PHONG NGOA

Chương 18: Bắt gian

Naqvi mở một túi bánh ra ăn, còn nhích lại gần Trường Ninh mời anh ăn chung.

Trường Ninh từ chối, anh không có khẩu vị cho lắm, trong đầu hẵng còn đầy ắp đủ loại suy nghĩ. 

Mà Naqvi thì vẫn vô tư ăn lấy ăn để, mặt ngoài nhìn vào có vẻ như việc chèo thuyền làm tiêu hao thật nhiều calo khiến hắn sắp chết đói đến nơi nên ăn liền tù tì ba túi bánh. Trên thực tế, hắn đúng là đói thật, nhưng không đói quá mức thế này mà chủ yếu là do hắn hưng phấn quá, muốn nạp thật nhiều năng lượng để dự trữ cho một hồi “đại chiến hoang dã” trong hang động với “Jasmine” của mình.

Lúc vừa lên bờ Trường Ninh đã xác nhận hắn không bị thương ở đâu, làm tròn chức trách bác sĩ của mình, sau đó không bận tâm đến hắn lắm mà bắt đầu kiểm tra balo của mình. Vì cũng là loại chống thấm nước như Naqvi nên đồ đạc bên trong vẫn khô ráo. Phần lớn là mấy thứ dùng để sơ cứu phòng khi bị thương và vài hũ thuốc nhức đầu giảm sốt thông dụng lúc nào cũng mang theo bên người. 

Naqvi ăn xong, đưa mắt nhìn lén vị bác sĩ nào đó đang ngồi cách mình không xa kiểm tra balo, đôi mắt đen đảo đảo đầy tính toán, sau đó bỗng nhiên cất tiếng: “Hầy, áo ướt dính vào người thật là khó chịu.”

Nói rồi hắn nắm lấy phần cổ áo của mình kéo kéo, còn cố ý vuốt qua phần ngực nơi có hai hạt đậu nhô lên rõ rệt. Hôm nay hắn chỉ mặc một cái áo thun màu trắng, loại này vừa ngấm nước thì dính sát vào cơ thể, còn hơi trong suốt nữa, khiến đầu vú sẫm màu bên dưới lộ hết cả. Hắn còn cố tình khoe ra, mặt ngoài lại tỏ vẻ như thật khó chịu khi áo cứ dính vào người. 

Thế nhưng trò này không có tác dụng, Naqvi ra vẻ một lúc nhưng bác sĩ vẫn không hề chú ý đến hắn, hắn có hơi thất vọng. 

Chẳng lẽ dáng vẻ của hắn không đủ hấp dẫn và quyến rũ? Chẳng phải người ta thường nói cái kiểu che che hở hở này là quyến rũ nhất sao? Xem, đầu vú cương lên sau lớp áo, thấp thoáng ẩn hiện, hắn nhìn còn tự thấy thèm nữa là…

Đợi hồi lâu nhưng thấy bác sĩ không có phản ứng, hắn bèn nói: “Bác sĩ không phiền nếu tôi cởi áo ra chứ?”

Tuy miệng thì hỏi ý nhưng Trường Ninh còn chưa kịp trả lời hắn đã lưu loát cởi phăng áo ra, động tác nhanh nhẹn như thể câu hỏi vừa rồi chỉ là để thông báo. 

Lúc này đây, toàn bộ thân trên của hắn đều phơi bày. Da màu bánh mật khỏe mạnh, cơ bắp săn chắc, hình khối rõ ràng, ngực nở eo thon. Hắn còn cố tình nghiêng người bày ra một độ cong hoàn hảo như muốn khoe khoang cái eo này của mình có bao nhiêu sức lực. Sau đó giả nai mà giũ mạnh cái áo thun khiến một ít nước văng lên người mình rồi lại mượn cớ đó mà dùng khăn lau đi. 

Động tác cởi áo ban nãy thì nhanh, thế nhưng lúc lau nước lại chậm rì rì như người già vậy.

Có điều Trường Ninh vẫn hoàn toàn không để ý đến mà vùi đầu sắp xếp lại mớ băng gạc bị xốc xổ trong balo, còn lấy ra một miếng băng keo cá nhân dán lên vết trầy trên chân do ban nãy trong lúc trèo lên bờ đã không cẩn thận khiến mấy góc cạnh sắc bén của đá cắt phải.

Naqvi thấy mình hoàn toàn bị ngó lơ, tức giận cắn môi, hít một hơi thật sâu để bình tĩnh lại, sau đó đưa tay vuốt ngược vài sợi tóc ướt lòa xòa trước trán lên, đánh bạo hơn nữa mà mon men dịch sát đến cạnh vị bác sĩ riêng “của mình”.

Trường Ninh đã biết Naqvi ôm tâm tư gì, mà càng biết thì càng muốn dùng sự lãnh đạm để trả lời hắn. Anh chỉ lo chỉnh lý lại vài thứ trong balo, có một cái đèn pin vắt ở mặt ngoài bị hỏng do ngấm nước rồi, trong balo còn có một bộ đồ khô ráo mà anh chuẩn bị sẵn vì lo trong lúc chèo thuyền sẽ bị ướt hoặc bất cẩn ngã xuống nước, như vậy còn có đồ mà thay. Nhưng với tình huống bây giờ, anh chắc chắn sẽ không thay đồ ngay trước mặt một người ôm ý định khó nói với mình. 

Anh dời tay khỏi bộ đồ, quyết định mặc đồ ướt vậy. 

Bỗng nhiên, từ phía sau truyền đến một luồng nhiệt nong nóng như thể có người áp lại gần. Mà ở đây ngoại trừ anh ra thì còn người nào nữa?

Trường Ninh đang định né tránh thì giọng nói của Naqvi truyền đến ngay bên tai: “Bác sĩ cũng cởi bớt đồ ra đi, cứ mặc đồ ướt mãi sẽ bị cảm đó.”

Nói rồi còn có ý định giơ tay giúp anh cởi bỏ nút áo.

Trường Ninh lập tức tránh xa, quay đầu nhìn Naqvi với vẻ mặt lạnh lùng không chút cảm xúc: “Không cần.”

Tay Naqvi đờ ra giữa không trung, hắn nhíu mày: “Sao vậy? Lỡ như ngay cả bác sĩ cũng bị cảm thì ai lo cho tôi nữa?”

Trường Ninh cau mày: “Trong hang động khá kín gió, sẽ không bị cảm. Hơn nữa sức khỏe tôi rất tốt, cậu Naqvi không cần nhọc lòng lo lắng.”

Naqvi lại nhích tới, lần nữa muốn đưa tay giúp anh cởi cúc áo: “Bác sĩ đừng ỷ y, không nên đâu…”

Chưa nói hết câu thì đã bị Trường Ninh gạt tay ra, vẻ mặt anh cực kỳ nghiêm túc.

Naqvi trông thấy vẻ mặt của anh như vậy thì thầm cảm thấy không ổn, có lẽ hành động bạo gan của hắn chọc giận bác sĩ rồi. Cũng phải, chưa có sự cho phép của người ta mà muốn động chạm là cực kỳ bất lịch sự. 

Trường Ninh lạnh nhạt nhìn hắn, môi hơi hé, dường như muốn nói gì đó. 

Naqvi sợ anh nói ra lời gì nặng nề nên vội vàng giành trước: “Bác sĩ đừng xa cách như thế!” Nói rồi vội dời sang đề tài khác chữa cháy việc vừa nãy cố tình bày ra vẻ mong mỏi: “Hay là sau này anh tiếp tục làm bác sĩ riêng cho tôi đi, ký thêm hợp đồng. Sau chuyến đi này tôi không trở về nước liền đâu, cũng cần có một bác sĩ riêng cố định ở đây.”

Trường Ninh mặt mày không chút gợn sóng, vẫn bình tĩnh và chậm rãi nói: “Xin lỗi, chuyện này không được.”

Trong mắt Naqvi lóe lên vẻ thất vọng, hắn khó hiểu hỏi: “Tại sao? Lương ít quá hả? Tôi có thể trả gấp đôi hiện tại mà.”

Trường Ninh vẫn giữ nguyên một lời: “Không được. Tôi bây giờ gần như không còn làm bác sĩ riêng nữa, đã chuyển đổi hình thức công tác từ lâu.”

“Thế tại sao lại đồng ý làm cho tôi trong hai tuần này?”

“Vì thầy tôi nhờ vả do không tìm được ai đáng tin cậy hơn tôi. Hơn nữa thời gian công tác không dài.”

Hóa ra là như vậy, nhưng hắn không bỏ cuộc, vẫn muốn cố gắng.

“Anh có thể suy nghĩ lại, làm cho tôi sẽ có rất nhiều điều kiện tốt.”

Nói rồi kể ra một đống ưu đãi mà một bác sĩ riêng bình thường không thể nào có được. Trường Ninh càng nghe càng nhức đầu, mấy cái ưu đãi đó có khác gì tình nhân được bao dưỡng không cơ chứ.

Naqvi nói đến hăng say, nhưng càng nói lại càng phát hiện bác sĩ không ngừng cau chặt mày, ánh mắt không ngừng lạnh đi, được một chốc thì hắn im thin thít không dám nói gì nữa.

Trong lòng thầm gào thét: Mẹ ơi sao Jasmine khó cua quá vậy!!!!

Trường Ninh nhìn vẻ mặt có chút tủi thân và sợ sệt của hắn thì thở dài một hơi, chứng nóng tính của anh lại sắp phát tán rồi, anh đưa tay xoa xoa ấn đường như muốn đè nén lại. Dù sao cậu ta hiện tại cũng là thân chủ của mình, hơn nữa tính tình cũng không phải là kẻ xấu xa không có liêm sỉ, cậu ta chỉ là thích phải mình mà thôi, nên nhẹ nhàng từ chối.

“Tôi biết cậu có ý gì Naqvi. Nhưng xin lỗi, chuyện tiếp tục làm bác sĩ riêng, tôi không muốn. Và cả cái ý nghĩ trong lòng cậu nữa, cũng không thể…”

Naqvi nghe bác sĩ nói biết ý mình là gì thì có hơi vui vẻ, thế nhưng nghe đến câu sau thì nhảy cẩng lên, cắt ngang lời anh: “Tại sao? Bác sĩ cho tôi biết lý do đi, tôi không đẹp hả? Dáng người không hợp ý anh? Hay là tôi không tốt?” 

Trường Ninh: “…” Chỉ mới nói một câu mà cậu ta đã huỵch toẹt ra rồi.

Naqvi: “Bác sĩ đừng vội đánh giá tôi, nếu anh tiếp xúc với tôi lâu hơn một chút thì sẽ biết tôi tốt lắm đó! Anh thích kiểu người như thế nào?” Hắn thầm nghĩ, nếu không vừa ý vóc dáng của hắn thì vẫn có thể tăng hoặc giảm bớt việc tập luyện lại để điều chỉnh, dễ ợt! Không thích da nâu thì đi tắm trắng, dễ ợt! 

Trường Ninh im lặng nhìn hắn một lúc, sau đó từ tốn mở miệng: “Naqvi, tôi đã có gia đình rồi.”

Naqvi lập tức khựng lại, hai mắt mờ mịt, sau vài giây trôi qua nó dần trừng lớn, vẻ mặt lúc xanh lúc trắng dường như không thể tin vào tai mình. Một lúc sau bỗng dưng ôm bụng cười ha hả: “Bác sĩ đùa vui ghê…”

“Em ấy rất tốt, dáng người đẹp, gương mặt đẹp, cái gì cũng giỏi, có thể nấu ăn (tuy chỉ đạt mức trung bình), biết dọn dẹp nhà cửa (tuy chỉ dăm ba bữa mới dọn dẹp một lần), đi làm mỗi tháng được rất nhiều tiền, biết nghe lời. Có điều ham muốn hơi cao, lại hay ghen tuông nhưng không sao, trong mắt tôi vẫn rất dễ thương…” 

Naqvi cứng họng nghe người đối diện xổ một tràng chỉ toàn những lời khen dành cho người khác. Hắn cười không nổi nữa, mặt tái thật rồi. 

Không thể nào! Làm sao có thể như vậy! Chẳng lẽ mình nhầm đối tượng?

Hắn liều mạng suy nghĩ, không đúng, tất cả đều giống mà, nhìn chiều cao này, vóc người này, mặt mũi này, khí chất này, còn có cả sở thích nữa, cũng hệt như Jasmine mà… được rồi thật ra diện mạo thì hắn chỉ có ấn tượng mơ hồ thôi, nhưng lại xuất hiện đúng lúc có liên quan đến buổi bán đấu giá mà vị phù thủy kia nói, vậy hẳn là không thể nhầm đối tượng được!

Nhưng nếu đúng là Jasmine vậy thì… Naqvi chỉ cảm thấy trong tim rỉ máu. Hắn thở hổn hển, hai mắt bắt đầu đỏ lên, mũi cũng vậy, làn da bánh mật không thể che được cái mũi đỏ ửng của hắn lúc này. Hắn nhào đến bắt lấy tay Trường Ninh: “Không thể! Bác sĩ rõ ràng là của tôi mà sao lại đi kết hôn với người khác chứ? Sao không chờ tôi thêm một chút hả? Có biết tôi đã tìm anh bao lâu không???”

Trường Ninh cố tình khen vợ mình để cắt đứt những ảo tưởng của Naqvi, nhưng không ngờ hắn bỗng nhào đến nói mấy lời anh nghe không hiểu cho lắm, anh là của người này hồi nào vậy? Rõ ràng là của Andrew… 

Mày anh đã cau chặt lại rồi: “Này, cậu bình tĩnh đã.”

Nói rồi muốn gỡ tay hắn ra thì bỗng nghe thấy một tiếng gào lớn vang lên từ lối rẽ hướng ra ngoài. Mà chủ nhân của tiếng gào này không phải ai khác chính là người vừa rồi được anh khen một tràng.

“Tên khốn kia! Buông anh ấy ra!”

Trong hang động kín, tiếng nói lớn vang vọng nghe cực kỳ đáng sợ.

Cả hai người đang đứng trên thềm đá đều giật mình quay đầu nhìn về phía phát ra âm thanh.

Chỉ trông thấy Andrew đang ngồi trên một chiếc thuyền nhỏ, tay siết chặt mái chèo, hai mắt long lên, cái trán nổi gân xanh, đỉnh đầu như muốn bốc khói, thở phì phò nhìn chằm chằm cái tay ai đó đang chạm vào người của mình. Cậu trừng mắt, còn không chịu bỏ tay ra!?

Thứ lỗi cho Trường Ninh lúc này không ngờ cậu lại đến đây nhanh như vậy nên có hơi sửng sốt, vẫn chưa kịp phản ứng, mà Naqvi thì không cần phải nói, hai mắt trợn trừng. Rõ ràng đây là nơi mà hắn đã sắp đặt trước, du khách bình thường sẽ không chèo thuyền vào đây, còn dặn trước với đám vệ sĩ và người hướng dẫn mình “mua chuộc” nữa, thế nên trông thấy có người thứ ba chạy vào, hắn không khỏi kinh ngạc, còn có chút nghi ngờ. Chờ đến khi nhận ra đó là Andrew thì cau chặt mày, lòng cảm thấy có gì đó không đúng, tay vẫn nắm chặt bác sĩ không buông.

Andrew tức đến thở phì phò, hùng hục chèo thuyền đi với tốc độ ánh sáng, ào ào hai ba cái đã tấp thẳng vào bên thềm đá. Vì đi quá nhanh, hắn lại không thèm để ý, thuyền lập tức đụng ầm vào thềm đá, tiếng vang rất lớn.

Trường Ninh lúc này mới phản ứng lại, anh bước đến muốn đỡ lấy Andrew, lo cậu trượt chân ngã xuống nước vì lúc anh trèo từ dưới nước lên thềm đá cũng bị trượt mấy lần. Thế nhưng rõ ràng là Andrew không cần đến sự trợ giúp của anh, có điều cậu vẫn tóm lấy cái tay đang chìa ra của anh, bước nhanh lên bờ sau đó thuận thế kéo anh về phía mình, tay còn lại thì gỡ cái tên nào đó ra khỏi ông xã của mình, vừa gỡ vừa nghiến răng nghiến lợi: “Ai cho đụng vào anh ấy hả?”

Đừng tưởng rằng cậu không biết gì cả, cái hang này có tiếng vọng rất tốt đấy, tên kia vừa rồi dám dụ dỗ ông xã của cậu!!! Hắn chết chắc rồi!!!

Phong Ngoa

Add comment

error: Alert: Copy không được đâu bé ơi!!!