PHONG NGOA

Chương 25: Cảm giác này gọi là gì?

Nào biết Rufus lại lầm bầm đáp: “Em không còn nhỏ mà, chủ nhân, em đã sắp mười bảy tuổi rồi.”

Nói rồi cậu ngửa đầu nhìn chủ nhân của mình, không biết lấy can đảm từ đâu ra mà rướn người, hôn bẹp lên môi ngài một cái. Hành động tỏ rõ rằng mình không phải một cậu nhóc ngu ngốc đến mức không hiểu được chuyện gì, ít nhất thì cậu vẫn biết giữa hai người lớn yêu nhau sẽ xảy ra hành động xấu hổ nào đó.

Có điều lòng can đảm không duy trì được bao lâu thì đã sủi mất tăm vì bị đôi mắt sâu hun hút của ngài bá tước nhìn chằm chằm, cậu lại cụp mi, muốn vùi đầu vào ngực ngài để giấu mặt đi.

Vài giây sau, lồng ngực ngài rung lên, ngài đang cười: “Ta nói là thân thể của em, quá nhỏ, quá gầy, ta cảm thấy chỉ cần mình mạnh tay một chút là em có thể bị thương bất cứ lúc nào.”

Vừa nói ngài vừa lật người dậy, toàn thân gần như bao phủ lấy Rufus.

Cậu nhóc nằm dưới thân ngài run run hàng mi, mở to mắt nhìn.

Ngài nghiêm túc nói: “Em phải ăn nhiều vào, có biết không?”

“Dạ biết ạ.” Rufus ngoan ngoãn gật đầu, có hơi hồi hộp mà nhìn chủ nhân của mình, tư thế này của ngài ấy khiến cậu gần như bị choáng ngợp. Nó không giống như khi được ngài ôm, cảm giác được ôm vô cùng an tâm và ngọt ngào. Nhưng mà bị ngài đè dưới thân thế này khiến cậu cảm thấy mình biến thành một món ăn được đặt trước mặt thực khách, đệm giường là đĩa, hai tay ngài chặn bên cạnh tựa như dao nĩa chuẩn bị thao túng cơ thể cậu.

Ngài chuyên chú nhìn từng đường nét của cậu, tay lạnh lướt qua cổ rồi đến xương quai xanh nho nhỏ, sau đó vói vào trong cổ áo cậu, mở nó ra.

“Em xem, cơ thể không có bao nhiêu thịt, tuy ôm vào lòng vẫn khá mềm mại nhưng…”

Ngài cúi đầu, cắn nhẹ lên bả vai mảnh khảnh của cậu, cười nói: “Em muốn ta gặm xương sao?”

Rufus run bắn, xấu hổ vô cùng, thế nhưng mà áo ngủ mỏng manh vẫn cứ tiếp tục bị chủ nhân kéo xuống, trượt qua khỏi đầu vai, cúc áo bị mở chỉ còn dư lại hai chiếc cuối cùng. Chỉ trong giây lát mà nửa thân trên của cậu đã bị người chiêm ngưỡng gần hết.

Thế nhưng nghe những lời của ngài vừa rồi, cậu vô cùng ngại ngùng, muốn dùng tay che chắn cơ thể. Cậu ốm như vậy, cũng tự biết cơ thể mình xấu xí, đứng trước gương hít sâu một hơi sẽ khiến xương lồng ngực lộ ra, nhìn không khác nào con cá khô. Cậu gấp gáp muốn ngăn lại cánh tay của chủ nhân đang có ý định cởi bỏ áo ngủ của mình: “Chủ, chủ nhân… đừng…”

Thế nhưng cậu không những không chặn được mà còn bị ngài dùng một tay ngăn cản, hai cái tay nhỏ đều bị giữ chặt.

Ngài cúi đầu hôn nhẹ lên ngực cậu: “Em mảnh mai như thế này, ta thật không nỡ làm gì em.”

Rufus bị hơi thở lành lạnh của ngài làm nhột, cậu run rẩy nói: “Em… em sẽ ăn nhiều mà.”

Ngài bá tước mỉm cười, lại hôn ngực cậu một cái, có điều lần này ngài không cố ý tránh né mà hôn ngay lên một hạt đậu hồng nào đó.

“A!” Rufus kêu thành tiếng, mặt đỏ bừng: “Chủ… chủ nhân…!”

Ngài bá tước nhướng mày: “Nhạy cảm như vậy?”

Tầm mắt ngài chuyển từ gương mặt đỏ hồng của cậu xuống vị trí mà mình vừa hôn, da thịt nơi đó vừa trắng vừa mềm, còn có một hạt đậu hồng nhô cao. Lồng ngực cậu nhóc bởi vì căng thẳng mà phập phồng lên xuống khiến hạt đậu càng trở nên bắt mắt, giống như mời gọi người trước mặt tiếp tục thưởng thức nó đi.

Ngài bá tước không cần suy nghĩ quá nhiều đã lập tức nghe theo bản năng của mình, ngài cúi đầu ngậm lấy hạt đậu đáng yêu.

Người dưới thân run bắn lên: “Chủ nhân!!”

Cảm giác lành lạnh kéo đến ở nơi mà chưa có ai từng đụng qua khiến cậu không khỏi hoảng hốt, cậu không biết cảm giác kỳ lạ này là gì, nó chỉ khiến cậu cảm thấy vô cùng xấu hổ, lúng túng và… tê ngứa…

“Hưm… Chủ nhân…”

Cậu cắn môi, thân thể non nớt chưa từng có một chút trải nghiệm nào vô cùng thành thật mà ưỡn cong lên theo từng đợt mút mát nhẹ nhàng của người đàn ông bên trên.

Hai mắt cậu mờ dần vì hơi nước. Cậu cảm thấy thật lạ quá, chỗ đó bị người khác chạm vào khác hẳn so với chính cậu chạm khi tắm rửa. Một luồng nhiệt nóng khó hiểu dâng lên, kéo dài xuống bụng dưới cậu, ngoài cái lạ lùng và tê ngứa trên ngực ra thì luồng nhiệt kia bắt đầu khiến cậu trở nên khó chịu.

Cậu ngọ nguậy, thút thít kêu: “Chủ nhân…”

Ngài bá tước dường như không nỡ buông bỏ vật nhỏ trong miệng, chỉ cảm thấy nó thật mềm cũng thật ngọt, lại còn thơm… đối với ngài mà nói thì không một chỗ nào trên cơ thể cậu là không thơm cả, mùi hương của bạn đời đối với ma cà rồng khó lý giải như vậy đấy.

Một tay ngài giữ chặt tay cậu không cho cậu phản kháng, tay còn lại thì bắt đầu luồn vào trong áo ngủ của cậu, vuốt ve cái bụng nhỏ.

Dường như nghe thấy sự khó chịu trong tiếng kêu của cậu nhóc, ngài bá tước mới sực tỉnh mà thả tay cậu ra, ngước mặt lên, quan tâm hỏi: “Sợ à?”

Rufus lắc lắc đầu, dùng hai tay bám lấy vai ngài, cố sức tìm cách giải thích cảm giác của mình: “Em… em không biết nữa, em khó chịu quá. Hức, chủ nhân, ngài đừng hôn ngực em nữa được không? Em, em…”

Cậu chỉ cảm thấy chỗ đáng xấu hổ ở giữa hai chân nóng hừng hực, vô cùng khó chịu. Ngày trước cậu từng gặp phải tình trạng như vậy vài lần, khi đó cậu bị chú nhốt trên căn gác mái, còn tưởng rằng mình mắc bệnh sắp chết, lo lắng một đêm rồi nó tự động khỏi khiến cậu không nghĩ nhiều nữa. Không ngờ lần này lúc chủ nhân đang hôn mình lại phát sinh, cậu sợ hãi không thôi, chẳng biết phải làm thế nào bây giờ, ngay cả sắc đỏ trên mặt cũng giảm bớt đi không ít.

Điều này cũng không thể trách cậu ngu dốt, tuy rằng đoạn thời gian bị bán đi cậu từng thấy rất nhiều cảnh tượng dâm ô tục tĩu mà bọn buôn người làm với các ả gái điếm trong những quán trọ đêm, nhưng cậu chưa từng được ai dạy cho biết về sinh lý của bản thân cả. Cha mẹ qua đời khi cậu còn nhỏ xíu, tuổi dậy thì trải qua giữa lúc mơ hồ bị nhốt trên tầng gác mái, bị đối xử tệ bạc. Thế nên cậu nhóc tới tận mười sáu tuổi vẫn không biết cảm giác này chính là dục vọng của một người bình thường.

Dường như vẻ mặt của cậu mang theo sự hoảng sợ quá rõ rệt, ngài bá tước sửng sốt một chút thì lập tức kéo áo cậu lại, ôm cậu vào lòng: “Được, Rufus ngoan, em khó chịu ở đâu? Nói cho ta biết.”

Rufus hít hít hai cái, cảm thấy được ngài ôm vào lòng mà chỗ xấu hổ kia thậm chí còn càng lúc càng nóng và khó chịu hơn.

Cậu vùi mặt vào mái tóc đen dài của ngài, tay cũng ôm ngài thật chặt, khó khăn nói: “Chủ nhân… em nóng quá… hức…”

Ngài bá tước sờ cơ thể cậu, quả thật là nóng như cái lò sưởi nhỏ, nhưng không phải kiểu phát sốt, mà là cảm giác ấm áp dễ chịu.

Ngài xoa vuốt lưng cậu, tay lạnh vuốt qua đốt sống lưng hơi nhô lên vì gầy của cậu, dỗ dành: “Là ta quá mức thân mật khiến em sợ hãi sao?”

Rufus vội vã lắc đầu, cậu không có sợ hãi ngài thân mật với mình, mà là…

“A!”

Đúng lúc ngài bá tước vuốt tay trúng đốt sống cụt của cậu khiến một luồng cảm giác tê rần như có dòng điện nhỏ chạy qua, lan tỏa đến giữa hai chân cậu làm cậu kêu lên thành tiếng, sợ đến khóc hu hu.

“Chủ, chủ nhân, em khó chịu quá, chủ nhân…” Vừa nói cậu vừa dùng một tay siết chặt vạt áo của mình kéo xuống muốn che đậy dấu hiệu bất thường giữa hai chân, mắt bắt đầu ẩm ướt.

“Chủ nhân, em… em bị bệnh, em sẽ chết mất! Chủ nhân.”

Rufus thật sự hoảng đến liên tục gọi chủ nhân của mình, càng lúc càng nép sát vào lòng ngài như muốn mượn hơi lạnh trên da thịt ngài để xoa dịu bớt cái khô nóng quái lạ trong cơ thể. Điều đó cũng khiến vật nhỏ đang cương cứng của cậu nhóc cạ lên người ngài một cách rõ ràng.

Giờ phút này, trong lòng ôm một cơ thể non nớt mềm mại lại còn thơm thơm ngọt ngọt, chưa kể đến quần áo người nọ xộc xệch, cúc áo mở tung bị kéo xuống thấp làm lộ ra tấm lưng và khoảng ngực trắng, còn có bờ vai gầy gầy. Ngài bá tước cảm thấy nếu mình cứ tiếp tục đè nén thì chẳng phải là tự hành hạ bản thân sao? Dẫu gì thì người trong lòng cũng không phải là đang kháng cự mình.

Chỉ là… có lẽ tạm thời chưa thể đi đến bước cuối, cơ thể nhỏ gầy của em sẽ chịu không nổi sự dằn vặt của một ma cà rồng.

Rufus bấy giờ không biết điều gì vừa thoáng qua trong suy nghĩ của chủ nhân mình, cậu chỉ cảm thấy cái ôm và vuốt ve của ngài ấy khiến cơ thể cậu trở nên hỗn loạn. Ngay lúc cậu cảm thấy tình trạng kỳ dị của mình nặng thêm thì trên đỉnh đầu truyền đến giọng nói trầm thấp trấn an: “Suỵt, Rufus ngoan, bình tĩnh nào, là nơi này khó chịu sao?”

Ngay sau đó một bàn tay to lạnh lẽo áp lên bụng cậu rồi trượt dần xuống, thoắt cái đã luồn vào bên trong quần ngủ của cậu, chạm đến nơi riêng tư đang khó chịu vô cùng kia.

Cậu nhóc khóc toáng lên, toàn thân run bắn: “Chủ nhân!”

Cảm giác xa lạ đáng sợ kia kéo tới càng nhiều khi chủ nhân chạm vào nơi xấu hổ của cậu. Cậu phản ứng kịch liệt, muốn kéo tay chủ nhân ra vì sợ làm bẩn ngài, làm ngài bị lây bệnh.

“Chủ nhân, đừng chạm vào nó mà…!”

Thế nhưng Rufus bấy giờ đã bị cảm giác xa lạ chi phối, đây là điều mà trước giờ cậu nhóc chưa từng cảm nhận qua, chỉ một chút đụng chạm cũng khiến cậu mềm nhũn cả người, nên sức lực giống như gãi ngứa vậy, trông không giống như cậu đẩy tay ngài ra mà càng giống cậu giữ tay ngài lại hơn. Cậu chảy nước mắt, ngay cả lúc bị ngài uống máu cũng chưa từng biểu hiện sợ hãi như vậy.

“Chủ nhân, xin ngài mà… nó đau lắm hu hu.”

Bàn tay to chỉ nhẹ nhàng nắm lấy bộ phận đó của cậu, dịu dàng sờ vuốt khiến cậu nhóc khóc còn to hơn.

Bỗng nhiên có một cái hôn rơi lên môi cậu, nuốt đi tiếng khóc của cậu, thật chậm rãi mà trấn an. Giữa lúc hôn, đôi môi lành lạnh của ngài sẽ thỉnh thoảng tách ra để an ủi và hướng dẫn cậu: “Ngoan, cẩn thận cảm nhận một chút, là đau hay là cảm giác khác?”

Rufus được vỗ về đến là cẩn thận, dù hoảng nhưng vẫn lựa chọn tin tưởng chủ nhân của mình. Tuy là ngài càng chạm vào cậu lại càng run lẩy bẩy, nơi đó càng thêm trướng đến khó chịu, nhưng chẳng hiểu vì sao mỗi khi được bàn tay lạnh lẽo của ngài vuốt nhẹ là sẽ không kìm được mà rên hừ hừ. Dần dà, cậu cảm giác được cái trướng đau nóng hừng hực kia biến hóa thành một thứ gì đó sung sướng rất đỗi lạ lẫm, tiếng khóc cũng không còn nữa mà thay vào đó là tiếng thở dốc lẫn tiếng rên nho nhỏ.

Cảm giác ấy càng lúc càng mãnh liệt khiến Rufus không nhịn được mà liên tục gọi chủ nhân của mình, hai tay cậu ôm chặt cổ ngài, vùi đầu bên cổ ngài, mắt nhắm chặt như đang cố chịu đựng điều gì đó.

“Chủ nhân! Chủ nhân!!!”

Bất ngờ không kịp đề phòng, cảm giác lạ lẫm bùng nổ như một cơn sóng thần ập đến lúc không hay khiến toàn thân cậu căng lên, eo ưỡn cong. Cậu rên cao một tiếng sau đó cảm giác được nơi xấu hổ đang được chủ nhân nắm lấy của mình phóng ra một thứ chất lỏng. Sự sung sướng ùa đến mãnh liệt như thủy triều khiến cậu muốn tan thành một bãi nước trong lòng chủ nhân.

Phải mất thật lâu sau Rufus mới hồi thần được, khi đó cậu nghe thấy bên tai vang lên tiếng cười khẽ của ngài: “Nói cho ta biết, em đau hay là thoải mái?”

Rufus mơ màng ngẩng đầu, cơ thể hơi giật giật, nhận ra bàn tay lớn của ngài vẫn còn âu yếm chỗ đó của mình thì không khỏi đỏ bừng mặt, lắp bắp đáp: “Thoải… thoải mái ạ.”

Ngài bá tước hôn cậu một cái, như chuồn chuồn lướt qua hai cánh môi mọng đỏ của cậu, nghiêm túc giải thích: “Đúng vậy, đây chỉ là phản ứng bình thường khi tiếp xúc thân mật với người mình thích, em hoàn toàn khỏe mạnh, không mắc bệnh gì cả.”

Rufus mở to đôi mắt ướt của mình: “Thật ạ?”

Cái đầu nhỏ vốn nhanh nhạy và thích nghĩ nhiều của cậu một khi được người dẫn dắt giải thích thì sẽ nhanh chóng tiếp thu, thậm chí còn suy một ra ba.

Cậu biết giữa hai người yêu nhau rất thích tiếp xúc thân mật, hay thậm chí không hề yêu nhau cũng có thể xảy ra những hành động đụng chạm thể xác. Thế nhưng cậu không biết hóa ra sự thân mật đó sẽ mang tới cảm giác thoải mái muốn tan chảy như vậy. Nghe chủ nhân của mình giải thích, cậu chợt ngộ ra, đây có lẽ chính là quan hệ tình dục mà người lớn hay nói đến, sẽ xấu hổ, sẽ sung sướng… mặc dù lúc đầu bị trướng đau khó chịu khiến cậu lầm tưởng mình mắc bệnh.

Nghe cậu nhóc hỏi lại, ngài bá tước cười khẽ, kéo lấy bàn tay nhỏ của cậu đặt lên nơi cũng đã cứng phát đau của mình: “Em xem, ta cũng chẳng khác mấy.”

Rufus bất ngờ không kịp đề phòng chạm trúng một vật thể ấm nóng cứng rắn, hình thù to lớn. Mất hai giây để kịp ý thức được chủ nhân vừa cho phép mình chạm đến nơi nào của ngài, cậu lập tức cảm thấy trong đầu mình như có cái gì đó nổ ầm.

Cậu nhóc há hốc miệng, vẻ mặt vừa căng thẳng vừa trịnh trọng đến là đáng yêu, còn có phần ngượng ngùng nữa: “Chủ, chủ nhân…!”

Hóa ra ngài ấy cũng như mình ban nãy.

Cậu hoảng loạn vội hỏi: “Chủ nhân, ngài không khó chịu ư?”

“Đương nhiên là ta rất khó chịu.”

Cậu càng thêm hoảng: “Em, em phải làm thế nào bây giờ?”

Cậu muốn giúp ngài nhưng ban nãy tâm trí cậu đã choáng váng đến độ mất luôn nhận thức với xung quanh, chỉ biết là mình được hôn rất dịu dàng, ở nơi đó thì được tay ngài bao bọc, thành ra bây giờ lại không biết phải làm thế nào để giúp ngài.

Ngài bá tước không ngại hướng dẫn cho cậu bé non nớt của mình, ngài tựa đầu vào sát bên thái dương cậu, thì thầm: “Cho tay vào trong đi, giúp ta sờ nó.”

Rufus đỏ mặt, run rẩy kéo lấy mép quần ngủ của ngài, sau đó làm theo lời ngài.

Lúc bình thường mỗi khi giúp ngài thay quần áo, ngài đều có mặc sẵn một lớp đồ lót mỏng manh, ngoại trừ tiếp xúc tay chân và những khi gội đầu giúp ngài thì trên cơ bản cậu chưa từng đi quá giới hạn mà chạm vào những nơi khác trên cơ thể cao quý của ngài. Bởi thế mà bây giờ cậu không tránh khỏi việc căng thẳng và ngại ngùng quá mức.

Khi cầm được một khúc thịt nóng, nó khác với những nơi khác trên cơ thể ngài, dường như bao nhiêu nhiệt độ đều tập trung ở đó. Nó rất cứng, cũng rất lớn, cậu có thể cảm nhận được so với cậu thì nó phải lớn hơn gấp ba.

“Em… phải sờ ạ?” Cậu hồi hộp giương mắt nhìn ngài, nhỏ giọng hỏi.

“Vuốt lên xuống, tựa như lúc nãy ta giúp em. Đúng thế, chính là như vậy.”

Rufus ngoan ngoãn cử động cổ tay, cậu làm rất trúc trắc, một phần vì chưa từng làm bao giờ, một phần vì tư thế nằm không thuận tay lắm khiến cậu nhóc bối rối hồi lâu vẫn chưa thể lên xuống trơn tru.

Cậu xấu hổ ngồi dậy, được chủ nhân hướng dẫn cho ngồi khóa trên đùi ngài.

Lúc này cậu mới nhận ra quần của mình đã ướt một mảng vì vừa rồi bị ngài sờ đến bắn.

Cậu xấu hổ kéo áo che lại, đỏ mặt kêu: “Chủ nhân…”

Ngài bá tước nắm lấy tay cậu, tiếp tục dẫn đường cho cậu “giúp đỡ” mình.

Đây là lần đầu của Rufus vậy nên có đôi khi cậu không khống chế được lực đạo, phải mất không ít thời gian cậu mới có thể thuần thục cử động cổ tay khiến chủ nhân của mình thở ra từng hơi thoải mái.

Có điều lần này không giống như vừa nãy ngài bá tước giúp cậu, cậu còn nhỏ, chưa từng đạt cao trào thế nên xuất tinh rất nhanh. Nhưng ngài thì… Rufus cần mẫn vuốt ve cây gậy to lớn của ngài thật lâu thật lâu, đến khi hai cổ tay cậu mỏi nhừ mà cũng chỉ thấy nó phình to hơn, cứng hơn chứ không hề có dấu hiệu sắp bắn.

Ngược lại là cậu ngay cả cổ và khoảng ngực trước của cậu cũng đỏ. Không biết có phải vì được chạm vào chủ nhân hay không mà tâm trạng cậu từ nãy đến giờ vẫn luôn kích động khó nhịn, vật nhỏ ra lần đầu tiên xong thì có xu thế “khó chịu” trở lại.

Cách một lớp quần mỏng ẩm ướt, ngài bá tước chỉ cần liếc mắt một cái cũng có thể nhận ra vật nhỏ đáng yêu vừa bị mình sờ ban nãy đã cương lên lần nữa.

Rufus trở nên lúng túng, dù sao thì đây cũng là lần đầu cậu đối mặt với loại chuyện này, vừa ngượng vừa khó xử. Cậu đau khổ nhìn chủ nhân của mình bằng cặp mắt ướt: “Chủ nhân!”

Ngài bá tước vươn tay ra kéo mép quần cậu, nói: “Cởi quần ra đi.”

Rufus ngại muốn ngất, cậu không rõ vì sao cái đó của mình lại dựng lên lần nữa, lần này còn khó chịu hơn cả ban nãy.

Cậu đành phải ngoan ngoãn nghe theo lời ngài, xấu hổ không thôi mà cởi quần ngủ mỏng.

Dương vật nhỏ hồng hồng bại lộ trong không khí, nó dường như cũng dễ xấu hổ như chủ nhân của nó vậy, cứ rung rung.

Rufus che che giấu giấu không dám nhìn thẳng vào chủ nhân của mình, dù sao thì ban nãy ngài ấy chỉ đụng vào mà thôi, chứ không có nhìn thấy nơi đó của cậu. Cậu sợ nó quá xấu xí, thấp kém, làm bẩn mắt ngài. Thế nhưng ngài bá tước lại kéo tay cậu ra: “Không cần che, nó rất đáng yêu.”

Rufus đỏ bừng cả mặt, màu đỏ có xu thế lan ra toàn thân, sắp biến cậu thành một con tôm luộc chín.

Ngài bá tước hơi cong môi cười nhẹ, kéo một tay cậu bắt đầu hướng dẫn: “Em giữ lấy cái của ta đi, đúng thế, ngồi gần một chút, sau đó cũng giữ cái của mình.”

Vừa nói, tay ngài vừa chỉ đạo, sau đó hai vật thể tượng trưng cho nam giới kề vào nhau, nóng hừng hực, một to lớn hùng dũng, một nho nhỏ đáng yêu. Vật thể của ngài lớn hơn cậu gấp mấy lần, nhìn qua vô cùng áp đảo, bấy giờ thì một tay Rufus đã không thể nào giữ hết cả hai, ngài bá tước phải cùng nắm lấy tay cậu, lên xuống có quy luật.

Rufus cảm giác được khoái cảm mới vừa trải nghiệm ùa đến lần nữa.

Cậu nhìn nơi mà hai người đang dán vào nhau, cảm thấy quá mức bỏng mắt. Hóa ra giữa hai người nam còn có thể thân thiết như thế này, hóa ra mình có thể thân mật với ngài ấy đến mức này.

Thật tuyệt quá.

Cậu thở dốc, hai mắt mông lung, khóe mi ứa ra giọt lệ vì khoái cảm, sợ hãi và ngây thơ ban đầu dần biến thành sự trung thực đối với cảm giác của mình.

“Chủ nhân, chủ nhân…” Cậu liên tục gọi.

“Ta ở đây.” Ngài đáp lại.

“Nó, nó lại sắp đến nữa rồi.” Con sóng dữ ấy lại sắp đến, sắp bùng nổ trong tâm trí và thân thể cậu.

“Cứ để nó đến.”

Một giây sau đó, Rufus ưỡn thẳng người, dương vật nhỏ trong tay chủ nhân phụt ra từng dòng chất lỏng trắng đục, vương vãi dính cả quần lẫn áo của hai người.

Theo sau đó là tiếng thở nặng nề của chủ nhân, cậu cảm giác được vật thể của ngài đang kề sát vào mình cũng giật lên liên hồi, tựa như một vật sống, nó không ngừng trào ra thứ chất lỏng tương tự. Cảm giác ấm nóng dính khắp thân dưới khiến cậu mơ màng ngã xuống, rơi vào lòng chủ nhân.

Cậu thì thào: “Chủ nhân, cảm giác này… là gì thế ạ?”

Ngài bá tước hôn tóc cậu: “Em có thể gọi nó là thiên đường, nếu muốn.”

Phong Ngoa

Add comment

error: Alert: Copy không được đâu bé ơi!!!