PHONG NGOA

Chương 22: Bạch tuộc cơ hội

Mùa hè nơi này không mưa thì thôi, nhưng đã mưa thì cực kỳ lớn, còn có gió to khiến hạt mưa quất vào người đau rát. Thế nhưng Nam Trà nằm giữa những xúc tu mềm mại hoàn toàn không bị gì cả, bao nhiêu nước mưa đều dội lên cái đầu rau câu to bự che chắn phía trên phát ra tiếng lộp bộp.

Không hiểu sao trong tim cậu lại nảy lên cảm giác gì đó khó tả, chỉ biết ngây người, mở to hai mắt nhìn cái đầu bự không ngừng lúc lắc trước mặt vì đang vội bò đi.

Tốc độ của bạch tuộc rất nhanh, chẳng mấy chốc đã về tới, bạch tuộc ôm Nam Trà trèo qua cổng lớn, chui vào nhà, đợi đến khi đặt cậu an vị trong phòng khách, điều đầu tiên nó làm chính là lột hết đồ của cậu ra.

Nam Trà bây giờ đau đầu, đau tay, cả người lạnh ngắt, hoàn toàn không cản được tám cái xúc tu của nó, chỉ vài cái chớp mắt đã toàn thân trần trụi, quần áo ướt thì bị vứt vào xó phòng.

Sau đó bạch tuộc nhanh nhẹn bò vào phòng tắm, vì dính nước mưa mà tiếng lẹp bẹp của giác hút phát ra vô cùng vang dội, nó lấy cho Nam Trà một cái khăn lông khô ráo, bọc kín cậu lại, hành động nhanh đến mức Nam Trà còn chưa kịp ngại ngùng vì bị một con bạch tuộc cởi đồ nữa.

Lúc này bạch tuộc mới nhớ mà thu nhỏ cơ thể về kích thước ban đầu, sau đó nhanh chóng bò xuống ao tìm thuốc, trước khi đi còn không quên xoa xoa má Nam Trà, bảo: Em ngoan ngoãn ở yên đây chờ ta!

Chỉ tiếc Nam Trà bây giờ chưa thể nghe thấy.

Lúc này cậu nghĩ lại mà có chút kinh sợ, nếu không có bạch tuộc thì cậu chắc đã không về được rồi.

Nam Trà run rẩy kéo kín chiếc khăn, không biết bạch tuộc đi đâu nhưng cậu cảm giác được vừa nãy dường như nó muốn nói với cậu rằng nó sẽ trở lại nhanh thôi. 

Bị đập đầu một cái, tay chân trở nên vô lực, vì thế Nam Trà cũng không cậy mạnh mà tự đi tìm quần áo khô mặc vào, chưa kể trên cánh tay không ngừng truyền tới cảm giác đau rát vì vết rách do va phải đá dưới sông. Vết rách khá dài, kiểu này chắc chắn phải đi bệnh viên khâu vài mũi.

Nam Trà thở dài, cũng may trên đường trở về bạch tuộc dùng giác hút dính lại nên cậu không mất máu quá nhiều, nhưng bây giờ không có bạch tuộc, chỗ vết thương lại bắt đầu rỉ máu.

Rào rào.

Nước mưa theo từng đợt gió mạnh đập vào cửa kính.

Cậu thất thần nhìn ra ngoài, đồ ăn vừa mua và chiếc xe đạp đều rơi hết ngoài sông rồi, có lẽ ngày mai phải nhờ người mò cái xe lên.

Đúng lúc này, một tia chớp bổ xuống, cả bầu trời lóe lên tia sét tím rực, đẹp nhưng đáng sợ.

Bẹp một tiếng.

Nam Trà giật mình quay đầu nhìn, bạch tuộc đã trở lại, trên xúc tu còn quấn theo cái gì đó.

Toàn thân bạch tuộc ướt nhẹp, bò lẹp bẹp đến bên cạnh Nam Trà, thân thiết dùng giác hút dính dính gò má cậu vài cái như đang nói: Ta trở lại rồi đây.

Sau đó nhẹ nhàng kéo cánh tay bị thương của cậu ra khỏi khăn lông.

Lúc này Nam Trà mới thấy rõ thứ mà bạch tuộc cuốn trong xúc tu là gì, đó là một cái vỏ ốc màu trắng ngà, miệng vỏ đã được đậy kín nên không biết bên trong là thứ gì.

Chỉ thấy bạch tuộc kéo lấy tay cậu, sau đó nhìn nhìn cậu.

Nam Trà nuốt nước bọt, khó khăn hỏi: “Cưng định làm gì? Thứ kia là cái gì vậy?”

Là thuốc bôi cho em.

Bạch tuộc lại dùng xúc tu vuốt ve cánh tay đang cứng ngắc của cậu: Đừng sợ, hơi đau một chút nhưng mà vết thương sẽ nhanh chóng lành lại.

Nam Trà không nghe thấy được, cậu hơi căng thẳng vì không rõ bạch tuộc định làm gì… nhưng thấy nó mở nắp vỏ ốc, bên trong là thứ dung dịch gì đó đặc sệt cũng màu trắng ngà, còn thoang thoảng mùi rong biển, cậu biết ngay bạch tuộc muốn bôi thứ đó lên tay mình.

Không cho Nam Trà thời gian phản ứng, bạch tuộc nhanh chóng đổ một ít thuốc lên đầu xúc tu, sau đó bôi lên miệng vết thương. Động tác rất nhanh như vẫn đủ nhẹ nhàng.

Có điều vì đặc tính thuốc, thuốc vừa dính vào, một cơn đau buốt lập tức truyền đến, Nam Trà nhăn nhó mặt mày, liên tục kêu ui ui ui, còn muốn đẩy bạch tuộc ra.

“Cưng làm cái gì? Đừng có bôi tầm bậy vào vết thương chứ! A!”

Thế nhưng bạch tuộc chỉ hơi né tránh rồi dùng một xúc tu rảnh rỗi của mình giữ lấy cái tay không ngoan kia của Nam Trà, tiếp tục cẩn thận bôi thuốc.

“A!” Nam Trà đau tới chảy cả nước mắt, cậu cắn răng, hai mắt thì trừng bạch tuộc nhưng nước mắt vẫn cứ rỉ ra.

Vì để cậu không quá đau, bạch tuộc cố gắng bôi thuốc nhanh nhất có thể. Đợi đến khi bôi xong thì cánh tay Nam Trà đã tê tái mà xụi lơ, hai mắt đỏ bừng.

Cậu nghĩ, vết thương mà nhiễm trùng thì Rau Câu Nhỏ chết với cậu! Cậu nhất định sẽ mang nó đi chiên giòn!

…Được rồi, thật ra thì cậu không nỡ đâu…

Đương lúc cậu phân vân xem có nên đội mưa đi bệnh viện kiểm tra không thì một xúc tu mềm mại vươn tới, nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt rỉ ra lúc nãy còn vương trên má, sau đó mút má cậu một cái.

Nam Trà đơ người một giây, cảm giác vừa rồi cứ như được hôn vào má vậy! Cậu đỏ mặt xoay đầu sang chỗ khác, cậu còn chưa quên bản thân mình đang trần như nhộng trong khăn tắm đâu!

Bạch tuộc híp mắt, rung rung đầu như đang cười, sau đó bám lên người cậu.

“Này này, Rau Câu Nhỏ! Cưng đừng trèo lên người anh!”  

Chưa kịp gỡ nó xuống thì chỗ đau trên đầu bỗng nhiên mát lạnh, cơn nhức nhối nãy giờ lập tức tiêu tán.

“!!!”

Bạch tuộc vừa xoa xoa cục u trên đầu cậu, vừa híp mắt nhìn cậu: Thế nào? Tốt hơn không?

Nam Trà ngạc nhiên, giơ tay muốn sờ cục u của mình nhưng chỉ sờ được cái xúc tu đang đặt trên đó. 

Thuốc này thật sự có tác dụng à?

… Cũng phải, Rau Câu Nhỏ đâu phải bạch tuộc bình thường, vài chuyện kỳ lạ gì đó như việc nó biết rửa rau, không cần nước vẫn sống thoải mái trên bờ, còn chui vào balo đòi đi chợ chung,… cậu đều đã thấy qua. Bây giờ chỉ một cái vỏ ốc chứa thuốc xịn thôi không đủ khiến cậu ngạc nhiên hơn đâu.

Nhưng cậu nghĩ, dù sao cũng phải đợi sáng mai đón xe buýt đến bệnh viện kiểm tra thử một phen, cũng để xem xem đầu mình có làm sao không, dù gì thì đập đầu tới ngất đi một lúc cũng không phải chuyện nhỏ.

Sau khi được bạch tuộc thoa thuốc, cơn nhức đầu cũng tan đi hết, bây giờ Nam Trà mới thấy lạnh, mưa vừa kéo đến là cơn nóng mùa hè bị thổi tan đi ngay, chưa kể cậu còn rơi xuống sông, nước sông vốn lạnh hơn cả nước mưa. Bây giờ cậu chỉ muốn mặc quần áo vào mà thôi!

Nam Trà đứng dậy, thế nhưng vừa đứng dậy thì đen mặt, mà bạch tuộc nào đó đang bò dưới sàn nhà ngước mắt lên nhìn lập tức được chiêm ngưỡng cảnh xuân một phen.

Khăn lông chỉ có chiều dài chứ chiều dọc thì không bao nhiêu, khi Nam Trà ngồi thì có thể bao hết toàn thân cậu, nhưng vừa đứng dậy, nửa thân dưới cứ thế lộ ra hết. Thật hời cho con bạch tuộc dâm đãng nào đó đã chuyển từ tím đen sang màu đỏ rồi.

Nam Trà vội kéo khăn lông quấn quanh eo, che mông, che chim nhỏ. Không phải cậu chấp nhất gì chuyện khỏa thân trước một con bạch tuộc, điều quan trọng là trong nhận thức của cậu, con bạch tuộc này rõ ràng không thuộc về trái đất. Trí thông minh của nó không khác gì con người vậy nên khỏa thân trước mặt bạch tuộc lúc này có hơi… Đã vậy nó còn nhìn chằm chằm chỗ đó của cậu nữa chứ!

Nam Trà ngại muốn chết, cậu túm khăn, cắm đầu đi thẳng về phòng. Không biết là đang xấu hổ hay đang tức giận nữa mà mặc kệ bạch tuộc bò lẹp bẹp theo sau.

Lúc mặc đồ, Nam Trà đóng cửa phòng nhốt bạch tuộc bên ngoài không cho nhìn lén, dáng vẻ vừa thẹn vừa buồn bực. Thực chất nội tâm cậu giãy giụa không thôi, cậu không tài nào hiểu được cái cảm giác dâng lên trong lòng mình lúc được Rau Câu Nhỏ ôm về và bôi thuốc nữa.

Nam Trà nhìn cánh tay bị thương của mình, vết thương được phủ một lớp thuốc màu trắng ngà, cảm giác đau rát đã rút đi hết rồi, hoàn toàn không còn nghe đau nữa, thứ thuốc kia có tác dụng. 

Cậu thở dài, liếc mắt ngó ra ngoài thì thấy bạch tuộc đang dán dính trên cửa kính, hai mắt vàng to dòm vào trong phòng. Rõ ràng, cái tên này vẫn nhìn lén cậu thay đồ!

Đáng ghét mà!

Nói ghét vậy thôi nhưng tối đó Nam Trà vẫn ôm bạch tuộc ngủ. Bạch tuộc cũng ôm cậu trong lòng, một cái xúc tu thỉnh thoảng xoa cục u chưa xẹp trên đầu cậu, khiến cậu thoải mái tới mức ngủ say thật say, hoàn toàn không biết bạch tuộc nào đó lại nhân lúc cậu ngủ mà sờ mó khắp người cậu cho đỡ cơn thèm vì nhiều ngày không được thân thiết, đặc biệt là cái chỗ mà cậu vô tình để nó nhìn thấy lúc quấn khăn tắm.

Phong Ngoa

Add comment

error: Alert: Copy không được đâu bé ơi!!!