói thẳng ra rằng tôi định lẻn vào nhà crush để rình trộm một cách công khai à? Cậu phù thủy đó không báo cảnh sát mới là lạ. 

Quả nhiên người nọ xuất hiện trong buổi tiệc, vừa đến đã cướp hết mọi sự chú ý của hắn, người nọ đi một mình, hình như cũng tự lái xe đến chứ không có tài xế. 

Mười năm rồi, người nọ dường như không già đi, thời gian như chẳng thể ảnh hưởng đến và gương mặt kia vẫn in sâu trong trí nhớ của hắn. 

Tuy vóc dáng người nọ cao lớn, khí chất phong độ ngời ngời nhưng ngũ quan lại hiền hoà, trên môi luôn là nụ cười thường trực, trông qua là một người đàn ông ấm áp, vui tính và dịu dàng. 

Hắn tìm được cơ hội bắt chuyện một lần, quả nhiên người nọ không hề nhớ ra hắn là kẻ từng được người nọ giúp đỡ một lần. 

Hắn mời người nọ uống rượu nhưng chỉ được một ly vì người nọ lấy lý do còn phải lái xe để từ chối ly tiếp theo, bấy giờ hắn mới hiểu ra vì sao người nọ lại không cần tài xế cho buổi tiệc ngày hôm nay, còn lý do nào tốt hơn để miễn tiếp rượu bằng cái lý do này chứ. 

Cuộc nói chuyện không thể kéo dài lâu vì xung quanh vẫn còn một đống người đang nhăm nhe muốn được lôi kéo làm quen, hệt như hắn vậy, rất nhanh hắn đã bị người ta chen vào giành mất vị trí. May là trước khi kết thúc hắn được bắt tay người nọ một cái, cái cầm tay này làm con tim hắn xôn xao khó tả. Thật sự khó có thể chờ nổi đến kế hoạch đêm nay.

Phong Ngoa

Add comment

error: Alert: Copy không được đâu bé ơi!!!