PHONG NGOA

Chương 17: Thành phố Trân Châu

Trên xe có rất nhiều thương nhân, dường như cũng có chung một mục đích với bọn họ đó là tề tựu ở thành Trân Châu để tham gia phiên chợ tự phát của các nhóm nhà thám hiểm. 

Thành Trân Châu nằm ở phía Đông cách đây khá xa, việc ngồi suốt một chỗ nhiều giờ liền như vậy khiến người ta phải uể oải. 

Có điều, Nolan đã quen với việc này, trong năm anh sẽ có vài chuyến đi xa như vậy nên chẳng than thở gì, dọc đường đi nếu không trò chuyện với Ocean thì cũng chỉ yên lặng nhắm mắt nghỉ ngơi hoặc ngủ thiếp đi mà thôi. Ocean lại là người có thể chịu khổ, trong khi Nolan nhiều lần ngủ gật thì cậu vẫn còn kha khá năng lượng, chống cằm ngắm cảnh bên ngoài đoàn tàu.

Theo chuyển động đều của xe lửa, Nolan đã ngủ được một chốc cứ thế lắc trái lắc phải, khi chuyến tàu chạy qua một đoạn đường sắt vòng, thân thể anh theo quán tính mà dựa hẳn vào người bên cạnh.

Ocean lập tức cứng người lại: “Anh… Nolan?”

Cậu có hơi mất tự nhiên mà nghiêng đầu nhìn anh, phát hiện anh thật sự ngủ say rồi, hơi thở ấm áp phả nhè nhẹ ở cổ làm cậu nhồn nhột, vành tai hơi đỏ lên. 

Cậu há miệng định nói gì đó nhưng lại dừng, hai mắt nhìn anh chăm chú một lúc, cuối cùng không kiềm được thò cánh tay xúc tu ra, nhẹ nhàng quấn lấy eo anh, bản thân thì ngồi xích về phía anh một chút, khi tàu chạy thẳng trở lại cũng không buông tay mà nghiêng đầu tựa lên anh, thiếp đi.

Cứ vậy, cậu ngủ thẳng đến khi đói bụng mới tỉnh lại, chẳng biết qua bao lâu nhưng cảnh sắc bên ngoài xe hơi u ám, xem ra đã xế chiều rồi. 

Ocean cảm thấy cổ mình cứng đờ, chỉ mới cử động nhẹ một chút đã phát ra tiếng răng rắc như máy móc bị gỉ sét.

“Em tỉnh rồi?” 

Giọng nói của Nolan truyền đến, bấy giờ Ocean mới nhận ra mình đang dựa trên vai anh, mà anh đã tỉnh dậy từ khi nào chẳng biết, tư thế của hai người bị đảo ngược rồi, bây giờ đổi thành bị anh ôm. 

Nolan ngại ngùng ngồi dậy, cánh tay đang ôm hờ mình của anh cũng thu về, cậu nghe thấy anh quan tâm hỏi: “Thế nào rồi? Có mệt không? Có muốn ăn gì không?”

Ocean định lắc đầu bảo em không đói nhưng bụng vang lên tiếng ọc ọc kháng nghị.

Nolan cười một tiếng, lấy trong hành lý ra một ít đồ ăn vặt đưa cho cậu, anh nói: “Chúng ta sắp đến nơi rồi, một tiếng rưỡi nữa thôi.”

Vừa rồi có người đến thông báo, bởi vì thời gian đoàn tàu di chuyển nên thức ăn trên này chỉ cung cấp vào buổi trưa, về phần bữa tối thì bọn họ phải chờ đến thành Trân Châu rồi mới tự tìm quán ăn.  

Ocean ngoan ngoan gật đầu, nhận lấy bánh quy anh Nolan đưa cho, vừa ăn vừa lén lút nhìn anh, nhỏ giọng hỏi: “Lúc ngủ… em dựa vào vai anh có lâu lắm không? Có đè nặng làm anh khó chịu không?”

Nolan nghe hỏi thì hơi sửng sốt, trong lòng thoáng nghĩ lại, chỉ cảm thấy rất tốt, trên người cậu có mùi thơm của thảo dược giống mình, rất ấm áp. Anh phẩy tay tỏ ý vẻ không sao, không khó chịu.

Ocean nhẹ nhõm thở phào một cái, ngoan ngoãn gặm bánh quy, sau đó hỏi một nhân viên phục vụ một ly trà gừng, khi có khi không trò chuyện với anh để giết thời gian.

Sáu giờ rưỡi tối, cuối cùng thì Ocean đã có thể nhìn thấy núi và biển từ xa, dù trời đã gần tối khiến tầm nhìn không rõ lắm nhưng cũng chẳng thể ngăn được sẽ hào hứng trong lòng cậu.

Ocean kéo tay anh không buông, liên tục nói mình thấy biển rồi.

Bảy giờ, đoàn tàu chạy vào thành phố rồi dừng ở nhà ga.

Có lẽ đây là đoạn thời gian cao điểm thế nên người ở nhà ga dù là thành phố nào cũng đông đúc cả.

Vừa bước khỏi toa tàu, Ocean đã ngửi được mùi vị mằn mặn của biển, thứ đặc trưng tại nơi đây.

Nhà ga ở thành phố Trân Châu thậm chí còn lớn và rộng hơn so với thành phố của hai người, dù chỉ là một tòa thành tầm trung nhưng nhờ có vị trí tốt mà biến thành trung tâm mua bán, hầu như các đoàn đội thám hiểm và nhà buôn lớn tập trung ở chỗ này, thế nên bọn họ đầu tư xây rất nhiều tuyến đường sắt nối liền đến các thành phố lân cận, vừa để chở hành khách mà cũng vừa để vận chuyển hàng hóa.

Bọn họ theo đoàn người bước xuống khỏi toa tàu, bên tai loáng thoáng nghe thấy tiếng cảm ơn của người phục vụ. 

Thành phố này thật sự rất sầm uất, ánh đèn vàng giăng khắp mọi nẻo đường, người đến người đi nườm nượp. Xung quanh khu vực này có rất nhiều nhà nghỉ và quán ăn, nhưng hai người bọn họ không chọn ở đây mà thuê một chiếc xe ngựa đưa mình đến con phố ở gần biển hơn. Nolan đã từng tới đây nhiều lần nên anh quen đường quen nẻo dẫn theo Ocean tìm đến nhà nghỉ quen thuộc.

Vừa trông thấy anh, chủ nhà cười rộ lên nói: “Pháp sư Nolan, vẫn là phòng một người như cũ hả?” 

Nolan cười cười kéo tay Ocean đang đứng bên cạnh, nói: “Không phải, lần này có một cậu nhóc đi cùng, cho tôi một phòng hai giường đơn đi.”

Chủ nhà sửng sốt, sau đó lúng túng nói: “Chỗ tôi chỉ còn phòng một người và phòng hai người giường đôi thôi. Mọi năm ngài Nolan đến đều chỉ ở phòng một người nên tôi không chuẩn bị trước.”

Có thể nói Nolan là khách quen của nhà nghỉ này, thế nên vào giai đoạn mở phiên giao dịch hằng năm, bà chủ đều sẽ chừa một phòng đơn lại cho anh. Mà bây giờ có thêm Ocean, ở phòng một người thì sinh hoạt sẽ không thoải mái, nhưng đang vào thời điểm khách từ phương xa kéo đến nườm nượp, thế nên những phòng khác của nhà nghỉ đều đã bị thuê hết cả rồi, hiện giờ chỉ còn lại duy nhất hai phòng.

Nolan nhìn sang phía cậu trai bên cạnh mình, thấy dáng vẻ cậu có hơi thấp thỏm, không khỏi cho rằng cậu ngại ngủ chung. Anh đắn đo không thôi, với anh mà nói việc ngủ chung hoàn toàn không có vấn đề gì, nhưng Ocean không quen thì chỉ sợ bọn họ sẽ phải tìm nhà nghỉ khác, có điều… không biết những nơi khác có còn phòng trống vào khoảng thời gian này hay không đây.

Trong lúc anh đắn đo suy nghĩ, không ngờ Ocean bên cạnh lại đột nhiên cất tiếng, cậu kéo kéo tay áo anh, lắp bắp hỏi: “Anh Nolan… có ghét ngủ cùng với người khác không?”

Hửm?

“N-nếu anh không ghét, ch-chúng ta ngủ chung giường cũng được ạ.” Ocean nói xong chỉ cảm thấy tim đập nhanh, mặt đỏ bừng, trong lòng đã chuẩn bị sẵn sàng cho việc nghe thấy anh từ chối. 

Nolan sửng sốt một chút, suýt thì bật cười, hóa ra hai người họ lại lo lắng chung một vấn đề như thế, anh thoải mái đáp: “Anh không ngại, Ocean có ngại không?”

Cậu lập tức lắc đầu, cố che giấu vẻ mong mỏi trong mắt. Trên thực tế, cậu rất muốn ngủ chung một giường với anh chỉ là không có cơ hội mà thôi.

Vị trí của nhà nghỉ này khá tốt, vừa nằm gần các khu giao dịch, vừa gần đường lớn dẫn đến cảng, cực kỳ thuận tiện cho việc đi lại, mà điểm đặc biệt nhất là có tầm nhìn ra biển.

Phòng của hai người nằm trên lầu cao, chỉ cần đứng ở cửa sổ là có thể nhìn thấy mặt biển phía xa xa.

“Kia là gì vậy ạ?” Lần đầu tiên nhìn thấy khung cảnh mới lạ này, Ocean không nén được tò mò mà kéo lấy Nolan bên cạnh mình, chỉ chỉ ra ngoài cửa sổ.

Nolan dừng việc trong tay nhìn theo hướng cậu chỉ, thấy ngoài xa, trên mặt biển đen tuyền có một vài ánh đèn vàng le lói rất nhỏ, trong số đó còn có một ánh đèn màu xanh ngọc rất lạ.

“Có thể là đèn của tàu thuyền đánh cá.” Anh nói: “Hoặc cũng có thể là thuyền của nhóm nhà thám hiểm.” Anh nghe nói có ba nhóm, một đi từ phương Bắc, một đến từ phía Tây, nhóm còn lại thì không rõ thông tin, đoàn thuyền ngoài khơi kia từ phía đông mà đến cũng có thể là thuyền của nhóm thứ ba còn lại cũng nên.

Anh đoán: “Với khoảng cách này có lẽ hơn nửa đêm hoặc rạng sáng mai nó sẽ cập bến đấy.”

“Thật ạ?”

“Ừ, ngày mai chúng ta có thể đi xem và nghe ngóng một chút.”

Phong Ngoa

Add comment

error: Alert: Copy không được đâu bé ơi!!!