PHONG NGOA

Chương 23: Lời hứa hẹn

Ngài bá tước ôm lấy cậu bé đang rúc trong lồng ngực mình, hơi thở cậu phả ấm cả mảng da lạnh lẽo sau lớp quần áo không quá dày của ngài. Từ góc độ này, bá tước có thể thấy cả hai vành tai của cậu nhóc đỏ bừng, trông vô cùng ngon miệng. Ngài không kìm được mà dùng tay áp lên chúng, quả nhiên chúng rất nóng. Người trong lồng ngực chỉ cần cảm xúc kích động một chút là toàn thân sẽ không khác nào một cái lò sưởi thần kỳ.

Ngài nhẹ nhàng nâng đầu cậu nhóc lên, dường như Rufus bị cơn xấu hổ làm cho sắp sửa nổ tung, sự hồi hộp khiến cậu bỗng dưng chảy nước mắt. Kỳ thật đây chỉ là phản ứng sinh lý bình thường, tựa như việc ngáp quá nhiều cũng có thể ứa nước mắt. Vì vậy khi Rufus vừa ngẩng đầu lên đã mang gương mặt ướt nhẹp đáng thương nhìn chủ nhân của mình.

Ngài bá tước tạm thời còn chưa biết cậu nhóc của mình có một phản ứng sinh lý dễ thương như vậy, thấy cậu khóc ướt mèm cả mặt thì trở nên lo lắng.

Ngài tự hỏi trong lòng, là mình tiến quá nhanh làm em ấy sợ ư?

Nghĩ đến đêm qua dù biết mình là ma cà rồng nhưng vẫn một mực tiến tới, vậy mà bây giờ chỉ một nụ hôn cũng có thể khiến em khóc thành thế này.

Ngài thở dài, lần đầu cảm thấy vấn đề tình cảm còn khó giải quyết hơn là vấn đề chủng tộc.

Qua những lời thổ lộ của em ban nãy có thể thấy được em vẫn còn rất hoang mang với tình cảm dành cho mình, thậm chí còn không biết hai người nam cũng có thể yêu nhau. Bỗng dưng bị một người đàn ông hôn môi, làm ra hành động vô cùng thân mật như thế, em sợ cũng đúng.

Ngài đưa tay vuốt đi vệt nước trên má cậu, nhẹ giọng nói: “Ta biết trong lòng em vẫn còn có điều bối rối về chuyện giới tính. Tầm tuổi em kẻ khác đã có thể cưới một đứa con gái về nhà, có lẽ suy nghĩ của em trước kia đều hướng về việc phải là một nam một nữ mới ổn thỏa, nhưng mà… Ta không cho phép điều đó, Rufus, em là của ta, dù hiện tại hay sau này, vậy nên ta có thể cho em thời gian thích ứng, để em biết giữa chúng ta vẫn có thể diễn ra rất nhiều hành động thân mật mà một đôi nam nữ sẽ có. Bao gồm cả hôn môi.”

Ngài hiếm khi phải nói nhiều như vậy, nhưng ngài không ngại giải thích cho cậu bé của mình có thể hiểu rõ vấn đề.

Dứt lời rồi ngài lại cúi người, dường như muốn lần nữa thưởng thức đôi môi ngọt lịm trước mặt, nhưng chỉ trong một giây đã đổi hướng, hôn lên gò má cậu: “Làm sao đây, ta không nỡ ép buộc em. Nhìn em sợ đến khóc thế này… vậy tạm thời ta sẽ chỉ hôn má em thôi có được không?”

Mới câu trước còn vô cùng bá đạo tuyên bố không cho phép Rufus nghĩ đến chuyện kết hôn với kẻ khác, thế mà câu sau đã lập tức nói ra lời thỉnh cầu đầy phong độ, chờ đợi một lời đồng ý từ người mà mình hết mực gìn giữ này.

Rufus bấy giờ sao lại không biết chủ nhân của mình hiểu lầm rồi. Cậu làm sao có thể sợ cái hôn của chủ nhân? Cậu mong chờ nó còn không kịp kia mà.

Mắt thấy phúc lợi bỗng nhiên bị ngài “tịch thu” chỉ còn có hôn má, Rufus cuống đến độ nấc cụt: “Chủ nhân, em không… hic, không… hic, sợ mà…”

Rufus vừa nấc vừa nói, suýt thì cắn vào lưỡi, trông cứ như bị ngài bá tước của mình bắt nạt, còn đáng thương hơn cả ban nãy. Cậu không thèm suy nghĩ nữa, vội chùi đi nước mắt còn sót lại trên mặt, sau đó can đảm dùng hành động thể hiện cho chủ nhân hiểu rõ lòng mình.

Cậu vòng tay ôm lấy cổ chủ nhân, ngẩng gương mặt nhỏ, hôn lên khóe môi ngài… sau đó…

“Hic!”

Rufus che miệng, xấu hổ muốn chết.

Bây giờ đến lượt ngài bá tước sửng sốt, ngài hoàn toàn không ngờ đến cậu bé của mình lại chủ động như vậy.

Ngài nhìn cậu hồi lâu mới chầm chậm kéo tay cậu ra, đặt xuống một cái hôn dịu dàng nhưng lại vô cùng cương quyết không cho cậu bất cứ con đường nào từ chối nó.

Giờ thì Rufus mãn nguyện nhắm mắt, vô cùng thuận theo mà ngửa đầu, hai tay ôm cổ chủ nhân của mình, trúc trắc đáp lại ngài.

Cậu chỉ cảm thấy mình như chìm trong một cái hồ nước vô cùng kỳ diệu, nước trong hồ một bên lạnh một bên nóng, dòng nước lạnh không ngừng vỗ về an ủi trong khi dòng nước nóng lại không ngừng xâm chiếm, khuấy đảo tâm trí cậu. Sự thật là vậy, hai cánh môi lạnh lẽo của ngài bá tước ban đầu chỉ mút mát nhẹ nhàng nhưng chẳng mấy chốc sau ngài đã kìm không được bởi hương vị ngọt ngào nếm trên môi cậu càng lúc càng không đủ, ngài đành phải vươn lưỡi ra thăm dò, mới đầu là liếm láp bên ngoài, sau đó là cường thế xâm nhập. Khác với hai cánh môi lạnh lẽo, nó mang theo nhiệt độ ấm nóng khiến cậu bé ngồi trong lòng ngài phải run rẩy không ngừng.

Tâm trí cậu giờ đã hoàn toàn trống rỗng, chỉ biết ngốc nghếch hé miệng để mặc chủ nhân của mình đòi hỏi. Cái hôn của ngài không phải kiểu mạnh bạo thô lỗ, nó đủ dịu dàng nhưng cũng đủ xâm lược, đủ khiến cho người nhận nó biết rằng mình không được phép chống cự. Mà Rufus cũng nào có ý định chống cự, chẳng qua là giữa chừng vẫn còn nấc cụt nên trông có vẻ không được tự nhiên, cảnh tượng vừa ngọt ngào lại vừa buồn cười.

Ngài bá tước là một người rất săn sóc, dù vô cùng cường thế nhưng vẫn không quên việc vỗ về cậu bé nhỏ trong lòng. Mỗi khi cảm giác được cậu chuẩn bị nấc sẽ rút lưỡi về, tạm thời tách ra nửa giây, sau đó chờ tiếng nấc nhỏ vừa dứt sẽ lại tiếp tục lấp kín môi cậu.

“Ưm…” Rufus rên khẽ một tiếng khi bị chủ nhân liếm qua vòm họng trên, cậu cảm giác như mình biến thành bông tuyết nhỏ lơ lửng trên mây, sắp sửa tan ra vậy.

Nụ hôn này kéo dài rất lâu, thẳng đến khi ngài bá tước cảm thấy người trong lòng thật sự không thở được nữa mới lưu luyến dừng lại. Rufus vừa được thả ra thì ngã phịch lên ngực ngài, không ngừng thở dốc.

Bá tước cười khẽ, giọng cười trầm khàn, ngài vuốt ve sống lưng cậu, hỏi: “Hết nấc rồi?”

Lúc này Rufus không khác nào con tôm luộc, vừa đỏ vừa nóng, nghe ngài hỏi mới xấu hổ nhận ra hình như mình đã sớm quên cả việc nấc cụt. Nhưng mà cậu không còn can đảm đối diện ngài nữa, vừa nãy quá mãnh liệt, đối với một cậu bé chưa từng nếm trải chuyện này mà nói thì chính là một thử thách lớn.

Ngài bá tước có vẻ như cũng rất hài lòng, ngài nhận ra được nụ hôn vừa rồi chính là nụ hôn đầu của cậu bé trong lòng mình, thế nên cậu mới đáp lại một cách trúc trắc ngây ngô như vậy. Rõ ràng là không thể hôn quá lâu nhưng lại ngoan ngoãn phối hợp để ngài nhấm nháp, ngay cả khi hết hơi cũng chỉ biết cố gắng nín thở.

“Em thật khiến cho ta chỉ muốn yêu thương em!” Ngài thở dài, buông ra một câu nói không rõ có ý nghĩa gì, vừa ôm cậu vừa ngả lưng dựa vào thành ghế, nhẹ nhàng vuốt ve sau gáy cậu, thoải mái để cậu rúc trong lòng mình.

Cả hai không ai nói gì, Rufus là do xấu hổ, cũng là đang cố gắng điều hòa hơi thở và trái tim loạn nhịp của mình. Ngài bá tước thì đang chuyên tâm hưởng thụ hơi ấm trong lòng, lắng nghe tiếng tim ai đó đập nhanh và mạnh đến mức có cảm giác như nó sắp phá ngực cậu rồi nhảy luôn vào lòng mình.

Ngài chưa bao giờ thoải mái như vậy, hóa ra đây là cảm giác được ôm người định mệnh của mình, được mùi hương thơm ngọt của người nọ bao bọc…

Thật lâu sau, Rufus mới nhẹ giọng gọi: “Chủ nhân.”

“Ừ.”

Cậu đắn đo một hồi rồi nói, giọng nói nhỏ như mèo: “Em có rất nhiều điều muốn hỏi ngài.”

“Em hỏi đi.”

Ngài bá tước sờ sờ tóc cậu. Cậu nhóc vẫn cứ vùi mình trong lòng ngài mà không dám ngẩng đầu. Cậu thì thào: “Ngài nói em là bạn đời định mệnh của ngài, từ nay về sau ngài chỉ có thể uống máu của em. Có thật không ạ?”

“Thật.” Ngài bá tước khẳng định.

Nhưng Rufus có vẻ chưa chắc chắn lắm, cậu đổi một cách lý giải khác: “Nghĩa là sau này ngài cũng sẽ không uống máu của ai khác phải không ạ?”

“Đúng vậy, chỉ cần máu của em mà thôi.” Ngài bá tước lần nữa khẳng định.

“A… Vậy thì tốt quá.” Giọng nói của cậu mang theo niềm hân hoan thấy rõ.

“Tốt?” Ngài bá tước nhướng mày, đưa tay nâng cằm cậu lên để nhìn rõ biểu cảm của cậu: “Em không sợ đau à?”

Rufus lập tức cười đến là ngọt ngào: “Em không sợ, ngài chỉ cần vuốt vuốt lưng em như đêm qua, hoặc là vỗ nhẹ như bây giờ nè, là em sẽ không đau nữa.”

Câu trả lời này khiến ngài nhìn cậu hồi lâu, trong mắt là dịu dàng, là yêu thương, còn có sự đau lòng không nỡ. Nhưng Rufus thật sự không nói dối, đối với cậu ngài chính là sự an ủi to lớn, vậy nên dù có đau đến thế nào, chỉ cần được ngài dỗ dành như hôm qua, cái đau đều sẽ nhanh chóng bay đi mất rồi để lại ngọt ngào trong tim.

“Chủ nhân…”

“Ừ?”

“Em còn muốn hỏi.”

Ngài bá tước ôm eo cậu, để cậu càng ngồi sát vào lòng mình, dường như không có kẽ hở nào giữa hai người. Ngài nghiêng đầu, tiếp tục lắng nghe xem cậu nhóc đầy tò mò này muốn hỏi cái gì.

“Em hỏi đi.”

“Vì sao ngài có thể đi lại dưới nắng ạ? Ánh nắng sẽ không khiến ngài bốc khói chứ?”

Rufus bỗng nhiên hỏi ra một câu hỏi ngây thơ, ít nhất thì đối với ngài bá tước mà nói là nó vô cùng ngây thơ. Ngài bá tước cười khẽ, nhéo nhéo gương mặt mang theo vẻ lo lắng của cậu: “Mẹ em kể về ma cà rồng như vậy? Không thể đi dưới ánh nắng? Còn cái gì khác không? Liệt kê ra nốt cho ta nghe xem.”

Rufus ngoan ngoãn xòe ngón tay ra nêu từng vấn đề một, điệu bộ rất là nghiêm túc: “Mẹ em kể các ngài sẽ không thể ra nắng, nếu bị ánh nắng chiếu vào sẽ bốc khói, sau đó sẽ bị nướng chín. Các ngài không thích tỏi, còn thích ngủ trong quan tài. Có thể hóa thành dơi khổng lồ nè, có thể sống thật lâu thật lâu, còn có… ừm… các ngài không thể chạm vào bạc và lửa… em, em chỉ nhớ như vậy.”

Nói rồi cậu thấp thỏm nhìn chủ nhân của mình.

Ngài bá tước bị lời cậu nói ra chọc cười. Ngài sờ sờ sống lưng cậu, cười nói: “Cũng đúng được nhiều điều đấy, chỉ trừ cái việc không thể ra nắng và ngủ trong quan tài. Ta tự hỏi, vì sao nhân loại luôn cho rằng bọn ta thích ngủ ở cái nơi chật hẹp như vậy chứ?”

“A?!” Rufus kinh ngạc, sau đó cũng cười khúc khích theo ngài. Ngày xưa khi mẹ kể chuyện cậu cũng hỏi mẹ một câu y hệt rằng vì sao ma cà rồng lại ngủ trong quan tài. Mẹ cậu cũng không rõ nguyên do, hóa ra đây chỉ là tin đồn thất thiệt. Về phần ánh nắng, cậu lại nghe thấy ngài bá tước nói tiếp: “Bọn ta đúng là không thích ánh mặt trời, nhưng tiếp xúc với nó cũng chẳng bị làm sao cả. Những điều còn lại mà em nói, đều đúng. Có điều, chuyện hóa thành dơi khổng lồ thì không phải ma cà rồng nào cũng có thể làm được.”

Rufus tò mò, tựa cằm lên ngực ngài, bày ra dáng vẻ hiếu học lắng nghe: “Vậy thì ma cà rồng nào mới có thể hóa thành dơi khổng lồ ạ? Ngài có thể không ạ?”

Ngài bá tước sờ sờ tóc cậu: “Chỉ có thuần huyết mới làm được, và phải sống rất lâu mới có thể.”

Rufus nghe mà ngẩn người, sau đó lại hỏi: “Ngài là thuần huyết ư?”

“Phải.”

“Ngài đã sống bao lâu rồi ạ?”

Ngài bá tước nhìn cậu bé, thấy cậu chớp chớp đôi mắt to đen, trong mắt chỉ có tò mò thuần túy, không khỏi cười khẽ: “Em đoán xem.”

Rufus cau mày suy nghĩ, sau đó thốt lên như kiểu mình đã nói ra một con số rất lớn: “Một trăm năm ạ!!”

Dáng vẻ này của cậu thật sự khiến ngài bá tước yêu thương không hết, ngài bất ngờ hôn khóe môi cậu một cái, thấy mặt cậu lại đỏ mới thỏa lòng mà nói: “Ta sống lâu hơn là em nghĩ đó, cậu bé của ta.”

Rufus kinh hãi: “Hơn một trăm năm ạ?!!!!”

“Phải, chính xác là bốn trăm năm, muốn hóa thành dơi còn phải một trăm năm nữa.”

Rufus nghe mà chóng mặt, không nói nổi một lời, tật xấu lại nổi lên, đủ thứ suy nghĩ diễn ra trong đầu, chẳng mấy chốc sau không biết nghĩ đến cái gì mà hai mắt rưng rưng, mếu máo nhìn chủ nhân của mình.

Ngài bá tước bị cậu làm cho chẳng hiểu ra sao, ôm cậu hỏi đùa: “Sao vậy? Chê ta già? Cảm thấy thiệt thòi?”

Rufus vội vã phản bác: “Không phải mà, chủ nhân!”

“Vậy biểu cảm này là thế nào?” Ngài bá tước sờ mặt cậu.

Cảm xúc của Rufus bất chợt vỡ òa, vừa mếu máo vừa kêu.

“Chủ nhân, phải làm sao bây giờ, em chỉ sống được có tám mươi năm, sau này em già rồi chết đi thì ai chăm sóc chủ nhân bây giờ?”

Ngài bá tước phải mất ít giây mới hiểu ra được cậu nhóc của mình vì sao lại nghĩ như vậy, ngài quên giải thích một việc cũng quan trọng không kém cho cậu nghe. Ngài xoa xoa mặt cậu, dỗ dành: “Bình tĩnh nào, sẽ không có chuyện đó.”

Rufus cắn môi, hai mắt bắt đầu ầng ậng nước, cho rằng chủ nhân chỉ đang an ủi đơn thuần mà thôi.

Ngài bá tước gỡ nắm tay đang túm chặt mình của cậu, đưa đến bên môi hôn một cái: “Chờ sau này em lớn một chút, ta và em sẽ thực hiện một nghi thức, khi đó em sẽ là bạn đời của ta, cùng ta chia sẻ tuổi thọ này. Không có gì phải lo lắng cả cậu bé của ta, em sẽ không bỏ ta lại một mình được đâu.”

Phong Ngoa

Add comment

error: Alert: Copy không được đâu bé ơi!!!