PHONG NGOA

Chương 16: ‘Joel’

Silas tựa như con quái thú bị chọc trúng điểm yếu, cậu trở nên điên cuồng và đáng sợ hơn bao giờ hết, ngay cả giọng nói cũng biến chất.

Anne thấy cậu đã đuổi đến cũng không dám phí công cố mở cửa phòng bệnh khác nữa, cô ta biết nếu mình không chạy ngay thì chắc chắn sẽ chết.

Anne nắm chặt con gấu trong tay, hơi thở dồn dập và sắc mặt đã trắng bệch vì sợ, cố động não xem mình phải mang thứ này đi đâu.

Bỗng nhiên một ý nghĩ loé lên trong đầu, phải rồi, ở sảnh lớn của bệnh viện có một hồ cá cảnh. Anne như tìm được cọng rơm cứu mạng của mình, không màng tất cả mà chạy ra sảnh lớn của bệnh viện. Trong lúc gấp rút cô ta thậm chí còn bước hụt và ngã nhào ra đất khi chạy xuống cầu thang, con dao trong tay cũng văng ra xa. Thế nhưng cô không có thời gian để nhặt lại con dao hay bận tâm đến cơn đau trên chân đã phải vội vàng bò dậy, bởi lẽ Silas tựa như con rết đang bò trườn cực nhanh trên vách tường, miệng không ngừng gào rú muốn cô trả con gấu lại cho cậu, chỉ trong một giây ngắn ngủi trì hoãn bởi cú vấp mà Silas đã suýt chút nữa có thể tóm được cô.

Anne không kịp nghĩ nhiều, lao thẳng về phía hồ cá thuỷ tinh được đặt giữa sảnh rồi dìm ngay con gấu trong tay vào nước, đầu còn ngoái lại nhìn Silas. Thế nhưng quái lạ là Silas vẫn đang lao như điên về phía này, dường như hoàn toàn không gặp chút cản trở nào.

Anne kinh hoàng.

Có gì đó không đúng!

Dường như khoảnh khắc sống còn này đã kích thích toàn bộ trí thông minh của cô, cô nghi ngờ cầm con gấu đã thấm nước lên, mạnh tay xé rách bụng nó, quả nhiên lập tức khiến túi tro được giấu bên trong văng ra, rơi vào hồ cá.

Đúng lúc này Silas đã lao đến cắn vào cổ cô ta, thế nhưng khoảnh khắc túi tro chạm nước cũng khiến cậu đau đớn rên lên. Toàn bộ sức mạnh quỷ dị của cậu như bị rút đi mất, thế nhưng Silas không buông tha cho Anne, cậu nhân đà này dùng toàn bộ sức mình liên tục đẩy cô ta về phía cái lò sưởi đằng sau.

Anne đã bị thương, đau đớn khiến cô choáng váng ngã vào trong lò sưởi.

Ầm một tiếng, nắp lò sưởi đóng lại ngăn cách cô với thế giới bên ngoài.

“Không, không, không!” Anne điên cuồng hét lên, muốn đập bể lớp cửa thuỷ tinh thế nhưng cửa kính quá dày, nó là thứ dùng để chịu nhiệt và chống va đập mạnh, một cánh tay người không có bao nhiêu sức lực sẽ không cách nào phá vỡ được.

Silas mặc kệ cô ta điên cuồng la hét, lúc bấy giờ cậu chỉ cảm thấy sợ hãi mà thôi. Hai mắt cậu đỏ ngầu, tơ máu nổi cộm lên, túi tro đã được cậu vớt ra ngoài.

“Anh đâu rồi? Anh đâu rồi? Em không cảm nhận được anh nữa.”

Silas cầm túi tro, nước mắt tuôn ra khi phát hiện lớp nilon chống thấm bên ngoài bị xước một mảng, mảng nilon nơi đó bị kéo dãn ra khiến một ít nước thấm vào, có lẽ lúc Anne xé bụng gấu đã may mắn khiến móng tay móc sâu thế nên mới tạo nên vết xước này.

Không có giọng nói trầm khàn quen thuộc đáp lại khiến Silas run lên lẩy bẩy. Cậu phải làm sao đây?

Đương lúc cậu sắp sụp đổ thì có giọng nói mà cậu chờ mong rốt cuộc cũng cất lên.

– Em lại mít ướt đấy à?

Silas oà khóc, nức nở hỏi: “Anh có sao không?”

– Tôi chỉ… hơi đau một chút mà thôi.

Silas vội vàng gật đầu rồi nói như thể đang tự nhủ với mình: “Không sao là tốt rồi, không sao là tốt rồi.”

– Silas…

“Vâng.”

– Nín đi nào.

“Vâng.”

Silas ngoan ngoãn nín khóc, ôm túi tro trong lòng mà đứng dậy. Thế nhưng mũi vẫn còn sụt sịt, cậu nhìn đến Anne đã bị nhốt bên trong lò sưởi, phát hiện ra nãy giờ mình vẫn chưa bật lửa.

Nghĩ vậy cậu vừa lau nước mắt vừa đi đến bên cạnh lò sưởi, mở van bơm khí ga truyền vào trong sau đó bật lửa.

Cậu đứng bên ngoài, lẳng lặng nhìn Anne gào thét đau đớn bên trong, chỉ cảm thấy hả dạ vì đã trả thù được rồi.

Sau khi Anne chết, dường như linh hồn trong cơ thể nhận được thứ năng lượng nào đó khiến tổn thương phải chịu vừa rồi chẳng mấy chốc đã biến mất. Silas lại có thể cảm giác được sự tồn tại của anh.

Cậu ôm túi tro trong lòng, lững thững trở về phòng bệnh: “Bây giờ chỉ còn Joel.”

Có tiếng cười khẽ vang lên trong đầu cậu.

Khi bước vào trong, Silas nhìn cái xác của Gwen và Joel trên giường, một kẻ đã chết rồi còn một kẻ thì hôn mê, cậu có suy nghĩ muốn nhét cả hai vào cái lò sưởi khí ga vừa rồi cho nhẹ nợ. Thế nhưng người trong cơ thể cậu chỉ cười bảo:

– Em không cần phải cực khổ như thế.

Dứt lời, Silas bỗng cảm thấy một cơn gió lạnh buốt thổi dọc sống lưng mình, đèn điện chớp lên mấy cái rồi tắt ngúm, cả căn phòng chìm vào trong bóng tối, sau đó cậu nghe thấy âm vang kỳ lạ ngay sát bên tai.

Tách.

Một ngọn lửa đột nhiên xuất hiện, bắn vào nệm giường và mành cửa, chỉ trong nháy mắt cả căn phòng đã bùng cháy, thế nhưng kỳ lạ là hơi nóng của lửa hoàn toàn không chạm đến Silas.

Mà lúc này Silas cũng không quan tâm đến điều đó, bởi vì khi căn phòng vừa sáng bừng lên vì ngọn lửa thì trước mặt cậu cũng xuất hiện một người. Anh ta có vóc dáng rất cao, đôi mắt màu xanh nhạt rũ xuống đối diện với cậu, bên môi là một nụ cười thâm thuý. Silas ngẩn ngơ mà nhìn, trong thoáng chốc cậu có ảo giác mái tóc vàng rực rỡ của anh giống như được tạo ra từ ánh lửa.

Cậu thấy anh mở miệng nói, vẫn là giọng điệu quen thuộc, chỉ có điều phần khàn đục đã biến mất như thể cổ họng anh đã được chữa lành rồi: “Sức em yếu như vậy, lôi hai cái xác ra tận sảnh lớn sẽ rất mệt đó.”

Thấy cậu không có chút phản ứng nào, anh cười khẽ, còn vươn tay sờ má cậu, hỏi: “Sao vậy? Không quen nhìn hình dáng này à? Ha ha, chẳng lẽ em thích bộ dạng lột da kia của tôi hơn?”

Silas nuốt nước bọt một cái: “Đây là anh trước kia ư?”

“Phải.”

Silas cũng vươn tay, bạo dạn mà sờ mặt anh rồi khen: “Anh thật đẹp.”

Cậu nghĩ cái chết của gia đình này quả thật không uổng phí, chúng đã giúp anh lấy lại được thân thể rồi.

Anh có vẻ rất hài lòng với lời khen của Silas, lập tức đưa tay vuốt tóc cậu vài cái, bỗng nghe thấy cậu hỏi: “Vậy… bây giờ anh có rời đi không?”

Cậu đã từng nghĩ đến rất nhiều cái kết sau khi anh hoàn thành mục đích của mình. Khi anh đã có thân thể, có lẽ cậu sẽ trở thành ‘bữa ăn’ cuối cùng của anh, hoặc là anh vẫn ở bên cạnh cậu như những ngày đã qua, hoặc tệ hơn là bọn họ cứ thế mà giải trừ giao ước và mỗi người một ngả. Trong suy nghĩ của cậu, việc trở thành ‘bữa ăn’ của anh còn chẳng đáng sợ bằng việc bị bỏ lại một mình.

Nghe thấy cậu hỏi như vậy, anh ta lại thô bạo nắm lấy cằm cậu mà lắc lắc như mọi khi: “Nếu em đang mong tôi sẽ rời đi vậy thì chỉ có nằm mơ mới thấy mà thôi.”

Silas nghe vậy lập tức cười rộ lên, cười ngọt đến mức khiến người đối diện phải đờ ra vài giây mới sực tỉnh: “Được rồi, những chuyện còn lại tôi sẽ sắp xếp.”

Nói xong, anh ta cúi người, tay vẫn giữ lấy cằm cậu không để cậu trốn tránh mà đặt lên đôi môi dính máu của cậu một cái hôn nhẹ. Sau đó cười bảo: “Vài ngày nữa tôi sẽ trở lại bên em thôi.”

Nói xong, Silas chỉ thấy diện mạo của anh bỗng nhiên thay đổi, lớp da đẹp đẽ kia giống như sáp nến chảy xuống để lộ những thớ thịt đỏ hồng bên trong, và rồi một lớp da khác được khoác lên. Lần này là diện mạo của Joel.

Silas hiểu ra, mỗi khi cậu giết một người không chỉ giúp anh lấy lại được thân thể mà còn khiến sức mạnh anh gia tăng.

Anh ta búng tay, tách một tiếng, ngọn lửa cháy phừng phừng xung quanh lập tức thiêu rụi Joel thật đang nằm trên giường. Sau đó có một ánh lửa bay đến gần Silas, chạm vào miệng cậu, cổ cậu, tay cậu, nơi chúng đi qua đều không hề đau đớn mà ngược lại còn xoá sạch vết máu cậu dính phải khi giết người. Silas không biết ngay cả những bãi máu bên ngoài hành lang và sảnh lớn cũng đã bị sức mạnh quỷ dị này nuốt trọn, không để lại bất kỳ thứ gì ngoại trừ tro vụn bên trong lò sưởi, sẽ chẳng ai hay nó là tro người.

Lúc này đột nhiên có tiếng la hét truyền đến từ bên ngoài, thế giới riêng của hai người bọn họ đã bị phá vỡ. Những người khác trong bệnh viện rốt cuộc cũng không còn bị che mắt nữa, bọn họ đã phát hiện ra đám cháy nơi phòng bệnh.

Silas trông thấy ‘Joel’ trèo lên giường, cười với cậu rồi chỉ một giây sau cậu đã không còn ý thức nữa.

Lại một vụ cháy bởi rò rỉ khí ga từ ống dẫn lò sưởi khiến một người chết và một người bị thương nặng. Báo chí đưa tin nói rằng hai bệnh nhân ấy là cha con, cô con gái đã không may qua đời, phía bệnh viện đã liên hệ với người mẹ để thông báo và chịu trách nhiệm về sự cố nhưng lại bất ngờ không liên lạc được. Ngày hôm sau người ta phát hiện xe của người mẹ gặp tai nạn rơi xuống một con sông lớn ở ngoại ô, không tìm được thi thể.

Gia đình bất hạnh này vốn có hai cô con gái ruột và một cậu con trai nuôi, trước đó đã phải chịu cảnh tang thương bởi cô con gái út qua đời trong tai nạn xe, thi thể còn chưa kịp hoả táng thì đã xảy ra nhiều chuyện đáng tiếc khác.

Silas đang ngồi trong một phòng bệnh, bên cạnh là ‘Joel’ thỉnh thoảng lại khều tay cậu giục cậu đút thức ăn cho mình. Cậu im lặng lắng nghe tin tức trên ti vi về ‘gia đình’ của mình, đợi sau khi nghe xong mới hỏi người đàn ông trên giường: “Làm cách nào anh có thể mang xe của Anne ra con sông ấy vậy?”

Anh nhếch môi cười: “Chỉ cần búng tay một cái mà thôi.”

Silas thở dài, đến bây giờ cậu vẫn chưa hiểu được rốt cuộc thì anh có những loại sức mạnh nào. Dường như ma quỷ luôn không có giới hạn.

Cậu lại múc một muỗng thức ăn lên đút cho anh, nói: “Em đã sấy khô túi tro của anh rồi.”

“Thế à.” Giọng điệu anh lại có vẻ nhẹ nhàng đến lạ.

Cậu kìm không được mà hỏi: “Vì sao lúc còn ở trại trẻ anh không nói cho em biết nếu tro của anh chạm nước thì anh sẽ ‘chết’? Anh thậm chí còn bảo rằng nó không mấy quan trọng.”

Anh lại cười: “Sẽ chẳng có con quỷ nào tiết lộ điểm yếu của mình ra cả, nhất là với đối tượng có giao ước.”

Silas hiểu ra, có lẽ khi đó anh vẫn còn đắn đo, lo cậu sẽ gây bất lợi cho anh. Quả thật nếu là người bình thường, khi biết được chìa khoá thoát khỏi sự khống chế của quỷ dữ thì nhất định sẽ nắm lấy. 

Thế nhưng nghĩ đến hiện tại, Silas lại cười, cậu biết bây giờ anh đã hoàn toàn tin tưởng mình rồi, bởi vì ngày hôm qua anh đã ‘chính thức’ giao cho cậu việc bảo quản nó. Có vẻ giọng điệu anh nhẹ nhàng như vậy là vì biết cậu sẽ thực sự dùng toàn bộ những gì mình có mà bảo vệ nó.

Silas cảm thấy tim mình được lấp đầy khi người mà cậu luôn dựa vào cũng dùng một cách thức đặc biệt để phó thác bản thân cho cậu.

Cậu bỗng muốn đưa ra một yêu cầu nho nhỏ: “Anh này, khi chỉ có hai chúng ta, anh đừng làm ‘Joel’ được không?”

Anh nghe vậy thì nhướn mày, sau đó không hề phản bác mà lột bỏ tấm da cha nuôi của Silas. Chỉ trong chớp mắt, mái tóc vàng và đôi mắt xanh mà Silas thương nhớ bao ngày cuối cùng cũng hiện ra. Cậu vui vẻ cúi đầu, chủ động cho anh một cái hôn lên khoé môi.

“Như thế này em thích hơn.”

– END – 

Phong Ngoa

Add comment

error: Alert: Copy không được đâu bé ơi!!!