PHONG NGOA

Chương 18: Ngủ chung

Đêm nay bọn họ không có kế hoạch gì thế nên hai người sắp xếp hành lý của mình xong thì ra ngoài tìm một quán ăn để dùng bữa tối rồi trở về phòng nghỉ ngơi.

Để mà nói rằng đêm nay có chuyện gì đặc biệt xảy ra hay không thì có lẽ chỉ có một điều duy nhất… đó là lần đầu tiên ngủ chung với nhau.

Ocean là người đi tắm trước, sau đó thấp thỏm ngồi trên giường chờ anh, trong lòng nôn nao lạ thường nhưng vẫn cố tỏ vẻ thật bình tĩnh, moi từ trong hành lý của mình ra quyển vở ghi chép dược liệu, bắt đầu xem lại mấy bài học của mình nhưng có vẻ như cậu không tập trung lắm, bởi vì hai mắt thỉnh thoảng lại nhìn về phía phòng tắm, vành tai hồng hồng như thể đang nghe trộm tiếng nước xả vọng ra từ đó.

Một lát sau, cửa phòng tắm cạch một tiếng, Nolan mặc trang phục nhàn nhã thoải mái như ở nhà vừa lau tóc vừa bước ra ngoài. Cổ áo rộng hơi trễ xuống thấy rõ xương quai xanh hiếm khi lộ ra, trên da vẫn còn đọng một vài giọt nước. 

Ocean vừa thấy thì thất thần một lúc mới vội vàng dời tầm mắt đi không dám nhìn nhiều, mặt hồng lên, yết hầu khẽ trượt lên xuống một chút.

Nolan vẫn chưa phát hiện vẻ bất thường của cậu, anh phẩy tay làm một phép nhỏ khiến hơi nước trong tóc bay đi phần lớn, vừa đi đến cạnh giường thì nhìn thấy quyển vở trong tay cậu, bèn hỏi: “Không mệt sao?” 

Giờ này vẫn còn siêng năng học bài, cậu nhóc đúng là chăm chỉ mà.

Anh vươn tay ra xoa mái tóc mềm mềm của cậu: “Nên nghỉ ngơi thôi.”

“À vâng ạ.” Ocean nghe lời đóng quyển vở lại, kỳ thật từ nãy đến giờ cậu cũng chẳng ghi nhớ được bao nhiêu chữ, vở ghi chép cái gì đều trôi theo tiếng nước trong phòng tắm cả rồi. 

Nghe thấy anh nói muốn nghỉ ngơi, cậu tháo miếng bịt mắt đặt ở đầu giường rồi đi tắt đèn, căn phòng chìm vào bóng tối, có điều ánh trăng hắt vào từ cửa sổ vẫn đủ để bọn họ nhìn thấy lờ mờ đồ vật trong phòng, chỉ cần chờ một lúc là mắt có thể thích ứng được với bóng tối.

Ocean trèo lên giường với tư thế cứng đờ, sau đó ngồi yên. 

Nolan đã nằm xuống rồi mà thấy cậu vẫn cứ ngồi sát mép giường thì lấy làm lạ, cất tiếng hỏi: “Ocean, sao thế?”

Ocean hơi ngọ nguậy, cái tay xúc tu cuộn trong chăn, cậu ấp úng nói: “Em sợ tư thế lúc ngủ của mình sẽ không tốt, quấy nhiễu anh… em… em nghĩ là mình nên nằm xa một chút.”

Vừa nói, cậu vừa nằm xuống sát mép giường với vẻ căng thẳng, cách anh gần như cả cánh tay.

Nolan thấy cậu lo lắng thái quá như vậy thì bật cười, thò tay sang kéo cậu nằm vào giữa, miệng nói: “Em không sợ nửa đêm trở mình rồi ngã xuống sàn à? Cứ nằm sát vào, dù sao anh ngủ rất sâu, không dễ bị đánh thức đâu.”

“A!” Ocean không kịp đề phòng đã bị kéo vào giữa giường, vai suýt thì chạm vào anh. Cậu cứng đờ toàn thân, môi mím chặt nằm im thin thít không khác nào một bức tượng, tim đã đập đến độ sắp văng ra ngoài.

Đột nhiên cậu thấy có hơi khó thở, rõ ràng chỉ mới hơn nửa năm trước khi được anh ấy nhặt về, trong lòng cậu chỉ có cảm động và biết ơn, chẳng biết từ khi nào cảm xúc đối với anh lại biến đổi thành hiện tại nữa. Cậu không rõ cái này gọi là gì nhưng nó khiến cậu cảm thấy hồi hộp đến độ lòng bàn tay túa mồ hôi, xúc tu cuộn tròn, nếu như có ánh đèn thì Nolan nhất định sẽ nhận ra giờ khắc này nó đã đỏ hồng một cách kỳ lạ rồi.

Nhưng tiếc là cảm giác này chỉ có một mình cậu nếm trải mà thôi, trong khi đó, Nolan chỉ vừa nằm xuống một lúc đã chìm vào giấc ngủ. Có lẽ vì một ngày đi đường quá mệt mỏi, cơ thể anh cũng không phải dạng nhiều sức khỏe thế nên chẳng mấy chốc mà tiếng hít thở nhẹ và đều đã truyền ra, chúng rơi vào tai Ocean khiến cậu có cảm giác như bị thôi miên vậy. 

Ocean cảm thấy mình không tài nào ngủ được, trong bóng tối, cậu khẽ nghiêng đầu nhìn người bên cạnh.

Gương mặt khi ngủ của anh trông rất dịu dàng và điềm đạm, cái mũi cao cao, mi mắt thật dài nhưng tuyệt nhiên không có chút nữ tính nào. Ocean nhịn không được mà nhìn chằm chằm đôi môi đầy đặn hơi nhạt màu của anh, sau đó khẽ nhích đến gần… rồi lại gần hơn chút nữa, cho đến khi vai chạm khẽ vào anh cậu mới giật mình khựng lại, mặt đỏ lên.

A! Vừa rồi cậu bị cái gì vậy?! Thật là nguy hiểm mà!

Mặt Ocean đỏ lên, xoắn xuýt trong chăn một trận rồi khẽ liếc sang người bên cạnh, thấy anh vẫn ngủ say, có vẻ như hôm nay anh thật sự rất rất mệt rồi.

Cậu trợn mắt nhìn chằm chằm trần nhà một lúc sau đó lấy hết can đảm mà nghiêng mình về phía anh, nhẹ nhàng thò cánh tay xúc tu của mình ra đặt hờ lên eo anh.

Ocean nín thở chờ đợi, thấy anh không cựa quậy gì mới thở phào một hơi, cứ thế ôm anh ngủ suốt một đêm.

Ko biết có phải vì gió biển thổi vào lúc nửa đêm hơi lạnh hay không nhưng Nolan theo bản năng tìm kiếm nguồn sưởi ấm, mà vòng tay ấm áp ngay bên cạnh khiến anh bất giác nghiêng mình, vùi vào sâu trong lòng nguồn ấm nọ. Chờ khi sáng mai tỉnh dậy, Nolan mới phát hiện mình đang bị cậu nhóc ôm chặt. 

Tư thế của hai người chẳng khác nào hai con bạch tuộc đang quấn vào nhau làm anh có chút ngượng ngùng, nhất là cánh tay xúc tu mềm mại của cậu nhóc gần như quấn trọn eo anh không một kẽ hở, mà anh thì vùi mặt vào ngực cậu, chân cũng chen vào giữa hai chân cậu. Thế mới biết thì ra cảm giác ấm áp khi ngủ mơ là nhờ có cái ôm của cậu nhóc.

Nolan hơi lùi về sau một chút, trong lòng thầm nghĩ, chẳng lẽ chất độc tích tụ bên trong lại khiến cơ thể em ấy to lên nữa ư? Sao có thể dễ dàng ôm trọn anh thế này?

Anh ngửa đầu nhìn, ánh nắng ban mai hắt vào phòng khiến anh có thể trông thấy từng sợi lông tơ nho nhỏ trên mặt cậu. Cậu nhóc vẫn ngủ an tường lắm, gương mặt khi ngủ vẫn đáng yêu như thường ngày.

Dường như cảm giác được cử động của anh, Ocean cũng đột nhiên ngọ nguậy, cái tay xúc tu bất ngờ co lại.

Nolan không kịp đề phòng bị cậu nhóc lần nữa kéo sát vào ngực, eo cảm nhận rõ cái siết chặt của xúc tu. Mà đầu cậu thì dụi vào cổ anh, sợi tóc mềm mềm cọ vào mặt làm anh nhột khó tả, giây sau, Ocean cũng chậm rãi tỉnh lại.

Đôi mắt xanh biển hé mở, chỉ tiếc bên mắt trái đã hơi đục màu không còn nhìn thấy gì được nữa. 

Phải mất mấy phút Ocean mới hoàn toàn thoát khỏi cơn mơ, phát hiện trước mắt mình là gương mặt quen thuộc kề sát, người nọ cũng đang nhìn cậu chăm chú, đồng thời trong lòng ngực ôm một “thứ gì đó” rất ấm áp.

Ocean đơ mấy giây, mắt chớp chớp, sau đó ý thức được tư thế hiện tại của hai người thì như bị điện giật mà ngồi bật dậy, xúc tu dưới chăn cũng rụt về, nếu lúc này không bị chăn che khuất thì Nolan sẽ thấy nó đang liên tục đổi màu, cứ đỏ hồng rồi lại trắng bệch rồi lại đỏ hồng, tố cáo cảm xúc rối bời của chủ nhân nó.

Ocean ra sức lắc đầu ngụy biện: “X-xin lỗi, em… em không phải cố ý ôm anh… Tối qua.. em… em…”

Ocean vừa sợ hãi vừa xấu hổ, lắp bắp nói một lung tung một tràng. Cậu vốn chỉ muốn ôm hờ anh một chút, nào ngờ trong lúc ngủ lại không khống chế được bản thân mà gần gũi một cách lộ liễu như thế với anh, khiến cậu hiện giờ chỉ muốn chui vào cái lỗ nào đó để trốn đi.

Nolan bị phản ứng của cậu dọa cho giật mình, vạt áo mỏng vì cánh tay xúc tu của cậu rút về bất ngờ mà xộc xệch, chăn cũng bị kéo để lộ ra vòng eo trắng. Anh còn chưa kịp tỏ thái độ thì Ocean đã liếc mắt nhìn thấy, phừng một cái, mặt cậu đỏ gay, cổ họng nghẹn lại, ngắc ngứ nói xin lỗi hai tiếng sau đó liên tục lùi về sau.

“Này, từ từ… coi chừng!” Nolan kêu lên, nhưng không kịp, Ocean đã ngã nhào xuống sàn, chăn rơi ra, cả chủ nhân lẫn xúc tu đỏ lên như bị luộc.

Phong Ngoa

Add comment

error: Alert: Copy không được đâu bé ơi!!!