PHONG NGOA

Chương 19: Bữa ăn vui vẻ

Buổi trưa, Nam Trà làm thức ăn dưới bếp, cậu đi qua đi lại, sau lưng vang lên tiếng lẹp bẹp lẹp bẹp, bạch tuộc nào đó cũng bò qua bò lại cùng.

Thấy nó bám lấy mình mãi, Nam Trà ôm nó lên, đặt cạnh bồn rửa, trong bồn là rau cải đang chờ được rửa sạch.

Nam Trà chọt chọt cái xúc tu đang quấn tay mình, hỏi: “Biết rửa rau không?”

Nó mà biết, chắc từ nay về sau nếu có ai đó kể cho cậu nghe một câu chuyện khó tin cách mấy, cậu nhất định sẽ tin ngay. Dù sao, trên đời này đã có một con bạch tuộc biết rửa rau, thì còn cái gì là không thể xảy ra được nữa?

Quả thật, bạch tuộc ta biết rửa rau đó!

Chỉ thấy bạch tuộc chớp chớp mắt nhìn cậu, giơ xúc tu mút má cậu một cái, sau đó bắt đầu rửa rau.

Nam Trà: “…”

Được rồi, từ bây giờ cậu nên tập làm quen dần với những điều kỳ thú này đi!

Một người một bạch tuộc loay hoay trong bếp. 

Nam Trà thì chiên thịt, bạch tuộc thì rửa rau. Cậu vừa đợi thịt chín vàng vừa trêu ghẹo bạch tuộc, hết kéo xúc tu nó lại chuyển sau bóp bóp nốt giác hút mềm mập, nghe nó dính lại với nhau rồi tách ra vang lên tiếng “bóc” rất vui tai. Sau đó lại xoa xoa cái đầu tròn chỉ để trông thấy đầu nó rung lên như cục rau câu.

Bạch tuộc không những không phiền mà còn thoải mái hưởng thụ. Nó nheo mắt, thích thú búng xúc tu một cái, kết quả khiến một giọt nước văng vào chảo thịt chiên, dầu nóng lập tức bắn lên.

“A!”

Nam Trà giật cả mình, may là không văng trúng cậu bởi vì khu bếp nằm phía trong cùng, bên phải là tường, bên trái là bồn rửa, mà cậu thì đứng bên trái của bồn rửa, thế nên dầu hoàn toàn không bắn tới chỗ cậu, nhưng bạch tuộc nào đó thì xui xẻo rồi, dầu nóng văng dính cái đầu tròn làm nó đau tới run lên bần bật, mấy cái xúc tu co rúm lại hết cả, nhăn nheo hệt như cái lần nó “nếm” phải thuốc chống muỗi bôi trên người Nam Trà. Màu da thoắt cái cũng chuyển sang màu thịt bò tái.

Nhìn là biết không ổn rồi, Nam Trà nhanh chóng vẩy nước lạnh lên đầu nó, thổi thổi, vừa thổi vừa dỗ: “Ngoan, không đau không đau!”

Dầu chiên rất nóng, chỗ da bị bắn trúng rõ ràng trở nên nhạt màu hơn. Bạch tuộc thở hổn hển, buông rổ rau nhào tới ôm chầm lấy Nam Trà, mặt mày nhăn nheo, hai mắt rơm rớm, trông thương không chịu được.

Nam Trà không ngừng dùng một tay vuốt đầu bạch tuộc, một tay còn lại đỡ dưới thân bạch tuộc, bế nó tránh xa khỏi khu vực bếp.

Quá nguy hiểm rồi! Nhỡ thành bạch tuộc chiên xù thì cậu biết đi đâu tìm lại một cục rau câu vừa mềm vừa thông minh như thế này đây?!

Trong tủ bếp có một lọ mỡ trăn chuyên trị bỏng, vừa lúc cần gấp.

Bầy cá nào đó vẫn còn đang hì hục cọ ao nhà, lần thứ hai bị mù mắt cá.

Cá thân dẹp thò đầu khỏi mặt ao, trợn trừng mắt: “Cậu Nam Trà lại bị lừa! Ai chẳng biết da thủ lĩnh dày còn hơn vỏ bọn hàu trăm năm bám dưới đáy ao này, văng có chút dầu mà cũng làm nũng cho được! Tôi thề là thủ lĩnh đau chết liền, ngài ấy chỉ đang diễn kịch!”

Dường như biết tên cấp dưới nào đó lại nói xấu mình, bạch tuộc đang được người thương ôm trong lòng bôi thuốc liếc mắt nhìn sang.

“Éc!” Cá thân dẹp bị lườm cho dựng cả vảy, nó đảo mắt một vòng, cứng miệng nói: “Ngài nhìn tôi làm gì, tôi có nói gì đâu.” Sau đó vội lặn mất tăm chỉ để lại một vòng gợn nước trên mặt ao.

Về phần bạch tuộc, bây giờ nó đã bám hết lên người Nam Trà, tám cái xúc tu có hết bốn cái thò vào trong áo cậu mà dính lên eo cậu.

Quả thật, da bạch tuộc không phải dày bình thường, bởi vì nguyên hình của nó cũng không giống hải sản thế này, hiển nhiên là trông đáng sợ và dữ dằn hơn nhiều, còn có gai nữa. Cho nên chút dầu nóng đó chẳng bỏ bèn gì. Cơ mà, nó phát hiện những lúc như thế này Nam Trà đều sẽ rất quan tâm nó, dịu dàng cực kỳ, làm nó phát nghiện rồi, chỉ hận không thể lúc nào cũng được cậu yêu thương như thế này.

Mà vốn dĩ, đây cũng là một trong kế hoạch khiến Nam Trà càng lúc càng quen hơn với sự đụng chạm của nó nha. Bây giờ không thể nhân cơ hội lúc cậu ngủ mà làm chuyện kia kia, vậy thì tạo ra cơ hội thôi.

Thế nên, bạch tuộc nào đó cố tình biến đổi màu da chỗ dầu bắn trúng trở nên nhạt hơn, làm Nam Trà cho rằng nó bỏng thật, ngồi cẩn thận bôi mỡ trăn cho nó. Hoàn toàn không để tâm đến bốn cái xúc tu đang làm chuyện xấu xa trong áo cậu.

Có lẽ ở một mặt nào đó, trong vô thức, Nam Trà đã thật sự quen với những đụng chạm của bạch tuộc vì cảm giác này rất quen thuộc, như cơn mơ những đêm trước, làm cậu trong lúc nhất thời không chú ý đến. 

Bạch tuộc coi như thành công được một nửa, ít ra khi Nam Trà bị chuyện gì đó kéo hết sự tập trung và lực chú ý thì cậu không kháng cự lại nó nữa. Nó tin chắc rằng cứ từ từ như vậy thì cậu sẽ thích nó thôi.

Sau tai nạn dầu bắn, Nam Trà không để bạch tuộc ở gần khu bếp nữa mà bắt nó ngồi yên trên bàn ăn, còn cậu thì tiếp tục làm thức ăn.

Chờ khi thức ăn chín, mùi thơm ngào ngạt cũng tỏa ra xung quanh.

Một đám cá đã sớm hóng ăn từ nãy đến giờ đang không ngừng lượn qua lượn lại.

Mực nhỏ được cá lớn ôm trong lòng cũng hít hà hít hà: “Anh ơi, thơm quá!”

Cá lớn ngẫm nghĩ một chút, bèn ngoi đầu khỏi ao, phun một vòi nước nhỏ lên cao hòng lôi kéo sự chú ý của thủ lĩnh nhà mình.

Vì bàn ăn nằm sát cửa sổ bên phía hành lang, ngồi ăn ở đây hoàn toàn có thể thấy được ao nhà, vậy nên lúc này nó cũng thấy một cột nước nhỏ bắn lên cao trong ao, thầm biết cá lớn lại gọi mình.

Bình thường, mỗi lần cá lớn gọi nó đều là kêu về nhà xử lý công việc, nhưng bây giờ bạch tuộc đang hạnh phúc vì được người trong lòng quan tâm lo lắng, tâm trạng cực kỳ tốt, ngay cả khi bị gọi đi cũng không tỏ vẻ khó chịu gì.

Nó chỉ nhìn nhìn Nam Trà thêm vài cái rồi lẹp bẹp bò xuống.

Có điều, lần này cá lớn gọi nó không phải để về nhà, mà là hỏi chút đồ ăn cho mực nhỏ của mình, sẵn tiện, mình ké được thì càng tốt.

Nam Trà đang làm nước sốt để rưới lên thịt chiên, mắt thấy bạch tuộc không nghe lời lại bò xuống bàn nhưng phát hiện nó không đến gần khu bếp nên cũng an tâm, không cản lại.

Chỉ thấy bạch tuộc bò ra ngoài hành lang, sau đó thò xúc tu xuống ao nghịch nước, không biết đang làm cái gì mà thỉnh thoảng có vài gợn sóng lan ra trên mặt ao.

Cậu nghĩ, có lẽ bạch tuộc chán nên tìm cái gì đó chơi. Không ngờ cậu vừa làm thức ăn xong, bạch tuộc lại trở về, vươn xúc tu mềm mại vẫn còn dính nước ao mà cuốn lấy góc áo cậu, kéo kéo.

Cậu tiện tay cầm khăn lau khô cái xúc tu mềm mềm nọ, hỏi: “Làm sao?”

Bạch tuộc đổi sang nắm lấy tay cậu, giác hút theo thói quen mà mút mút vài cái, sau đó tiếp tục kéo, nhưng lần này, một cái xúc tu khác ở đầu bên kia cũng giơ lên, chỉ về phía ao. Ý rõ ràng là muốn cậu qua đó xem.

Nam Trà hơi nghi hoặc, nhưng vẫn đi theo bạch tuộc.

Cậu không ngờ, vừa nhìn xuống ao đã bắt gặp một đám cá đủ màu sắc tụ tập ngay trước cửa nhà bếp, cả đám đều chu mỏ lên mặt nước đớp không khí… hoặc là, chờ ăn?

“Cưng muốn anh cho cá ăn ư?” Nam Trà vừa xoa đầu bạch tuộc, cẩn thận tránh đi chỗ da hơi nhạt màu đã được bôi mỡ trăn, vừa hỏi.

Bạch tuộc gật cái đầu mềm, đầu mềm lúc lắc lên xuống trông rất buồn cười, Nam Trà cũng bật cười, nói: “Đây chắc là bạn của cưng hả? Được rồi, cho ăn thì cho ăn.”

Nam Trà trở vào bếp, lấy mấy ổ bánh mì và cắt một miếng thịt chiên mang ra. Cậu biết bọn cá trong ao này không giống cá bình thường, biết ăn thức ăn của người, còn mấy lần cố tình hất đổ thức ăn của cậu nữa mà.

Nên lần này Nam Trà không chút keo kiệt mà chia cho chúng bữa trưa của mình.

Thế là một người một bạch tuộc ngồi trên hành lang cho cá ăn. Suốt quá trình, bạch tuộc nào đó đều phải dùng một cái xúc tu ôm eo người trong lòng mới chịu.

Đàn cá đáng thương bị bắt làm cu li được cho ăn sau giờ lao động miệt mài hoàn toàn không biết thủ lĩnh của mình lại đem mình ra mua vui cho bà xã tương lai nữa rồi.

Sau khi xong chuyện, đàn cá bị thủ lĩnh ra hiệu, đuổi về không chút thương tiếc. Chỉ có cá lớn là ở lại, bởi vì nãy giờ mực nhỏ vẫn chưa được ăn miếng thịt chiên thơm phức nào. 

Mực nhỏ rất sợ người lạ, lúc thấy Nam Trà xuất hiện thì cuống cuồng bơi đi nấp. Nó chưa tiếp xúc với con người bao giờ, sợ tới mức phụt cả mực, bỏ chạy vào giữa các tảng đá, toàn thân đều chuyển sang màu xám ngoét, hai mắt rưng rưng, râu ngắn co rúm.

Cá lớn trông mà thương muốn chết, phải tốn một phen sức lực mới dỗ được nhóc con nhát gan này: “Ngoan nào, đừng sợ, anh sẽ bảo vệ em. Ra đây với anh.”

Mực nhỏ run run.

“Lúc nãy là em bảo muốn ăn mà. Mực nhỏ ngoan ngoãn của anh đâu rồi?”

Mực nhỏ lại run run, hé mắt nhìn anh cá lớn của mình.

“Ai là bé ngoan của anh nào?” 

Mực nhỏ lắp bắp, mềm nhũn đáp: “Em… em ạ”

“Ngoan lắm, vậy ra đây với anh nào, anh sẽ bảo vệ em mà. Hơn hết, anh Nam Trà không đáng sợ đâu.”

Đến khi thành công ôm nhóc con vào lòng, chậm rãi bơi lên trên thì đàn cá nhiều màu sặc sỡ đã bị đuổi đi hết.

Nam Trà cũng định đi vào dùng bữa luôn thì lại bị bạch tuộc kéo, dưới nước, một con cá lớn trông như cá mập từ từ trồi lên.

Dù không phải là nguyên hình nhưng dáng vẻ của cá lớn cũng đủ dọa cho Nam Trà sợ mất vía. Cậu có hơi khó khăn nuốt nước bọt, lại nhìn sang bạch tuộc, thấy nó vẫn thong thả đung đưa xúc tu trong nước mà không sợ bị cắn, cậu nghĩ, có lẽ đây cũng là bạn của bạch tuộc… chỉ là, ừm… trông “hơi” dữ một chút.

Vì cá lớn che chở mực nhỏ dưới ngực nên phải mất một lúc Nam Trà mới phát hiện ra có một bé cưng nhỏ xíu đang nằm gọn giữa vây cá lớn, liên tục đổi màu, dè dặt nhìn cậu.

“A!” Cậu sửng sốt: “Dễ thương quá!” 

Người như Nam Trà vốn đã thấy bạch tuộc dễ thương, thì gặp mực nhỏ sẽ chỉ càng thấy một bầu trời dễ thương! Cậu kéo kéo xúc tu bạch tuộc, chỉ vào mực nhỏ: “Có mực nè!”

Bạch tuộc híp mắt cười rung đầu: Cục cưng của cá lớn đó, ngoan lắm.

“A, mực nhỏ cũng biết đổi màu giống Rau Câu Nhỏ nè!”

Cá lớn đang dỗ mực nhỏ để nhóc con tự bơi tới gần, vừa nghe thấy danh xưng mới của thủ lĩnh nhất thời cứng đờ, sau đó tiếp tục dỗ mực nhỏ, giả vờ như chưa từng nghe thấy.

Sự uy nghiêm của thủ lĩnh, vào tay cậu Nam Trà thì mất dễ như chơi.

Mực nhỏ nghe Nam Trà gọi anh Tuộc của mình là Rau Câu Nhỏ, cũng cảm thấy vui vui, lại nhìn Nam Trà cứ cười suốt, lá gan của nhóc con lớn hơn, dũng cảm buông vây anh cá lớn ra. Bơi lên mặt nước.

Lúc này Nam Trà mới thấy cái vây nhỏ to không đều của nhóc con, cậu nghĩ, có lẽ là vì bơi không tốt nên chú cá lớn này mới tự mình đưa nhóc con này lên.

Nam Trà cắt một lát thịt mỏng mỏng, đặt lên tay, sau đó chậm rãi hạ tay xuống nước.

Mực nhỏ có hơi sợ mà giật mình lùi lại một chút, nhưng rồi hương thức ăn dường như đã kích thích cho mực nhỏ dũng cảm thêm. Nhóc con bơi tới gần, dè dặt bám râu vào đầu ngón tay cậu, sau đó thò một cái râu ngắn khác cuốn lấy miếng thịt, kéo về phía mình. 

Nhăm nhăm.

Mực nhỏ vui vẻ tha miếng thịt theo, bơi qua chỗ anh cá lớn: “Anh cá lớn, ngon quá! Anh ăn thử!”

Cá lớn được nhóc con đút tận miệng, không thể không ăn.

Sau đó, cứ thế vài lần, Nam Trà đặt thức ăn lên tay, mực nhỏ lại nhăm nhăm, sau đó đút anh cá lớn của mình.

Nam Trà cho ăn tới nghiện, còn phì cười trêu: “Vật nhỏ háu ăn.”

Có mấy lần cậu nhân lúc mực nhỏ lo ăn ngon, không để ý mà vươn ngón tay ra sờ sờ thân mình ngắn củn của nó, làm nó giật mình thon thót, sau vài lần mới không sợ cậu nữa, thoải mái nằm trong lòng bàn tay cậu mà ăn.

Cảm giác được Nam Trà hoàn toàn không đáng sợ chút nào, mực nhỏ đã can đảm hơn, bắt đầu cười khúc khích mỗi khi bị cậu sờ, mấy cái râu ngắn tủn thi thoảng còn bám vào ngón tay cậu nữa. 

Cá lớn thấy mực nhỏ chơi vui bèn để nhóc con lại đó một lúc. Đến khi bạch tuộc bò từ bếp ra, trên mấy cái xúc tu là đĩa thức ăn nóng hổi, còn dùng nĩa ghim một miếng thịt chiên đã được thái, chấm vào nước sốt rồi đút đến bên miệng Nam Trà, Nam Trà mới nhận ra nãy giờ mình đã chơi tới quên cả ăn.

Thịt ngay bên miệng, cậu chỉ việc há miệng ra ăn, mà đối tượng đút còn là một con bạch tuộc, có thứ cảm giác kỳ lạ gì đó bỗng nảy lên trong lòng cậu.

Nam Trà nhíu mày, dùng cái tay rảnh rỗi cầm lấy chiếc nĩa trong “tay” bạch tuộc, không nói gì mà tự mình ăn.

Cá lớn cũng trồi lên gọi mực nhỏ trở về nghỉ ngơi, ngày hôm nay nhóc con ấy chắc hẳn đã mệt lắm rồi.

Mực nhỏ có chút quyến luyến, nó bám bám vào tay Nam Trà vài cái, ăn nốt miếng thịt cuối cùng, sau đó bơi về phía anh cá lớn, còn mềm mại chào tạm biệt Nam Trà, chỉ tiếc là cậu hiện giờ không thể nghe thấy tiếng nhóc con, nếu không, tim cậu chắc chắn sẽ chảy thành nước.

Phong Ngoa

Add comment

error: Alert: Copy không được đâu bé ơi!!!