PHONG NGOA

Chương 18: Giao hàng

Sau khi ngài chủ tịch rời đi, Ali đứng ở cửa phòng nghỉ mới ló ra, gọi người yêu: “Anh Bách.”

Hoàng Bách nhìn sang, thấy một bộ đồ lơ lửng ở đó, bèn đi qua, nắm tay cậu kéo vào trong phòng. 

Ali hỏi: “Chú Hiển biết rồi liệu có mắng em gây ảnh hưởng không tốt đến công việc của anh không?” 

Hoàng Bách cởi áo vest ra, nhìn cậu cười cười: “Em không nghe vừa rồi chú khen em mạnh mẽ đấy à?”

“Ha ha.” Ali cười ngại ngùng, nhưng dù sao người ta cũng là cấp trên của anh người yêu nhà cậu, nhỡ mà trừ lương thì toi.

Hoàng Bách sao lại không hiểu cậu nghĩ gì, cậu cái gì cũng ngoan chỉ ngoại trừ chuyện trên giường, có điều, ai bảo anh lại thích chiều cậu cơ chứ, mấy chuyện này dung túng đến thành thói quen rồi. Anh nói: “Cũng có phải là lần đầu đâu, cùng lắm thì… hơi mất mặt một tý.”

Nói rồi anh cười khẽ, vừa đi vào phòng tắm vừa bảo: “Em buồn ngủ thì ngủ trước đi, anh tắm một lát đã.” Nơi khó nói kia vẫn còn rỉ ra dịch thể của cậu, anh cảm giác nó sắp thấm ra quần ngoài rồi.

Không biết có phải Ali chờ ở bên ngoài nên chán hay không mà giữa chừng cậu lại mò vào, đòi tắm chung với anh. Cả hai không quấn quýt quá lâu trong phòng tắm, chỉ chà lưng cho nhau, thuận tiện trao đổi vài cái hôn ngọt ngào.

Tắm xong, Hoàng Bách đổi một bộ đồ thoải mái, dù đã qua giờ nghỉ trưa nhưng anh vẫn muốn ôm cậu người yêu nhỏ của mình chợp mắt một lát. Dù sao anh cũng là giám đốc, có làm việc muộn hơn nhân viên nửa tiếng cũng chẳng ai dám nói gì, tất nhiên là ngoại trừ ngài chủ tịch, cơ mà ngài ấy đã sớm rời đi rồi. 

Vì thế, một buổi trưa ngọt ngào cứ như vậy trôi qua, Hoàng Bách gối đầu trên cánh tay Ali, nơi chóp mũi là hương quế đặc trưng quen thuộc quẩn quanh, nhanh chóng đưa anh vào giấc ngủ.

Ali cũng rất thỏa mãn mà dính lấy anh như con bạch tuộc, vùi mặt vào tóc anh hít ngửi mùi thơm, chẳng mấy chốc sau đã ngủ đến chỏng vó.

Đúng nửa tiếng, giờ sinh học khiến Hoàng Bách tỉnh lại, ngủ trưa anh không ngủ được nhiều, chỉ nửa tiếng cũng đủ lấy lại năng lượng cho một buổi chiều. Mở mắt ra, trước mặt vẫn là chiếc áo thun quen thuộc đang phập phồng lên xuống theo nhịp thở của chàng trai vô hình. 

Anh nhẹ nhàng gỡ cánh tay mạnh mẽ đang siết chặt eo mình, rút chân khỏi hai chân đối phương, nhưng Ali kẹp anh chặt quá, anh không cẩn thận khiến đầu gối cạ phải bộ phận hùng dũng nào đó đang ngủ say của cậu, bên tai lập tức nghe thấy tiếng hừ hừ. Hoàng Bách quay đầu nhìn, chỉ thấy cậu trở mình nằm thẳng lại, chép miệng hai cái, cánh tay vốn để anh gối lên vẫn bất động, nhưng tay còn lại thì thò vào trong áo gãi gãi, làm vạt áo xốc lên, phơi bụng ra. Có điều da thịt cậu trong suốt, thế nên Hoàng Bách chỉ trông thấy được cái đệm giường bên dưới, cảnh xuân gì đó chỉ có trong tưởng tượng. 

Anh lấy làm tiếc nuối, hơi nhổm người dậy, kéo lại áo cho cậu rồi mới rời giường thay một bộ âu phục khác và ra ngoài làm việc.

Ali ngủ đến tận ba giờ chiều, đương lúc trở mình muốn ôm người yêu hít ngửi mùi hương quen thuộc thì ôm trúng một cái gối mới mơ màng tỉnh lại. 

Cậu lờ đờ ngồi dậy, phải một lúc sau mới đi rửa mặt.

Hoàng Bách đang ngồi bên bàn xem văn kiện, nghe thấy tiếng động trong phòng là biết Ali dậy rồi, quả nhiên một chốc sau cậu đã đi ra tìm anh. 

“Anh Bách.”

“Ừ.” Anh buông văn kiện, đón lấy tay người trước mặt đang vừa đi tới vừa chìa ra như đón một nhóc con.

Ali nắm tay anh, ngáp một cái nói: “Chiều nay em có ba đơn thuốc phải đi giao, bây giờ em về trước nha.”

Hoàng Bách gật đầu: “Buổi tối nấu cái gì, anh mua nguyên liệu về.”

“Ừm… thịt kho củ cải, nấm hương xào với tôm và rau mùi, canh súp lơ.”

“Được.”

Ali cúi đầu hôn anh một cái rồi buông ra: “Em đi đây.”

Hoàng Bách cũng đứng dậy, theo thói quen kéo mành che cửa sổ ra, hướng tòa nhà của công ty hứng nắng sớm, lại khuất nắng chiều, vì vậy loại nắng nóng gắt buổi chiều không rọi vào được, cảm giác râm mát và thư giãn hơn hẳn.

Ali vẫy vẫy tay với cây chổi bay của mình đã sớm trở về cái kệ của nó khi cậu và anh đi ngủ. Cái chổi ngóc đầu dậy, thật nghe lời mà lượn đến bên cạnh cậu, hạ thấp độ cao. Ali không quên lấy theo cái giỏ của mình, bên trong là chén đũa ăn trưa đã được rửa sạch và ba hộp gỗ nhung chứa thuốc tàng hình mà cậu chuẩn bị đi giao. Cậu tung người nhảy lên trên chổi khiến nó bập bềnh hai cái, sau đó móc từ trong mớ lông chổi phía sau ra cái mũ vành to mà chụp lên đầu, chuẩn bị bay ra ngoài. 

Hoàng Bách mở cửa sổ cho cậu, lúc cậu bay ngang còn cố ý níu cây chổi của cậu, chồm đến hôn một cái rồi lưu luyến thả ra, dặn dò: “Giao hàng xong thì về nhà, đừng la cà lung tung đó, em còn đang vô hình, ở nhà cũng không được thử thuốc nữa, biết chưa?”

“Dạ, biết mà hì hì.” Ali cũng chu môi hôn đáp lại anh, sau đó nhẹ nhàng điều khiến chổi bay ra khỏi cửa sổ. Như bao lần, vừa ra đến bên ngoài là cậu nhanh chóng bay lên thật cao, tuy vậy nhưng hai mắt vẫn ngóng xuống bên dưới nhìn người đàn ông đang đứng cạnh cửa sổ ngửa đầu trông theo mình, mãi đến khi tòa nhà nơi anh làm việc chỉ bé bằng một đốt ngón tay cậu mới dừng lại.

Ba giờ chiều, nhiệt độ vẫn còn oi bức vì mùa hè sắp đến. Cậu rút từ trong túi quần ra một mảnh giấy ghi địa chỉ của ba vị khách hàng, bắt đầu công việc của mình.

Ba vị khách hàng này đều là phi nhân loại có ngoại hình khá đặc biệt, vì thế mà nơi bọn họ sinh sống nằm ngoài thành phố sầm uất, khuất khỏi cái nhìn của nhân loại. 

Vị đầu tiên sinh sống ở ven con sông lớn, vùng rìa ngoại thành, nơi tiếp giáp với tỉnh khác. Ali lại sục sạo trong mớ lông chổi bay, tìm ra được chiếc la bàn mà mình thường dùng. La bàn bằng sắt, nhỏ như đồng hồ quả quýt, cầm gọn trong lòng bàn tay, còn có một sợi dây đính kèm dùng để đeo lên cổ. Ali đeo vào rồi lẩm bẩm đọc thần chú, vừa đọc vừa gõ tay lên mặt la bàn, kim chỉ hướng của nó lập tức phát sáng, sau đó quay một vòng dường như vừa được khởi động một chức năng đặc biệt nào đó. Lúc này cậu mới đọc dòng địa chỉ được ghi trên giấy, một dấu sao lập tức hiện lên trên phần tọa độ của la bàn, nó nằm ở hướng đông nam.

Ali xoay người, canh chuẩn cho kim la bàn hướng thẳng về phía dấu sao để xác định phương hướng, sau khi canh chuẩn thì đóng nắp la bàn lại, hai tay vịn cán chổi, nhắm về phía đó mà bay đi. 

Bay trên trời không tốn quá nhiều thời gian như khi di chuyển bằng phương tiện trên mặt đất, lại có chiếc mũ vành to cản hết gió và nắng nên Ali cứ việc thong thả như đang dạo chơi, khi thì xuyên qua cụm mây này, khi thì cố ý lượn vòng một cụm mây khác để tạo hình cho nó, biến nó thành một cây kem ốc quế. Đây là trò tiêu khiển của cậu mỗi khi ra ngoài hóng gió dạo chơi sau quãng thời gian làm tổ trong nhà nghiên cứu thuốc, chạy deadline. Có điều, cậu sẽ thích hơn nếu anh Bách của cậu cũng ngồi phía sau. 

Một đường bay thẳng, tuy thỉnh thoảng có nghịch mây một tí làm cả người vươn hơi nước ướt nhẹp thì chẳng mấy chốc sau Ali cũng đã trông thấy con sông lớn ở rìa thành phố kia. 

Ở chỗ này một bên thuộc địa phận thành phố, một bên lại thuộc tỉnh, cách nhau một con sông. Từ xa nhìn lại, ánh nắng chiều rọi lên mặt sông lấp lánh xinh đẹp, còn có chút lóa mắt vì phản quang. Sát hai bờ sông là hàng cây cao và sau đó là những dãy nhà san sát nhau. Ở khúc sông hẹp nhất được bắt qua một cây cầu sơn đỏ thật lớn, như một chiếc kẹp đỏ kẹp lên mái tóc dài suôn mượt của con sông. Nơi này vẫn luôn có quang cảnh bắt mắt như vậy dù là đêm hay ngày. 

Vị khách đặt mua thuốc sống ở ven sông hẳn thuộc loại chủng tộc nào đó cần đến nguồn nước. Ali suy đoán như vậy, cậu bay trên cao, chỉ vài phút đã đến ngay phía trên con sông, lúc này cậu mới mở la bàn ra lần nữa phần tọa độ và hướng của la bàn bấy giờ đã thay đổi, nó biến thành một cái bản đồ nhỏ, vẽ đầy đủ các con đường và nhà cửa ở khu vực này, bên trên còn có một mũi tên hướng dẫn. Cậu bay theo chỉ đường, bản đồ trên la bàn cũng di chuyển theo.

Ali nhanh chóng nhận ra, địa chỉ mà mình cần tìm nằm ngay dưới chân cầu đỏ. 

Đó là một cái chòi nhỏ nằm khuất trong bóng râm của chân cầu, gần sát mé nước, nếu là người bình thường nhìn qua, hẳn sẽ nghĩ cái chòi kia là của một người vô gia cư nào đó dựng lên để ở tạm, bởi vì trông nó cũ cũ bẩn bẩn, có nơi còn không nguyên vẹn, bảng địa chỉ thì treo lên tạm thời ở trước chòi, trông cực kỳ không chắc chắn, cứ như chỉ cần một cơn mưa xuống cũng có thể cuốn nó trôi thẳng xuống sông.

Nếu Ali không có la bàn chỉ dẫn cụ thể thì không biết phải tốn bao lâu mới tìm được địa chỉ nữa.

Ali chậm rãi hạ thấp độ cao hơn nữa, sau đó lựa đúng thời điểm trên cầu ít người mà vọt xuống, làm tóe cả nước trên mặt sông, vội vội vàng vàng nấp vào bóng râm dưới chân cầu.

Ali điều khiển chổi bay chầm chậm đến trước cái chòi cũ, cậu ngó nghiêng một trận tìm tòi mà chẳng thấy ai, đành phải gọi: “Xin hỏi, có ai ở nhà không?”

Không có ai đáp lại, chỉ có gió thổi qua cửa chòi lụp xụp. Cậu bay vòng quanh cái chòi, chòi không lớn, còn có cửa sổ mở toang, nhìn vào một cái là gần như có thể thấy hết, bên trong hoàn toàn không có ai cả.

Ali thầm nghĩ, chẳng lẽ lại boom hàng của mình, rõ ràng hôm qua khi xác nhận đơn hàng mình đã thông báo chiều nay sẽ đến giao, còn hỏi rõ hôm nay người nọ có ở nhà hay không rồi.

Nhưng còn chưa kịp đợi cậu tức giận thì bỗng có tiếng nước bì bõm phát ra từ dưới sông. 

Ali quay đầu nhìn, chỉ thấy có một sinh vật trồi lên từ dưới nước, da màu xanh lá, toàn thân cao lớn, cơ bắp cuồn cuộn. Đó là một người cá!

Cậu thấy rõ phần vành tai của người nọ giống hệt như một cái vây cá, không có tóc mà có vảy, chúng phủ trên đầu và rải rác ở vai, hông, ngực, bụng và khuỷu tay. Trên thân người nọ còn vắt vẻo một đám rong biển rõ ràng là bị quấn phải khi bơi dưới sông. 

Người nọ vừa leo lên bờ vừa gỡ mớ rong biển ra, trông thấy trước cái chòi nhỏ của mình có một cái chổi cùng một bộ đồ bay lơ lửng thì hơi ngây ngốc, cặp mắt cá trố ra, chớp hai cái, sau đó mới sực nhớ đến chuyện hôm qua mình mua hàng trên mạng: “A, phù thủy Quýt Nhỏ phải không?”

Phong Ngoa

Add comment

error: Alert: Copy không được đâu bé ơi!!!