PHONG NGOA

Chương 20: Bộ xương biết nói

Chợ phù thủy. Nằm ở phía bắc thành phố, cũng nằm ngay trên nơi ven sông ngoại thành, chỉ cần đi men theo đường sông từ nhà của anh người cá kia là sẽ gặp được một kết giới vô hình nằm giữa hàng cây bên sông. 

Đoạn đường đi từ nhà anh ta đến chợ gần như phải vòng nửa cái thành phố mới đến được. 

Ali ngồi trên chổi. Trời dù đã tối cậu cũng không bỏ mũ vành to xuống, thứ này ngoại trừ che nắng, điều hoà nhiệt độ nóng lạnh thì còn có thể cản gió thốc tới khi bay nhanh. Cậu đưa tay ra sau lục lọi trong mớ lông chổi, lấy ra một ngọn đèn dầu kiểu cũ rồi gõ gõ lên mặt kính của đèn, lầm bầm thần chú gì đó, sau đấy cách một lớp kính thổi nhẹ về phía tim đèn. Chậm rãi, có một ngọn lửa bắt đầu le lói, nó càng lúc càng sáng, đợi qua vài giây, ánh sáng từ ngọn đèn đã tỏ. Cậu treo nó lên móc treo phía trước chổi, cố định chắc chắn, bắt đầu bay về phía thành phố. 

Chợ phù thủy. 

Như cái tên của nó, đa số các sạp quán đều là do phù thủy đến bày bán vật phẩm của mình, hiển nhiên cũng có những chủng tộc khác. Nơi này có đủ thứ trên trời dưới đất, phần lớn là bùa chú, thuốc thang, các loại nguyên vật liệu hoặc những động vật kỳ lạ. 

Bao quanh khu chợ là một lớp kết giới mỏng được thiết kế để nhận dạng sinh vật sống. Những nhân loại bình thường sẽ bị lớp kết giới này cản lại bên ngoài, trong mắt họ, khu chợ không phải hề sầm uất náo nhiệt mà chỉ là một toà nhà còn đang thi công bị bỏ hoang. 

Thỉnh thoảng sẽ có một vài nhân loại đi lạc vào, sở dĩ bọn họ có thể đi vào là vì một phần trong dòng máu của họ có lai với chủng tộc phi nhân loại nào đó mà không tự biết, thế nên kết giới mới tự động mở ra cho họ. Có điều trường hợp ấy rất ít, mà cũng chẳng ảnh hưởng nghiêm trọng gì, cùng lắm thì nếu có người bị doạ sợ sẽ được bảo an của khu chợ tiễn đường ra ngoài.

Ali bay nhanh trên bầu trời, đèn dầu dù đã được cố định nhưng thỉnh thoảng cũng lay động một chút. Ngọn đèn này đã được yểm phép, nó chỉ chiếu sáng cho chủ nhân của nó sử dụng, tất nhiên có thể thay đổi theo ý muốn của chủ nhân. Vì thế mà người khác hoàn toàn không thấy được ánh sáng của nó. Giữa màn đêm đen kịt vẫn chỉ là một cái bóng đen thoăn thoắt bay nhanh qua không để lại chút dấu vết gì.

Chẳng mấy chốc sau Ali đã trông thấy một toà nhà lớn còn đang thi công, cả vùng bị bỏ hoang âm u tối đen như mực. Cậu hạ thấp độ cao, lượn vòng xuống bên mé sông, bay dọc theo hàng cây một đoạn, rất nhanh đã thấy một thân cây to khác biệt hẳn với những cây còn lại. 

Hai hàng cây bên bờ sông phần lớn là cây hoa giấy, thế nhưng chỗ này lại có duy nhất một cây dẻ chen vào. Buổi tối nếu nhìn kỹ sẽ nhận ra có một vài quả dẻ trên đó phát ra thứ ánh sáng màu xanh lục nhẹ. Đó là cửa kết giới. 

Kết giới tạo ra một vòng sáng ánh lên những quả dẻ này thế nên cả cây giống như có một lằn ranh ngăn cách, đi qua đó là bước vào chợ phù thủy. 

Ali điều khiển chổi sà xuống, bay xuyên qua kết giới vô hình. 

Chỉ trong chớp mắt, nơi hoang vu vắng vẻ bỗng trở nên náo nhiệt, đáng lẽ ra nó chỉ là một toà nhà bỏ hoang u tối vậy mà bỗng chốc lại biến hóa khôn lường, khắp khu đất dày đặc những gian hàng kỳ quái và ánh đèn vàng lấp lánh. Tiếng nói cười rôm rả, người tới lui nườm nượp. 

Ali vừa bay qua kết giới suýt thì tông phải một người phụ nữ, trên đầu người nọ có hai cái tai xù. Nếu không phải chị ta nhanh nhẹn né sang một bên thì đã bị chổi của cậu tông trúng. 

Chị ta quất cái đuôi to của mình về phía cán chổi, gạt nó sang một bên rồi cười nói: “Cẩn thận tí nào em trai.”

Ali cuống quýt xin lỗi. 

Ở cửa kết giới thỉnh thoảng hay xảy ra mấy trường hợp tông người như thế này. Nhẹ thì như tránh kịp, nặng thì ngã, lắm lúc sẽ có lời qua tiếng lại cãi vã nhưng rồi cũng tự nhường nhau lối đi, nếu không thì bảo an qua hốt. 

Chị gái nọ thấy Ali như vậy thì cười cho qua, không để bụng mà ung dung bước đi, cái đuôi to xù bồng bềnh qua lại hút mắt tất cả những người xung quanh, dáng vẻ yêu kiều cực kỳ. 

Ali không để ý đến, bây giờ trong lòng chỉ có món bạch tuộc sốt cay ngon số dách ở chợ phù thủy. Cậu đã quá quen thuộc với khu chợ này, cưỡi trên chổi bay là là, linh hoạt luồn lách qua đám người muôn hình vạn trạng, tìm đến quầy hàng của một vị đầu bếp hải sản. Người nọ chỉ mở quầy vào một ngày trong tuần, cũng chính là hôm nay, bán rất đắt hàng. 

Chốc lát sau Ali đã trông thấy ở góc cuối dãy hàng quán có một cái quầy nhỏ chen kín người. Còn chưa đến gần mà mùi hải sản nướng đã chui vào mũi. 

Cậu vội bay tới, chiếm lấy vị trí xếp hàng ngắn nhất hét lớn: “Cậu chủ, một phần bạch tuộc sốt cay điiiiiii!”

Từ trong quầy hàng vang lại tiếng đáp: “Được, lại thêm một phần bạch tuộc sốt cay.” Đi kèm sau đó là một chuỗi tiếng vang xèo xèo của thức ăn rơi vào chảo dầu nóng. Mùi hương càng thêm ngào ngạt khó mà cưỡng lại. 

Bụng Ali bắt đầu kêu rột rột không ngừng, mấy vị khách đứng xếp hàng trước cậu cũng hít hà khen thơm quá. 

Tốc độ của chủ quán rất nhanh, một hàng khá dài nhưng đợi chỉ tầm mấy phút đã đến lượt Ali. Cậu nhanh tay chỉ vào mấy cái tô để trên bàn bếp của chủ quán: “Nhiều tương, nhiều mè và mỡ hành nha.”

“Được.”

Chủ quán là một cậu thanh niên rất trẻ, mặc trang phục đầu bếp của nhân loại thường thấy trong nhà hàng, đầu cũng đội mũ. Tướng tá nhỏ con nhưng từ trong vạt áo của cậu lại thò ra tám cái xúc tu, mỗi cái một nhiệm vụ, huy động hết sức mà làm việc. Đó cũng chính là lý do mà thời gian phục vụ lại nhanh như vậy, ba đầu sáu tay làm sao bì được một đầu nhưng đến tám cái tay. 

Chưa đến một phút mà phần bạch tuộc sốt cay của Ali đã có, cách một cái hộp giấy nóng đến phỏng tay. 

Ali treo lên chổi, trả tiền nói: “Cảm ơn.”

Cậu chủ lập tức cười vui vẻ: “Anh phù thủy lần sau lại ủng hộ tiếp nhé.”

Ali gật đầu: “Tất nhiên rồi.” Đây là quán ưa thích của cậu mỗi khi đến chợ, đã đến thì nhất định phải ghé qua. 

Ali dùng que xiên chọt lấy một miếng râu bạch tuộc được cắt nhỏ, thổi phù phù rồi cho vào miệng. Vị cay nồng của ớt lập tức lan toả, pha với vị hành ngọt ngọt và sốt tương cay mặn, còn có mùi thơm nhè nhẹ của mè, nhai giòn giòn.

Ali ngất ngây vừa ăn vừa bay trở về, chờ khi về đến nhà thì nửa hộp bạch tuộc đã vào bụng cậu. 

Hơn sáu giờ, chưa đến nửa tiếng nữa là Hoàng Bách về đến nhà. Vì vậy Ali nhanh chóng cất chổi bay, thả cái hộp bạch tuộc lên bàn, chạy đi tắm. Tắm xong thì bắt tay vào nấu cơm, về phần thức ăn thì phải chờ anh đi làm về mua cho cậu. 

Vừa đúng lúc cậu cắm điện nồi cơm xong thì tiếng xe của Hoàng Bách đã vang lên ngoài ngõ, sau đó là tiếng kéo cửa sập của gara. 

Ali lấy tạp dề mặc vào, mặt mày tươi rói đi mở cửa đón anh, câu đầu tiên chính là: “Anh về rồi.”

Hoàng Bách đang định mở cửa thì tay rơi vào hư không, một bộ đồ bay xuất hiện, kèm theo đó là mùi sữa tắm nhàn nhạt. Anh mỉm cười ôm cậu hít một hơi thật sâu, hỏi: “Vừa tắm xong à?”

Ali gật đầu dạ một tiếng, nhanh tay đỡ lấy túi thức ăn to đùng mà anh mang vào: “Sao anh mua nhiều thế?”

“Anh mua cho cuối tuần. Đỡ phải ra ngoài.”

“Dạ.” Đáp rồi Ali kéo anh vào nhà, bảo: “Mấy món này em nấu nhanh lắm, anh đi tắm trước rồi ăn nhé.”

“Ừ.”

Quả thật đúng như lời cậu nói, Hoàng Bách tắm rửa sạch sẽ xong, ngâm mình một chút, khi đi ra thì khắp nhà đã phảng phất hương thức ăn thơm lừng. Trên bàn ăn trong phòng bếp đã xuất hiện vài đĩa thức ăn và chén đũa đặt ngay ngắn. 

Hoàng Bách vừa vào trước hết là ngó qua một cái. Ừm… thịt kho củ cải, nấm hương xào với tôm và rau mùi, canh súp lơ.

Thịt kho trông rất ngon, màu đậm, mấy khối thịt ba chỉ được cắt vuông vức cực kỳ đẹp mắt, anh nhón lấy một miếng ăn thử, vị rất vừa miệng, béo và thơm. Nấm hương xào cũng ngon, mềm mềm, mọng nước, tôm được lột vỏ đỏ au trông càng ngon mắt. Canh súp lơ thì Ali còn đang nấu. 

Hoàng Bách cũng ăn thử một miếng nấm hương, sau đó phát hiện trên bàn còn có một hộp bạch tuộc không biết là ướp với loại sốt gì mà đỏ ché. Anh nhớ mình không có mua bạch tuộc, bèn cầm một miếng lên nhìn nhìn, hỏi: “Em mua hả Ali?”

Ali đang nếm canh quay lại nhìn: “Dạ, lúc đi giao hàng về tiện thể ghé mua ở chợ phù thủy. Ngon lắm đó.”

“Thế à.”

Hoàng Bách không nghĩ nhiều, định bỏ vào miệng thì Ali ở bên kia bỗng trợn mắt, cầm vá múc canh nhào qua: “Anh đừng ăn! Nó cay lắm, anh ăn không được đâu.”

Hoàng Bách chớp mắt nhìn cậu: “Anh ăn cay được.”

Ali lắc đầu nguầy nguậy: “Không được, ý em là, không tốt cho nơi này.” Nói rồi cậu bỗng ôm chầm lấy anh, hai tay đặt lên gò mông đào nào đó. 

Cậu nói: “Buổi trưa chúng ta vừa làm xong. Không tốt đâu.”

Hoàng Bách nghe xong thì vành tai đỏ lên, nhưng anh đã ngậm vào một chút rồi, bây giờ bỏ thì phí mà để lại thì kỳ. Ali bèn áp mặt đến há miệng: “Đút em.”

Hoàng Bách cười khẽ: “Miệng em nằm ở đâu vậy?”

“Anh biết mà, chẳng phải anh thường nhắm mắt hôn bừa cũng chính xác sao? Nào, đút em.” Nói rồi cậu lại há miệng. 

Hoàng Bách đành phải bất đắc dĩ mà đút bừa, chỉ hy vọng không đút trúng mũi hay mắt cậu, cái này cay lắm. Kết quả cuối cùng, Ali mỹ mãn ăn được bạch tuộc cay do anh Bách đút. Nhai nhồm nhoàm bảo: “Anh cũng ngồi xuống đi, em nấu canh xong rồi, chúng ta ăn thôi.”

Bữa tối hôm đó vẫn diễn ra ngọt như mọi ngày.

Vì buổi trưa đã làm tình một trận nên tối nay hai người không có ham muốn lắm, Ali lại đòi xem phim, vì thế mà cả tối chỉ nằm ôm nhau cùng xem ba bộ phim. Ngày mai là thứ bảy, Hoàng Bách không cần đến công ty nên anh cũng thoải mái thức khuya xem cùng cậu, có điều giữa chừng thì ngủ mất, đầu tựa trên vai Ali nặng trịch. 

Ali đỡ lấy anh, ôm vào lòng, để anh nằm trong ngực mình mà ngủ, còn mình thì tiếp tục xem hết bộ phim cuối cùng. 

Hoàng Bách không biết mình vừa ngủ, trong căn phòng tối đen chỉ có ánh sáng hắt ra từ TV bắt đầu xảy ra biến hoá. Chính xác hơn thì, người nào đó bắt đầu xảy ra biến hoá, chỉ có điều ánh sáng từ TV quá yếu, không tỏ rõ được thân thể đang ngồi trên giường của cậu. Chờ đến khi bộ phim kết thúc, cậu ôm anh nằm dài xuống giường ngủ say như chết. Bởi vậy mà chính cậu cũng không phát hiện ra bất thường đó. 

Sáng hôm sau, dù không phải đi làm thì Hoàng Bách vẫn có thói quen dậy sớm, đúng giờ sinh học thường ngày là tỉnh giấc. 

Vừa cử động thì điều đầu tiên cảm nhận được là một cánh tay đang vắt ngang eo mình, có hơi thở ấm áp phả vào sau gáy. Bởi vì anh cử động mà người nằm phía sau hừ nhẹ một tiếng, tay đang ôm anh siết chặt lại, dụi mặt vào cổ anh. 

Khoé môi Hoàng Bách cong lên, biết là Ali lại đang làm nũng. Anh đưa tay vào trong chăn, nhấc cánh tay nặng trên eo mình lên để xoay người, khàn khàn gọi tên cậu: “Ali…”

Anh theo thói quen mà muốn kề sát vào mặt cậu cạ chóp mũi, nhưng nửa đường hé mắt nhìn phải lập tức khựng lại, một giây sau đó lông tơ dựng đứng hết cả lên, giật mình ngồi bật dậy, trợn trừng nhìn người trên giường. 

Chỉ thấy đó là một bộ xương đang xỏ trong mớ quần áo và chăn hỗn độn, người trong lòng đột nhiên rời đi mất khiến ‘nó’ thò cái tay xương xẩu ra, không ngừng lần mò xung quanh, tìm kiếm, vừa tìm vừa lầm bầm gọi: “Anh Bách…”

Giọng nói khàn khàn ngái ngủ quen thuộc vang lên. 

Hoàng Bách: “…”

Bộ xương biết nói?

Phong Ngoa

Add comment

error: Alert: Copy không được đâu bé ơi!!!