PHONG NGOA

Chương 23: Che giấu

Sam cũng không biết rằng trong số thây chất đống bên ngoài có một cái xác chính là của quản lý.

Bắt đầu từ đoạn cầu thang ở tầng bảy, những cái xác không còn nguyên vẹn trải dài đến tận những tầng dưới, một số không đầu, một số cụt chi vẫn còn đang vặn vẹo thân mình chưa chết hẳn, một số khác bị xé xác đến mức chẳng còn rõ hình thù. 

Máu văng tung tóe khắp nơi, nhưng so với số lượng xác chất thành đống thì lại không hề nhiều. Bởi vì những kẻ đã chết không phải con người, so sánh một cách dễ hiểu thì có thể ví chúng như loài muỗi, cơ thể nguyên bản gầy còm với đôi tay và chân dài lêu nghêu, đã rất lâu rồi chúng không hút máu người thế nên lượng máu trong cơ thể chúng chẳng được bao nhiêu, khô quắt tựa như tấm giấy sáp. 

Lũ “muỗi vằn” này bình thường không đi săn theo đàn, nhưng có lẽ bởi vì Sam đang trong giai đoạn đặc biệt đã sản sinh loại hormone khiến chúng bị kích thích. Một nửa trong số đó sống ở tòa nhà này, số còn lại rải rác từ các tòa nhà khác, trùng hợp chúng cùng lúc du đãng trong khuôn viên nên mới đồng loạt tấn công cậu. Và cái giá phải trả cho hành động mất kiểm soát này của chúng chính là mười sáu cái xác ngổn ngang trên cầu thang.

Anh chẳng buồn quan tâm đến thân thể đã đứt hết tứ chi và cánh còn đang quằn quại trên một bậc thang, gương mặt anh lạnh băng, đôi mắt kép không có chút cảm xúc gì, cứ thế giẫm lên thân thể nọ.

Xoẹt một tiếng, một chiếc càng to và dẹp giống như con dao khổng lồ bỗng mọc ra từ mạn sườn của anh, nó quét ngang một cái, thân thể đang rên rỉ vặn vẹo kia lập tức im bặt rồi đứt lìa làm hai. Cảm giác giống như cắt vào một quả chanh khô, vừa xốp vừa dai.

Anh tiện chân đá cái xác vướng ngang đường khiến nó lăn lông lốc xuống mấy bậc thang rồi đập vào tường.

Anh ra khỏi tòa nhà, hôm nay là một ngày rất “náo nhiệt”, vô số cái bóng lắc lư trước những ô cửa sổ đen ngòm từ các tòa nhà, chúng không hẹn mà cùng nhìn chằm chằm vào kẻ vừa gây ra một cuộc thảm sát lớn trong khu chung cư này, muốn xem xem hắn ta sẽ làm gì tiếp theo.

Mười sáu cái xác vì đuổi theo Sam đều bỏ mạng trong tòa nhà. Bên ngoài chỉ còn lại gã tài xế taxi giả mạo đã bị mất đầu, cơ thể nằm cứng đờ bên cạnh chiếc xe, chết từ lâu. Một kẻ khác đó là gã bảo vệ, ông ta cũng đã chết, chết dưới hình hài một con quái vật.

Ông ta là một loài côn trùng vừa giống bọ hung vừa giống như kiến, cơ thể to và đồ sộ đến mức cơ bắp của ông ta phồng lên làm rách áo, nhìn từ bên ngoài có thể thấy được ánh sáng lóe lên trên da ông ta tựa kim loại, cứng cáp hệt như loài bọ hung. Khuôn mặt ông ta bẹt ra, cứ như thể bị cái máy ép nào đó nghiền cho bằng phẳng, mũi lẫn môi đều dẹp lép, trở nên vô cùng kỳ quái, thứ duy nhất lồi ra là cái sừng nhọn trước trán nhưng có điều nó đã bị bẻ gãy mất. Ngay cả khi giống loài này có ưu thế đặc biệt về sức mạnh và lực phòng thủ, thì vẫn chết dưới cơn tức giận của người đàn ông đang đứng ở đây lúc này.

Anh không tưởng tượng được nếu mình về trễ một chút, khi cánh cửa sắt phòng bảo vệ mà anh dùng để nhốt ông ta bị phá tung, không thứ gì có thể kìm hãm được ông ta, Sam có lẽ đã…

Anh xách cái đầu của ông ta lên ném vào trong xe taxi, tiếp đó là những mẩu thi thể của ông ta cùng với gã tài xế. Hình thể nguyên bản của côn trùng lai lớn hơn người bình thường, một chiếc xe taxi chỉ có thể chở được thi thể của hai người.

Địa điểm thường dùng để xử lý xác lũ côn trùng lai không an phận là một cái hố sâu nằm ở bãi đất trống phía sau khu chung cư. Bởi lẽ xác chết của chúng giống như tờ giấy sáp, vừa dai vừa khô nên rất dễ cháy, khi đốt bốc lên thứ mùi khó ngửi nhưng không giống với mùi thịt nướng. Có lẽ đó chính là lý do mà không một ai biết cái hố kỳ lạ được đào giữa khu đất này là mồ chôn của hàng tá kẻ xấu số.

Quá trình xử lý thi thể dù nhanh thì với mười mấy cái xác cũng phải tốn không ít thời gian. Đêm nay xem như anh không thể ngủ rồi.

Có lẽ là do không cảm nhận được vòng tay và hơi thở khiến mình an tâm, Sam ngủ không an ổn, ác mộng liên tục quấy phá nhưng cậu không cách nào tỉnh lại. Mãi đến sáng, khi toàn thân đã dính đầy mồ hôi lạnh, Sam mới chậm rãi mở mắt, đầu đau như búa bổ.

Cậu theo bản năng vươn tay sang bên cạnh muốn tìm kiếm anh nhưng giật mình phát hiện vị trí bên cạnh lạnh băng không chút hơi ấm, chứng tỏ anh đã dậy từ lâu.

Cậu thử gọi: “Anh Vỹ.”

Giọng khàn đặc, âm phát ra không một chút sức lực nào, cứ như thể việc gào thét trong cơn ác mộng cũng khiến cổ họng cậu bị tổn thương.

Sam hắng giọng một tiếng, mệt mỏi leo xuống giường, vừa đi vừa gọi: “Anh Vỹ… anh đâu rồi?”

Không có ai đáp lại, cậu tìm quanh nhà một vòng cũng chẳng thấy bóng người, thầm nghĩ có lẽ anh ra ngoài rồi. 

Trong khi cơn đau đầu càng lúc càng tăng, Sam không thể làm gì khác hơn là lục lọi một ít thuốc giảm đau, uống vội rồi tiếp tục nằm nghỉ cho đến khi nó đỡ hơn.

Có điều, sau cơn đau đầu lại phát sinh một chuyện khác.

Rụng tóc!

Bởi vì đêm qua đổ quá nhiều mồ hôi, thân thể dính dấp khó chịu, Sam cảm thấy mình nên đi tắm rồi thay bộ quần áo mới. Lúc gội đầu, cậu đã phải hoảng hốt khi thấy từng mảng tóc bị kéo ra theo mớ xà phòng trên tay, nhiều đến độ cậu có cảm giác chúng đã rụng hết hai phần ba.

Sam vội vàng mở vòi nước xả xà phòng rồi hấp tấp chạy đến đứng trước gương. May mắn là tóc của cậu vốn nhiều, cảm giác rụng mất hai phần ba kia chỉ là ảo giác mà thôi, nhưng mỗi lần Sam vuốt hay chải tóc đều khiến tóc rơi ra rất nhiều, nếu cứ cái đà này thì sẽ có ngày cậu biến thành một tên trọc!

Sam cau mày, quấn khăn tắm quanh thân dưới rồi ra ngoài tìm quần áo mặc vào. Sau đó nghiêm túc bật máy tính lên tra cứu một chút về triệu chứng rụng tóc của mình.

Nguyên nhân gây rụng tóc có rất nhiều, chẳng hạn như căng thẳng quá mức, rối loạn nội tiết tố, chăm sóc không đúng cách, tác dụng phụ của một số thuốc đặc biệt, thiếu dinh dưỡng,… 

Sam nhìn chằm chằm vào mục thiếu dinh dưỡng, thầm nghĩ chẳng lẽ là nguyên do này. 

Cậu không chắc lắm nhưng lại cảm thấy đây là nguyên do thuyết phục nhất bởi vì nó giống với những gì bác sĩ chẩn đoán cho cậu. Cậu bèn lục lọi túi xách treo trên giá của mình, bên trong vẫn còn giấy khám bệnh và mấy lọ vitamin mà hôm qua mang về, lấy ra vài viên thuốc theo chỉ định rồi uống. 

Đúng lúc này có tiếng mở cửa vang lên, Sam giật mình, phản xạ có điều kiện vơ lấy chai thuốc xịt côn trùng trong túi rồi thủ thế.

Bộp. Cái túi bị bỏ mặc rơi xuống sàn nhà, giấy tờ và lọ thuốc bên trong đổ ra.

Anh Vỹ vừa vào cửa đã đối mặt với lọ thuốc xịt côn trùng, áo khoác lẫn giày còn chưa kịp cởi ra, anh hoang mang nhìn cái chai trong tay cậu, chớp chớp mắt.

Cạch.

Cửa theo quán tính tự động khép lại, bầu không khí giữa hai người trở nên ngượng ngùng.

Sam căng thẳng nhìn anh hai giây, sau đó mới ý thức được mình vừa làm cái gì, chuyện hôm qua khiến cậu vẫn còn ám ảnh về côn trùng nên thứ vũ khí mà cậu nghĩ đến đầu tiên là chai thuốc này.

Cậu lúng túng giấu cái chai ra sau lưng, mặt hơi đỏ lên, không biết nên giải thích như thế nào, cũng may là cậu chưa xịt nó vào mắt anh.

Có điều anh là người mở lời trước, vẫn là giọng nói đầy quan tâm khiến trái tim người ta ấm lên: “Em thế nào rồi? Có khỏe không?”

“…V-vẫn ổn ạ.”

Anh chậm rãi cởi giày rồi tiến đến nắm lấy tay cậu, nhẹ nhàng kéo vào lòng, hôn trán cậu một cái: “Đừng sợ, chỉ có tôi mới có thể vào nhà em được thôi.” 

Cậu thở ra một hơi, buông chai thuốc trong tay xuống rồi ôm lấy anh. Anh đã nói chuyện hôm qua chỉ là ảo giác, nhưng khi trông thấy phản ứng tự vệ lố bịch của cậu mà không cười, thậm chí còn an ủi cậu, khiến cậu không kìm được mình mà dụi mặt vào lòng anh, mặc sức dựa dẫm giống như thú non tìm được người bảo vệ.

Anh xoa lưng cậu một hồi rồi dẫn cậu vào phòng bếp, đặt túi bóng trong tay lên bàn, nói: “Tôi ra ngoài mua bữa sáng cho em, mau ăn đi khi còn nóng, ăn xong thì ở nhà nghỉ ngơi một ngày.”

Vừa nói anh vừa bày ra cho cậu, là một phần mì hoành thánh, nước dùng thơm phức khiến cái bụng rỗng của Sam reo lên inh ỏi. Cậu vâng dạ hai tiếng rồi ngoan ngoãn ăn mì.

Thấy cậu như vậy, anh xoa đầu cậu một cái, định nói tiếp điều gì đó nhưng lại chợt nghe cậu bảo: “Lát nữa có lẽ em sẽ tìm quản lý khu chung cư để xin xem đoạn camera ghi hình ngày hôm qua.”

Cậu lén lút nhìn anh một cái, thấy anh không có phản ứng gì thì nói tiếp: “Không phải em không tin lời anh… mà là… em…”

Cậu không biết nên dùng từ gì để diễn tả ý mình, cứ mãi ngắc ngứ không nói trọn một câu. Anh chợt cất tiếng: “Tôi biết, em muốn xác định để mình không còn sợ hãi nữa. Có đúng không?”

Sam vội gật đầu: “Vâng.” Tin lời anh là một chuyện, nhưng ám ảnh trong lòng vẫn sẽ khó mà mất đi nếu không thật sự tận mắt xác định.

Chỉ có điều, anh tránh khỏi tầm mắt của cậu, nhẹ giọng nói: “Buổi sáng tôi đã đi tìm quản lý rồi, không gặp được, ông ta không có ở nhà.”

Phong Ngoa

Add comment

error: Alert: Copy không được đâu bé ơi!!!