PHONG NGOA

Chương 18: Từ sau đêm ấy

Sam khó khăn leo xuống giường, nơi nào đó bị sử dụng quá độ đêm qua khiến tư thế của cậu trở nên kỳ quặc, cậu lê đôi chân run rẩy của mình đi vào phòng tắm, sau đó soi mình trước gương.

Giờ phút này Sam mới ý thức được đêm qua bọn họ đã điên cuồng như thế nào, dấu vết mà anh để lại trên thân thể cậu nhiều đến mức không cách nào đếm hết, chúng trải đầy trên da thịt không bỏ sót chỗ nào làm cậu có ảo giác như thể mình đã bị đánh dấu một cách triệt để. Ở một số vị trí như cổ tay và eo còn có vết bầm tím, Sam bất giác nhớ lại lực tay của anh khi ôm eo mình, cả khi anh siết chặt lấy cổ tay cậu để cậu không còn đường né tránh những cú thúc mạnh đến từ thân dưới của anh…

Má cậu nhanh chóng đỏ bừng lên, cậu vẫn nhớ rõ cơn đau và khoái cảm anh mang lại. Tốt đẹp đến mức cậu có cảm giác như đang mơ vậy.

Sam phải thừa nhận rằng mình thích những dấu vết bị để lại trên cơ thể, chúng như bằng chứng chứng minh cho mối quan hệ hiện giờ của hai người.

Trong lúc cậu chà răng, có lẽ đầu óc vẫn còn bay bổng nên không chú ý đến tiếng mở cửa, chỉ thấy anh đột nhiên xuất hiện ở cửa phòng tắm rồi đi đến sau lưng cậu, hỏi: “Có đau không?”

Sam chẳng hiểu ra sao, bọt kem đánh răng dính trên miệng làm vẻ mặt cậu trông hơi ngốc nghếch. Anh cúi đầu hôn lưng cậu một cái, lúc này Sam mới hiểu ra anh đang hỏi về vấn đề gì bởi vì nơi anh vừa hôn vào truyền đến cảm giác đau nhức. Hình như nơi đó có một vết cắn sâu mà cậu không nhìn thấy được. 

“Chỗ này hôm qua chảy máu, hiện giờ còn bị bầm nữa.” Anh rũ mắt nhìn lưng cậu, nói.

Sam vốn định lắc đầu nói không, nhưng chẳng biết vì sao anh lại biết trước mà chặn lời cậu: “Tôi biết em thích cảm giác đau trên giường… nhưng sau khi khoái cảm qua đi thì chúng sẽ không dễ chịu. Vì vậy tôi không hy vọng em nói dối.”

Sam nghe vậy thì khựng lại sau đó hớp một ngụm nước súc miệng rồi ngại ngùng thú nhận rằng thật ra những vết cắn hiện giờ vẫn còn khá đau nhức.

Nói xong cậu xoay người lại, vì sợ anh hiểu lầm mà vội vàng giải thích: “Nhưng mà em không ghét nó đâu, thật sự đó…”

Anh không nói gì, chỉ sờ sờ gò má cậu rồi đi ra ngoài. Sam thấy anh như vậy thì muốn đuổi theo nhưng chợt nhớ ra mình vẫn chưa mặc gì nên đành phải nấp trong phòng tắm rồi ló đầu ra ngoài nhìn anh. Chỉ thấy anh cầm lấy cái gì đó từ túi giấy trên bàn rồi quay trở lại phòng tắm. 

Thấy cậu thập thò, trên mặt còn hiện vẻ lo âu sốt ruột, anh không khỏi bật cười, nhéo cằm cậu nói: “Đừng lo, sau này vẫn sẽ chiều ý em trên giường, còn bây giờ để anh bôi thuốc cho em.”

Sam đỏ cả mặt, cậu thậm chí còn chưa kịp nhận ra vì sao mình lại sợ anh hiểu lầm thì anh đã vạch trần mất rồi. 

Anh cứ thế cẩn thận bôi thuốc mỡ cho cậu, hỏi mới biết hoá ra buổi sáng anh đi mua nó trong lúc cậu còn say ngủ.

Vì phát hiện chân cậu vẫn còn mềm nhũn, thỉnh thoảng sẽ hơi run rẩy và đứng không vững, anh bèn kéo lấy tay cậu đặt lên vai mình, bản thân anh thì ngồi xổm xuống bôi thuốc ở những chỗ riêng tư của cậu, còn nói hôm nay bọn họ không cần đến công ty. Sam xấu hổ vịn vai anh để đứng vững, ngoan ngoãn gật đầu, dù sao thì anh là sếp, đã cho cậu nghỉ thì không thể “cãi lời”. 

Chờ khi bôi thuốc xong, Sam mặc quần áo đàng hoàng bước ra khỏi phòng tắm mới phát hiện có mùi cháo thơm lừng phảng phất truyền vào từ phòng bếp.

“Cái này là anh nấu ư?” Cậu vừa kéo ghế ngồi vừa ngạc nhiên hỏi khi nhìn thấy tô cháo mà anh đặt trên bàn ăn. 

Tô cháo có rất nhiều màu sắc, trông cực kỳ đẹp mắt và nhiều dinh dưỡng. 

Anh cười nói: “Ừ, tôi chuẩn bị cho em đấy, hiện giờ em nên ăn thức ăn thanh đạm và dễ tiêu một chút.” Nếu không thì chỗ đó lại phải chịu khổ.

Tuy anh chỉ nói một nửa nhưng Sam vẫn đủ thông minh để hiểu ra, “hang động” vẫn còn đau rát phía sau cần được chăm sóc tử tế một thời gian.

Cậu ngại ngùng đáp vâng rồi chậm rãi ăn.

“Thế nào? Có hợp khẩu vị của em không?” Anh kéo chiếc ghế phía đối diện ra ngồi xuống, hỏi cậu. 

Sam gật đầu, thú thật là nó rất ngon, hoặc cũng có thể là do tác dụng tâm lý về món ăn đầu tiên mà người mình thích chuẩn bị cho mình khiến cậu không cảm nhận được gì khác ngoại trừ mùi vị tình yêu ngọt ngào, nó có thể biến mọi thứ trở thành món ngon kể cả khi anh có làm hỏng nó.

Thấy Sam ăn từng muỗng lớn, có vẻ như nó thật sự hợp khẩu vị của cậu, anh mới cười nhẹ, bảo: “Trong nồi vẫn còn, em có thể ăn thêm nếu muốn.”

“Dạ…” Sam có hơi xấu hổ vì bị anh nhìn, cậu đắn đo một chút rồi hỏi anh: “Anh không ăn sao?”

“Tôi ăn rồi.” Anh nói.

“Dạ…” Sam rũ mắt, tiếp tục ăn cháo của mình, nhưng cái nhìn của anh làm cậu càng lúc càng trở nên mất tự nhiên, vành tai cũng đỏ. Dù nó rất dịu dàng nhưng bọn họ chỉ mới bắt đầu mối quan hệ, cậu vẫn chưa hoàn toàn làm quen với việc bị anh nhìn chăm chú thế này, rất khó tránh khỏi việc ngại ngùng. Trước kia khao khát có được sự chú ý của anh bao nhiêu, bây giờ khi đã có được thì lại xấu hổ bấy nhiêu. 

Trong lúc cậu đang cố che giấu sự lúng túng của mình, tay cầm muỗng cũng hơi run, thậm chí mấy ngón chân trắng trẻo dưới bàn có hơi co quắp lại. Anh đột nhiên chống cằm, vừa cười vừa nói: “À phải rồi, buổi sáng lúc dọn dẹp phòng, tôi mang chiếc áo vest ngày trước cho em mượn đến tiệm giặt ủi cùng với mớ quần áo tối qua của chúng ta rồi. Nó dính mấy thứ kia nhìu quá.”

Sam sửng sốt, chưa kịp hiểu ra: “Cái gì ạ?”

“Áo vest của tôi cho em mượn mấy ngày trước.” Anh lặp lại, nụ cười bên môi có phần xấu xa khi gợi lại chuyện cũ.

“Nó… nó dính thứ gì ạ?” 

“Còn có thể là thứ gì? Em quên rồi sao?” Nói xong anh chồm đến, kề sát bên tai cậu nhỏ giọng thì thầm: “Tối qua em đã mặc nó rồi bị tôi chịch rất mạnh đó.”

Sam mất hai giây để tự hỏi chuyện gì đã xảy ra, sau đó suýt thì phun cháo, cậu ho khù khụ, không giấu nổi vẻ xấu hổ nữa, cả mặt lẫn cổ đỏ ửng lên. 

Có lẽ bởi vì cậu mặc nó vào mấy trận làm tình cuối cùng thế nên cậu không nhớ rõ lắm vì khi ấy đã kiệt sức rồi. Nhưng chỉ cần anh gợi lại thì ký ức vẫn trở về một ít.

Đại khái lúc đó anh phát hiện ra chiếc áo vest mà cậu nói dối sẽ đem đi giặt để trả anh lại được gấp cẩn thận đặt ở bên giường. Cậu bị ép phải thú nhận với anh về tâm tư của mình khi cố ý giữ cái áo và ôm nó ngửi mùi hương của anh hằng đêm, và rồi cuối cùng cậu phải mặc nó trong khi anh không ngừng ra vào cơ thể cậu. 

Bị gợi lại ký ức đêm qua, Sam ôm lấy gương mặt nóng bừng của mình kêu lên: “Đừng chọc em nữa mà!”

Bí mật của mình bị phát hiện làm cậu chỉ muốn trốn xuống gầm bàn. 

Phản ứng của cậu làm anh bật cười, anh kéo tay cậu ra, áp đến hôn khoé môi cậu một cái nói: “Lúc đó em rất đáng yêu.”

Sam thở hổn hển, mất mấy phút mới bình tĩnh lại, trong lòng bắt đầu nở hoa, ít ra thì anh không ghét việc mình lén lút giữ áo của anh để làm trò, cũng không ghét dáng vẻ dâm đãng trên giường của cậu, thậm chí anh còn khen đáng yêu.

Ngày hôm ấy, lần đầu tiên nếm trải cảm giác yêu đương, Sam cảm thấy mình rất hạnh phúc, mỗi phút ở bên anh đều như muốn bay lên trời. Cả ngày lẽo đẽo theo sau anh trong chính căn hộ của mình, bám dính như hình với bóng. 

Bọn họ cùng xem phim truyền hình, cùng làm tổ trên giường và trò chuyện, lần đầu tiên mở rộng thế giới của mình cho đối phương, hỏi về cảm giác dành cho nhau, về sở thích của nhau, kể những câu chuyện trong quá khứ và xung quanh mình.

Sam hào hứng nói rất nhiều, nhưng cậu vẫn chưa phát hiện trong hai người, người bày ra toàn bộ bản thân chỉ mới có cậu. Thậm chí ở một vài chủ đề và câu hỏi, khi nói đến sẽ lập tức bị người đàn ông đang ôm cậu từ phía sau chuyển dời đi, cứ như thể anh đang né tránh chúng hoặc có bí mật gì đó không thể nói ra. 

Khi đắm chìm trong tình yêu, Sam có vẻ hơi ngốc, nhưng chẳng mấy chốc cậu cũng phát hiện dường như có một số thứ anh chưa sẵn sàng chia sẻ… 

Mỗi người đều có một bí mật riêng, chính cậu cũng có, thế nên Sam không hề nghĩ nhiều, điều đó hoàn toàn không ngăn được ngọn lửa của cậu, của hai người trẻ tuổi mới yêu nhau. 

Vài ngày sau, bọn họ vẫn quấn quýt như vậy, đến mức người trong công ty đều biết mối quan hệ của họ. 

Không rõ đây là lần thứ mấy Sam ngáp dài, chỉ mới buổi sáng, thế mà cậu có cảm giác như mình đã trải qua một ngày dài, thân thể không rõ vì sao trở nên mệt mỏi lạ thường. Trưởng phòng thấy thế thì trêu ghẹo hỏi: “Đêm qua cậu và anh Vỹ lại thức trắng đêm ‘vận động mạnh’ à?”

Sam xấu hổ xua tay: “Đâu có mà.”

Trưởng phòng cười khanh khách, rõ ràng là chẳng tin. 

Sam liên tục minh oan cho mình nhưng không có tác dụng. Cậu uể oải nằm dài ra bàn, lại ngáp một cái nữa, chẳng hiểu sao lại thấy buồn ngủ tột độ. Nhưng đêm qua cậu và anh thật sự không làm gì hết, anh chỉ sang nhà cậu rồi cả hai ôm nhau ngủ một giấc, vô cùng trong sáng. Kể từ sau cái hôm say rượu làm càn ấy, bọn họ vẫn chưa làm tình thêm lần nào nữa bởi vì anh rất lo lắng cho “chỗ đó” của cậu, còn bảo mỗi tuần làm chuyện phòng the một lần là được rồi.

Cậu nhắm mắt lầm bầm: “Tuần này vẫn chưa làm lần nào…”

Hay là tối nay đòi anh ấy…?

Sam mơ màng nghĩ đùa trong lòng, có lẽ dạo này cậu uể oải là vì không được “hấp thụ tinh hoa” của anh cũng nên.

Phong Ngoa

Add comment

error: Alert: Copy không được đâu bé ơi!!!