PHONG NGOA

Chương 22: Muốn ăn thì lăn vào bếp

Sự thổn thức và mong mỏi điên cuồng trong lòng rốt cuộc cũng được đáp lại, điều đó khiến Naqvi không cách nào dời mắt đi được. Hắn lần thứ hai cao giọng lặp lại cái giá mà mình đưa ra như để nói với đối thủ của mình rằng hắn sẽ không từ bỏ đâu. Tuy vậy, hai mắt hắn vẫn dán chặt vào người đàn ông ở phía đối diện, không mảy may rời đi.

Mà giờ khắc này, phản ứng của người ngồi ở phía bên kia cũng rơi vào mắt hắn. Hắn trông thấy anh mở to hai mắt, vẻ mặt hiện lên sự kinh ngạc rồi lại vui sướng, hắn không biết mình có nhìn lầm hay không bởi vì khoảng cách xa quá, thế nhưng hắn thấy rõ, vào cái giây phút ánh mắt chạm nhau, người nọ bỗng nhiên nhổm người dậy, hai tay chụp lấy thành ghế hai bên, siết chặt, cũng đăm đăm nhìn về phía mình.

Naqvi cảm thấy tim mình hẫng một nhịp. Có phải, người nọ cũng biết hắn, cũng nhớ hắn, cũng đang… tìm hắn?

Suy đoán của Naqvi đúng rồi, người nọ đã thất thố đến thiếu chút nữa bật người dậy, đôi mắt hoa đào tràn đầy vẻ kinh ngạc và không thể tin được.

Phản ứng của anh làm kinh động đến người thanh niên bên cạnh, cậu nghiêng đầu hỏi: “Anh Liên, làm sao vậy?”

Khải Liên không đáp lại, chỉ biết nhìn mãi người ngồi phía bên kia, trong đôi mắt hoa đào dần hiện lên ý cười, còn có sự dịu dàng mà anh không nhận ra đã đong đầy trong đáy mắt.

Chính là em ấy!

Đúng lúc này, MC gõ vang cây búa nhỏ trong tay, cao giọng tuyên bố cánh tinh linh đã tìm được chủ nhân của mình. Mà vị phù thủy trung niên kia thì tức giận trừng mắt về phía Naqvi, dáng vẻ cực kỳ không cam lòng.

Cả khán đài cũng xôn xao, dường như bọn họ nhận ra người vừa ra giá thành công là một nhân loại tầm thường. Nhân loại mua cánh tinh linh làm cái gì? Không ít phù thủy ném qua đủ loại ánh mắt, có tò mò, có bất thiện, có thèm muốn, có tính toán,…

Khải Liên bị tiếng xôn xao bàn tán xung quanh kéo hồn về, anh bỗng đưa tay che mặt, khóe môi cong lên, phát ra tiếng cười nhẹ, nhẹ đến mức nếu không phải cậu thanh niên bên cạnh đang để tâm đến phản ứng kỳ lạ của anh thì cậu đã không nhận ra rồi. Có điều, tiếng cười nhẹ kia rơi vào trong tai cậu lại như tiếng thở dài vậy. Cậu vội an ủi.

“Anh Liên, không mua được thì cũng không sao đâu mà, đừng khổ sở như vậy.”

Lúc này MC đã tuyên bố kết thúc buổi đấu giá, vài người xung quanh đã không còn kiên nhẫn mà lục tục rời đi trước. Khải Liên lại nâng mắt nhìn về phía người kia, người kia vậy mà vẫn còn ngồi ngây ra ở đó trông về phía anh.

Khải Liên hơi há miệng, giọng nói đã không còn bình đạm như mọi khi mà tràn ngập sự nhung nhớ lẫn vui mừng khó tả, còn có chút gì đó run rẩy khó nhận ra. Anh nói: “Nam Trà, anh tìm được rồi.”

Cậu thanh niên ngồi cạnh không hiểu ra sao, mà người đàn ông ngồi phía bên phải cậu dường như đã nhận ra điều khác thường, người nọ nắm lấy tay cậu lắc lắc hai cái, kéo lấy sự chú ý của cậu: “Nam Trà, anh Liên hình như tìm được anh dâu của em rồi.”

“A!” Nam Trà sửng sốt.

Chỉ thấy người đàn ông ngồi bên cạnh cậu đưa tay chỉ về phía mà Khải Liên dõi mắt đến. Nơi đó có một người đang ngồi, thân diện vest đen, cao lớn, cường tráng, da ngăm, khuôn mặt góc cạnh, mắt sâu mũi cao, rất điển trai và bảnh bao, thế nhưng vẻ mặt lại có hơi ngây ngốc, cứ thế mà dán mắt vào anh mình.

Nam Trà kinh ngạc, lại quay đầu nhìn anh Liên, sau đó nhìn người nọ. Đó chẳng phải là người vừa mua cánh tinh linh đấy ư?

Người lục tục rời đi càng lúc càng nhiều, chắn mất tầm mắt của Naqvi, hắn nhịn không được mà liên tục nghiêng đầu nhổm người. Thế nhưng vẫn không cách nào tránh khỏi việc bị người ta che mất tầm nhìn.

Chỉ vài giây mà đến khi có kẽ hở để hắn trông về phía Jasmine của hắn thì bóng dáng anh đã dần mất dạng. Có điều, trước khi đi mất, anh hơi quay đầu, để lại một ánh mắt xa xăm cùng nụ cười không rõ ý vị.

Naqvi ngây người ra, mãi đến khi Andrew huých hắn một cái, hắn mới sực tỉnh.

“Này, anh mua cánh tinh linh làm gì?”

Naqvi bày ra vẻ mặt bình tĩnh và nghiêm túc nói: “Mua làm quà.”

Andrew: “…” Là kẻ nào vừa bảo với cậu rằng tiền không phải là giấy?

Ánh mắt khi Khải Liên đi để lại cho hắn đã khiến tâm tình hắn trở nên bình ổn lạ thường, có cái gì đó rất an tâm, ngay cả khi hắn không nắm được bất cứ thông tin gì về người nọ, thế nhưng hắn có dự cảm, người nọ sẽ còn quay trở lại, hắn đã không cần phải lo lắng để vụt mất nữa.

Thế nên lúc này Naqvi đã lấy lại dáng vẻ bảnh bao của mình khi thường, không còn nhìn đông nhìn tây như nhà quê mới lên, cũng không sốt sắng ngó nghiêng khắp nơi để tìm người.

Hắn vuốt phẳng lại trang phục của mình, cũng đứng dậy, theo chân Andrew rời khỏi sàn đấu giá. Trước khi rời đi, có nhân viên đến đưa cho hắn một tấm thẻ màu đen dùng để xác nhận danh tính khi món hàng được đưa đến.

Andrew cũng nhận vài tấm thẻ tương tự, nhưng có màu sắc khác nhau, có lẽ chúng đại diện cho từng món đồ, mỗi món chỉ có một tấm thẻ, không thể làm giả.

Như lúc đến, theo dòng người rời khỏi nơi đấu giá ngầm, đi bộ một quãng ra cổng chính sau đó sẽ có xe đưa đón chuyên biệt.

Bởi vì trong số những người tham gia chỉ có Naqvi là nhân loại duy nhất, thế nên xe đưa về khách sạn cũng chỉ có hắn và Andrew, không có người khác.

Chờ khi về đến khách sạn, có một người đã đứng đợi ở đại sảnh. Xe còn chưa đến gần Andrew đã trông thấy dáng người cao dong dỏng, thân choàng áo khoác ngủ, yên lặng đứng dựa bên cửa. Tóc mái người nọ không như mọi ngày được chải gọn gàng ra sau mà hơi rũ xuống trước trán, cụp mi mắt nhìn vào điện thoại.

Cùng lúc đó, điện thoại trong túi cậu rung lên hai cái báo tin nhắn mới, không cần nói cũng biết là do ai gửi. Andrew lấy ra nhìn, quả nhiên là ông xã của mình: Sắp về chưa?

Andrew gõ bàn phím: Xe đến ngay trước mặt anh rồi nè!

Quả nhiên, ngay khi vừa nhận được tin hồi âm, người đàn ông cao ráo đang đứng ở cửa đại sảnh khách sạn lập tức ngước mắt.

Xe chuyên chở vừa dừng lại, Andrew nhảy xuống, nhào đến trước mặt người đàn ông kia, nắm lấy tay anh xoa nắn: “Sao không ngủ mà ra đây đứng?”

“Chờ em.”

Andrew cười hì hì, không đợi anh hỏi thăm đã gật đầu nói: “Nhiệm vụ hoàn thành!”

Trường Ninh cười nhìn cậu, sau đó lại nhìn về phía người còn lại cũng vừa bước xuống xe, vẻ mặt hắn dù rất bình thường nhưng anh vẫn cảm thấy có gì đó là lạ, giống như tâm trạng của hắn giờ phút này đang lơ lửng trên mây vậy. Chẳng biết vài tiếng tham gia buổi bán đấu giá kia đã gặp phải chuyện gì mà thành ra thế này.

Trên đường trở về phòng, anh quan tâm hỏi: “Naqvi, cậu thì sao?”

Anh vẫn còn nhớ chuyện mà hắn để kể cho mình lúc lạc trong hang động, mục đích hắn đến đây là để tìm người, nhưng buổi bán đấu giá đã kết thúc, nhìn hắn thế này không biết là có tìm được người hay chưa.

Naqvi nghe hỏi thì đáp qua loa: “Cũng tạm.”

Trong đầu hắn bây giờ toàn là suy nghĩ về người đàn ông kia, không cách nào nghĩ được đến chuyện khác, vì thế đối với mấy câu hỏi han của Trường Ninh hắn căn bản không nghe vào tai, chỉ đáp bừa cho có.

Andrew cũng huých hắn mấy cái mà thấy không “kéo” hắn xuống “mặt đất” được bèn từ bỏ.

Bởi vì Andrew bây giờ đã công khai làm tổ trong phòng bác sĩ nhà mình, thế nên thang máy cứ thế đi lướt qua tầng của cậu, thẳng tiến đến tầng của hai người. Vốn dĩ cậu còn định chờ đến sáng mai lại chạy sang hỏi thăm Naqvi xem rốt cuộc hắn bị cái gì, cả vụ cánh tinh linh nữa, sẵn tiện nghía một chút xem cánh tinh linh đã tách khỏi chủ rốt cuộc có gì đặc biệt. Thế nhưng không ngờ vào giây cuối trước khi bước vào phòng lại bị hắn gọi.

“Này.”

“Hả?”

Naqvi đứng ở cửa mím môi, chần chờ một chút, sau đó bày ra dáng vẻ nghiêm túc nói: “Đêm nay với cả sáng mai đừng sang làm phiền tôi đấy.”

Andrew: “???”

Hả?

Cậu còn chưa kịp phản ứng thì hắn đã đóng sập cửa lại. Hai giây sau lại bỗng dưng mở ra, Naqvi thò cái đầu ra ngoài, nhìn Trường Ninh: “Cả bác sĩ cũng đừng sang quấy rầy!”

Trường Ninh: “…”

Andrew: “Tên này điên rồi!”

“Anh có thấy tên Naqvi kia có cái gì lạ lắm không?”

“Lạ gì?”

“Hắn cứ sao sao ấy.”

Trường Ninh ngồi dựa vào thành giường, chống cằm nhìn người trước mặt thoát y.

Andrew vừa lầm bầm lầu bầu cái gì không biết, vừa cởi cúc áo bắt đầu thay đồ. Áo vest đen bên ngoài đã cởi bỏ, lúc này là áo sơ mi bên trong.

Trường Ninh vẫn yên lặng thưởng thức cảnh đẹp, thỉnh thoảng ừ hử hai tiếng coi như đáp lời cậu, trong lòng không để ý lắm, chỉ chú tâm xem cậu cởi quần áo.

Vóc dáng Andrew rất đẹp, thon gọn, có vai có eo nhỏ, lưng thẳng tắp, trông thì gầy như cởi áo ra lại đầy đặn, da thịt trơn nhẵn săn chắc, chưa kể đến màu da trắng và những điểm nóng như đầu vai, khuỷu tay, đầu ngón tay, cổ,… đều có màu hồng nhạt, đặc biệt là hai hạt đậu nào đó.

“Tên Naqvi kia đã lạ từ lúc bắt đầu đấu giá cánh tinh linh đến giờ…”

Trường Ninh nhịn không được nhớ đến khi cậu vừa uống máu mình xong, cơ thể lại càng thêm hồng hào đẹp mắt, yết hầu trượt lên xuống hai cái. Nhẹ giọng đáp lại lời cậu.

Andrew cởi tiếp đến thắt lưng, mở dây kéo quần, tuột xuống. Đôi chân dài trắng nõn lập tức lộ ra, cơ đùi và bắp chân thon gọn hơi căng chặt khi cậu cúi người xuống nhặt quần áo lên treo vào móc.

Andrew vừa thay đồ vừa luyên thuyên không ngừng kể lại hành vi kỳ lạ của Naqvi trong buổi bán đấu giá, hoàn toàn không để ý đến việc cơ thể mình đang bị rà soát một cách trắng trợn. Hoặc là nói, cậu cảm nhận được nhưng đã sớm quen thuộc với ánh mắt nhìn ngắm của anh, thậm chí còn đưa tay chỉnh lại quần lót, thật không biết là vô tình hay cố ý.

Ánh mắt Trường Ninh tối sầm lại, anh đứng dậy, đi về phía cậu trai đang cúi người chổng mông lục lọi trong tủ quần áo tìm đồ ngủ.

“Nhân loại mua cánh tinh linh làm gì nhỉ? Anh nói xem, trước đấy hắn bảo em là tên xem tiền như giấy, thế mà bây giờ lại mua về chỉ để tặng người, tiền không nói nhưng cái giá còn có một viên thuốc kéo dài hai mươi năm tuổi thọ! Thật chẳng biết là tặng cho ai.”

Trường Ninh nhìn cái mông căng tròn không ngừng lắc lư trước mặt, rất muốn đưa tay bóp một cái, nhưng anh vẫn thong thả ung dung sờ lên eo cậu, ôm lấy cậu từ phía sau.

Andrew có hơi cứng người lại, thế nhưng không phải vì bị anh ôm mà là vì bỗng sực nhớ ra cái gì đó, cậu rốt cuộc cũng nghĩ đến chuyện tìm người yêu của Naqvi, quay phắt người lại: “Có khi nào hắn đã tìm được…”

Trường Ninh vùi đầu vào bên cổ cậu hít sâu một hơi, đáp: “Tám chín phần mười là thế.”

“Á, vậy lúc nãy hắn bảo đừng tới phiền hắn ý là… tối nay hắn sẽ tìm được người kia…”

“Hoặc là, người kia sẽ đến tìm cậu ta. Theo như em kể, có lẽ cái người ban đầu muốn mua cánh tinh linh mà không thành đó chính là người cậu ta muốn tìm. Sở dĩ cậu ta mua đôi cánh đó hẳn là cách để giữ lấy mối liên hệ duy nhất, việc tặng người chỉ là thuận tiện mà thôi.”

Trường Ninh vừa nói vừa hôn hôn hõm cổ cậu, tiếp tục phân tích cho cậu nghe: “Tất cả những người có mặt ở đó đều là phi nhân loại, trừ cậu ta, vậy đối phương là chủng tộc gì? Làm sao để liên hệ? Chẳng phải chỉ cần buổi đấu giá kết thúc là sẽ không còn cách nào gặp được đối phương nữa sao? Vậy chi bằng mua thứ mà đối phương cần, đánh cược một phen, giữ lấy và tạo cơ hội gặp nhau.”

Andrew nghe xong thì ôm anh cọ cọ, cười hì hì khen: “Bác sĩ của em giỏi quá à.” 

“Nếu là anh, anh cũng sẽ làm vậy.”

Trường Ninh híp mắt nhìn cậu cọ loạn lên người mình, lúc này cậu chỉ mặc độc một chiếc quần lót tam giác, eo nhỏ và ngực trần đều phơi ra, còn không chút kiêng nể gì mà làm nũng.

Trường Ninh nhịn không được dời tay từ vòng eo nhỏ hữu lực xuống dưới, nằm lấy hai gò mông đầy thịt đang vểnh ra của cậu, xoa bóp. 

Cảm giác thật tuyệt, đầy đặn tràn cả lòng bàn tay anh, mềm nhưng rất đàn hồi. 

Quần lót tam giác ôm vừa khít bộ phận này nhanh chóng bị lực tay của Trường Ninh làm lệch đi, phía trước hơi lộ ra hai “quả bóng” tròn. 

Andrew bị anh bóp mông, hai mắt híp lại, liếm liếm môi, trên mặt hiện lên vẻ động tình. Kỳ thật, từ lúc cởi đồ, bị ánh mắt anh nhìn chằm chằm cậu đã ngứa ngáy rồi. Bây giờ còn dính sát vào nhau như thế, lại bị anh sờ soạng, chỗ đó của cậu bắt đầu độn lên, hơi cương cứng.

Andrew lắc lắc mông, cố tình cọ chỗ này cọ chỗ kia, còn ưỡn ngực chà xát hai đầu vú hồng hào lên người anh khiến chúng nhanh chóng dựng đứng, Trường Ninh nhìn vào chỉ muốn ngậm lấy chúng mà giày vò. Mà quả thật anh cũng đã làm như vậy.

Andrew được ngậm đến thích thú, đầu ngực cậu vẫn luôn nhạy cảm, bị trêu chọc một chút mà đã cương cứng, tê rần, phía dưới cũng đứng thẳng, đầu nấm hồng hào ló ra khỏi quần lót, rỉ nước.

“Ưm ~~ anh đừng liếm, em nhột, hút hút nó một chút, mạnh lên. A! Đúng rồi, thích quá.”

Trường Ninh chiều ý cậu, hút mạnh mấy hơi, sau đó còn dùng răng day day đầu vú đã ửng đỏ trong miệng, thành công nghe thấy cậu hít ngược, toàn thân run lên, không biết là đau nhiều hơn hay sướng nhiều hơn, nhưng vẻ mặt cậu rõ ràng là vô cùng tận hưởng, còn tự mình chơi đùa với đầu vú bên kia, dùng tay se se nó không ngừng.

Mà hai tay Trường Ninh đã bắt đầu luồn vào trong mép quần lót của cậu, nắm chặt lấy cánh mông căng tròn, nhào nặn tứ phía, thỉnh thoảng còn cố ý tách chúng ra khiến huyệt động bí ẩn ở giữa hé mở.

Anh hỏi: “Thế nào? Chỗ này đói chưa? “

Andrew nhắm mắt ngửa đầu, thỏa thích cảm nhận sự sảng khoái mà anh mang đến hơi đầu ngực của mình, rì rầm nói: “Ừm, đói, miệng trên miệng dưới đều đói, thèm ăn xúc xích lớn của ông xã.”

Trường Ninh nhếch môi, cười khẽ một tiếng, buông đầu vú đã bị cắn đỏ và liếm đến ướt sũng của cậu ra, hôn môi cậu một cái, kéo lấy tay cậu vén vạt áo choàng ngủ của mình lên, thò vào bên trong, sờ lên nơi đũng quần đã gồ to một khối. Anh nói: “Muốn ăn thì phải lăn vào bếp.”

Phong Ngoa

Add comment

error: Alert: Copy không được đâu bé ơi!!!